Trang chủ | Văn học | Thơ | Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 04

Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 04

Đã đọc: 1484           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com

1. Trẻ thơ bên cạnh cuộc đời

2. Gợi lòng con quốc, quốc kêu sương

3. Làng quê yêu dấu

4. Tình ca muôn thuở của Người Việt Nam

5. Quê hương nguồn cội

6. Tôi là Người Nông Dân

7. Tôi thương em bé nhà nghèo

8. Dệt mộng Mười Đi

9. Tôi là một người điên

10. Trần gian qua khỏi, tôi còn em tôi

 

 

Trẻ Thơ, Bên Cạnh Cuộc Đời

   * Xuân Giáp Thân 2004 *

 

Một buổi chiều đông cạnh vệ đường

Có em nho nhỏ thấy thương thương

Một mình em đứng không ai cả

Tôi đến bên em hỏi tỏ tường

 

Em đứng làm gì đó hở em ?

Chiều buông phố xá đã lên đèn

Em về chứ kẻo trời đông lạnh

Em ngó nhìn tôi chẳng nói năng

 

Trong ánh mắt em chứa nỗi buồn

Một miền cô quạnh bóng chiều vương

Và hai giọt lệ lăn trên má

Vẻ mặt buồn hiu thật dễ thương

 

Tôi hỏi này em, em ở đâu ?

Tuổi thơ em hỡi cớ sao sầu

Về đi, kẻo ở nhà trông đợi

Đưa mắt nhìn tôi, em lắc đầu

 

Em nói rằng em không có nhà

Lạc loài lên phố mấy năm qua

Gia đình quê nhỏ nhiều năm trước

Một trận không may, hết cả nhà !

 

Em đã đeo mang phận lạc loài

Tuổi thơ một bóng kiếp đơn côi

Dòng đời xuôi ngược em lên phố

Em cố vươn lên giữa cuộc đời

 

Gác trọ, cho em ở ké thôi

Người ta thương cảm phận mồ côi

Nhà trường nhẹ phí cho em học

Tan học, em tìm kiếm chút thôi !

 

 

Bỏ báo lại thêm bán bánh mì

Nhiều đường quen thuộc bước em đi

Đứa em nho nhỏ trên đường phố

Thiên hạ nhìn em chẳng lạ gì

 

Lủi thủi, cuộc đời cô quạnh thôi

Thời gian, thân phận đã quen rồi

Dù quen nhưng lại quên sao được

Đôi lúc chợt buồn, nhỏ giọt đau !

 

Riêng em, như thế đỡ rồi anh

Nhiều trẻ như em, thật không đành

Lỡ bước sa chân đời gió bụi

Trách ai hay trách trẻ đầu xanh !

 

Tuổi trẻ làm sao biết cuộc đời

Dòng đời đưa đẩy tấp trăm nơi

Bến trong bến đục vô tình vướng

Cứ thế, bập bềnh kiếp nổi trôi

 

Xin gởi nhân gian một tiếng lòng

Xin đừng quên lãng tiếng thinh không

Đầu xanh bao trẻ còn nhiều lắm

Có đứa nên người có đứa không

 

Từ biệt em rồi tôi bước đi

Bước đi từng bước, nặng hơn chì !

Thương em và biết bao nhiêu trẻ

Tôi sống và tôi, có những gì !

 

Tôi xin nắm lại đôi bàn tay

Hơi ấm bàn tay theo tháng ngày

Một chút cho em và cho trẻ

Bàn tay, xin nắm những bàn tay !

 

 

Gợi Lòng Con Quốc, Quốc Kêu Sương

  * Xuân Giáp Thân 2004 *

 

Mây kéo đi đâu, về cuối trời

Cho ta xin gởi chút xa xôi

Tình quê còn đó, xin lưu lại

Ta vẫn cưu mang đến cuối đời

 

Mây tụ mây tan, tụ tán thôi

Là mây của khắp cả khung trời

Mây đen mây trắng hay mây bạc

Chỉ khác màu mây, mây vẫn mây

 

Cánh chim mòn mỏi khắp nơi xa

Lìa tổ bay đi có nhớ nhà !

Quê cũ điêu tàn ngôi tổ ấm

Bay về xây lại, lấp phong ba

 

Ta hỏi chim này, chim hỡi chim !

Sao chim vỗ cánh trong im lìm

Ai làm tan vỡ, chim tung cánh

Xin lỗi, bay về nghe, hỡi chim !

 

Con quốc kêu gì giữa những khuya ?

Có kêu ray rứt cảnh chia lìa

Canh tàn non nỉ đêm khuya lạnh

Khản tiếng vì ai bỡi nọ kia

 

Canh trường réo rắt quốc kêu sương

Từng tiếng lan xa khắp nẻo đường

Bên cội cây già nghiêng bóng nước

Gợi lòng con quốc, quốc kêu sương !

 

Lá rụng la đà xuống cội xưa

Vàng bay mấy lá nhớ nhung thừa

Đong đưa chiếc lá rung theo gió

Gió cuốn lá về bên cội xưa

 

Có cây có cội có nguồn xưa

Xẻ dọc đâm ngang lối dọc dừa

Đất nước cội nguồn cây cỏ mọc

Một rừng rậm rạp mấy rừng thưa ???

 

Nước chảy về sông ra biển khơi

Từng cơn sóng vỗ biết bao lời

Kê mình sóng bạc thề non nước

Sóng nước một dòng tiếp nối thôi

 

Nước chảy ra khơi trở ngược nguồn

Đầu ghềnh róc rách lại trào tuôn

Nước đi đi mãi theo dòng nước

Trở lại nguồn xưa cũng một nguồn

 

Nước chảy đá mòn lẽ tự nhiên

Nước đi trên khắp cả từng miền

Đá mòn nhẵn mặt còn trơ đá

Nước chẳng hao mòn nước vĩnh niên

 

Nào ai xẻ được nước chia lìa

Nước tụ lại liền chẳng cách chia

Lành lặn trong veo không dấu vết

Đá vàng xanh sử, nước non kia !!! 

 

Làng Quê Yêu Dấu

   Mặc Giang * Xuân Giáp Thân 2004

 

Làng tôi nho nhỏ cạnh bờ sông

Suốt tháng quanh năm với ruộng đồng

Ít tiếng hơn thua, tương trợ sống

Giàu nghèo san sẻ có cùng không

 

Có tre mấy lũy bọc quanh làng

Có những con đường đất dọc ngang

Hai buổi mai chiều reo gió nắng

Quanh năm đầm ấm cả dân làng

 

Cây đa cổ thọ trước đầu đình

Sừng sững uy nghiêm vẻ rất linh

Kẻ lại người qua đều khúm núm

Ai ai cũng kính cẩn nghiêng mình

 

Chùa làng ẩn hiện dưới hàng thông

Mỗi sớm mỗi chiều chuông vọng ngân

Quen thuộc dân làng vui sống vậy

Người lên ruộng rẫy kẻ ra đồng

 

Những cánh đồng quê ngập lúa vàng

Trẻ già nam nữ khắp thôn trang

Rộn ràng sức sống trong mùa lúa

Cắt, gánh, đập, phơi thật nhịp nhàng

 

Mấy hàng rau muống cạnh bờ ao

Rau ngổ, tía tô, rau húng, nào

Còn có lá giang, rau má nữa

Cơm canh thanh đạm thương làm sao !

 

Ấy thế làng tôi sống thái bình

Tre vàng óng ánh trúc xinh xinh

Hương bay thoang thoảng thơm mùi lúa

Quyện lấy tình quê thật hữu tình

 

 

Trâm , sim tim tím thật sum suê

Dủ dẻ, chiêm chiêm chín đỏ hoe

Gò nổng, mé rừng đâu cũng có

Của trời trang trải khắp đồng quê 

 

Có những đêm trăng ở dưới quê

Câu ca tiếng hát lẫn câu vè

Nhảy dây, cút bắt, thêm u quạ

Một bếp ngô khoai thật phủ phê

 

Một lũ thả diều chạy nhảy chơi

Chuồn chuồn cắn rún để mà bơi

Đứa cười khúc khích đứa a á

Xuống nước lại chìm, cắn nữa, bơi !

 

Ấy thế  làng tôi sống đậm đà

Vô tình thành tiếng đất quê cha

Và thêm ba chữ tình quê mẹ

Từ túp lều tranh dưới mái nhà

 

Câu ca rau đắng mọc sau hè

Lại có bí bầu lại có me

Câu hát quê hương chùm khế ngọt

Nhớ thương sao quá, biết sao hè !

 

Vài hàng xin nói đến quê tôi

Và cả những ai cũng vậy thôi

Từ chốn chôn nhau và cắt rốn

Cho ta mới có mặt trong đời

 

Nhớ tới quê nhà nhớ vậy thôi

Nơi tôi khôn lớn mới ra đời

Nhớ nhung về chốn xa xôi ấy

Là cả một trời thơ ấu tôi !!!      

 

Tình Ca Muôn Thuở Của Người Việt Nam

 * Xuân Giáp Thân 2004 *

  

Tôi đứng bên này biển

Anh đứng bên kia bờ

Cách nhau một đại dương

Nhìn biển khơi trùng điệp !

Từng làn sóng, thấp cao hòa nhịp

Dù gần xa, nối tiếp kéo theo

Vừa đẩy vừa xô, rác rưới, bọt bèo

Tấp vào bờ, cho biển lộng

giữa trời xanh mây trắng

Nhìn quê hương, anh nghe nhiều cay đắng

Nhìn cội nguồn, tôi thấm những niềm đau

Sừng sững Trường Sơn thăm thẳm một màu

Mênh mông Thái Bình rạt rào tiếng gọi

Mẹ nằm đó, mắt lệ nhòa, không nói

Cha trầm ngâm, trắng phếu, bạc mái đầu

Đêm phủ đã dài, bóng tối vẫn chìm sâu

Mặt trời còn ngủ, bình minh chưa ló dạng

Kéo mặt trời lên, cho vừng đông tỏ rạng

Đẩy bóng tối đi, cho ánh sáng hiện về

Những con đường quê hương nối nhịp đề huề

Reo khúc nhạc tình ca, lên ngôi lịch sử

Mẹ còn đó, gối đầu tình tự

Cha còn đây, ôm mảnh dư đồ

Biển rộng sông dài, gìn giữ điểm tô

Nguồn cội ngàn xưa, tình non nghĩa nước

Từng thế hệ trao nhau, lần dấn bước

Con đường dài, vang khúc nhạc quê hương

Hoa lá đơm bông trên vạn nẻo đường

Cho Tổ quốc Việt Nam, ngàn năm tươi sáng

Tôi đứng từ nguồn cạn

Anh đứng tận đầu ghềnh

Và những đàn em hụt hẫng, chênh vênh

Khơi nước chảy, cho sông dài biển rộng

Dòng lịch sử còn rung thời tiết đọng

Thuở dựng cờ, khai tổ quốc giang san

Tình non nghĩa nước mênh mang

Như tia nắng rọi trên hàng thùy dương

Anh đi xây đắp nẻo đường

Tôi đi vá lại quê hương rã rời

Em đi môi thắm hoa cười

Tình ca muôn thuở của người Việt Nam.

 

Quê Hương Nguồn Cội 

(Viết cho đàn em mai sau) 

Xuân Giáp Thân 2004

 

Em sinh tại quê hương

Tôi sinh vùng đất khách

Dù xa xôi cách biệt

Nhưng là người Việt Nam

 

Em máu đỏ da vàng

Nhìn tôi đâu có khác

Tóc em đen óng mượt

Tóc tôi chẳng lạ gì

 

Nhìn nhau nữa xem đi

Lại cùng chung tiếng nói

Cho dù ai có hỏi

Tôi cũng nói Việt Nam

 

Quê hương tôi ba miền

Bắc Nam Trung một dãi

Trải qua bao thời đại

Dòng lịch sử soi chung

 

Cùng con cháu Vua Hùng

À, thì ra một cội

Nhìn chữ S cong cong

Sao nghe đau vời vợi

 

Tôi từng nghe tiếng gọi

Dân tộc Việt yêu thương

Dù xa cách dặm trường

Tình quê hương chỉ một

 

Em thương chùm khế ngọt

Tôi nhớ một buồng cau

Em nhìn bãi nương dâu

Tôi trông bờ thương hải

 

Nhớ Sài Gòn bỏ lại

Nhớ Hà Nội xa xưa

Lại nhớ Huế kinh đô

Của một thời vang bóng

 

Trường Sơn mờ khói lạnh

Lại nhớ đến núi rừng

Thái Bình chim mỏi cánh

Lại nhớ biển trùng khơi

 

Đứng trên đỉnh chơi vơi

Nghe biển gọi núi đồi

Nghe sông reo bến cũ

Nghe muối mặn bờ môi

 

Em tựa cửa nhìn tôi

Tôi nhìn em giây lát

Nhớ con chim Lộc Tục

Gieo hạt giống Lạc Hồng

 

Cùng nhau ra bờ sông

Nhìn nhau trên dòng nước

Ta cùng nhau hiểu được

Ta là người Việt Nam

 

Em biết việc em làm

Tôi biết đường đi tới

Lá rụng trở về cội

Uống nước phải nhớ nguồn

 

Em vẽ một vòng tròn

Tôi vẽ một hình vuông

Khép hai chữ vuông tròn

Thành quê hương muôn thuở.

 

Tôi Là NGƯỜI NÔNG DÂN

Tháng 02 - 2004. 

 

Tôi là người nông dân

Chân lấm tay bùn

Ngày hai buổi ra đồng

Mưa nắng tựa như không

Đầu trần hong sương gió

Ruộng với đồng thương thân gắn bó

Cày với bừa gần gũi đồng xanh

Mỗi mùa lên nét tinh anh

Châu ngọc đẩy mầm lúa mạ

Tôi là người nông dân

Từng giọt mồ hôi theo dòng lã chã

Từng nét chai lì, bảo bọc tay chân

Mắt cằn khô, chất chứa gian truân

Da sạm nắng, phủ dày cát bụi

Mỗi sáng tinh mơ, đồng sâu lầm lũi

Mỗi lúc đứng trời, đánh giấc gốc cây

Mỗi xế chiều thêm vài khoảnh ruộng cày

Màn đêm buông xuống, lùa trâu bò về nghỉ

Tôi là người nông dân

Sức lực chưa mòn, bền bỉ

Cày cho đất nẻ bung lên

Bừa cho cục hòn nhỏ lại

Những luống cày khép nếp thanh lương

Những nét bừa chải chuốt yêu thương

Hạt giống ra tay vung vãi

Tôi là người nông dân

Cuộc sống an lành

Cần cù bương chải

Tri túc tri nhàn

Xa nỗi hơn thua

Ngày tháng đến đi như từng vụ ngày mùa

Một nắng hai sương, mưa thuận gió hòa

Là biết được giọt mồ hôi xứng đáng

Lúa đã gieo trên đồng cạn

Mạ đã cấy dưới đồng sâu

Đôi tay sần sũi dãi dầu

Thân còng trải dài chống đỡ 

Tôi là người nông dân

Mái nhà tranh chở che đời gian khổ

Bếp lửa hồng sưởi ấm những lầm than

Suốt tháng quanh năm vui sống mùa màng

Là lúa, là ngô, là khoai, là sắn

Mỗi mùa lên, rộn ràng nơi thôn vắng

Mỗi ngày mùa, ròn rã dưới trăng thanh

Tiếng hát lời ca, thơm ngát an lành

Mộc mạc, đơn sơ như hương quê đồng nội

Tôi là người nông dân

Sông với núi, vẹn câu thề

Ruộng với đồng, trọn tình quê

Như lúa chín, trọn tình yêu lá mạ

Tôi là người nông dân

Sinh ra, có ruộng có đồng

Lớn lên, với núi với sông

Với cả một bầu trời quê hương dịu ngọt

Những bản trường ca

là gió reo chim hót

Những bản ân tình

là đồng nội thơm hương

Nông dân một mảnh ruộng vườn

Nước non một mảnh quê hương ba miền

Gieo, ươn châu ngọc hồn thiêng

Tay cày tay cấy ba miền Việt Nam.

 

Tôi Thương Em Bé Nhà Nghèo

Tháng 02 - 2004. 

 

Tôi thương em bé nhà nghèo

Khổ từ tấm bé tí teo

Lớn dần cái khổ mang theo

Tôi thương em bé nhà nghèo

Khổ từ cha mẹ đẳng đeo

Nghèo mà cứ thế làm reo

Tôi thương em bé nhà nghèo

Cả nhà một lũ nhóc nheo

Bốn mùa co cụm cheo queo

 

            Tôi thương em bé nhà nghèo

Sinh ra đã khổ mang theo bao giờ

          Khổ từ tấm bé còn thơ

Tay nâng sữa mẹ hằng giờ chẳng no

          Mẹ em thấy tội chạy lo

Cho em thêm chút sữa bò vậy nghe

          Em bưng bình sữa quo que

Tiếng em nho nhỏ, oe oe, ngủ khì

          Tháng ngày lần lữa thoi đi

Mẹ dần cạn sữa đến thì sú nhai

          Còn thơ đã trộn ngô khoai

Nên em dong dõng, còm còi tong teo

          Sinh ra từ chốn quê nghèo

Lớn lên quanh quẩn xóm nghèo xa xa

          Cùng trong bọn trẻ la cà 

Những trò chơi cũng mặn mà tuổi thơ

          Cò cò, u quạ mệt phờ

Bắn bi, thảy đáo hằng giờ say mê

          Ùm trong đất sét mân mê

Nắn ra đủ thứ ê hề, đem phơi

          Kéo nhau xuống suối tập bơi

Chuồn chuồn cắn rún đã đời bao phen

          Vù vù chơi vụ rùm beng

Thả diều, đuổi bướm, nhá nhem chưa về

          Bày trò tập trận thật mê 

Là quân là tướng tứ bề tung hô

          Niền xe đẩy chạy ro ro

Một bầy đua chạy reo hò vang vang

          Nhát ma, cút bắt, la làng

Leo trèo mà hái chẳng màng của ai

          Trâm, sim thỉnh thoảng lai rai

Chà là, đủng đỉnh chia nhai ngon lành

          Còn nhiều thứ nữa mới toanh

Kể ra chút chút để dành vậy thôi

          Em đâu cảm thấy thiệt thòi

Cửa nhà gian khó học đòi với ai

          Áo quần ba mảnh nhạt phai

Của anh của chị kéo dài tới em

          Được cho đồ mới phát thèm

Mặc vào xúng xính, “coi em đây này”

          Trông em hớn hở mặt mày

Thử trong chốc lát, đem thay, để dành

          Thầy làng gõ trẻ đầu xanh

Ê a xuôi ngược hơi rành hơi thông

          Trừ, chia, nhân, cọng đổ đồng

Trường làng hết lớp, coi trông thử nào !

          Có em còn tiếp lên cao

Có em đành nghỉ, biết sao bây giờ ?

          Ba miền đất nước nên thơ

Thương em bé nhỏ ngu ngơ quê nghèo

          Quê nghèo ba xứ đẳng đeo

Đâu đâu cũng có, eo kèo thấy không !

          Ai thì kinh sử tinh thông

Em nghèo mấy chữ ruộng đồng nhà quê

          Em đâu lỗi nước non thề

Vốn sinh làm trẻ nhà quê dân nghèo

          Xa xa thôn xóm, núi đèo

Mênh mông gian khổ, ai chèo ai đưa

          Và em biết nói sao vừa

Em xin từ tạ, dạ thưa, em nghèo !!!

 

Dệt Mộng MƯỜI ĐI

Tháng 02 - 2004. 

 

            Ai đi thơ thẩn dưới trăng

Ngẩn ngơ cho ánh trăng vàng lung linh

          Ai ngồi ủ dột đầu ghềnh

Trơ vơ cho đá chênh vênh tháng ngày

          Ai lùa gió nhẹ heo may

Phất phơ cho lá lung lay bụi trần

          Ai lồng cho áng phù vân

Lửng lơ trôi nổi xa gần trời mây

          Ai nghiêng nắng đổ về tây

Cho chim Hồng Lạc buồn bay cuối trời

          Ai làm mặt nước chơi vơi

Cho thuyền khuất bóng tăm hơi chưa về

          Ai làm lở lói bờ đê

Cho sông hỏi nước não nề nước sông

          Ai làm trơ trọi ruộng đồng

Cho lúa hỏi mạ trổ bông mấy mùa

          Đếm trong vụn vỡ được thua

Cái quay búng sẵn, gió lùa đêm đông

          Đầu ghềnh nói chuyện núi sông

Hỏi non non thẳm, hỏi sông sông dài

          Ngày nay rồi lại ngày mai

Và ngày mai nữa một hai chưa tròn

          Núi bao nhiêu tuổi núi non

Non bao nhiêu tuổi non còn núi cao

          Đêm đêm tỉnh mộng thì thào

Non non nước nước nao nao mấy bờ

          Một đi bến đợi sông chờ

Hai đi non đợi nước chờ xanh xanh

          Ba đi xây nguyện ước thành

Bốn đi sức lực để dành quê hương

          Năm đi kêu gọi tình thương

Sáu đi xây đắp nẻo đường Việt Nam

          Bảy đi tay chống tay làm

Tám đi kinh Bắc bình Nam không sờn

          Chín đi gìn giữ sắt son

Mười đi toàn vẹn cháu con Tiên Rồng

          Một đi là núi là sông

Mười đi là giống là giòng Việt Nam.

 

Tôi Là MỘT NGƯỜI ĐIÊN

Tháng 02 - 2004. 

 

Tôi là một người điên

Cái điên đã tự bao giờ

Điên từ lúc nhỏ còn thơ

Điên trong một khoảng trôi bờ

Điên giữa dòng đời mộng mị

Có người bảo tôi mất trí

Có người bảo tôi là khùng

Có người bảo tôi là điên

Tôi là một người điên

Gom ông trời một bọc

Gom trái đất một bao

Như đời tôi một túi

Ngủ, nay bờ mai bụi

Cõi trần gian an lành, xáo trộn, vẫn tỉnh bơ !

Lòng thế nhân đãi bôi, hờ hững, con cóc khô !

Người ta không thèm ngó !

Tôi thu mình một xó !

Tôi là một người điên

Gõ cái bụng tưng tưng

Rờ trong túi không tiền

Bước đi nhìn dáo dát

Ồ ! Đằng kia thùng rác

Cái nào coi còn được, móc móc ních liền

Vỗ bụng kêu bành bạch, nó hát thần tiên

Phách đốc nằm đọc báo trên ghế đá công viên

Đánh một giấc khì khì, chèo queo như con khỉ !

Thức ăn đầy chợ chửa ai cho

Đốt bếp lên hâm chẳng có lò

Xoang, chảo, nồi, niêu đầy ở tiệm

Cửa nhà khắp chốn ngủ co ro

Tôi là một người điên

Cửa nhà cần chi mệt

Ra vô phải đóng cài

Giàu sang, phú quí, keo kiệt, bòn chài

Trống rỗng như tôi, cũng sướng như ai

Đi khắp đất, đâu nơi nào có cửa

Ngủ khắp nơi, đâu chẳng phải là nhà

Giàu có quá ta, chẳng có chi mà dư thấy bà

Một túi trên vai, đeo lủng lẳng còn hơi khá nặng

Tôi là một người điên

Thân tôi có, hình như của cha của mẹ

Tắm chi nhiều, đã hao nước, lại mòn thịt mòn da

Đôi ba tháng, một hai tuần, chỉ thấm nước, xoa xoa

Bụi, mồ hôi bóng láng là áo giáp chống phong ba

Ở gầm cầu, góc hẻm, sân ga, đâu khi nào trúng gió

Tóc bóng mượt mà thấy rõ

Đâu cần trét sáp, thoa keo

Tốn tiền mua, tốt xấu, lại trả giá kì kèo

Không uốn, sấy, mà một mái bềnh bồng thế kỷ !

Tôi là một người điên

Đâu tham lam, nhỏ mọn, hẹp hòi, ích kỷ

Muôn sự của chung, tôi không thủ riêng mình

Danh lợi, quyền uy, đem nhét một bồn binh

Bỏ trong túi tanh hôi, ôm mối sầu vạn kiếp

Lâu lâu móc ra coi, nó kêu đồ oan nghiệt

Nó còn nằm trong một ống bồn binh

Lôi cổ nó ra, nó đổ tháo chình ình

Cho chẳng ai thèm, tôi lại nhùi một đống !

Tôi là một người điên

Đời có chi mà hy vọng !

Sống có chi mà mộng mơ !

Chỉ có những ai khôn quá hóa khờ

Lo đủ thử, ngày cũng ăn ba bữa

Lại có những khi nóng như đốt lửa

Bóp trán, vò đầu, chạy ngược, chạy xuôi

Đời có ai sung, ai sướng hơn tôi

Ném đi hết, từ dạo nào không biết

Có gì cũng ăn, ngủ đâu chẳng tuyệt

Cũng đứng, cũng đi, cũng nhìn đất, nhìn trời

Cả cuộc đời tôi là một cuộc ăn chơi

Trời đã cho như thế, không tiêu dao, uổng phí !

Tôi là một người điên

Ngẫm nghĩ cho chí lý

Có nhiều lần lúy túy

Với đủ hạng người ở các nghĩa trang

Nào dân, nào quân, nào tướng, nào quan

Họ cũng áo quần màu sắc xênh xang

Tôi cũng lem luốc đỏ xanh đâu khác

Họ lập bè, hội họp, tiệc tùng, ca hát

Tôi tham gia, nhảy múa, vùng vẫy mấy chiêu

Trông cũng rình rang, rộn đám đủ điều

Họ tấm tắc thầm khen và nhìn tôi, phát ngán

Tôi là một người điên

Ông trời nhìn tôi quờ quờ quạng quạng

Tôi hân hoan chào đón ông trời

Ông có rảnh rang, mời ông xuống đây chơi

Mình đã quá quen, đừng khách sáo nhiều lời

Tôi sẽ kè ông, và thi nhau đánh chén

Tôi là một người điên, cần chi nữa !

Tội cho cõi trần gian, khổ chi rứa !

Nếu tái sinh, và cần chọn lựa

Thì, Tôi là một người điên

Ai sướng hơn tôi

Ngao du cho hết cõi đời

Rong chơi cho phỉ kiếp người khùng điên !

 

Trần Gian Qua Khỏi, Tôi Còn Em Tôi 

(Viết cho đàn em mai sau) 

Tháng 2 - 2004

 

Này người em bé nhỏ

Hôm nay em còn thơ

Trông hiền như nai tơ

Lớn lên em sẽ biết

Đời như mộng như mơ

 

Này người em bé nhỏ

Hay vòi vĩnh kẹo quà

Hay nhỏng nhẻo khóc la

Rồi một mai khôn lớn

Ngửa mặt với người ta

 

Này người em bé nhỏ

Nay bập bẹ ê a

Đọc xuôi vần mẹ cha

Đọc ngược vần nguồn cội

Mai giữ nước non nhà

 

Này người em bé nhỏ

Đang cắp sách đến trường

Hồn trong trắng thanh lương

Nhồi kinh luân, luyện sử

Mai tô thắm quê hương

 

Này người em bé nhỏ

Đang chạy nhảy vui chơi

Cười giỡn khắp nơi nơi

Mang bình sinh phỉ chí

Mai lấp biển vá trời

 

Này người em bé nhỏ

Đang vui sống thảnh thơi

Hay ăn nói khơi khơi

Luyện tôi, nhồi sinh lực

Mai xây đắp cho đời

 

Này người em bé nhỏ

Mong chiều chuộng yêu thương

Mong ngon ngọt mía đường

Kết nên nhiều phẩm hạnh

Thành những bậc phi thường

 

Này người em bé nhỏ

Hiền hậu, tánh vui tươi

Chưa nói đã phát cười

Học nữ nhi oanh liệt

Mai thành bậc anh thư

 

Này người em bé nhỏ

Cùng bọn trẻ chơi chung

Roi vun vút kiếm cung

Vẽ sơ đồ thế trận

Mai thành đấng anh hùng

 

Này người em bé nhỏ

Hay chạy nhảy lông bông

Chữ tang lấp chữ bồng

Chữ sông lấp chữ núi

Mai thành một cụ ông

 

Này người em bé nhỏ

Hay quần áo thướt tha

Hay son phấn lụa là

Mai da mồi tóc bạc

Thành ra một cụ bà

 

Này người em bé nhỏ

Tôi nói trước em nghe

Mai kia em đâu dè

Thành ông kia bà nọ

 

Này người em bé nhỏ

Rồi mai kia mốt nọ

Em đâu còn thằng nhỏ

Em đâu còn con kia

 

Em cố sống nên người

Xây thân thiện vui tươi

Xây tin yêu hy vọng

Đem cống hiến cho đời

 

Em nghe lời tôi nói

Tôi cảm thấy vui rồi

Cõi trần gian qua khỏi

Tôi vẫn còn em tôi !!!

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập