Trang chủ Văn học Thơ Thơ Mặc Giang - Quyển 9 (từ bài 801 đến 900)

Thơ Mặc Giang - Quyển 9 (từ bài 801 đến 900)

Đã đọc: 935           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

      Số TT                    Tựa đề                               Trang

  1. Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân      04
  2. Khép cửa Đơn Côi                            04
  3. Một đời Ơn Cha                               05
  4. Mẹ cuối trời quê !                             06
  5. Con trở về                                         06
  6. Vòng hoa trắng, phủ mộ phần                   07
  7. Một lòng thương nhớ mãi                 08
  8. Thắp nén hương mờ                         09
  9. Ðôi dòng lệ                                                10
  10. Dậy sóng thi thơ                               11
  11. Tình tự mênh mông                          11
  12. Một mai nhức nhối hoàng tuyền !     12
  13. Ði vào giấc ngủ ngàn năm               13
  14. Tiếng khóc cội nguồn                       14
  15. Mấy mươi năm                                 15
  16. Sông trăng bến cũ                                      16
  17. Hoàng hôn tan đêm tối                     17
  18. Hoa Chân Lý                                    17
  19. Hoa Bất Diệt                                    18
  20. HoaVũ trụ                                        19
  21. Hoa Ðạo Pháp                                 20
  22. Hoa Vô Thường                               21
  23. Hoa Tạng trổ bông                          21
  24. Hoa Diễm Hằng mỉm nụ                            22
  25. Hoa Chơn Thường                           23
  26. Hoa Từ Bi Hỷ Xả                              24
  27. Hoa Chánh Pháp                             25
  28. Hương thơm giải thoát                     26
  29. Hoa Phật Pháp                                27
  30. Hoa Giác Ngộ                                  28
  31. Vạn đóa hoa                                    28
  32. Hoa Chánh Ðạo                               29
  33. Hoa Vô Lượng Tâm                         30
  34. Hoa Bồ Ðề Tâm                               31
  35. Hoa Tu Tập                                               32
  36. Hoa Giải Thoát                                32
  37. Hoa Vô Thường bất biến                           33
  38. Hoa Không Sắc                                34
  39. Hoa Từ Tâm                                     35
  40. Hành trình giải thoát                        36
  41. Ðường lên Tứ Thánh                        37
  42. Khuyến tĩnh tu                                  38
  43. Ðiểm nụ không hoa                          39
  44. Hoa Rộng Lượng                             40
  45. Hoa Dấn Thân                                 40
  46. Hoa Thân Thiện                               41
  47. Hoa Nhân Ái                                    42
  48. Hoa Nhân Sinh                                43
  49. Hoa Tình Thương                                      44
  50. Thỏa tâm nguyền                                       44
  51. Không thương tiếc !                          45
  52. Hai mảnh cuộc đời                           46
  53. Khép lại Vô Cùng !                          47
  54. Tiếng hát bình an                             48
  55. Không ai không có !                         48
  56. Em và tôi                                          49
  57. Em tôi, ai nhớ ai thương ?                50
  58. Ai vì, vì ai ?                                                51
  59. Khù khờ !                                         52
  60. Ai thương ?                                                52
  61. Vùi sâu đất mẹ                                  53
  62. Hoa Ðồng Nội                                  54
  63. Hoa Không Tên                                54
  64. Hoa Tự Tôn                                               55
  65. Hoa Tủi Thân                                   56
  66. Hoa Mặc Cảm                                  58
  67. Thức dậy đi !                                    59
  68. Ðau lòng non nước!                         59
  69. Hãy vẽ, hãy tô                                   60
  70. Son sắt tôn thờ                                 61
  71. Kết vòng tay hoa                              62
  72. Nếu có thể                                        63
  73. Nếu đủ sức                                        64
  74. Khép lại đôi bờ                                 65
  75. Đạo giáo, không nên hí luận !                   65
  76. Sao lại là văn nhân, thi sĩ !               66
  77. Xếp lại tử sinh                                  67
  78. Nước mắt loanh quanh                     68
  79. Thế là hết !                                       68
  80. Hợp tan này còn nhỏ                        69
  81. Sao lại khóc tôi !                              70
  82. Thảm trạng xây cầu Cần Thơ           71
  83. Lại thương về Miền Trung !              72
  84. Châu sa thành gia bảo !                            74
  85. Ai chưa từng biết khóc ?                             75
  86. Nghề nào cũng lắm công phu           76
  87. Cơ cầu chi ai ?                                 76
  88. Bao giờ thoát khổ ?                          78
  89. Người dân quê thống khổ !               79
  90. Nhớ mãi nghe em !                           81
  91. Là cái chi chi                                    82
  92. Mảnh rách nát                                  82
  93. Diện bích riêng mình                        83
  94. Xin Cha chứng giám                        84
  95. Xin  Mẹ chứng tri                              85
  96. Rồi cũng xa xăm !                                      86
  97. Bóng thời gian tim tím                      87
  98. Lung linh bờ thạch thảo                             88
  99. Đâu rồi xa xưa !                               89

100.Bao thuở can qua !                         89

     --------------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân !

Tháng 8 – 2007

 

Khi cha mất, tôi không còn tiếng cha để nói

Khi mẹ mất, tôi không còn tiếng mẹ để thưa

Giấu tận ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ

Chôn kín thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ

Tôi biết, tôi đã mồ côi cha từ đó

Tôi biết, tôi đã mồ côi mẹ trong đời

Tôn thờ, thương nhớ riêng tôi

Se lạnh, dù không mùa đông buốt giá

Trong tôi, không còn nồng nàn nắng hạ

Trong tôi, không còn ấm áp mùa xuân

Chỉ còn mùa thu hiu hắt

Và còn đông lạnh tháng năm

Thấy người ta dìu phụ thân, đôi tay chống nạn

Thấy người ta đỡ mẫu thân, mắt yếu lưng còng

Trong tôi thầm những ước mong

Nhưng từ ngày đó, làm sao được nữa

Cha mẹ ơi, nhiều khi nguyện ước

Chỉ cần còn cha mẹ

Con xin đánh đổi cuộc đời

Con xin đội đá vá trời

Con xin vượt núi băng đồi

Dẫm ngàn vạn nẻo sơn khê

Trùng khơi bốn biển xô bờ

Con vẫn đi tìm

Không ngại gì gian khó

Nhiều đêm, trăng mờ trăng tỏ

Nhiềm đêm, lóm đóm sao khuya

Nghe chơi vơi, thấm giọt chia lìa

Nghe vô thường, gõ bờ sinh tử

Người ta, bông hồng, bông đỏ

Con mang màu trắng đơn côi

Một lần mang, mang cả cuộc đời

Không bao giờ còn nói nên lời

Khép miệng ngập ngừng, hai tiếng Từ Thân.

 

Khép Cửa Đơn Côi !

Tháng 8 – 2007

 

Nhớ ngày xưa Mục Kiền Liên tìm mẹ

Ngài tìm ra, và thấy được Mẹ Hiền

Còn hôm nay, tôi đi tìm mẹ

Không thấy gì, một bóng đơn côi

Nhìn vào A Tỳ, A Tỳ đâu tôi không thấy

Nhìn cõi nhiệm mầu,

cõi nhiệm mầu thăm thẳm mênh mông

Nghe âm vang giá buốt chiều đông

Nghe lạnh lùng màu hoa trăng trắng

Con tìm mẹ, như đêm dài gọi nắng

Con tìm mẹ, như sóng vỗ triều dâng

Con muốn đi tắm gội gió sương

Lang thang đếm bước tình thương

Gõ cửa vô thường đâu đó

Cõi vô thường trùng trùng bỏ ngõ

Cõi vô hình thẳm thẳm chìm sâu

Chung quanh con, bát ngát bờ dâu

Mây trắng lang thang, mây ngàn cỡi gió

Mục Kiền Liên tìm được mẹ hiền

Kính thưa Ngài, còn mẹ con đâu

Mùa Vu Lan, thắp nén kinh cầu

Xin chắp tay, hương thờ nhả khói

Áng mây hương, cuộn tròn không nói

Bay lòng vòng, khép cửa đơn côi !!!

 

Một đời Ơn Cha

Tháng 8 – 2007

 

Cha tôi, cuốc bẫm cày sâu

Đồng cao ruộng thấp, dãi dầu nắng mưa

Cha tôi, sương gió dư thừa

Nương khoai, luống bắp, chưa vừa gian lao

Ruộng đồng kết hạt minh châu

Cho tôi cơm áo đi vào trần gian

Mỗi bước đi, một đàng tràng

Tôi đi từng bước, cha càng cằn khô

Chân tay sần sũi xác xơ

Một thân chống đỡ, mấy bờ trầm kha

Tranh nghèo, chừa lỗ mái nhà

Vách phên, để trống, canh gà điểm sương

Cha tôi, một mảnh ruộng vườn

Đong đầy một kiếp, khôn lường gian truân

Thời gian, sỏi đá còn mòn

Huống chi da thịt cõi còm nhà quê

Cha ơi, lối ngõ đi về

Lòng con nặng trĩu bốn bề thâm ân

Ân cha, tột đỉnh cao ngần

Cho con nói tiếng Phụ Thân tuyệt vời

Dù cho muôn vạn ý lời

Không bằng bốn chữ : Một Đời Ơn Cha !

 

Mẹ cuối trời quê !

Tháng 8 – 2007

 

“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều”

Chín chiều, để nhớ mẹ yêu

Trông con vò võ tịch liêu cuối bờ

Mẹ tôi, mái tóc bạc phơ

Da mồi mấy lớp, mắt mờ vì con

Chiều nghiêng, bóng xế hao mòn

Mái tranh nhả khói, da còm thịt thau

Quê nhà, mấy lớp mưa ngâu

Quê người, mấy bãi nương dâu điêu tàn

Chiều chiều, ra bến đò ngang

Con đò lỡ bến, bẽ bàng đi qua

“Lá me đưa đẩy la đà”

Dòng sông mấy khúc, canh gà mấy sương

Mẹ tôi, thầm đốt nén hương

Lâm râm khấn nguyện cho con an lành

Chiều về, cánh nhạn bay nhanh

Phương trời tổ ấm đeo cành nơi đâu

“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau”

Và ra ngõ trước, bờ dâu cuối chiều.

 

 

Con Trở Về

Tháng 9 – 2007

 

Ngày xưa mẹ nói

Hãy cố gắng về thăm quê một chuyến

Chỉ cần nhìn mặt con được một lần

Dẫu biết rằng

Con có về, rồi mẹ cũng tiễn chân

Rồi nước mắt, nhưng cuối đời thỏa nguyện

Mẹ còn bảo,

Ði đã khó, về lại càng khó thế

Nếu biết vầy, mẹ không muốn con đi

Ðường trần gian, biết mấy nẻo phân ly

Làm thân mẹ, nhũn mềm cầu Ái Tử

Bước phiêu bồng vẽ đứa con du thủ

Bãi phù sa, trêu giấc mộng dã tràng

Nợ phong trần thổi bụi phủ trần gian

Ðể sông nước ngoằn ngoèo vang mấy khúc

Mái tranh nghèo, rọi trăng ngàn thao thức

Mảnh tình quê, chiếu mưa nắng bốn mùa

Mẹ ủ gầy, con có biết hay chưa

Ðôi mắt mẹ hằn sâu dòng suối lệ

Tiếng mẹ nói, vẫn còn đây muôn thuở

Con trở về, mẹ đã ngủ từ lâu

Trong cuộc đời, ngủ, đã biết bao lần

Nhưng có một giấc ngủ thiên thu

Im phăng phắc, trăng ngàn phơi mây trắng

Con trở về, nghe tâm hồn trĩu nặng

Nghe tấm lòng, tan nát cõi tâm tư

Chắp tay quỳ bên nấm mộ, mẹ ơi

Con suối nhỏ tràn đôi bờ thổn thức

Lệ lả chả thành hai dòng tức tưởi

Nước mắt tuôn nhưng không phải khóc đâu

Con đã chôn nó, tận cuối niềm đau

Khơi động mạch, nước trào dâng bờ suối

Mẹ ơi mẹ, nhiều lần con đã nói

Không trước thì sau, con cũng đi về

Và hôm nay, con đã vẹn câu thề

Cõi vô hình nát tinh sầu vụn vỡ.

 

Vòng hoa trắng phủ mộ phần

Tháng 9 – 2007

 

Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào

Con đi tìm mẹ, nát nhàu tâm tư

Mẹ ơi, giấc ngủ ngàn thu

Con xin rung lá mùa thu lá vàng

Ðôi dòng sinh tử giăng ngang

Con xin gảy khúc tình tang trở về

Dù cho nát cõi ê chề

Con đi từng bước lê thê bên đường

Dù cho nát cõi tình thương

Con xin hứng đọng hạt sương đêm dài

Nơi nào là chốn thiên thai

Nơi nào là chốn tuyền đài lạnh băng

Bên con, đã có vầng trăng

Dõi soi chiếc bóng, đeo vành trắng hoa

Bên con, đã có lệ nhòa

Ðôi hàng mi ướt, thắm bờ niềm tây

Mẹ ơi, biết thuở nào khuây

Con xin chắp lại đôi tay lặng buồn

Ðể nghe giọt lệ trào tuôn

Vọng vang tiếng khóc nức lòng từ thân

Ðể nghe giã ảnh phù vân

Vẽ vòng hoa trắng mộ phần thiên thu.

 

Một lòng thương nhớ mãi

Tháng 9 – 2007

 

Con biết, mẹ không còn chờ con nữa

Ðến giờ đi, mẹ đã phải ra đi

Mẹ ra đi, và không nói năng gì

Dù trước đó, mẹ bảo

Phải chờ con, bằng mọi giá

Suốt cuộc đời, mẹ cho con tất cả

Dù phải mang mọi khốn khổ trần gian

Nhưng thương con, tấm thân mẹ không màng

Dù tàn tạ bởi nắng mưa sương gió

Con biết, mẹ ra đi từ đó

Khi thân mẹ đã đến tuổi yếu già

Con bịnh tình vẽ đủ loại trầm kha

Ðưa thân mẹ đến cuối bờ sinh tử

Tự ngàn xa, con ôm lòng tức tưởi

Mất mẹ rồi, mất tất cả đời con

Mất mẹ rồi, mất tất cả vuông tròn

Và tình thương phủ màu hoa vĩnh biệt

Cuộc đời, ai vẽ chi dòng sông oan nghiệt

Sự sống, ai vẽ chi sinh tử đôi bờ

Tự tình, ai viết chi hai chữ bơ vơ

Gắn lạc lõng cõi nhân sinh phù thế

Dù mất mẹ, suốt đời, con vẫn nhớ

Dù xa mẹ, suốt đời, con vẫn thương

Khi trần gian không còn chữ nghê thường

Con vẫn giữ một lòng thương nhớ mãi.

 

Thắp nén hương mờ !

Tháng 9 – 2007

 

Con trở về, dù cha đã bỏ con từ bé

Con trở về, dù mẹ đã bỏ con giữa đời

Trên đường đi, con đếm những chơi vơi

Gắn sỏi đá đeo lộ trình băng giá

Mùa thu tím điêu tàn phơi nắng hạ

Xuân không hoa, sương lạnh kéo đông về

Giấu ê chề trên nhịp bước lê thê

Chân lững thững, một mình, trong câm lặng

Không cho một ai hay,

Không cần ai đưa đón

Mất mẹ rồi, ai nói tiếng thương yêu

Con âm thầm, để đếm bước cô liêu

Gõ đơn độc khua dọc đường dong ruổi

Con muốn thấm tận cùng niềm lệ tủi

Con muốn nghe thăm thẳm nẻo tâm hồn

Vẽ nên một con người độc đạo cô đơn

Ðể đón nhận nỗi niềm, đau cô lữ

Cha đã sinh ra con như thế

Mẹ đã sinh ra con như ri

Cuộc trần gian, đâu có nghĩa là gì

Con đã thấy phiêu bồng trong ba cõi

Con mỉm cười khi sỏi đá bốc khói

Con nhìn sâu khi lá trổ cành hoa

Chốn hoàng tuyền, con nghe động đáy mồ

Cha mẹ nằm đó, thì con đâu có mất

Mỗi bước đi của con, đều có mẹ

Mỗi bước đi của con, đều có cha

Sống và làm gì,

Không thủ lợi riêng mình

Không thiệt hại người ta

Không làm đau tiếng nước non nhà

Không làm đau Tiên Tổ Ông Cha

Con trở về, thắp nén hương mờ

Dâng lên truớc mộ phần

Hai Ðấng Song Ðường yên nghỉ !!!

 

Ðôi dòng lệ

Chia sẻ những ai đang lâm vào

những nghiệt ngã cô cùng.

Tháng 7 - 2007

 

Ðôi dòng lệ dâng tràn lên khóe mắt

Ðôi dòng lệ nghẹn ngào ứa bờ mi

Giọt lệ rưng rưng, biết nói năng gì

Giọt lệ lưng tròng, biết nói năng chi

 

Ðôi dòng lệ dâng tràn lên khóe mắt

Khi cuộc đời đã thấm những niềm đau

Tháng ngày qua đâu có những gì vui

Chỉ giọt cay chất chồng lên giọt đắng

 

Mưa hỡi mưa, sao mưa nhiều hơn nắng

Buồn hỡi buồn, sao buồn nhiều hơn vui

Những xót xa đổ xuống hố ngậm ngùi

Những bức xúc đẩy vào phòng đóng cửa

 

Trăng hỡi trăng, sao trăng mờ le lói

Sao hỡi sao, sao nhấp nháy phương trời

Cỡi bềnh bồng rơi rụng đổ chơi vơi

Mang sương lạnh phủ lên thềm băng giá

 

Ðôi dòng lệ là niềm đau thấm thía

Ðã từ lâu mấp mé chắn vành khô

Bờ trơ vơ lay động bến cô tô

Tạo thành sóng trường giang tràn lệ thủy

 

Vắt cạn nẻo tâm tư

Kiệt trên bờ của ý

Gọt giũa mọi nỗi niềm

Ðổ đầy ắp nguồn cơn

Không tìm ra một cửa ngõ nào hơn

Ðành lẩn quẩn trong vòng đai không khóa

 

Này em hỡi, sao mờ sao tỏ

Này anh ơi, trăng sớm trăng khuya

Mành lưới kia còn có những ô thưa

Thời điểm đến sẽ bay xa như ý.

 

Dậy sóng thi thơ

Tháng 9 – 2007

 

Trường giang dậy sóng thi thơ

Lăn tăn mây nước đôi bờ trào dâng

Thi thơ cuồn cuộn gieo vần

Khi cao cao vút, khi trầm trầm sâu

Dòng sông qua mấy nhịp cầu

Nước trôi mấy khúc sắc màu thời gian

Chơi vơi trên đỉnh ngút ngàn

Hững hờ cuối ngọn bẽ bàng thế nhân

Thi thơ bụi gió phong trần

Tan hoang bến cát, nát phần bờ lau

Ði qua lối mới, nghe đau

Ði về đường cũ, biển dâu nghe buồn

Tròn đâu, mà hỏi chi vuông

Cội đâu, mà hỏi chi nguồn khởi đi

Chữ VONG ơi, nghĩa là gì

Chữ PHI ơi, nghĩa là chi, tư lường

Vật vờ nhân ảnh vét mương

Hư danh giả tướng be đường đeo gông

Phân chia, đố kỵ gieo trồng

Kết bè, rẽ phái tréo tròng lên nhau

Trường giang bèo bọt lêu bêu

Bèo trôi cuối bến, bọt trêu đầu ghềnh

Trường giang mây nước lênh đênh

Thi thơ dậy sóng ê mình trường giang.

 

Tình Tự mênh mông

Tháng 9 - 2007

 

Bút nghiên nát mực phong trần

Bụi đường còn tiếc lòng nhân chưa tàn

Luân hồi, từ độ lang thang

Ðến nay, chưa mỏi trên đàng phù sinh

Em ơi, luôn giữ bóng hình

Trong ta, còn có bên mình với ta

Dù cho chỉ một sát na

Hay rong khắp nẻo ta bà xưa nay

“Có, thì có tự mảy may

Không, thì cả thế gian này cũng không”

Nên ta, không có mùa đông

Không nghe hạ nắng, không bồng thu sang

Không trông xuân thắm mơ màng

Không đem trăng, vắt trên ngàn, chờ sao

Em ơi, đừng đợi chiêm bao

Nhìn xem trước mặt, cây đào trổ bông

Ðan tay, mạng mạch khơi dòng

Ðan tâm, trang trải, mở vòng trùng vây

Không chung, mà cũng chẳng tây

Trống không, mà lại đong đầy tâm như

Càn khôn, nhìn, chẳng chỗ dư

Nhét trong hạt cải, thái hư hiện hình

Trông ta thấy cả đến mình

Trơ vơ một cõi, tự tình mênh mông.

 

Một mai, nhức nhối Hoàng tuyền!

Tháng 9 – 2007 

 

Không phi thuyền, mà mơ hồ cứ phóng

Không bong bóng, mà cứ thổi bòng bong

Vẽ sừng cho thỏ, vẽ rùa thêm lông

Hỡi phù thế, bày nhau ăn bánh vẽ

 

Thắp đêm đen, đom đóm bay, tội thế

Thổi bào ảnh, đón gió lộng từng không

Khổng Minh xưa, phe phảy chiếc quạt lông

Khổng Minh nay, sa lông cơn điếu đổ

 

Tranh tối sáng, tắt đèn đem tố khổ

Bát quái đồ, thử vận đủ thứ chiêu

Gạo chưa vo, đã vội bảo cơm thiu

Cháo chưa nấu, còn loãng hơn nước ốc

 

Tha hồ đâm ngang, xẻ dọc

Tha hồ đánh ngược, thổi xuôi

Người mù nói chuyện người đui

Kẻ ngu luận bàn kẻ dốt

 

Chợt nhớ cổ nhân :

“Biết thì thưa thốt,

Không biết, thì dựa cột mà nghe”

Ai cũng muốn làm ông Nghè

Xã hội liệt la hàng Tổng

 

Ðường dài khóa đóng

Cửa ngõ còn xa

Gót vó chưa qua

Mờ mịt cát bay bụi gió

 

Hỡi kiếp phù sinh nhỏ thó

Thẹn thùng quân tử, trượng phu

Ðem đốt hết chữ ngu

Còn nhớp nhơ nhân thế

 

Chính trị, chính nhân, chính thể

Gian trần, tan nát nhân gian

Bụi tro mờ mịt bên đàng

Rong rêu chực chờ phủ kín

 

Xanh, đỏ, trắng, đen, nâu, tím

Lộng màu nhân ngã tàn khô

Một mai kéo xuống đáy mồ

Hoàng tuyền chưa yên, nhức nhối.

 

Ði vào, Giấc ngủ ngàn năm

Tháng 9 – 2007

 

Em ở đâu, và làm gì

Chị ở đâu, và làm gì

Anh ở đâu,và làm gì

Ta vẫn còn nhau, và gọi đúng tên nhau

Em ở đâu, và làm gì

Chị ở đâu, và làm gì

Anh ở đâu, và làm gì

Tuy sống khác nhau, nhưng chung một niềm đau

Tôi biết rằng,

Em đã thấy

Chị đã thấy

Và anh đã thấy

Nước trường giang, đã triều dâng, bão thổi

Sóng biển đông, đã bạc trắng Trường Sơn

Không cần lời lẽ thiệt hơn

Tràn ngập lệ buồn đất mẹ

Không cần chôn vùi quạnh quẽ

Cảm rung nhức nhối thiên thu

Thịt da anh,

Thịt da chị,

Thịt da em,

Thịt da tôi,

Ðã nổi những khối u

Ði vào tâm can, cốt tủy

Máu, biết bao lần nghẽn chảy

Tim, biết bao lần tắt ngang

Thẩm thấu tự nguồn cơn

Xuyên qua tế bào, tóc tơ, mạch thở

Phải thế không anh 

Phải thế không chị

Phải thế không em

Dù ai có ngủ quên

Vẫn lắng nghe và giật mình trổi dậy

Ðón nhận sâu xa tình tự

Ði vào giấc ngủ ngàn năm.

 

 

Tiếng khóc cội nguồn !

Tháng 9 – 2007

 

Sao tôi khóc, khi không còn nước mắt

Bởi niềm đau, đào mạch lệ khơi dòng

Rồi con tim lại gảy khúc lăn tăn

Tạo thành giọt nối dài tuôn hai lối

 

Sao tôi khóc, em ơi, đừng có hỏi

Nếu nói ra, giọt lệ sẽ nghe đau

Như tang thương đã tràn ngập biển dâu

Như muối mặn đã mênh mang bốn biển

 

Nước mắt chảy mà không cần lên tiếng

Chỉ những ai chín rụng nỗi niềm tây

Sẽ biết nghe tiếng khóc phủ trời mây

Tràn lấp cả ruộng đồng, ao hồ, sông núi

 

Nước mắt đó sẽ tràn lên khắp phố

Sẽ băng lên khắp thân thể châu thành

Sẽ biến thành hồn lệ sử long lanh

Ðốt ngọn lửa soi Ðền Thờ Tổ Quốc

 

Ta sẽ thấu thuở đầu đời dân tộc

Ta sẽ nhuần đến muôn thuở vị lai

Chữ Việt Nam chỉ có một không hai

Chữ Hồng Lạc chỉ thế ư, bất nhị

 

Nước mắt ấy, đã chảy từ vô thỉ

Khi Tổ Tiên dạy hai tiếng thương yêu

Khi Cha Ông luôn răn bảo nhiễu điều

Và cháu con phải nâng niu gìn giữ

 

Nước mắt ấy, không là lời than thở

Không là lời thán oán : nát phân ly

Không là lời cầu nguyện : thắp kinh kỳ

Mà là mạch sống của tình thương, nguồn cội

 

Tôi không nói, nghĩa là tôi đã nói

Vì tôi nghe tiếng khóc của Ông Cha

Vì tôi nghe tiếng khóc nước non nhà

Hiểu tiếng khóc, mới biết :

Gục đầu, lặng câm, nâng niu, gìn giữ !!!

 

Mấy mươi năm

Tháng 9 - 2007

 

Mấy mươi năm một chuyến đi

Tìm trong dĩ vãng có còn chi

Dấu mờ nhòa nhạt bờ rêu phủ

Theo bóng thời gian chẳng lưu gì

 

Mấy mươi năm một chuyến về

Bụi mờ sông núi lộng sơn khê

Vết tích non sông nằm rên rỉ

Son sắt chìm sâu não ước thề

 

Mấy mươi năm nửa cuộc đời

Phong trần đập dũa tấp trăm nơi

Nắng mưa năm tháng trêu sỏi đá

Sương gió bốn mùa cợt biển dâu

 

Mấy mươi năm thế kỷ mòn

Hệ lụy can qua nát lòng son

Lò cừ nung nấu thui gang sắt

Bóp bốn góc vuông bảo vẹn tròn

 

Mấy mươi năm một con đường

Be bờ lau lách, vá tang thương

Lấp đê bùng vỡ, bồi hang ổ

Chữ đoạn cảm cơ, đắp chữ trường

 

Thế đủ rồi mấy mươi năm

Cũng đi cũng đứng cũng uống ăn

Cũng tới cũng lui cũng ngủ nghỉ

Khác chi trăng bạc ngủ trên ngàn.

 

Sông trăng Bến Cũ

Tháng 9 – 2007

 

Tôi đang đi trên đường Hàn Mặc Tử

Ngồi trong quán cà phê Lối Cũ nhớ thương

Ðắm tâm tư nhìn mặt nước sông Hương

Bèo mấy lớp bềnh bồng trôi lơ lửng

 

Hàn Mặc Tử, đâu rồi hình bóng cũ

Mộng Cầm xưa, “áo trắng quá” nơi đâu

Nước sông Hương ôm mơ mộng vương sầu

Trăng man mác gối đầu thôn Vỹ Dạ

 

Áo trắng năm xưa, gợi hồn tượng đá

Áo trắng năm nay, vợn gió bay bay

Thuyền ai đẩy sóng lung lay

Sông trăng bến cũ tháng ngày điểm hoa

Lá me thu tím la đà

Chiếc vương bèo giạt chiếc sa dặm trường

Thuyền ai rẽ bến sông Hương

Cánh hoa khép nhụy trên đường về đâu

 

Cạnh sông Hương, có con đường Mặc Tử

Thôn Vỹ Dạ, còn đâu nữa Mộng Cầm

Mặc Tử ru hồn bên dốc đá

Mộng Cầm lặng lẽ khóc đêm trăng.

 

Hoàng hôn tan đêm tối

Tháng 9 – 2007

 

Tôi trở về, con đường dài chào đón

Hoa khô cành, lá khô nhánh, rung cây

Cơn gió Ðông se lạnh thổi gió Tây

Cơn gió Nam gọi hồn reo gió Bắc

 

Tôi trở về, tìm những gì còn mất

Dòng thời gian chìm dĩ vãng phôi pha

Dấu hương xưa mòn năm tháng nhạt nhòa

Khung ký ức còn nhiều ngăn quên nhớ

 

Tôi trở về, cái già treo trước gió

Cái xuân xanh trả tuổi trẻ từ lâu

Tóc điểm sương pha trắng phủ mái đầu

Ðeo khối óc cõi cằn chờ lú lẫn

 

Tôi trở về, mẹ tôi mờ chín suối

Cha của tôi, nấm mộ, cỏ mọc hoang

Anh của tôi, chân yếu, đỡ thân còng

Chị của tôi, nhìn không xa mấy thước

 

Còn em tôi, da sần sùi đầy mặt

Ðàn cháu thơ, thưa Cố mới trở về

Dòng thời gian, sỏi đá nhuộm xác xơ

Hình bóng cũ gởi bảo tàng cổ viện

 

Dòng sông xưa ngậm buồn không gợn sóng

Nước ơ hờ lặng lẽ chẳng buông trôi

Núi nghiêng nghiêng ngả bóng gát lưng đồi

Rừng ngái ngủ hoàng hôn tan đêm tối.

 

Hoa Chân Lý

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Chân Lý nở trên dòng bất nhị

Ðưa muôn loài về tánh thể nhất nguyên

Ðể nhận chân, lý vô thượng diệu huyền

Luôn hiện hữu, giữa đôi bờ không sắc

 

Hoa Chân Lý tỏa thường hằng bất diệt

Nở an nhiên cho vạn hữu tồn sinh

Một là hai, hai là một, nguyên trinh

Không biến hoại trên hành trình còn mất

 

Hoa Chân Lý vượt trụ thành đắc thất

Kim cương tòa bừng tỏa ánh minh châu

Tỏa ngũ sắc thanh thiên mọi nhịp cầu

Dung tất cả trên dòng sông tam thế

 

Không kẹt giữa rừng vô minh nghẹt thở

Không vướng vào biển sinh tử trầm mê

Ngàn năm trước, vẫn là núi Tào Khê

Ngàn năm sau, vẫn là sơn Linh Thứu

 

Hoa Chân Lý, em ơi, đừng có hỏi

Hoa Ưu Ðàm, em ơi, thật huyền vi

Nhận ra rồi, em cứ bước chân đi

Giác hữu tình, cùng hòa reo tiếng hát

 

Ngọn bát phong, tan hoang bên bờ cát

Lửa tam đồ, xơ xác cạnh bờ lau

Hoa Chân Lý trăng trắng như hoa cau

Thơm bát ngát trên đường về quê cũ.

 

Hoa Bất Diệt

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Bất Diệt nở trên dòng sinh diệt

Cỡi vô thường để tỏa đóa vô sanh

Biển trần gian, hiện hữu nét tinh anh

Ta bà khổ, bừng minh châu muôn thuở

 

Hoa Bất Diệt ngàn đời, ta vẫn nhớ

Tỏa chơn thường, vạn thuở, ta không quên

Trên lộ trình Bồ Tát đạo, thênh thênh

Ðưa chúng sinh bước lên đường Tứ Thánh

 

Hoa Bất Diệt vào tam đồ giá lạnh

Cửa tam vô, bừng ánh đạo từ bi

Ngân tiếng chuông đạo lý bất tư nghì

Tan tất cả biển trầm luân thống khổ

 

Này em hỡi, ta biết nhau từ đó

Này em hỡi, ta còn nhau muôn đời

Như mây trời, cỡi sóng bạc rong chơi

Như trùng dương, du thuyền, reo bát nhã

 

Một là một, ta còn đây tất cả

Ðường quy nhất, ta có mất gì đâu

Hoa Bất Diệt chính là đóa minh châu

Tâm như như, vốn thường hằng miên viễn

 

Vẫy chào nghe, leo lên đò vĩ tuyến

Không còn đau, tiếng vỗ khóc ly tan

Hoa Bất Diệt ngợi ca ánh đạo vàng

Tỏa bát ngát khắp mười phương ba cõi.

 

Hoa vũ trụ

Tháng 9 – 2007

 

Hoa vũ trụ nở ra vầng nhật nguyệt

Ðể Thái dương xoay chuyển có đêm ngày

Tạo sự sống hiện sinh trái đất này

Con người và vạn vật chung nhau hòa điệu

 

Hoa vũ trụ thắp vầng trăng vi diệu

Ðể đêm đêm bừng tỏa ánh trăng ngàn

Tạo an lành trang trải khắp trần gian

Chứ nếu không, nửa dòng đời khép lại

 

Hoa vũ trụ nở hằng sa tinh tú

Ðể bảo hòa vô hạn cõi thái hư

Một ánh sao mờ, không có chỗ dư

Một ánh sao băng, không hề biến mất

 

Ta vén tay, đỡ vành hoa vũ trụ

Xoay và nhìn từng cánh thắm càn khôn

Từ li ti đến biến hóa vô cùng

Như Hoa Tạng trùng trùng nhân duyên khởi

 

Nơi ta đi, không đâu là chỗ tới

Nơi ta đến, không đâu chẳng nẻo về

Như đi trên thềm vũ trụ nở hoa

Nhìn sắc thể đi qua từng cánh mở.

 

Hoa Ðạo Pháp

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Ðạo Pháp nở trên dòng sinh diệt

Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu đường

Tỏa hương bi khắp pháp giới mười phương

Cho vạn hữu kết cành dương cam lộ

 

Hoa Ðạo Pháp đã hiển sinh từ độ

Khi đất trời thành trụ thuở hồng hoang

Khách lữ hành lưu lại những điểm son

Ðường vô tận không nhạt nhòa dấu vết

 

Mỗi nhân sinh đi qua dòng không sắc

Mỗi bóng hình tan tụ bước tử sinh

Vẫn còn mang mãi mãi nét nguyên trinh

Chân tánh thể không phôi pha hư huyễn

 

Hoa Ðạo Pháp vượt muôn ngàn giới tuyến

Tỏa đạo vàng thắm nhuận khắp muôn phương

Tỏa từ bi chan sức sống tình thương

Cho vạn loại xóa tan bờ ngân ngã

 

Hoa Ðạo Pháp đơm bông thuyền bát nhã

Ðưa chúng sinh vượt biển khổ trầm luân

Cứu chúng sinh vì tam độc quên mình

Ðáo bỉ ngạn ngời minh châu rực sáng

 

Hoa Ðạo Pháp, muôn đời luôn tỏ rạng

Qua ba thời, ngát hương đạo từ bi

Cỡi vô thường, thắp đuốc lên mà đi

Dòng sinh tử, ngát hương Hoa Ðạo Pháp.

 

Hoa Vô Thường

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Vô Thường nở trên dòng nhân thế

Ðể tặng người đang sống cõi trần gian

Ngắm nhụy hương tan hợp - hợp tan

Bay phảng phất đi qua bờ không sắc

 

Hoa Vô Thường nở trên dòng sinh diệt

Tặng nhân gian hiểu chân lý cuộc đời

Ðã đắm chìm trong ba cõi nổi trôi

Ði đi mãi trên sáu đường hư huyễn

 

Hoa Vô Thường nở trên bờ vĩ tuyến

Tặng nhân sinh qua khúc rẽ đò ngang

Bên này bờ là dòng sống mênh mang

Bên kia bờ là phương trời ly khách

 

Hoa Vô Thường luôn luôn chuyển mạch

Tỏa đổi thay từng một sát na

Tỏa mất còn từng một âm ba

Kết hòa hóa trước muôn ngàn hiện hữu

 

Xin tặng cho anh đóa Vô Thường tuyệt mỹ

Xin tặng cho em đóa Vô Thường tinh anh

Xin tặng cho người đóa Vô Thường thiên thanh

Ði, đi khắp trên ba đường sáu nẻo.

 

Hoa Tạng trổ bông

Tháng 9 – 2007

 

Ði đâu, không bằng quê nhà

Với cơm dưa muối, với cà dầm tương

Ði đâu, không bằng quê hương

Có người thân, với tình thương quê mùa

Không cần ai bán ai mua

Không xua Nắng Hạ, không lùa Gió Ðông

Không Xuân cầu sắc cạnh hồng

Không Thu tím ngắt theo dòng buông trôi

Không treo nhân ảnh đãi bôi

Không tô nhân ngã lở bồi trần gian

Ði đâu, dù có trăng vàng

Nhưng trăng không bước trên ngàn rong chơi

Ði đâu, dù có mưa rơi

Nhưng không tí tách ngỏ lời thùy dương

Ði đâu, dù rộng muôn đường

Nhưng không rung nhịp vấn vương dặm dài

Nhìn góc biển, có thiên nhai

Nhìn hải giác, có phương đài riêng ta

Chẳng hôm nay

Chẳng hôm qua

Chẳng ngay mai

Vắt vảnh thiên thư

Vũ trụ không chỗ dư

Hư vô không chỗ trống

Búng ngón tay, cuối đỉnh đồi đồng vọng

Bặt âm vang, tịch lắng chốn vĩnh băng

Ta nghe tiếng diễm hằng

Ngân pháp âm bất tuyệt

Ta nghe vô sinh vô diệt

Reo tiếng hát núi Tỳ Lô

Thấy âm linh ngủ kín đáy mồ

Chợt tỉnh hồn mừng vui thức dậy

Những bậc Thánh Ðức an nhiên đại định

Xuất thần trổi khúc hoan ca

Ðâu không là của ta

Căn nhà nguyên trinh nhiệm thể

Ðâu, không là chỗ đến

Ðâu, chẳng phải đường về

Nụ cười hàm tiếu nguyên sơ

Vũ trụ ngàn sao lấp lánh

Riêng ta, tự thể, bao giờ

Trùng trùng Hoa Tạng trổ bông.

 

Hoa Diễm Hằng mỉm nụ !

Tháng 9 - 2007

 

Những bông hoa trên dọc đường sỏi đá

Mỉm nụ hồng giữa cát bụi sương sa

Trải nắng mưa đong giọt đọng cánh hoa

Trĩu xuống thấp la đà phô nhụy trắng

 

Mưa tạnh hột, mây tan dần, hé nắng

Giọt mưa rơi, giọt nhiểu, giọt vương cành 

Nắng lên rồi làm giọt nhỏ tan nhanh

Cánh hoa khép vương vương hơi ươn ướt

 

Gió lay động, hoa đong đưa tha thướt

Nhoẻn cánh cười khoe sắc lộng phù vân

Hương bay bay nhòe cát bụi phong trần

Nổi hương sắc giữa hoa đồng cỏ nội

 

Có bông hoa mỉm cười bên bờ suối

Có bông hoa đeo vách núi cheo leo

Có bông hoa reo gió nắng lưng đèo

Và bông hoa rực thành đô phố thị  

 

Khi sinh thái hiện hình từ vô thỉ

Khi phù sinh khởi động thuở hồng hoang

Tiếng BIG BANG lồng theo tiếng Ửng Hồng

Ðã báo hiệu hoa cười reo vạn thể

 

Cho dù di hành không nhiễm thể

Cho dù độc mộc giữa muôn phương

Xuyên trục Hoành, xoáy trục Tung

Hoa Diễm Hằng vẫn mỉm cười chuyển hóa.

 

Hoa Chơn Thường

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Chơn Thường nở trên dòng huyễn hóa

Tỏa đạo vàng trang trải khắp mười phương

Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương

Rửa tam nghiệp bằng cành dương cam lộ

 

Hoa Chơn Thường hiện hữu từ vô thỉ

Ngát hương lành vi diệu đến vô chung

Vượt hằng sa thế giới đến vô cùng

Ðể chúng sanh hưởng mùi hương diệu tánh

 

Hoa Chơn Thường nở trên đường Bát Chánh

Khắp muôn loài thấm nhuận đức từ bi

Sông vô thường vỗ sóng chuyển huyền vi

Chứng đạo ca du thuyền reo bát nhã

 

Ngã nhơn, ngã tướng, sinh vô ngã

Vô nhơn, vô tướng, diệt vô sinh

Hữu – vô, tuyệt lộ, duy huệ minh

Chư Phật bản hoài, vi sự nghiệp

 

Hoa Chơn Thường chuyển qua tay Ca Diếp

Kế thế, trao hăm tám Tổ - Tây Thiên

Một cây năm nhánh, Ðông Ðộ hoằng truyền

Tâm ứng tâm, không cần y bát nữa

 

Hoa Chơn Thường, hằng hiển sinh muôn thuở

Bừng vô ưu, qua thành trụ hoại không

Kìa xem, núi là núi, sông là sông

Nếu luận bàn, nện ba hèo vụn vỡ

 

Hoa Chơn Thường, chúng sanh luôn ghi nhớ

Nâng hai tay, ngào ngạt đóa vô tâm

Như thanh thiên bát ngát tựa trăng rằm

Bồ Tát đạo, hành trình, luôn tự chiếu

 

Hoa Chơn Thường, ôi nụ hoa hàm tiếu

Nở trong vườn giác ngộ, ngát tâm hương

Từ Hành tinh này cho đến khắp mười phương

Chơn chơn tánh, thường chơn, chơn bất thối.

 

Hoa Từ Bi Hỷ Xả

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Từ nở cho chúng sanh an lạc

Hoa Bi nở cho chúng sanh hết đau

Hoa Hỷ ban, vượt thoát mọi tinh cầu

Hoa Xả tận, diệt tam đồ bát nạn

 

Chúng sanh khổ, như con tàu mắc cạn

Chúng sanh đau, như cầu váng long đinh

Bởi si mê nên trầm thống quên mình

Ðường sinh tử, nghiệp mang, lao vút mãi

 

Khi cô độc giữa rừng thiêng quan ải

Khi bôn ba giữa hỗn tạp quần sanh

Thiệt hơn, cao thấp, danh lợi, đua tranh

Ðầu xơ xác mấy lần thay tóc trắng

 

Hoa Từ nở, đêm đông rơi giọt nắng

Hoa Bi bừng, hạ trắng đón giọt mưa

Hoa Hỷ thơm, xuân đến khắp bốn mùa

Hoa Xả hết, cho đời không thu tím

 

Em hãy nâng Ðóa Từ Bi tâm nguyện

Em hãy trao Ðóa Hỷ Xả thanh lương

Ðưa chúng sanh về bờ bến yêu thương

Không đau khổ trên dọc đường tam thế

 

Từ nay, cuộc đời không còn đau khổ

Từ nay, cuộc đời không còn kêu thương

Tay trao tay, gieo cam lộ cành dương

Ðời hạnh phúc, không còn ai khóc nữa

 

Hoa Từ Bi là thế

Hoa Hỷ Xả là đây

Báo Phật ân, vô thượng, đức cao dày

Cứu chúng sanh, vô biên, thề nguyện độ

 

Hoa Từ Bi, đức từ bi, rạng rỡ

Hoa Hỷ Xả, đức hỷ xả, không lường

Kết từng vòng dâng lên Ðấng Pháp Vương

Khắp chúng sanh đồng chắp tay đảnh lễ.

 

Hoa Chánh Pháp

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Chánh Pháp nở trong vườn giác ngộ

Tỏa hương thơm thấu triệt giữa chánh tà

Cho chúng sanh khắp đại địa ta bà

Dung tam thế, nhiếp mười phương, ba cõi

 

Hoa Chánh Pháp vẫn muôn đời chiếu rọi

Xóa tan đi bóng dáng của vô minh

Diệt mê si, mê hoặc, đến mê tình

Ðừng đánh lận ma cường hay pháp nhược

 

Hoa Chánh Pháp, không có cường có nhược

Không có đường mượn Phật nói chuyện ma

Không có phương mượn chánh lấp nẻo tà

Phật là Phật, ma là ma, rõ mặt

 

Hoa Chánh Pháp, không đi ngang về tắc

Không bẻ cong, không đi ngược về xuôi

Dù hằng sa, cũng biết rõ mười mươi

Nào có nghĩa một hai, lòa nhân thế

 

Dùng đuốc tuệ chiếu muôn ngàn vi tế

Dùng chánh tâm quét sạch mọi tà tâm

Không thân sơ, không vị nể, sụp hầm

Hoa Chánh Pháp bừng hương thơm pháp giới.

 

Hương thơm giải thoát

Tháng 9 – 2007

 

Em hãy trồng khu vườn Hoa Giác Ngộ

Anh hãy gieo hạt giống Ðạo Từ Bi

Ðường Tứ Thánh, an lành, dắt nhau đi

Hỡi nhân sinh, khép khung trời nhỏ hẹp

 

Hãy vượt qua bức tường thành cưỡng ép

Hãy băng qua đáy hố thẳm tỵ hiềm

Quét sạch đi bờ đố kỵ, nhỏ nhen

Mở đại lộ nhân từ reo chánh đạo

 

Tiếng sân si, không trở thành giông bão

Tiếng oán cừu, không thành sóng phân tranh

Lửa vô minh, cùng dập tắt tơ mành

Thì nhân thế sẽ hòa bình miên viễn

 

Ðường tu tập cùng nhau đi tiệm tiến

Ðạo nhiệm mầu cùng hạ thủ công phu

Tự xưa nay, bởi ta là rùa mù

Chìm biển khổ, bộng cây xa mút nẻo

 

Giữa Mê - Ngộ, một âm ba tích tắc

Giữa Thánh - Phàm, ngắn ngủi một lằn ranh

Hãy nhìn kia, bừng một đóa tinh anh

Em và anh đã vun trồng từ đó

 

Em rảo bước qua vườn Hoa Giác Ngộ

Anh rong chơi trên đại lộ từ bi

Cuộc đời ta sẽ chuyển hóa huyền vi

Trao nhân thế mùi hương thơm giải thoát.

 

 

 

Hoa Phật Pháp

Tháng 9- 2007

 

Hoa Phật Pháp gieo trên vườn nhân thế

Cho người người gặt hái đóa từ bi

Vượt trùng dương, băng giới tuyến phân ly

Thơm bát ngát hương tin yêu, sự sống

 

Hoa Phật Pháp đi vào nơi điểm nóng

Sẽ xóa tan những bức xúc oán cừu

Những hơn thua tranh chấp gởi thiên thu

Biết nhìn nhau cảm thông tình nhân loại

 

Hoa Phật Pháp đi vào nơi lửa khói

Tiếng hoan ca reo khúc hát hòa bình

Bom đạn tàn theo dấu vết chiến chinh

Chan tình tự đơm bông hòa điệu sống

 

Hoa Phật Pháp băng qua mọi giới tuyến

Không phân chia lãnh thổ, phong tục, chủng tộc, quốc gia

Vượt trường thành vạn lý giàu nghèo, vật chất, trầm kha

Các màu da, chung vuờn hoa nhân loại

 

Không còn đâu là điểm nóng điểm lạnh

Không còn đâu là biên giới tang thương

Cùng dựng xây, trang trải đóa thanh lương

Hương dịu ngọt ấm lòng đêm giá lạnh

 

Phải thế không em, trao cho nhau lành mạnh

Phải thế không anh, trao cho nhau thăng hoa

Hoa Phật Pháp, nâng hai tay, kết tòa

Lòng nhân thế kể từ nay, hướng thượng

 

Cả thế giới, hãy cùng nhau quy hướng

Cả nhân loại, hãy cùng nhau tin yêu

Mỉm cười nhau, trao tặng đóa yêu kiều

Cõi trần gian bừng bông Hoa Phật Pháp.

 

Hoa Giác Ngộ

Tháng 7 – 2007

 

Hoa Giác Ngộ kết sáu thời tu tập

Hoa Hành Trì quyết hạ thủ công phu

Tu đến khi chỉ còn một chữ NHƯ

Cũng dứt bỏ bước lên bờ bỉ ngạn

 

Hoa Giác Ngộ trổ lên rồi, bừng sáng

Dứt trầm luân khổ ải tự xưa nay

Không có Ðông, mà cũng không có Tây

Không có Nam, mà cũng không có Bắc

 

Phật tánh, không phân chia : màu da, chủng tộc

Phật tâm, không mắc kẹt : cao thấp, nghèo giàu

Phật từ, không mắc cạn : bến cát, bờ lau

Phật quang, khắp mười phương phổ chiếu

 

Hoa Giác Ngộ, ngát hương hoa hàm tiếu

Mỗi chúng sanh là một đóa vô ưu

Dung ba thời, chuyển ba thế, truyền lưu

Cùng xuất xử, cộng nhập Tỳ Lô Tánh Hải

 

Hoa Giác Ngộ du thuyền vô quái ngại

Ðộ chúng sanh khắp pháp giới mười phương

Ðèn trí tuệ soi sáng vạn nẻo đường

Ðánh bật gốc mọi trần sa phiền não

 

Hoa Giác Ngộ trổ bông đường thánh đạo

Ðạt chơn thường, chứng đạo lý thường chơn

Chứng đạo ca, tô thêm một điểm son

Hòa hương sắc nhiệm mầu vô thượng giác.

 

 

Vạn Ðóa Hoa

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Diệu Liên, em trồng đầm ba cõi

Hoa Hạnh Nguyền, em gieo ao sáu đường

Hoa Từ Bi, em rải trời đau thương

Hoa Bồ Ðề, em ươm đất phiền não

 

Hoa Chân Lý trổ bông bờ huyễn ảo

Hoa Chân Như kết nụ bến diêm phù

Hoa Minh Châu tỏa ngọc chốn thâm u

Hoa Bất Hoại ngát đôi bờ không sắc

 

Hoa Thanh Tịnh mọc trên đất bất tịnh

Hoa Ưu Ðàm ngát tỏa nẻo vô minh

Hoa Kim Cương trổi ngọc chốn điêu linh

Hoa Bất Thối thơm hương trời điên đảo

 

Hoa Tín Tâm, em ươm ngôi Tam Bảo

Hoa Tín Nguyện, em kết cõi Lạc Bang

Hoa Tín Hành, em dệt khắp đạo tràng

Hoa Vạn Hạnh, em xây đường lục độ

 

Hoa Nguyện Từ, em lên đường cứu khổ

Hoa Nguyện Bi, em xoa dịu thương đau

Hoa Nguyện Trí, em kết hạt minh châu

Hoa Nguyện Huệ, em rạng soi pháp giới

 

Chúng sanh khổ, mang tâm nguyền cứu khổ

Chúng sanh đau, mang tâm nguyện lợi tha

Một bông hoa kết nối Vạn Ðóa Hoa

Hoa Bất Diệt chuyển mười phương tam thế.

 

Hoa Chánh Ðạo

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Chánh Ðạo, thơm mùi hương chơn thật

Khách lữ hành biết đúng hướng mà đi

Tránh phù trầm mê hoặc, dù một ly

Sẽ lầm lạc ngàn xa hơn vạn dặm

 

Hoa Chánh Ðạo, tỏa hương thơm tĩnh lặng

Không vẽ tô, sơn phết đủ sắc màu

Ðạo càng tô, càng sai lệch chìm sâu

Như rùa mù còn ăn thêm bánh vẽ

 

Hoa Chánh Ðạo, không nương quyền cậy thế

Không sa mù để đánh lận con đen

Có tội không, nghiệt ngã con dế mèn

Núp bóng đêm mơ màng phiêu lưu ký

 

Hoa Chánh Ðạo, chận trên đầu của ý

Ðẩy bất chân, bất chánh, hết đường đi

Biết nhận chân đạo lý bất tư nghì

Ðường bát chánh trổ bông Hoa Chánh Ðạo

 

Hương pháp thân uyên áo

Tỏa pháp Phật nhiệm mầu

Tu tập không vị cầu

Mới thường, lạc, ngã, tịnh

 

Hoa Chánh Ðạo, cao ngần Linh Sơn đỉnh

Tỏa sắc hương cao cả lý chơn thường

Bồ đề tòa, điều ngự Ðấng Pháp Vương

Chúng sanh nguyện, kết đài vô thượng giác.

 

Hoa Vô Lượng Tâm

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Vô Lượng Tâm nở trên đường lục độ

Cứu chúng sanh vô lượng số hàm linh

Ðã từ lâu chìm khổ hải cực hình

Quên đi mất con đường về quê cũ

 

Hoa Vô Lượng Tâm ươm nhụy hương hội tụ

Tỏa thanh lương đi muôn hướng phân kỳ

Trải trần gian nhuần ánh đạo từ bi

Lòng nhân thế thấm mưa nguồn pháp vũ

 

Một sinh linh còn lầm đường lạc lối

Hạnh độ tha còn nhủ bóng từ ân

Một sinh linh còn nay lựa mai lần

Nguyện cứu đời còn dang tay dìu dắt

 

Ðây là con đường tắt

Ðây là con đường dài

Pháp thượng thừa ngàn muôn hướng, không hai

Tùy trình độ, căn cơ mà chỉ hướng

 

Ðây là tánh là tướng

Ðây là nhân là duyên

Khi nhận chân được chân lý diệu huyền

Dung tất cả để trở thành quy nhất

 

Hoa Vô Lượng Tâm, tỏa hương nghiêm mật

Khách lữ hành hưởng đúng vị khai tâm

Quyết hành trì y như pháp thậm thâm

Sẽ hiển lộ trong ngôi nhà giải thoát.

 

Hoa Bồ Ðề Tâm

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Bồ Ðề Tâm, nở trên phiền não

Tỏa hương lành ngào ngạt khắp mười phương

Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương

Rong bốn biển du thuyền reo bát nhã

 

Hoa Bồ Ðề Tâm, ngàn cây xanh lá

Ðẹp tâm hoa gieo rắt ánh đạo vàng

Chiếu muôn phương ngời sáng bóng thiều quang

Khắp trần gian không còn đâu tăm tối

 

Hoa Bồ Ðề Tâm, nụ hoa biết nói

Ðây đạo mầu giác ngộ, Ðấng Từ Bi

Nếu biết tu, đạo lý, quả vô nghì

Ðường giải thoát, ai tu đều được chứng

 

Hoa Bồ Ðề Tâm, mười phương Thánh Chúng

Ðến hồng trần lục đạo kiếp phàm nhân

Nở tâm hoa, người đó sẽ dự phần

Nhập hoa tạng huyền môn vô thượng giác

 

Hoa Bồ Ðề Tâm, hương bay ngào ngạt

Ðuốc tuệ rạng ngời, năm sắc hào quang

Khắp chúng sanh hòa reo ánh đạo vàng

Vì nghiệp đạo, bồ đề tâm bất thoái.

 

Hoa Tu Tập

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Tu Tập xóa tan ba nghiệp chướng

Tỏa sắc hương vượt thoát khỏi tam đồ

Rải nhụy vàng tươi thắm mảnh tàn khô

Ðeo đẳng mãi, nát tan bao cuộc lữ

 

Hoa Tu Tập phá tường thành hùng cứ

Ðập vỡ toang những ốc đảo lao tù

Ðánh tan tành cái bản ngã thâm u

Ðã muôn kiếp đọa đày trong ngục tối

 

Hoa Tu Tập nở trên đồi vời vợi

Ðổ tỵ hiềm, ích kỷ xuống vực sâu

Rải công danh, phú quý chảy qua cầu

Trổ dấu ngọc trên hành trình hoằng hóa

 

Hoa Tu Tập chuyển dòng đời hết khổ

Nở từ tâm, ban đức độ, tin yêu

Một người tu, kết muôn đóa diễm kiều

Vạn người tu, kết lạc bang pháp giới

 

Hoa Tu Tập xóa tan đi bão thổi

Xây an lành trước sóng vỗ triều dâng

Một đóa hoa, vạn thọ sẽ thơm hương

Muôn đóa hoa, ngạt ngào reo nhân thế

 

Hoa Tu Tập nở trong vườn giác ngộ

Mỗi nhân sinh nương ánh đạo từ bi

Khắp nhân gian cùng dẫn dắt nhau đi

Trái đất này đâu còn ta bà nữa.

 

Hoa Giải Thoát

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Giải Thoát ngát mười phương pháp giới

Cho chúng sanh qui ngưỡng đạo từ bi

Ba cõi sáu loài biết hướng mà đi

Ðã lầm lạc, trầm luân từ vô thỉ

 

Hoa Giải Thoát tỏa hương chân thiện mỹ

Mọi chúng sanh trên khắp cõi trần gian

Xin chắp tay về dưới ánh đạo vàng

Ðêm tăm tối rạng soi đèn trí tuệ

 

Chúng sanh khổ lặn hụp trong bốn bể

Nước mắt nhiều hơn bốn biển đại dương

Ðem khổ đau vùi dập bến tang thương

Bãi nương dâu lấp điền tang hải biến

 

Tham sân si, bậc thầy của đạo diễn

Ðeo tam đồ, làm con rối hát ca

Thì làm sao không thống nỗi ta bà

Lại trách cứ than thầm cho duyên kiếp

 

Biến sinh linh thành tác nhân tội nghiệp

Biến muôn loài nô lệ những tiền khiên

Dây oán trái kết chặt sợi não phiền

Không tỉnh ngộ, muôn đời đeo đẳng mãi

 

Hoa Giải Thoát, em ơi vô quái ngại

Tỏa hương lành mầu nhiệm lắm, người ơi

Một bước đi, im bặt hết tăm hơi

Diệt bóng dáng luân hồi trong ba cõi

 

Hoa Giải Thoát tỏa vô sinh vô tử

Tỏa hương lành, vi diệu tướng pháp thân

Như trăng ngàn trong vắt ánh tường vân

Dung pháp giới, không còn đâu ngằn mé

 

Trao cho nhau niềm tin yêu tuyệt thế

Hương từ bi, hoa giải thoát nhiệm mầu

Sáng trong ngần ánh ngọc tỏa minh châu

Bóng từ quang soi khắp cùng đại thể.

 

Hoa Vô Thường bất biến

Tháng 9 – 2007

 

Hoa Vô Thường, hiển sinh dòng huyễn hóa

Tặng cuộc đời nhìn ngắm đóa ngân sương

Dù ra đi trên muôn hướng ngàn phương

Như ánh chớp, tia pha, bọt bèo, bào ảnh

 

Hoa Vô Thường, một đóa hoa không cánh

Gắn thực chơn thành muôn cánh phù vân

Mọi hiện hữu trong cuộc sống hồng trần

Như dòng chảy trùng trùng nhân duyên khởi

 

Hoa Vô Thường trổ bông từ vô thỉ

Ðến vô chung vẫn kết nụ phù hoa

Vẽ chân như thật tánh kết nên tòa

Như, như huyễn giữa muôn ngàn không sắc

 

Lật cánh hoa mang hình hài không sắc

Biến vô thường thành một đóa sắc không

Bóng hình thế núi, bóng dáng dòng sông

Nhìn bào ảnh, không còn sông núi nữa

 

Tự ngàn xưa, dòng huyễn sinh đã thế

Ðến ngàn sau, trổi muôn khúc hợp tan

Lắng tai nghe tiếng gảy của cung đàn

Không gảy nữa, tiếng đàn đâu cho biết

 

Lắng tai nghe trên cung bật còn mất

Tiếng đàn kia lại lên tiếng cung đàn

Ngân ngân vang theo nhịp khúc thời gian

Hoa Vô Thường vẫn còn đây, bất biến.

 

Hoa Không Sắc

Tháng 9 – 2007 

 

Xin tặng em một bông Hoa Không Sắc

Em mang đi trên mọi nẻo trường đời

Thấy gì không từ trong đó em ơi

Mọi không sắc hiện lên màu huyễn hóa

 

Ánh nhật lên vầng đông dần sáng tỏa

Hoàng hôn về ảnh hiện kết vầng trăng

Trùng dương kia kết một đóa hải đăng

Thuyền viễn xứ, đường về theo chỉ hướng

 

Nhìn qua sắc, một bóng hình có tướng

Nhìn qua không, hình tướng tự phan duyên

Lật lại qua, hai mặt của đồng tiền

Cả hai mặt, dường như không phải trái

 

Ðồng tiền mất, cái nào là phải trái

Hỏi áng mây, ai vẽ đóa phù vân

Hỏi bụi bay, ai vẽ đóa phong trần

Em diễm phúc mỉm cười Hoa Không Sắc

 

Hôm nay, em mang hình hài không sắc

Ngày mai, em ẩn hiện bóng sắc không

Như càn khôn, như bọt sóng, tương đồng

Em có mặt giữa muôn ngàn hiện hữu

 

Cho nên, xin tặng em một bông Hoa Không Sắc

Cho nên, xin tặng người một bóng dáng sắc không

Và mỉm cười trên muôn hướng ngàn phương

Khi cần có, sẽ hiện hình muôn thể.

 

Hoa Từ Tâm

Tháng 9 – 2007

 

Xin tặng em một bông hoa rạng rỡ

Nở trong lòng thành một đóa Từ Tâm

Thanh thiên hơn bát ngát của trăng rằm

Tỏa hương sắc thương yêu khắp cùng nhân thế

 

Hoa Từ Tâm, không cần ai đặt để

Tự nở ra từ nét đẹp tâm hồn

Hương tình thương chan chứa cả tấm lòng

Bay ngào ngạt hương yêu hòa điệu sống

 

Hoa Từ Tâm trổ bông trên đồng cạn

Biết mỉm cười nở rộ dưới đồng sâu

Tỏa hương bi mọi ngỏ ngách thương đau

Tỏa hương từ đến mọi nơi trầm thống

 

Hoa Từ Tâm, không cần cầu, bái vọng

Không ngã nhân, danh tướng, vị thân sơ

Tự xưa nay, mang sắc đẹp tinh mơ

Khắp nhân loại, đều ngợi ca trân quý

 

Trong cuộc đời, hỏi hoa nào tuyệt mỹ

Xin trả lời, là một đóa từ tâm

Có từ tâm, em mới có bi tâm

Tình nhân loại, cần tình thương để sống

 

Xin tặng em, một bông hoa chỉ hướng

Xin tặng người, một bông hoa để đi

Cả trần gian, sẽ trân quý tuyệt kỳ

Hoa Từ Tâm, cứu cho đời bớt khổ.

 

Hành trình giải thoát

Tháng 9 – 2007

 

Hạt Bồ Ðề, em ươm mầm giải thoát

Giống Từ Bi, chị kết nụ tình thương

Anh bước đi trên muôn hướng ngàn phương

Tôi dong ruổi trên con đường vạn hạnh

 

Ði trong đêm, không sương sa thấm lạnh

Ði giữa ngày, không nắng cháy khô khan

Vào mùa thu, không rơi rụng lá vàng

Vào mùa đông, không lạnh băng buốt giá

 

Rừng hoa tạng tươi xanh ngàn cây lá

Núi Tu Di, chim ca hát pháp âm

Chốn A Tỳ, hết khổ ải ngục hình

Qua ba cõi, không lằn ranh biên giới

 

Ðạo bồ đề, khi hợp thời, mới nói

Khi lặng im, im như pháp, mới linh

Không lăng xăng mà bấn loạn quên mình

Ðức khiêm cung mới từ nghiêm thánh thiện

 

Ðạo bồ đề, vượt muôn ngàn giới tuyến

Không phân chia dân tộc, quốc gia

Không cách ngăn phong tục, màu da

Ðều hòa hóa trong căn nhà Phật Pháp

 

Ðạo bồ đề, em ơi, luôn kết hạt

Giống từ bi, anh ơi luôn nẩy mầm

Hướng cuộc đời dứt muôn nẻo trầm luân

Ði đi mãi trên hành trình giải thoát.

 

Lên đường Tứ Thánh

Tháng 9 – 2007

 

Ðường Tứ Thánh trên hành trình giải thoát

Lối chúng sanh lầm lạc hướng trầm mê

Vậy từ nay, ta quyết chí đi về

Ðã từ lâu luân hồi trong sáu nẻo

 

Ðeo khổ ải qua cầu tre lắt lẻo

Mang nghiệp nhân qua cầu váng đóng đinh

Ðã từ lâu lặn hụp mãi, quên mình

Nay tỉnh ngộ nguyện lên đường giải thoát

 

Ngồi trên đỉnh Linh Sơn cao chót vót

Mới thất kinh chốn thống khổ A Tỳ

Bởi đắm chìm biển ái dục mê si

Trôi lăn mãi trong đêm dài tăm tối

 

Quyết ra khỏi lối mòn ba cõi

Không loay hoay lặn hụp sáu đường

Trầm mê đội bóng nghê thường

Lạc loài muôn kiếp nhiểu nhương ta bà

Xương chồng nặng bãi tha ma

Tiếc chi nghĩa địa la đà vấn vương

Hình hài cát bụi ngân sương

Bèo đau hội tụ, bọt thương phân kỳ

Mắt mờ suối lệ chia ly

Hợp trên sông khổ, tan đi biển sầu

Lại qua mòn mấy nhịp cầu

Vẽ tô nhân ảnh mấy màu trần ai

Phương đài bỏ ngỏ then cài

Tiếc thay cuộc lữ miệt mài phiêu du

 

Quyết thoát khỏi ngục tù trong muôn kiếp

Ðẳng đeo chi lao lý vạn xích xiềng

Mê vọng tình, si vọng niệm triền miên

Hãy phủi sạch tro tàn ngôi nhà lửa

 

Mau quay lại, đừng nay lần mai lữa

Hỡi sinh linh trầm thống biết bao rồi

Một quay đầu là đoạn tận ngay thôi

Bờ mê - ngộ, không lằn ranh biên giới

 

Ðường Tứ Thánh, nguyện một lòng đi tới

Gần hay xa, đừng có hỏi chi nhiều

Hướng bảo thành đã có sẵn hoa tiêu

Về quê cũ, cứ thong dong rảo bước.

 

Khuyến Tĩnh Tu

Tháng 9 – 2007

 

Nhân sinh hỡi, quyết một lòng tu tập

Nẻo trầm luân đã lặn hụp nhiều rồi

Con đường xa từ muôn kiếp lạc loài

Giọt nước mắt ngập tràn hơn biển khổ

 

Nước ưu phiền chảy đầy hồ Than Thở

Bụi phù sa vùi dập bãi Ly Tan

Ðèo nhiêu khê sầu muộn núi Chứa Chan

Sóng ái dục hoang tàn sông Nhật Lệ

 

Những lầm mê, hãy quẳng ngay xuống hố

Nghiệp chúng sanh, hãy vứt chốn tam đồ

Con đường tu, biết quay đầu là bờ

Vòng xiềng xích, bẻ một khoen, dứt sạch

 

Bãi khổ đau đổ vào bờ lau lách

Bến tang thương đẩy sóng, vỗ thanh lương

Ðức từ bi thấm nhuận nước cành dương

Tay vẩy nhẹ giọt bình thùy cam lộ

 

Biết bao kiếp trải cuộc đời quán trọ

Biết bao lần cửa sinh tử hồi luân

Làm tội đồ cho ý mã tâm viên

Cùm tam thế, tự lưu đày ngục tốt

 

Nay quyết chí, đừng lựa lần mai mốt

Nay không tu, đừng hò hẹn mốt mai

Chưa kịp tu, đã tắt ngủm tuyền đài

Mai không có, còn đâu chờ tới mốt

 

Chết và sống, một đôi bạn chí cốt

Tử và sinh, tình bằng hữu tri âm

Há miệng ra, thành tiếng nói vạn năng

Chưa kịp ngáp, hồn lìa xa khỏi xác

 

Cứ như thế và triền miên thui đốt

Khuyên người nghe, đừng ngựa chứng cao phi

Ðừng truy phong phất mã chốn kinh kỳ

Rồi ngã gục trên đường dài thiên lý.

 

Ðiểm nụ không hoa

Tháng 10 – 2007

 

Ðem ghép chữ mà thành thơ mới lạ

Ðem ghép từ mà thành ngữ mới hay

Còn riêng tôi, không chứa một mảy may

Nắm cái không, nên tôi tha hồ bắt

 

Bẻ đi một điểm quặt

Ðã đánh mất chỗ cong

Cuốn xoáy đi một vòng

Ðã ngửa nghiêng nhật nguyệt

 

Ai bảo đó là biển băng, giá tuyết

Ta đốt lên một đóm lửa có không

Băng giá kia băng trinh, nhẹ hơn mảnh lông hồng

Cột chặt và treo lơ lửng mấy tầng vũ trụ

 

Ai bảo kia là bát nạn, tam đồ khổ

Ta đốt lên vạn hạnh đẹp như mơ

Vô số sinh linh trầm thống mong chờ

Sao lại ngại đường đi không có nẻo

 

Gắn trên cành khô héo

Một điểm nụ không hoa

Khắp pháp giới sáng lòa

Nụ không hoa rạng rỡ.

 

Hoa Rộng Lượng

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Rộng Lượng núng lòng người nhỏ hẹp

Mở rộng ra cho đẹp lối nhân từ

Tội tình chi mà đóng cửa ngục tù

Sẽ ngọp thở trong căn hầm ích kỷ

 

Hoa Rộng Lượng nở nguồn tâm của ý

Vị nhân tình, vị nhân thế, vị tha

Ðường thênh thang lộng hương sắc châu pha

Thơm bát ngát trên hành trình cao quý

 

Khắc một triện son, treo thiện mỹ

Gắn một dấu ấn, lộng tấm gương

Không gì hơn tiếng nói tình thương

Trao nhân thế đèn tâm sáng tỏa

 

Hoa Rộng Lượng, xin em nâng một đóa

Hoa Nhân Từ, xin chị mở vòng tay

Xin người người, hãy mở rộng hôm nay

Ðể ngày mai, đầy lòng vàng chan chứa

 

Nhân thế, không còn những nơi đói khổ

Trần gian, không còn ngõ tối hẩm hiu

Vì đâu đâu cũng có nhịp cầu kiều

Bắc qua sông giàu nghèo reo tiếng hát

 

Hoa Rộng Lượng là cung đàn tiếng nhạc

Là lời ca cao vút tiếng tình thương

Là nhịp cầu bắc muôn hướng ngàn phương

Cùng hòa tấu vạn lời ca nhân ái.

 

Hoa Dấn Thân

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Dấn Thân, hiến cho đời phụng sự

Tặng cho người giàu tâm lực cưu mang

Tặng cho ai có những tấm lòng vàng

Cho sức sống bình minh reo gió nắng

 

Hoa Dấn Thân, mọc trên rừng hoang vắng 

Nở trong đầm, dưới hố thẳm thâm u

Giữa đồng khô, băng suối nhỏ, ao tù

Vào sông lớn, hát trời cao biển rộng

 

Hoa Dấn Thân, đức trượng phu gối mộng

Hạnh quân tử làm đức độ kê đầu

Ðêm không trăng, nhờ ánh chớp hỏa châu

Đêm tăm tối, nhờ bàn tay tiếp lửa

 

Em đã có, xin em làm thêm nữa

Anh đã có, xin anh cứ miệt mài

Nếu chỉ sống riêng mình, không biết sống cho ai

Cũng mệt mỏi, cũng già, và ngày mai cũng chết

 

Chết là lẽ thường tình, ai ai cũng chết

Sống, không biết sống cho ai, sống cũng dư thừa

Nếu biết sống, một ngày trọn vẹn, đẹp như mơ

Không biết sống, dù có trăm năm, thêm chật đất

 

Hoa Dấn Thân, xin người người mạnh bước

Một bàn tay, kết nối vạn bàn tay

Một bước chân, kết nối vạn bước chân

Trao bông hoa dấn thân và phụng hiến.

 

Hoa Thân Thiện

Tháng 10 – 2007 

 

Hoa Thân Thiện, lòng người không ngăn cách

Không khép khung, đóng kín cổng, cao tường

Không hàng rào, hàng giậu vượt quá tầm

Mắt nhắm mở, nhiều gai đâm mách xé

 

Hoa Thân Thiện, hát câu hò khe khẽ

Tình tương thân, tương ái, vạn lời ca

Tình ấm êm chan chứa khắp mọi nhà

Nếu ai ai cũng có lòng rộng mở

 

Hoa Thân Thiện tỏa mùi hương biết thở

Ðể hai chiều không bít lối, nghẽn tim

Thở không ra, mạch máu lại tăng lên

Tràn lên óc và bầm gan, tím mặt

 

Hoa Thân Thiện, xóa tan đi rắng mắc

Mở đôi đàng kết nối lại thân thương

Mà lâu nay cắt đứt bỏ bên đường

Thật uổng phí những tình thân đánh mất

 

Hoa Thân Thiện, thật bình thường, chơn chất

Vốn gần nhau và có mặt bên nhau

Như miếng trầu, lại có thêm miếng cau

Cộng chút vôi, ôi mặn mà hết ý

 

Hoa Thân Thiện nở trên đầu sông Vị

Xuống sông Thương vang vọng vạn lời ca

Tình thân thương chan chứa đến mọi nhà

Tay bắt, mặt mừng, hòa nhau chung sống.

 

Hoa Nhân Ái

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Nhân Ái cho lòng người thêm đẹp

Biết tương kính, tương yêu, tương ái, tương thân,

Biết tương hoan, tương hỷ, tương nhượng, tương lân

Tương càng lớn thì nhân càng cao quý

 

Hoa Nhân Ái, trao cái nhìn thiện mỹ

Biển trần ai sẽ trổ đóa tin yêu

Biển gian truân sẽ đơm nụ mỹ miều

Xây dựng lại những hoang tàn đổ nát

 

Hoa Nhân Ái, em cất cao tiếng hát

Anh hòa ca theo điệp khúc chân tình

Người người vui, reo ánh sáng bình minh

Cơn gió mát mang óng vàng nắng mới

 

Cùng hân hoan trên đồi cao dịu vợi

Cùng sẻ chia trên môi thắm hoa cười

Chim reo mừng cùng ca hát vui tươi

Người người trổi, khúc tình ca nhân ái

 

Gởi ngăn cách đi ra ngoài quan ải

Gởi tỵ hiềm xuống hố thẳm chìm sâu

Bởi mây mù nhân ngã phủ ngập đầu

Ðã đánh mất tình thân thương nhân ái

 

Kể từ nay, xin đừng ai ái ngại

Hãy cắt cành, hoa nhân ái trao nhau

Người với người, hết sỏi, đá, chì, thau

Chỉ còn lại màu hoàng kim thân mến.

 

Hoa Nhân Sinh

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Nhân Sinh, ươm dòng đời và sự sống

Cho người người cùng reo khúc hòa ca

Cho người người cùng kết trái đơm hoa

Cùng trân trọng tình người là hơn hết

 

Hoa Nhân Sinh mọc trên những tỳ vết

Những hận thù, những ai oán làm phân

Hoa Nhân Sinh hòa nhân ái nảy mầm

Từ ũng thối tạo thành cây trái ngọt

 

Diệt hờn căm theo chiều dài chất ngất

Diệt hơn thua theo lịch sử đẳng đeo

Chiến tranh, khủng bố, đối trả, quẳng xuống đèo

Kỳ thị, chủng tộc, màu da, treo gió thổi

 

Xương tan, thịt nát, máu rơi,

là ô nhục tồi tàn muôn thuở

Tranh tối, tranh sáng, gườm nhau, 

Không phải là văn minh, tiến bộ, con người

Hoa Nhân Sinh, trồng trong vườn hoa nhân loại xinh tươi

Khắp thế giới, vút cao tiếng hát hòa bình thánh thiện

 

Tặng cho nhau Hoa Nhân Sinh kiều diễm

Tặng cho nhau Tình Nhân Loại bao la

Tình anh em trong bốn biển một nhà

Cùng ca hát trên đồi cao thế kỷ.

 

Hoa Tình Thương

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Tình Thương trên phiêu trầm phù thế

Xoa dịu người đau khổ cõi trần gian

Sống hẩm hiu, đầy cay đắng ngập tràn

Ðánh đổi cả cuộc đời không trả nổi

 

Hoa Tình Thương nở những nơi tăm tối

Xóa bóng đen, mang chút sáng hiện về

Ðể dòng đời, thôi ác mộng trong mê

Bừng tỉnh dậy, da gà còn sởn ốc

 

Hoa Tình Thương trổ bông, thơm ngào ngạt

Cho người người chung sức sống thăng hoa

Một bông hoa thành muôn vạn đóa hoa

Không khô cứng trên pháo đài yêu ghét

 

Hoa Tình Thương, thắp lòng người nến ngọc

Gieo cam lồ dịu ngọt, ngát hương thơm

Chan tình người, xẻ manh áo, chén cơm

Khơi bếp lửa sưởi hồng cơn ấm lạnh

 

Em bé nghèo được miếng quà, miếng bánh

Trẻ cơ cùng được bút mực, sách đèn

Nước văn minh, đừng ủ vật chất, lên men

Nước chậm tiến, đừng vắt cần lao, chết đói

 

Hoa Tình Thương, hết đạn bom, hận thù, lửa khói

Nghe lương tâm, nhìn nước mắt biết đau

Nghe trái tim, khóc da nát thịt thau

Vì sự sống, cùng khai thông dị biệt

 

Hoa Tình Thương, tương thân tha thiết

Hoa Tình Thương, tương ái mặn nồng

Nước khác nguồn, trôi muôn nẻo, kéo về sông

Năm đại dương, năm đại lục, mọi màu da

Ðồng thăng hoa tiệm tiến.

 

Thỏa tâm nguyền

Tháng 10 – 2007

 

Ba rừng giáo lý quằng cổ kính

Phủ bóng thời gian, mạng nhện giăng

Trăng khuất, sao mờ, sương giá lạnh

Bụi bay, mờ cát, trắng sông Hằng

 

Ðâu Ðức Cồ Ðàm tự thuở xưa

Ta La cổ thọ, nhớ rừng thưa

Dọc đường sỏi đá, rong rêu phủ

Sương gió điêu tàn, gội nắng mưa

 

Linh Thứu mây mù, thương núi Tuyết

Kỳ Viên cây cỏ, nhớ Trúc Lâm

Chiếc áo cà sa, lòng hoại sắc

Ba y một bát, dạ tơ tằm

 

Nhìn cây tích trượng nhớ Tổ Sư

Giáo biệt, ngoại truyền, ấn tâm như

Chánh - Tượng qua rồi, thời mạt pháp

Gậy còn không có, tích được ư

 

Minh châu ẩn tàng trong đất đá

Ngộ kỷ, ngộ nhân, ngộ cố nhân

Trâu mất, tìm trâu, làm sao thấy

Kỳ thời, kỳ thế, đắc kỳ tâm

 

Vạn lý phiêu du, vạn nhớ nhà

Ðường trường vạn hạnh, khách đường xa

Về thăm một mảnh trời quê cũ

Ðể thỏa tâm nguyền, ta với ta.

 

Không thương tiếc !

Tháng 10 – 2007

 

Chợt nhớ xưa, thời Vua Hùng mở nước

Lập hoàng thành dinh thự ở Phong Châu

Tới Cổ Loa rồi lại tới Thăng Long

Bao triều đại đã dày công xây dựng

 

Nay, nền cũ điêu tàn còn đâu móng

Bóng thời gian tàn tạ nét tiêu sơ

Nhớ Ông Cha, nhớ từ thuở dựng cờ

Giống Lạc Hồng trải ngàn năm văn hiến

 

Thế hệ chúng ta, trăm năm lận đận

Cái móng lỏng chân, chống đỡ cái nền

Thể chưa thành, đã chỏng gọng chênh vênh

Vậy mà cứ lòm khòm khom khú đế

 

Phết nhũng lạm, đeo tước hàm lễ mễ

Ðội tham ô, đục khoét thấu xương khô

Vẫn ghi công, vẫn tán thưởng, hoan hô

Thân đất Mẹ nát tan đầy thương tích

 

Tấm thân Cha khép hoàng hôn cô tịch

Thương tiền nhân, mây kéo gởi phù vân

Gió bụi bay tàn tạ, nát phong trần

Mưa nắng gội, rong rêu đan mấy lớp

 

Thế hệ chúng ta, vàng thau hỗn tạp

Trắng đâu còn mà lại nhắc chi đen

Mang hoang tưởng lò mò trong bóng đêm

Thì thử hỏi làm sao không nông nỗi ???

 

Thế đạo suy vi điên đảo

Nhân tâm thán oán ly tan

Dân tộc tan tác trăm đàn

Quê hương còn chi để nói

 

Ðốt ngọn lửa huy hoàng,

Dẹp tan đi hơi khói

Cây rỗng ruột hư hao

Trùng mối đục rã rời

Không lý do đục khoét hết đời

Dòng lịch sử cuốn phăng không thương tiếc !!!

 

Hai mảnh cuộc đời

Tháng 10 – 2007

 

Tôi vẫn thấy hai mảnh trăng khép lại

Tôi vẫn mang hai nửa một cuộc đời

Nửa bên này, tôi đập dũa tôi chơi

Nửa bên kia, tôi luyện tôi gang sắt

 

Tôi xin trả cuộc đời tôi thật đắc

Từng phút giây, từng hơi thở, đong đời

Kẻo mai kia gởi gió cuốn ngàn khơi

Uổng một kiếp vào đời chưa hết cuộc

 

Vầng trăng kia, có khi tròn, khi khuyết

Lưỡi liềm nghiêng, dần núng lại từng đêm

Ðêm từng đêm, treo lơ lửng chênh vênh

Tròn hết chỗ, lại đi về nơi khuyết

 

Tự nhiên thế, chứ không cần mực thước

Mực thước nào, ai khắc, để mà đo

Cứ sống đi, sống trọn vẹn, sao cho

Không hoen ố, không nhớp nhơ, tỳ vết

 

Nửa bên này phải đày cho thấm mệt

Nửa bên kia, không động đậy mảy lông

Ðem hai mảnh thảy lên giữa tầng không

Khi khép lại vẫn tròn đầy, nguyên vẹn

 

Ðỡ vòm trời, đưa một tay lên vén

Còn tay kia, khép lại một vành cong

Cuộc đời tôi, mang hai mảnh loanh quanh

Ði cùng khắp chưa đến nơi khởi điểm.

 

Khép lại vô cùng

Tháng 10 – 2007

 

Ðừng nghe tiếng nói nhớ thương

 Mai kia, không để vấn vương bên đàng

          Ðừng nghe tiếng nói âm vang

Mai kia, không nặng bẽ bàng bờ lau

          Ði như không sắc không màu

Ðến như trăng trắng hoa cau vô tình

          Xưa nay, bao cuộc tử sinh

Hỏi xem, ai nhớ bóng hình nào chưa

          Kìa xem, như nắng đổ mưa

Như mưa đổ nắng chưa vừa hư không

          Kìa xem, nước đổ về sông

Sông đi ra biển, biển trông về nguồn

          Tự nhiên, nào có tròn vuông

Nếu đem vẽ lại, tròn vuông mất rồi

          Luân hồi muôn kiếp, thế thôi

Xưa nay, đã mất tơ hào nào đâu

          Nếu đem vẽ sắc, thêm màu

Tang thương còn có biển dâu ra gì

          Ðã từ vô thỉ ra đi

Vô chung cũng thế, cứ đi tới cùng

          Khi nào khép cửa thỉ chung

Thì tôi khép lại vô cùng, đời tôi.

 

Tiếng hát bình an

Tháng 10 – 2007

 

Khép lại đi em, khung trời yêu dấu

Ðừng để gió bay, xơ xác bên đường

Ðẹp nhất trong đời, tin yêu hạnh phúc

Châu ngọc đá vàng, không thể nào hơn

 

Khép lại đi em, khung trời cao đẹp

Mây ngủ trên ngàn, gió ngủ trăng sao

Gìn giữ nhau nghe, đừng để hư hao

Kẻo mất đi rồi, như giấc chiêm bao

 

Ðêm không sương, nhưng lòng sao lạnh giá

Thu không vàng, sao tim tím hoa sim

Bóng chiều hoang, chiều tím đổ bên thềm

Giữa cuộc đời, cơn lốc xoay hờ hững

 

Vì thế em ơi, tôi viết cho người

Vì thế em ơi, tôi viết cho đời

Nét đẹp trao nhau, miệng thắm môi cười

Không có nụ cười, sẽ thấm tim đau

 

Khép lại đi nghe, khung trời nho nhỏ

Viết lại tự tình, quán trọ trần gian

Ðừng kết gieo chi, ai oán bẽ bàng

Trao tặng cho đời, tiếng hát bình an.

 

Không ai không có !

Tháng 10 – 2007

 

Cái khó của cuộc đời là

“Dò sông dò biển dễ dò

Cái đau của cuộc đời là

“Họa hổ họa bì nan họa cốt”

Và, cái nghiệt ngã của cuộc đời là

“Tri âm tri diện bất tri tâm”

Thế mà tôi và em

Không cần sông biển

Không cần thước đo

Không cần cốt bì,

Không cần tâm diện

Dù chặt đứt mọi cây cầu vĩ tuyến

Hay cản ngăn mọi biên giới hoành, tung

Ta vẫn có nhau đến vô cùng

Từng vi tế hiện sinh

Ðến mạch máu, tế bào, nhịp tim, hơi thở

Không cần leo trên đồi nhung nhớ

Ðể nghe gió gọi về

Không cần lặn lội những nhiêu khê

Ta vẫn tồn sinh trong muôn kiếp

Ðừng cười tôi nghe

Tôi sẽ không cho ai biết

Ðừng trách tôi nghe

Tôi sẽ không nói cho ai hay

Nếu nói ra, trời đất hết lăn quay

Nhật nguyệt sẽ đứng yên

Và ngày đêm méo mặt

Vậy thì, em là ai

Ai đã nhận ra em

Người đó ở đâu

Hãy đón nhận minh châu

Mà không ai không có !

 

Em và Tôi

Tháng 10 – 2007

 

Em và tôi, cùng mỉm cười yên lặng

Chưa nói ra đã hiểu ý nhau rồi

Tri âm nghe, tri kỷ quá đi thôi

Ngay cả Bá Nha - Tử Kỳ, chưa hẳn thế

 

Ðâu cần vỡ cây đàn, hay cây đàn chưa vỡ

Bởi vì nghe đến cả tiếng vô thinh

Nhìn thấy nhau đến cả tự tánh linh

Riêng mặt mũi, ẩn hiện đi, kỳ bí

 

Bởi vì em mang bóng hình tuyệt mỹ

Không thể đem so sánh với trần gian

Bởi vì tôi, mang tình tự cưu mang

Ði đi mãi trên hành trình hư huyễn

 

Cảm ơn em đã cùng tôi đan quyện

Có mặt nhau và sánh bước nhau cùng

Không cần thề luôn son sắt thủy chung

Bởi vì ta không bao giờ xa cách

 

Vô thường còn chuyển mạch

Sinh tử còn đẳng đeo

Ta ca hát trên đèo

Reo đồi cao gió hú

 

Hình hài còn hội tụ

Tan hợp còn phân kỳ

Ta sánh bước nhau đi

Nơi nào ta muốn tới.

 

Em tôi, ai nhớ ai thương !

Tháng 10 – 2007

 

Em là ai, đeo theo tôi từ thuở

Chưa dự trang cho đến lúc đăng trình

Rồi nổi chìm trên vạn nẻo ba sinh

Em có mặt, không rời tôi nửa bước

 

Khi ngủ nghỉ, em hững hờ đôi chút

Choàng tỉnh ra, em đứng sẵn bao giờ

Ðể làm gì mà như thế em ơi

Em lặng lẽ, dường như tôi bỏ mặc

 

Tôi để ý, có ngày buồn, có những đêm khuya khắc

Tưởng mình tôi ngày vắng với đêm thâu

Không ngờ em ẩn hiện bất cứ đâu

Chưa kịp ngoảnh, em lộ hình nguyên vẹn

 

Ði tới đâu, vẫn gặp em, dù không hẹn

Sống ở đâu, vẫn có em, dù vô tình

Còn hơn bóng theo hình

Âm theo tiếng, vọng theo vang

Còn hơn hai mà một

Một mà hai, khắp nẻo đường

Ðang sống cõi trần gian

Hay núp xuống hoàng tuyền

Em hiện hữu và cùng tôi tái ngộ

Viết đôi câu

Nhỡ ai đó, nghĩ về em kỳ lạ

Nhỡ ai kia, nghĩ lầm em, trách lời

Viết không riêng em, mà cũng chẳng riêng tôi

Em tôi đó, ai nhớ, ai thương, ai có biết ???

 

Ai vì, vì ai !

Tháng 10 – 2007

 

Vần thơ, sao chẳng lung linh

Góc gai chi nỗi, chênh vênh chi nhiều

          Sao leo trên núi tiêu điều

Rớt vào hố thẳm trăm chiều tối tăm

          Không sao, mà cũng không trăng

Mây giăng mấy lớp, tuyết băng mấy bề

          Còn hơn vạn lý nhiêu khê

Còn hơn tro bụi, ủ ê hoang tàn

          Thơ tôi, không rắc hoa vàng

Mê hồn nhân thế, mỵ hàng lương dân

          Thơ tôi, không phết hôn trầm

Che mờ linh khí phất trần trừ nhơ

          Không đem chữ, ghép thành thơ

Tạt thù chiếu lệ, vật vờ cầm ca

          Không cầu dua nịnh, bóp xoa

Ðội trên đạp dưới, be tòa giã nhân

          Xin ai, ngại gió phong trần

Lánh xa đi nhé, kẻo gần bụi bay

          Xin ai, bứt gốc động cây

Lánh xa đi nhé, đọa đày lầm than

          Bởi tôi, gian thế chẳng màn

Trần gian chẳng ngại, nhân gian ngại gì

          Ðội trời đạp đất mà đi

Của chung ai giữ, ai vì, vì ai ?

 

Khù khờ

Tháng 10 – 2007

 

Khù khờ, nằm vuốt tóc râu

Duỗi chân góc biển, gối đầu sơn khê

Nghe cho hết những não nề

Tang thương, rách nát, ê chề trần gian

Ðưa tay bắt ánh trăng ngàn

Ðan tâm trang trải trên đàng bước đi

Cần chi, lưu lại được gì

Bọt bèo nhân ảnh, có chi lạnh lùng !!!

 

Ai Thương ?

Tháng 10 – 2007

 

Thương ai từ thuở chào đời

Ðã mang tiếng khóc không lời thở than

Thương ai từ thuở đầu xanh

Ðã mang hai gánh loanh quanh đôi bờ

Ði vào lứa tuổi còn thơ

Nhìn đời ánh mắt ngu ngơ quê nghèo

Lớn lên vượt núi băng đèo

Khi cày đồng ruộng, khi chèo qua sông

Lắng nghe cái buốt mùa đông

Chứa chan hạ nắng oi nồng can qua

Buồn trông thu tím la đà

Xuân còn mấy lá trổ hoa bên đường

Chạnh lòng, không vướng cũng vương

Không rơi cũng rụng giọt sương đầu cành

Vờn cùng mây trắng trời xanh

Một mình dấn bước độc hành trần ai

Cam lòng lối ngắn đường dài

Gối đầu hóc núi, duỗi đài băng tâm

Ði trong đông rét căm căm

Lội trong thu vắng, vầng trăng soi mờ

Vào xuân gối mộng đêm mơ

Vẫy chào hạ trắng, vật vờ bụi bay

Phong trần chống đỡ đôi tay

Gian truân dẫm bước không lay đá vàng

Tím lòng, không chút ngỡ ngàng

Càng đau đớn nỗi, càng mang nặng tình

Một mai sóng vỗ đầu ghềnh

Thuyền du chiếc bóng mông mênh cuối trời

Thôi nghe, một kiếp trong đời

Hợp tan vốn đã gởi đồi thiên thu.

 

Vùi sâu đất mẹ !

Tháng 10 – 2007

 

Ðã lâu rồi, đồng khô không lúa chín

Bên bờ dâu, nắng đổ, cháy mạ non

Cỏ lưa thưa, gục ngọn, nép vệ đường

Cây ủ dột, ngả màu, nghiêng bóng núi

 

Nghe thăm thẳm, lối mòn xưa khẽ nói

Những rong rêu tàn tạ phủ lên màu

Cả bọt bèo cũng thấy thấm niềm đau

Huống chi bãi xát xây mùi tang hải

 

Lúa vàng vọt trên đồng khô nắng cháy

Mạ gục đầu chưa kịp chớm mầm non

Sắt còn đâu mà xa xót vết son

Lòng đất mẹ tỉ tê, chồng thương tích

 

Ngay cả, mới đầu hôm cô tịch

Mà canh thâu đã khóc tiếng đêm dài

Ngay cả, chưa dậy nắng ban mai

Mà hoàng hôn đã chực chờ bao phủ

 

Chiều buông xuống, bờ cây không ủ rũ

Sức còn đâu mà cục cựa loay hoay

Gió thì thầm phe phẩy ngọn heo may

Rung từng nét tải tê tim rỉ máu

 

Nhốt bóng đêm, đầy hàng rào, hàng giậu

Che vườn không, đã chết đứng tiêu điều

Nhà không nóc, mà cột cũng liu xiu

Chờ ngã gục vùi sâu thêm đất mẹ.

 

Hoa Ðồng Nội

Tháng 10 – 2007

 

Xin tặng em một bông hoa đồng nội

Em ươm mơ trên hoa nội cỏ đồng

Chào ngày lên, đem ánh nắng ra hong

Ðón đêm đến, khi hoàng hôn buông xuống

 

Hoa Ðồng Nội, nở ngày mùa đến muộn

Tỏa hương lành từng vụ sống ấm êm

Khi chậm tay, khi hối hả, nhanh lên

Cùng chia sẻ giọt mồ hôi, cơm áo

 

Em có mặt, khi đất trời giông bão

Em an nhiên, khi mưa thuận gió hòa

Bởi vì em, vốn là một bông hoa

Từ đồng nội mang sắc hương thơm ngát

 

Hoa Ðồng Nội, cất tiếng reo ca hát

Tiếng nhặc khoan, đồng vọng tiếng hò đưa

Ðẹp thanh thiên, ôi, biết nói sao vừa

Như cỏ non hứng ngàn hạt sương trắng

 

Vầng đông hiện, em mỉm cười gió nắng

Hoàng hôn về, em nán đợi chiều hôm

Ngày ngày lên, rảo nhẹ bước chân êm

Đêm đêm xuống, vẳng nghe niềm xao xuyến

 

Đêm ơi đêm, sao thời gian dài quá

Ngày ơi ngày, hãy mở cửa đêm mơ

Kẻo chìm sâu, trống vắng đến dại khờ

Trời u uẩn, tiếc hoa đồng cỏ nội.

 

Hoa Không Tên

Tháng 10 – 2007

 

Xin tặng em, một bông hoa không tên không tuổi

Xin tặng anh, một bông hoa không tuổi không tên

Ðể nhìn đời bằng nỗi nhớ tìm quên

Ðể thương đời bằng tìm quên gởi nhớ

 

Ðóa hoa đó, em đã mang từ thuở

Vừa sinh ra, cất tiếng khóc chào đời

Rồi theo em, từng tiếng nói, câu cười

Chia sẻ những buồn vui, ngọt bùi, gian khó

 

Ðóa hoa đó, anh đã mang từ thuở

Bước vào đời trên mọi nẻo dọc ngang

Khi núi thét mưa rừng, khi sóng vỗ trường giang

Và thôi thúc tiếng nam nhi, đội trời, đạp đất

 

Tôi có mãi bên anh, trải qua nhiều dấu ngoặt

Tôi có mãi bên em, nâng đỡ bước chân mềm

Có nhiều khi, tôi thức trắng thâu đêm

Cùng bùi ngọt, canh tàn, trăng sao khóc

 

Tôi đứng bên anh, đồi cao đỉnh dốc

Tôi đứng bên em, đèo cả mênh mông

Ðể lắng nghe cái giá buốt mùa đông

Và lắng nghe cái oi nồng nắng hạ

 

Hoa Không Tên, ai mua, tôi không bán

Hoa Không Tên, ai bán, tôi không mua

Em, là đóa trinh nguyên, có sẵn bốn mùa

Ðể trao tặng cõi trần ai thống khổ

 

Không có tôi, nhưng em luôn vẫn nhớ

Không có tôi, nhưng anh mãi không quên

Bởi vì tôi, là một đóa không tên

Khi cảm nhận, có mặt nhau mãi mãi.

 

Hoa Tự Tôn

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Tự Tôn, bím đời, ba hoa quá

Tự cho mình cao nhất, chẳng còn ai

Rồi đong đưa ngất ngưỡng ngồi trên đài

Đeo tự hào, tự kiêu, cống cao, ngã mạn

 

Hoa Tự Tôn, bím đời, sao quá đáng

Không hiểu câu, thiên hạ biết bao người

Nhưng người ta không đãi mép khua môi

Vì thẩm thấu, “cao nhơn tấc hữu cao nhơn trị”

 

Hãy nhìn xem, con ếch nằm đáy giếng

Rống thật to, rồi uệch uệch, oang oang

Ðâu biết rằng vo tròn trong nắp vung

Làm sao thấy trời cao và biển rộng

 

Hoa Tự Tôn, chết không còn đất sống

Huống chi đời, tinh tế lắm đó nghe

Ðừng mục hạ vô nhơn

Ðừng mặt đá mày dày

Không lẽ nói toạc ra

Thắng được người đã khó

Thắng được mình mới hay

Vậy mà từ xưa nay

Cứ oang oang đáy giếng

 

Hoa Tự Tôn, nói ra, là hết chuyện

Nên ở đời, biết sống, mới đáng khen

Ðừng đợi khi người ta vén bức rèm

Thì mặt mũi, còn đâu, nhìn thiên hạ

 

Hoa Tự Tôn, trên bờ cây khép lá

Báo cho người xấu xí cõi trần gian

Hễ gieo gì, thì nghiệp dĩ phải mang

Ðừng cứ mãi mành thưa che mắt thánh

 

Hoa Tự Tôn, Hoa Tự Tôn, muôn cánh

Xấu xí ơi, xấu xí ơi, nặng mùi

Hãy tỉnh lòng và vứt bỏ đi thôi

Biết bao tiếng cười chê, sao không biết ???

 

Hoa Tủi Thân

Tháng 10 – 2007

 

Hoa Tủi Thân xếp cánh sầu, khóc nắng

Dáng buồn buồn khép lá mộng, ru mưa

Ðêm tối tăm, ủ dột, đã dài chưa

Kéo lê thê, biết bao giờ được sáng

 

Hoa Tủi Thân đeo mảnh đời bất hạnh

Nở trong vườn muôn sắc của trần gian

Ðể những ai mang thân phận bẽ bàng

Vẫn còn có một bông hoa an ủi

 

Hoa Tủi Thân trên dọc đường lầm lũi

Khách lữ hành lững thững bước chân đi

Cánh hoa kia, có tên gọi là chi

Sao ủm thủm giống đời ta quá nhĩ

 

Người với ta, phải chăng, là tri kỷ

Ta với người, nào hẳn, kẻ tri âm

Thôi từ nay, làm đôi bạn tương lân

Cùng chia sẻ vui buồn trong nhân thế

 

Cuộc đời, là một bản trường ca, em nhé

Không cần đàn mà trổi khúc ngân vang

Khi đau thương, khi hạnh phúc kéo màn

Ðại nhạc hội, ai không là ca sĩ

 

Hát không cùng, ôi, bài hát tuyệt mỹ

Ca không cùng, ôi, bài ca tuyệt vời

Hát du dương cho tiếng hát đong đời

Ca réo rắt cho lời ca đồng vọng

 

Hoa Tủi Thân không bao giờ ai oán

Ðau buồn chi, trần thế biết bao người

Vốn đa mang tiếng khóc thay tiếng cười

Người ta sống, thì ta đây phải sống

 

Ðời, không phải lúc nào cũng hoa mộng

Ðời, không phải lúc nào cũng hoa mơ

Hạnh phúc, khổ đau, có sẵn tự bao giờ

Cùng hiện hữu, mới trở thành trần thế

 

Hoa Tủi Thân, xin tặng người bất hạnh

Xin tặng người may mắn cõi nhân gian

Trong cuộc đời đã biết bao lần mang

Ðừng quên tôi, mỗi khi lâm cảnh ngộ

 

Tôi tin chắc thế nào em vẫn nhớ

Tôi tin chắc làm sao anh sẽ quên

Biết bao lần đứng trên mỏm chênh vênh

Ðã mang tôi, Hoa Tủi Thân dai dẳng ???

 

Hoa Mặc Cảm

Tháng 10 – 2007

 

Này em hỡi, đeo chi Hoa Mặc Cảm

Này anh hỡi, mang chi đóa tự ti

Trên trường đời muôn nẻo cứ bước đi

Góc buồn thảm nhét bên lề cuộc sống

 

Hoa Mặc Cảm, không nhoẻn cười cao vọng

Không khinh đời, tự mãn, nở kiêu sa

Ai không từng đã lâm cảnh nhiêu khê

Ðừng ngồi đó mà than thân trách phận

 

Chính tôi đây, nở trên đầu ghềnh ráng

Rơi tận cùng hố thẳm của thương đau

Thất bại rồi, thì ngồi dậy, đứng lên, ngẩng đầu

Hoa Mặc Cảm đeo chơi trong giây lát

 

Tôi vẫn đứng trên đồi cao, ca hát

Tôi vẫn đứng dưới đáy vực, ngân vang

Sống ở đời, thì ngại gì trần gian

Trời đất rộng, khép mình chi cửa hẹp

 

Có thất vọng, mới có niềm hy vọng

Có bại thành, mới thấm những chua cay

Khi ra đời, ta đã trắng đôi tay

Thế thì nay, ngại gì hai tay trắng

 

Hoa Mặc Cảm, nghe trái sầu trĩu nặng

Chín nỗi niềm, khô héo cảnh trần ai

Từng nấc thang, bước lên nẻo thiên thai

Trả cái giá cuộc đời cần phải trả

 

Lúa mộng vàng trên đầu xanh lá mạ

Hoa nhoẻn cười từ phân bón ươm cây

Mặc cảm chi mà sầu mộng vơi đầy

Sông có khúc, đời người, ai không lúc

 

Hãy đưa tay vén bức màn héo hắt

Mở khung trời lồng lộng bước chân đi

Hoa Mặc Cảm sẽ lên tiếng thầm thì

Ðời là thế, có gì mà than thở !!!

 

Thức dậy đi !

Tháng 10 – 2007

 

Thức dậy đi em, nhìn một ngày đang tới

Thức dậy đi anh, nhớ một ngày đã qua

Ðể nghe, tất cả những gì xót xa

Và, những gì vui mừng chưa kịp nói

 

Hỏi, cố nhiên, em có quyền cứ hỏi

Buồn, cố nhiên, anh có quyền buồn đau

Nhưng không đem tang thương, bạc đãi biển dâu

Và không đem hoang tàn, vùi tro bụi

 

Mỗi giai đoạn đi qua, gian truân chất chồng hơn núi

Mỗi thời kỳ đi qua, nghiệt ngã vùi dập hơn sông

Ðừng trách cứ và thảy vào trống không

Em và anh, sinh sau, làm sao biết

 

Mỗi khúc quanh, biết bao nhiêu khúc ngoặc

Mỗi vòng xoay, vòng xoắn thật kinh hồn

Người đi sau, đừng nói chuyện dại khôn

Người đi trước, đâu phải không khối óc

 

Nước chảy xuôi, không bao giờ chảy ngược

Dù đem bơm, nước vẫn chảy xuống cơ mà

Làm sao thấy những nghiệt ngã can qua

Khi đang đứng ở giữa dòng, cuối ngọn

 

Thế thì, không nên luận bàn có tính chê bai, quyết đoán

Sao không thế này, sao không thế nọ, phải không

Thức dậy đi, kẻo mai kia đi đong

Xuống hoàng tuyền còn dày cơn điếu đổ !!!

 

Ðau lòng non nước

Tháng 10 – 2007

 

Nhìn xem nước đổ về sông

Từ nguồn tới ngọn giữa dòng can qua

Nước đâu có mãi la đà

Khi chạm vỡ óc, khi va vỡ đầu

Khi buồn, con nước rầu rầu

Khi đau, con nước nao nao mấy lần

Trải qua bao độ phù vân

Non xanh nước biếc phong trần ngửa nghiêng

Trải qua bao độ đảo điên

Non long thế núi, nước long thế bờ

Tơi bời, bọt sóng xác xơ

Tan hoang non nước, dại khờ hồn đau

Muốn cho non nước một màu

Bầm gan, tím ruột, nát nhàu như tương

Cũng vì tổ quốc, quê hương

Thịt da nát vóc, máu xương nát hình

Ai nghe non nước quê mình

Thức dậy đi, hay trùm mền mà tru

Một mai về với thiên thu

Khoanh tay, nhắm mắt, gật gù, dạ thưa

Ðau lòng non nước, hay chưa ???

 

Hãy vẽ, hãy tô

Tháng 10 – 2007

 

Em hãy vẽ, bức tranh quê hương gấm vóc

Anh hãy tô, bức tranh rạng rỡ dư đồ

Hiện rõ từng đốt xương, da thịt tàn khô

Từng trang sử đi qua, chan từng máu lệ

 

Máu lệ đó, dù trải qua ngàn năm, vẫn nhớ

Tàn khô kia, dù trải qua muôn đời, vẫn thương

Mỗi thế hệ, xây đắp mọi con đường

Non nước này, núi sông này, lẫm liệt

 

Thoáng cây rung, ta nghe ngàn da diết

Mắt rưng rưng, ta nghe nhũn tâm tư

Mẹ Việt Nam, ôi đẹp quá, thế ư

Cha Việt Nam, ôi cao ngần, tuyệt mỹ

 

Tiếng giá gương, bay xa ngàn thiên lý

Tiếng tự tình, lay động vạn mến thương

Chân bước đi, lòng trĩu nặng vấn vương

Bờ núi đá, vết hằn ghi đậm nét

 

Gió Trường Sơn, lộng rừng, núi thét

Sóng Biển Ðông, triều dậy, bão dâng

Giống Rồng Tiên cao tột như thần

Giòng Hồng Lạc thanh thiên như thánh

 

Bức tranh đó, vạn niên, vạn thọ, diên khánh

Dư đồ kia, vạn thời, vạn thế, vạn linh

Ta bước chân đi, quê hương non nước của mình

Tình chứa chan tình, non sông muôn đời bất diệt.

 

Son sắt tôn thờ

Tháng 10 – 2007

 

Tôi khóc bởi, nước mắt mẹ đã chảy

Tôi đau bởi, mái tóc cha úa màu

Tôi buồn bởi, em, da thấm thịt thau

Tôi thương bởi, người, đeo khối sầu vạn kỷ

 

Khóc, không có nghĩa gục đầu, rên rỉ

Ðau, không có nghĩa cúi mặt, khoanh tay

Buồn, không có nghĩa ngậm đắng, nuốt cay

Mà xoáy lở những tường thành băng giá

 

Gia tài của mẹ, không ai có quyền tàn phá

Mảnh đất của cha, không ai có quyền xéo dày

Lịch sử xưa nay, không ai có quyền đổi thay

Non nước ngàn năm, không ai có quyền xúc phạm

 

Ðẩy tan đi những sắc màu buồn thảm

Quét sạch đi những bóng dáng tối tăm

Xóa tan đi những cặn bã nhục vinh

Tô thắm lại, cái đẹp rạng ngời hồn thiêng sông núi

 

Con cháu Lạc Hồng, là những con người dời non lấp biển

Giòng giống Rồng Tiên, là những con người đội đá vá trời

Chứ không phải là một phường lang, sói, chồn, dơi

Mà núp, ló, đỡ, khom, đục, chui, rỉa, khoét

 

Ta đắp lại những hoang tàn đổ nát

Ta xây lại mảnh xơ xác dư đồ

Biết trân trọng những vụn vỡ, tàn khô

Thành tượng đài sáng soi vàng son gấm vóc

 

Tiếp nối nhau, đời sau qua thuở trước

Non nước này là hậu thế của Văn Lang

Của con cháu Rồng Tiên nước Việt huy hoàng

Hùng dũng hiên ngang, ngẩng đầu đi tới

 

Nước Việt Nam của người Việt Nam, một cõi

Non Việt Nam của người Việt Nam, một phương

Là người Việt Nam, nắm tay nhau, vững bước lên đường

Quét sạch tất cả những rong rêu, bọt bèo, băng tảng

 

Những tàn dư rách nát, hãy cúi đầu cội nguồn khói quyện

Những ý hệ lai căn, hãy phủ phục Tiên Tổ uy linh

Từ hôm nay, ta đi trên nước non mình

Vào ngày mai, cháu con truyền trao gìn giữ.

 

Kết Vòng Tay Hoa

Tháng 10 – 2007

 

Kìa xem, cá lội trên đèo

Chim bay dưới nước, thuyền chèo trên non

          Kìa xem, sắt nhạt hơn son

Cong ngay hơn thẳng, méo tròn hơn vuông

          Ðố ai, ngậm trái bồ hòn

Mà không biết đắng, da mòn thịt thau

          Ðố ai, gông cũi đeo đầu

Mà không ô nhục con tàu trần ai

          “Thức đêm, mới biết đêm dài

Tối tăm, mới biết lối cài dặm băng

          Lên ngàn, thử hỏi cung trăng

Cây đa, Chú Cuội, Chị Hằng, đi đâu

          Rụng rơi, chín mấy trái sầu

Tang thương nát mấy biển dâu, nghiêng bờ

          Khom lưng đem đổ cơ đồ

Tiền nhân ơi hỡi, đáy mồ sao yên

          Sục sôi đến cả hoàng tuyền

Rung rinh đến cả hồn thiêng năm ngàn

          Nhìn trông, gạch lót trên đàng

Bắc cầu nối nhịp, bắc thang leo đèo

          Bắc thừng, nối cáp, dây treo

Cá tung tăng lội, chim vèo bay cao

          Thuyền xưa chở một bến nào

Sông sâu biển rộng ra vào mênh mông

          Vuông tròn trả lại sắt son

Trinh nguyên muôn thuở, kết vòng tay hoa.

 

Nếu có thể

(Cái chữ Mẹ, có thể đổi các từ

Cha, anh, chị, em,…)

Tháng 10 – 2007

 

Nếu có thể, lội ngược về quá khứ

Khi mẹ tôi chưa ngả bóng vô thường

Ðể không mang những nỗi bi thương

Rót vào khoảng mênh mông giá lạnh

 

Nếu có thể, vào hoang mờ cổ kính

Tìm mẹ thương, bóng dáng của ngày xưa

Ðể không nhìn chiếc lá lưa thưa

Cố nương níu đeo cành thu tím

 

Nếu có thể, lội ngược dòng sinh tử

Khi mẹ tôi chưa bước qua cửa tạ từ

Ðể không nghe tiếng nói thiên thu

Rơi vào khoảng thinh không trống rỗng

 

Nếu có thể, vén bức màn dĩ vãng

Khi mẹ tôi còn lặn lội cõi trần gian

Chín trông mong rơi rụng thời gian

Bên khung cửa nhìn xa xôi đêm xuống

 

Nếu có thể, vào hoàng tuyền thăm thẳm

Tìm mẹ hiền đang nằm ngủ ở đâu

Ðể được ôm vòng tay mẹ giây lâu

Mẹ ơi mẹ, đừng qua khung cửa tử

 

Nếu có thể, mẹ ơi, nếu có thể

Con sẽ xin đánh đổi hết cuộc đời

Xin được gần bên mẹ dấu yêu

Ðể tìm lại những gì con đã mất.

 

Nếu đủ sức

Tháng 10 – 2007

 

Nếu đủ sức, tôi chận thời gian đứng lại

Xoay ngược chiều, tìm từng quá khứ đã qua

Lục trong đống tro tàn, và đóng lại những mồ ma

Cửa sinh tử chưa có ai đá động

 

Những người thân, sơ, đang cùng tôi chung sống

Dù trường đời phải gặp bao nhiêu ngả sinh ly

Nhưng không phải tử biệt, để mãi mãi ra đi

Chân trời tím vẽ nhiều khung còn mất

 

Tôi sẽ thấy đường mấy nẻo, cầu mấy nhịp, sông mấy khúc

Của những gì theo từng chặng đã qua

Mẹ tôi còn kia, ấp ủ dưới mái nhà

Cha tôi còn kia, nhìn non nghiêng bóng núi

 

Và còn kia, em tôi giặt áo bên bờ suối

Chị của tôi, cấy lúa cạnh bờ ao

Anh của tôi, cày thêm nữa mấy sào 

Những hạt ngọc chưa nằm sâu gốc rạ

 

Và còn kia, bờ giới tuyến không vẽ đường nghiệt ngã

Ðể đất mẹ không chất chồng xương máu tiền nhân

Tất cả những ai dấn thân, phụng sự, góp phần

Nếu có, chỉ để tô thắm quê hương, dân tộc

 

Chứ không phải đổ vào bãi sình lầy nước đọng

Ủng ruộng đồng, và bốc mùi ô uế non sông

Tạo thành những vết nhơ ô nhục Lạc Hồng

Từ Văn Lang khởi đi huy hoàng rạng rỡ

 

Nếu đủ sức, anh và tôi phải làm như thế

Ðể nước non này, mãi mãi là gấm vóc giang san

Ðể núi sông này, mãi mãi là đãi ngọc chạm vàng

Trang sử Việt đan thanh, năm ngàn năm văn hiến

 

Bàn thờ Tổ Quốc, uy nghiêm hồn thiêng khói quyện

Mọi thế hệ đi qua, nhất nhất phủ phục suy tôn

Từng dòng chảy đi qua, nhất nhất trân trọng noi gương

Non nước Việt Nam, muôn đời rạng danh kim cổ.

 

Khép lại đôi bờ

Tháng 10 – 2007

 

Dòng sông nước chảy đôi bờ

Ai thương ai nhớ ai chờ đợi ai

Sóng xô sợi ngắn sợi dài

Lênh đênh mặt nước, bèo cài hoa trôi

Thuyền ai thấp thoáng xa khơi

Đêm đêm sương lạnh trăng soi lững lờ

Đôi bờ sóng vỗ nhấp nhô

Xa xa cát trắng mịt mờ trời mây

Bên cầu ngọn gió heo may

Bờ mi khép lại niềm tây gợn màu

Sông dài nước chảy về đâu

Lăn tăn hai ngả giọt châu vo tròn

Dấu mờ phủ kín héo hon

Chìm sâu cô lữ, lối mòn nghe đau

Sông trăng mặt nước rầu rầu

Lang thang chiếc bóng đêm thâu lạnh lùng.

 

Đạo giáo, không nên hí luận !

Tháng 10 – 2007

 

Người ta mỉa, tu sao không ẩn vào nơi thâm sơn cùng cốc

Người ta mai, tu sao không ngồi yên nơi cửa Phật, Thánh đường

Chuyện thế gian, cứ để cho thiên hạ giương cung

Đừng vướng bận những trần lao tục tữ

 

Tu, sao không phó mặc, kệ kinh, hạ thủ

Tu, sao không nhắm mắt, thế sự thõng buông

Chuyện trần gian, cứ để cho người dương thế vẽ tuồng

Đừng cản trở, ngăn đường, gây sóng gió

 

Thương người mù sờ voi, mà ba hoa tố khổ

Thương chúng sanh vô minh, mà dạy thế, dạy đời

Sống ao tù, mà trách cứ biển khơi

Tâm ngục tốt, mà đốt đèn thánh đức

 

Tu, là cứu tam đồ đọa đày vẩn đục

Tu, là độ tam thế dứt nẻo lầm mê

Sống, mà đeo hôn trầm, mang nhân ảnh ngô nghê

Chết, chật ních A Tỳ, mười tám tầng chồng chất

 

Tu, là cứu chúng sanh cùng khắp

Tu, là độ vạn loại an lành

Người nhân gian, vốn không hiểu ngọn ngành

Lại còn trách, tu với hành sao thế

 

Cứu chúng sanh, đâu phải chuyện của các ngươi mà đặt để

Cứu muôn loài, đâu phải chuyện của các ngươi mà kêu rêu

Biển trầm luân, bèo bọt nổi lều bều

Làm gian khổ bản hoài thánh nhân thánh đức

 

Người nhân gian không hiểu, đừng đụng vào lằn mức

Không nhớ câu :

Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe

Kiến thức của thế gian, chưa làm nổi ông nghè

Đường đạo giáo, không thể đem hí luận.

 

Sao lại là văn nhân, thi sĩ !

Tháng 10 – 2007

 

Đừng thắc mắc văn nhân viết gì thế ?

Đừng thắc mắc thi sĩ viết gì kia ?

Để tư tưởng dựng thành những tấm bia

Chữ nghĩa không tồn kho, sa trường sao im tiếng

 

Biển lộng trùng dương

Triều dâng vỗ sóng

Gió thét từng cơn

Vang vọng núi rừng

Cũng không thiệt hại cái vô cùng

Và càn khôn vẫn mờ mờ hư ảo

 

Văn nhân, cứ dùng ngòi bút thiện xảo

Thi sĩ, cứ dùng chữ nghĩa vờn chơi

Cứ vắt cạn một đời

Treo phù sinh huyễn mộng

Gõ vào cửa tịch cô chốt đóng

Vén bức thềm vũ trụ hư hao

Vút cho đến cuối ngọn sào

Thành những tiếng thanh âm đột phá 

 

Văn, tuyệt tác, chính là văn độc sáng

Sĩ, tuyệt vời, chính là sĩ độc chiêu

Đánh phủ đầu, đánh tơi tả mọi chiều

Để tư tưởng không còn phương chống đỡ

 

Thi sĩ, là những con người biết thở

Văn nhân, là những con người biết rung

Thở và rung đến hơi thở cuối cùng

Khi tâm can chưa phất cờ thúc thủ.

 

Xếp lại tử sinh

Tháng 10 – 2007

 

Mai này, xếp lại tử sinh

Bờ rêu phủ kín bóng hình đi qua

Hoàng hôn giã biệt chiều tà

Ô hay, một kiếp ta bà còn chi

Mai này, lúc đã đến khi

Kéo thêm một chút, dễ gì, được sao

Nhanh hơn một cuộc chiêm bao

Đâu còn giấc điệp xuyến xao mộng thường

Mai này, ngọn cỏ nhả sương

Ô hay, ấm lạnh vấn vương đêm dài

Đường đi, lối cỏ hoa cài

Đường về đóng cửa, tuyền đài xác xơ

Van chi, cát bụi mịt mờ

Đầu ghềnh sóng vỗ, cuối bờ triều dâng

Mai này, gác mái trầm luân

Giã từ quán trọ dự phần một phen

Vẫy tay khép lại khung rèm

Van chi mây bạc, phủ thềm phù vân

Một mai, mai một, lựa lần

Cuối đường khuất nẻo, cơ cần chi ai !!!

 

Nước mắt loanh quanh

Tháng 10 - 2007

 

Giọt nước mắt rưng rưng lăn trên má

Hỏi, tại sao mà như thế, em ơi

Em nhìn tôi, nuốt ngậm ngùi, không nói

Tôi hiểu rồi, nước mắt mặn, mềm môi

 

Giọt nước mắt, lạ chưa, sao kỳ thế

Cứ ngỡ rằng, dễ khóc lúc còn thơ

Nhưng lớn lên, mọi lứa tuổi, vẫn tĩnh bơ

Khi đúng chỗ, chảy ngọt ngào không muốn khép

 

Thế mới biết, cuộc đời, trùng trùng kỳ quặc

Mỗi người là một khung trời thu hẹp

Mỗi người là một ốc đảo hoang sơ

Tự ươm mơ, tự tô vẽ, tự đày đọa đến xác xơ

Tự thấm thía và ôm vành cô lữ

 

Chính ta cũng không hiểu ta

Làm sao người khác hiểu

Đâu cần người ta hiểu hết

Đâu cần trách cứ chi ai

Nếu ai cũng hiểu hết rồi

Cuộc đời, đâu còn có nghĩa gì đâu

Dù sao mờ, lặng lẽ khóc đêm thâu

Dù sao Hôm, chờ sao Mai đợi sáng ???

 

Vầng đông hiện, và vầng dương lóe nắng

Ta vẫn che, một ngõ vắng tâm tư

Kẻo ánh nắng kia, tìm chỗ lẻn chui

Ta đâu muốn bật mí hết căn hầm bí mật

 

Thế, giọt nước mắt nào, em lại khóc

Khóc làm chi, cho nước mắt long lanh

Em có khóc đâu, bởi nước mắt loanh quanh

Reo rưng rức trên bảo thành riêng rẽ.

 

Thế là hết !!!

Tháng 10 – 2007

 

Thế là hết, xin giã từ một chuyến

Một chuyến về, lại là một chuyến đi

Mấy mươi năm, cũng tiếp tục từ ly

Bao nhớ nhung, lại trôi về nhung nhớ

 

Mỗi hội ngộ, đứng trên đầu tan vỡ

Mỗi tao phùng, nằm dưới đáy hợp tan

Chưa kịp nghe tiếng vỗ của thời gian

Cánh cửa hẹp, mở khung trời khép lại

 

Dù níu kéo, thời gian ơi, đứng lại !

Dù kèo nài, không gian ơi, mở ra !

Dù hững hờ, cố dấu những xót xa

Hay thổ lộ mọi cung đàn tiếc nuối

 

Nhưng, cái nhịp thời gian, thần sầu, quỉ khốc

Vẫn lù lù xuất hiện, lặng câm

Đánh tan hoang những hố thẳm âm thầm

Đập vụn vỡ những thành trì cố thủ

 

Một chuyến đi, thế là hết

Một chuyến về, thế là xong

Để cho ai lại vẽ bóng chờ mong

Và cho ai lại tô màu nhân ảnh

 

Sương không xuống, sao nghe lòng thấm lạnh !

Đông chưa về, sao giá buốt tâm can !

Tìm xa xôi còn sót lại bên đàng

Nhét vào đống hành trang, đời nhân thế.

 

Hợp tan này còn nhỏ !

Tháng 10 – 2007

 

Đừng khóc nghe em,

cuộc đời, biết bao lần tan hợp !

Đừng khóc nghe anh,

cuộc đời, biết bao lần hợp tan !

Hãy nhìn kia, dấu vết rong rêu, sắp lớp bên đàng

Giọt lệ thủy đeo vành, khô sỏi đá

Uống thuốc thời gian, quên dần nỗi nhớ

Uống thuốc nghê thường, làm bạn nỗi quên

Khung trời tím, gác trên mỏm chênh vênh

Khung trời hồng, núp dưới thềm mơ ước

Trong cuộc đời, biết bao lần nước mắt

Nước mắt nào, không thấm những đắng cay

Khi niềm chung, rúng động nỗi niềm tây

Vẫn đành đoạn giữa lằn ranh ngăn cách

Đưa tay, vói, bên đôi bờ cánh khép

Để một mai, còn hé mở, biết đâu

Chứ không đến độ lạnh lùng, thăm thẳm chìm sâu

Những nụ chớm, gắn hoa mơ “Bích Câu Kỳ Ngộ”

Nhớ nghe em, hợp tan này còn nhỏ

Nhớ nghe anh, hợp tan này còn may

Vì chưa phải là cuộc hợp tan lớn nhất trong đời

Vụn vỡ !

Rã rời !

Nhắm mắt !

Buông tay !

Và, lúc đó, không còn chi nói nữa !!!

 

Sao lại khóc tôi !

Tháng 10 – 2007

 

Tôi chưa chết, mà sao em lại khóc ?

Tôi còn đây, mà sao anh tiếc thương ?

Cuộc đời tôi, đi chưa hết nẻo đường

Mỗi tan hợp, hợp tan

Đó là lẽ thường tình nhân thế

Tôi có làm gì đâu, sao cho rằng quá ác

Tôi có làm gì đâu, sao cho rằng quá tay

Tôi chỉ có một đôi chân

Một đôi tay

Một tâm tư

Một tấm lòng

Chưa trọn vẹn những gì tôi mong muốn

Khi nào kết thúc, đỉnh đồi hy vọng

Khi nào tràn đầy, hố thẳm nát tan

Tôi sẽ đứng sững trên đường ngang

Nhìn lối dọc, khép hoành tung một kiếp

Vì thế, xin em đừng có khóc

Vì thế, xin anh đừng xót xa

Cõi ta bà, tôi dẫm nát trầm kha

Đi đi mãi trên hành trình chưa hết

Tôi sẽ nghỉ, mỗi khi thấm mệt

Tôi sẽ đi, khi chút sức chưa tàn

Em hãy mỉm cười, hòa khúc âm vang !

Anh hãy vui lên, cùng tôi anh nhé !

 

Thảm trạng Xây Cầu Cần Thơ

Cảm thương cho những gia đình đồng bào nạn nhân

bị thương vong, bị thương tích bởi tai nạn lao động

trong công trình xây dựng Cây Cầu Cần Thơ

vào ngày 26-9-2007.

Viết lúc 7.30pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.

Mặc Giang

 

Khi cầu chưa bắc, mẹ tôi gian khổ, nhưng không có chết !

Khi cầu chưa xây, cha tôi trầm thống, nhưng không banh thây !

Khi cầu chưa bắc, chồng tôi, đâu có rữa mục thế này !

Khi cầu chưa xây, con tôi, đâu có dập vùi tan nát !

 

Lòng đau, dạ xót, ruột cào, gan thắt

Nhà ngã, cửa nghiêng, vách đổ, cột xiêu

Hứng cho tràn cả tiêu điều

Chịu cho ngập cả cô liêu cơ cùng

Đất trời sao nỡ chẳng dung

Thảm thương man dại cùng chung thế này

 

Mấy trăm năm qua phà không chết

Mấy mươi năm cha, mẹ, chồng, con

Khổ đau, nhưng vẫn vuông tròn

Gian truân, nhưng vẫn ghe xuồng ngược xuôi

Hò đưa câu nói tiếng cười

Đôi bờ mấp mé chở người dân tôi

 

Còn hôm nay

Chưa kịp vui, bớt mong bớt mỏi

Chưa kịp cười, bớt đợi bớt trông

Để nhìn cầu bắc qua sông

Đi về thẳng tắp đẹp lòng Miền Nam

Đã dày nát cả tơ tằm

Còn chi để nói, biết cam sao đành

 

Nỗi này vì ai ?

Nỗi này do ai ?

Đau ngất trời mây !

Mắt héo khô gầy !

 

Nỗi này tại người ?

Nỗi này tại tôi ?

Điều tra, giải thích ?

Có nghĩa gì đâu ?

 

Sông nước Tiền Giang

Sông nước Hậu Giang

Cần Thơ ơi, nước chảy đôi bờ

Khi lớn khi ròng, oan hồn bơ vơ

 

Cây cầu Cần Thơ

Mai kia mốt nọ, xây dựng thành hình

Xe cộ ào ào, mây nước xạc xào

Nghiệt ngã thuở nào, ai còn nhớ không ?

 

Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lui tới

Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lại qua

Ghi dấu nhạt nhòa, dĩ vãng dần xa

Da thịt tôi này, nước mắt Cần Thơ !!!

 

Lại Thương Về Miền Trung

Cảm thương trận lũ lụt vào tháng 10-2007

lại gây chết chóc và đổ nát các tỉnh Ninh Bình, Thanh Hóa,

Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên,

Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Nha Trang

thuộc vùng đất Miền Trung nghiệt ngã, và đang mưa lớn,

đe dọa Sài Gòn, Miền Nam ?

Viết lúc 8pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.

Mặc Giang

 

Miền Trung ơi, thiên tai chi nhiều thế !

Hết hạn hán khô cằn

Đến bão lụt trào dâng

Người dân tôi đã tan nát phong trần

Lại gánh chịu khi trời long đất lở

Khi nắng, thì nắng như đổ lửa

Khi mưa, thì mưa như trời thủng mất chân mây

Để trút những bạo tàn, man dại, đọa đày

Xuống trên đầu trên cổ người dân Miền Trung cay đắng

Mỗi một năm lại đến

Còn gì là tay trắng !!!

Có năm ập vài lần

Còn gì là manh áo chén cơm !!!

Chan nước mắt !

Ngậm khổ đau !

Nuốt bồ hòn !

Manh chiếu rách

Đắp ông trời

Trăng sao khóc gió !!!

Nước, như vỡ tận nguồn, nước tuôn, nước lũ

Gió, như nộ xung thiên, gió vập, gió vùi

Sóng, như động thủy cung, sóng phủ, sóng quay

Phá xơ xác đất Miền Trung nghiệt ngã

Lúa, ngã gục trên đầu xanh lá mạ

Mộng, thúi tàn khi hạt giống chưa ươm

Mái nhà tranh, xéo gió, rách tươm

Dân quê nghèo, khóc khô nước mắt

Nhiều khi, cũng muốn cắt lìa : nơi chôn nhau cắt rốn

Nhiều khi, cũng muốn đành đoạn : xa mồ mả ông cha

Nhưng đi đâu, thiệt tình, áo quần, chỉ mấy mảnh dính da

Nói đừng cười, chứ bạc với tiền, không một xu dính túi

Tủi, có gì để mà buồn tủi

Đau, có gì để mà buồn đau

Khố rách, đã từ khi mới sinh ra, mở mắt chào đời

Mo cau, đã từ khi mủng dừa sứt mẻ, vét lu, húp nước

Tiết tháo, cúi đỡ cõi còm, thui chột

Hào khí, lom khom xơ xác, khô gầy

Chai sần mấy lớp, đeo tay

Khẳng khiu mấy lớp, đọa đày bước chân

Đầu trần, chống chõi phong trần

Thân trần háp nắng, héo dần tấm thân

Sương sa, lạnh buốt cơ bần

Gió táp, se thắt mấy lần thịt thau

Khổ đau, chồng chất mái đầu

Bù xù tóc trắng, rầu rầu bụi bay

Trắng tay, trắng cả hai tay

Xoa qua bóp lại, không ngày nào nguôi

Miền Trung, quê của tôi ơi

Gian truân đầy ắp, ai người biết không ???

Vậy mà :

Mỗi một năm, thiên tai chi rứa

Mỗi một năm, nghiệt ngã chi ri

Còn chi, mà nói mô tê

Còn chi, mà nói răng ri, nữa hè

Chén cơm manh áo, ai nghe

Chiếu mền tơi tả, sao che đất trời 

Miền Trung, ơi hỡi quê tôi

Hòa trong nước mắt, khóc cười Miền Trung !!!

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2007

 

Châu sa thành gia bảo !

Tháng 11 – 2007

 

Khi sinh ra, vốn mang dòng suối lệ

Tẩm hơi sương chan chứa mọi nỗi niềm

Mỗi một người có một dòng suối riêng

Chảy để thấm đời mình trong nhân thế

 

Mạch ẩm ướt nằm ẩn sâu lặng lẽ

Ngấm cõi lòng, và thẩm thấu con tim

Nếu giọt lệ mà khô cứng, ngậm câm

Thì con người trơ trơ hơn gỗ đá

 

Chín tâm tư, mới lưng tròng lệ đổ

Nhũn tâm hồn, mới động mạch châu sa

Cứ chảy đi, ôi hạnh phúc lắm mà

Vì trái tim bồi hồi nghe sự sống

 

Thật dễ thương, nhìn bờ sông gợn sóng

Thật dễ mến, nhìn bờ suối vo tròn

Không biết khóc, là sống không tâm hồn

Không nước mắt, là chôn đời khô cứng

 

Đừng phụ bạc tắt nguồn cơn sinh động

Đừng bẽ bàng dìm suối lệ vực sâu

Tiếng nói của con tim, và tiếng nói của cái đầu

Hai cái đó thường đôi co nghiệt ngã

 

Giọt thì thầm lung linh hồn sỏi đá

Để ngắm nhìn nước mắt chảy mà chơi

Chảy băng ngang  từng mạch sống cuộc đời

Đừng lấn át bởi lằn ranh lý trí

 

Đặt lý trí đứng trên cầu sông Vị

Bắc một nhịp qua suối lệ chìm khe

Khi con tim rung động mạch lắng nghe

Ôi đẹp quá, châu sa thành gia bảo.

 

Ai chưa từng biết khóc ?

Tháng 11 – 2007

 

Khi sắt đá thì mặt lạnh như tiền

Khi nhũn mềm, cũng méo xẹo như ai

Thế mới biết, khóc, quả thực anh tài

Đánh ngã gục anh thư, trượng phu, quân tử

 

Khi cõi lòng đã chín mùi tình tự

Khi tâm hồn đã ủ dột xót xa

Thì bờ mi đã mở mạch châu pha

Nguồn suối lệ cuộn dòng reo tức tưởi

 

Khi lẫm liệt, hơn gió rừng thét núi

Khi dọc ngang, hơn hồng thủy sóng triều

Nhưng có khi vào quán trọ cô liêu

Ôm lủi thủi giọt khô đau mắt xót

 

Bất luận, bậc cái thế anh hùng đảm lược

Bất luận, bậc tướng lãnh thống chế sa trường

Bất luận, bậc dân giả chơn chất bình thường

Nước mắt chảy, cũng kẻm nhẻm, kèm nhem, thút thít

 

Đâu phải riêng chốn hồng trần ô trược

Ngay thánh nhân đã vượt thoát siêu phàm

Không biết khóc, khác nào gỗ đá, thạch nham

Tiếng lòng không biết nghe, tình người đâu có vẹn

 

Trời, dù là khoảng trống mênh mông, còn mưa đổ

Đất, dù là gồ ghề, lồi lõm, còn nứt khe

Huống chi con người, có sẵn hai lòng khe

Mạch không động, khác nào như đã chết

 

Khóc, mới sinh ra, đó là sự thật

Khóc, thấm niềm đau, mới là con người

Khóc, đã nằm sẵn trong tiếng cười

Hỡi nhân thế, ai chưa từng biết khóc ??? 

 

Nghề nào cũng lắm công phu

Tháng 11 - 2007

 

Nghề nào cũng lắm công phu

Muốn cho đến đích, lu bù trần ai

Nghề nào cũng lắm chông gai

Muốn cho tuyệt đỉnh, miệt mài trầm kha

Đôi tay chống chõi sần da

Đôi chân dẫm bước đẫy đà lao linh

Không nghề, cũng lắm tội tình

Có nghề, cũng lắm cực hình, chưa xong

Ở đời, không lẽ long bong

Vai u ai gánh, lưng còng ai mang

Chỉ riêng cái uống cái ăn

Biết bao công sức khó khăn mới thành

Huống chi nên phận nên danh

Não lòng chồng chất tròng trành lên ngôi

Vùi đầu đeo đá leo đồi

Nước mắt xói đất, mồi hôi xói bờ

Vùi cổ xơ xác tàn khô

Tháng năm ì ạch, ngày giờ hết hơi

Nghề nào cũng nhọc một đời

Thời gian ngoảnh lại da mồi tóc sương

Nghề nào cũng lắm tai ương

Dừng chân thở dốc nát đường xót xa

Lò cừ nung nấu ta bà

Chiếc xe nhân thế qua phà trần gian

Mong ai thấu hiểu cơ mang

Đừng trơ mắt ếch bẽ bàng thế nhân.

 

Cơ cầu chi ai !

Viết thêm 1 bài cho cảnh lũ lụt cuối năm 2007,

hoành hành và tàn phá hơn mười mấy tỉnh Miền Trung.

Tháng 11 – 2007

 

Lụt, đang hoành hành Thanh Hóa !

Lụt, đang càn quét Nghệ An !

Lụt, đang tàn phá Ninh Bình !

Lụt, đâu có tha Hà Tĩnh !

Còn Quảng Bình, cũng ngập tràn, chấn động !

Còn Quảng Trị, cũng nghiêng ngửa, điêu linh !

Quảng Nam - Đà Nẵng, hứng chịu cực hình !

Thừa Thiên - Huế, lặn chìm trong biển nước !

Tỉnh Quảng Ngãi, tơi bời chất ngất !

Tỉnh Bình Định, ập phủ tan hoang !

Tỉnh Phú Yên, hớt hãi kinh hoàng !

Nha Trang – Khánh Hòa, còn gì là thùy dương cát trắng !!!

Ôi, vùng đất Miền Trung nhỏ hẹp, người đông

Khi nắng, thì nắng như đổ lửa

Ôi, vùng đất Miền Trung hứng biển, đỡ núi

Khi mưa, thì mưa dập gió vùi

Làm tiêu điều quê nghèo chơn chất của tôi ơi

Lòng quặn thắt, nơi chôn nhau cắt rốn

Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lịch sử

Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lớn nhất của mấy mươi năm

Có năm nào, người dân tôi, không chùn xuống nặng oằn

Núi còn lở !

Đèo còn nghiêng !

Đất còn sạt !

Đá còn quay !

Đường còn trụt !

Thành còn lay !

Nói chi đến :

Cửa nhà !

Miếng cơm !

Manh áo !

Ân có nặng, mới càng thêm áo não

Nghĩa có sâu, mới càng thấm niềm đau

Người vô can, cũng chia sẻ một bầu

Huống chi, nói đến chữ đồng bào ruột thịt

Xin cảm ơn ai, dẫu, “lòng có nhiều nhưng của ít”

Xin cảm ơn ai, dẫu, “lá rách làm khổ lá lành”

Qua từng cơn

Người dân tôi ngó quanh :

Ngậm đắng !

Nuốt cay !

Ôm đầu !

Bó gối !

Hỡi thiên địa, nếu có bạo tàn thì ùn ùn bão thổi

Hỡi trời đất, nếu có nhẫn tâm thì chấn động càn khôn

Làm cho một trận tan tành, vẫn còn hơn

Chứ năm từng năm, đừng đáo lui đáo tới

Thà chấp nhận một phen, rồi tô bồi, chống đỡ

Thà hứng chịu một trận, rồi vá đắp, dựng xây

Chứ chưa kịp ngóc đầu, ngồi dậy, đứng lên

Lại ập phủ, cư không an, lấy gì mà lạc nghiệp

Dân Miền Trung cay đắng, lại chồng thêm oan nghiệt

Dẫm đất ngó ông trời, sao ông nhẫn quá tay

Ở trên cao, sao ông không thấy nỗi này

Tận chốn thiên đình, chẳng lẽ ăn không ngồi rồi

Nổi tánh thiên lôi, bày những trò hành hạ

Người dân Miền Trung ơi !

Hỡi thời thế, thế thời là thế

Nhưng một lòng một dạ trung kiên

Dù cho nghiệt ngã, oan khiên

Tương thân tương ái, hậu tiền có nhau

Dù cho bạc hếu mái đầu

Nhìn ngang xẻ dọc, cơ cầu chi ai

Dù cho ập phủ thiên tai

Nghĩa nhân đức trọng hoa cài Miền Trung.

 

Bao giờ thoát khổ !

Viết để chia sẻ những mảnh đời bất hạnh,

đã nghèo khổ lại còn hạn hán từng năm

và lũ lụt mỗi năm, lại đang ập phủ não nề !

Tháng 11 – 2007

 

Cái nghèo khổ, thì làm sao no lưng ấm cật ?

Cái cơ cùng, thì làm sao thoát khỏi mốc meo ?

Ôi những tiếng eo kèo

Ngất đồi cao gió hú

Cái khổ nghèo, vốn đã mang từ thuở

Mới sinh ra, vừa mở mắt chào đời

Đến lớn lên, dù vài chục, mấy mươi

Càng gồng gánh, càng chất chồng nặng trĩu

Bởi cha mẹ tôi, cũng đã từng nghèo khổ

Một mái nhà tranh, chừa lỗ ngó ông trời

Cơm hẩm độn khoai, từng bữa thở hết hơi

Đồng cạn đồng sâu, đất cằn phơi sỏi đá

Cả cuộc đời tôi, cũng chạy bương tơi tả

Suốt mấy mươi năm, cũng vật lộn muôn bề

Nhưng không làm sao thoát nổi cảnh ê chề

Lại còn vợ chồng, và một đàn con nheo nhóc

Nói rằng khóc, thật sự, tôi đâu còn nước mắt

Nó đã khô trong dãi nắng mưa dầu

Nó đã chìm trong cạn đáy thâm sâu

Đày lao nhọc, tấm thân tôi tàn tạ

Lưng còng xuống, đeo trầm kha vất vả

Chân khẳng khiu, lội sỏi đá chông gai

Đầu bạc phơ phủ một mái hoa cài

Dáng ủ rũ, xác xơ bồng tóc trắng

Mùa hạn hán, da thẫm màu, đỡ nắng

Mùa lũ lụt, thân còm cõi, chống mưa

Nhà trống trơn, không của cải dư thừa

Lửa hết cháy, nước hết trôi một cái gì được nữa

Tôi dốt nát, trường làng ê a ba chữ

Các con tôi, chưa qua khỏi tiểu học gần nhà

Mỗi khi nghe học phí, sách vở, lòng dạ xót xa

Thì làm sao bò lên, mà gọi là trình độ

Mảnh ruộng với khu vườn, chỉ một khoanh, bó rọ

Con cái kết phu thê, chia cái gì mà chia

Nên cũng như tôi, bương chải đủ thứ nghề

Nhưng cuộc sống vắt đèo heo hút gió

Ôi thân phận, cái nghèo đeo cái khổ

Ôi cô cùng, cái khó bó cái khôn

Tôi ao ước, sao cho được khá hơn

Nhưng số không, biết làm sao mà ao ước ???

 

Người dân quê thống khổ !

Viết lúc 6am 15-11-07, để thương cảnh hơn mười mấy Tỉnh Miền Trung

đã bị tràn ngập và tàn phá bởi 5 trận lũ lụt vào năm nay (2007),

cơ chừng chưa thoát khỏi !

Tháng 11 – 2007 

 

Tôi thấy rồi em

Nước tràn bờ lênh láng

Tôi nghe rồi em

Cả biển nước mênh mông

Nước nuốt mất ruộng đồng

Nước cuốn trôi phố thị

Kia, người mẹ, tay bồng tay bế

Nọ, cụ già, túi rách đeo vai

Đó, con thơ, nước mắt lăn dài

Đây, vợ hiền, khóc chồng tang trắng

Đeo một mớ bùi nhùi, di tản lên nơi cao, ngậm đắng

Mang một mớ tạp nham, bỏ của cải thoát thân, nuốt cay

Khốn cùng, đã trắng hai tay

Lại càng tay trắng, đọa đày trầm kha

Vách phên, tạm gọi là nhà

Cuốn trôi sạch bách, cửa nhà còn chi

Gia tài, cơm gạo hẩm thiu

Quăng vào biển nước, tiêu điều xác xơ

Chút cứu trợ, dăm ba gói mì, với vài “lon”, húp cháo

Chút lòng vàng, tiếng an tiếng ủi, riêng thân phận đói nghèo

Từ nay, mang cả mốc meo

Tay gồng tay gánh leo trèo sơn khê

Để nghe, cạn nỗi ê chề

Một đời gian khổ, bốn bề bủa giăng

Không còn cái uống cái ăn

Lấy đâu, mà để học hành, hỡ con

Hàng rong, mua bán cõi còm

Nghèo nàn xơ xác, ai thèm ngó đâu

Cuộc đời, khốn khó ngập đầu

Dại khôn – khôn dại, xỏ xâu mang về

Dân nhà quê, vốn đã quê mùa từ nhỏ

Ít học hành, vốn không biết nói biết năn

Nên lấm la lấm lét, sợ người ta cười, biết răng

Làm, biết làm mô tê, sợ người ta chê, khổ rứa

Cả nhà, ủm thủm trong căn lều, không cửa

Gia đình, chật vật dưới vách lá, không cài

Bữa ăn, vợ chồng con cái ngồi che lại, lỡ con mắt của ai

Nhìn vào thấy, đã nhục nhằn, lại còn thêm xấu hổ

Trời ơi, cao lồng lộng, sao không thèm ngó

Đất ơi, rộng thênh thang, sao chẳng chỗ dung

Trên trần gian, đâu là chỗ khốn cùng

Hãy cứ thử đem ra mà so sánh

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao cơn ấm lạnh ???

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao nỗi cơ hàn

Vậy mà, hết hạn hán đến lũ lụt hàng năm

Ai có hiểu người dân quê thống khổ !!!

 

Nhớ mãi nghe em !

 

Tấm lòng luôn hiện hữu

Mắt thương nhìn cuộc đời

Chúng sanh khắp nơi nơi

Mang từ tâm tế độ

 

Vào trần gian đau khổ

Nghe tiếng nói kêu thương

Vào thế giới nhiểu nhương

Nghe tiếng kêu trầm thống

 

Tạo niềm tin, sức sống

Cho hy vọng, thăng hoa

Ban tịnh thủy cam lồ

Thuyền thanh lương dong ruổi

 

Nhẹ nhàng như bờ suối

Thanh thản như dòng sông

Khắp pháp giới mênh mông

Thênh thang đường Tứ Thánh

 

Đi đầu nguồn cuối ngọn

Dạo vô thỉ vô chung

Ta có mặt vô cùng

Em ơi, đừng ái ngại

 

Bước lên ngàn quan ải

Thoát vô hạn biên cương

Ta đi khắp nẻo đường

Lòng an nhiên bất động

 

Nhìn kia, nước và sóng

Sóng với nước lung linh

Em vẫn nét băng trinh

Ta vẫn tròn tánh thể

 

Giữa đôi bờ sinh tử

Nào có nghĩa tử sinh

Ta nguyên vẹn bóng hình

Em tinh anh muôn thuở

 

Nghe không, từ tiếng gọi

Luôn nhớ mãi nghe em !

 

Là cái chi chi

Tháng 11 – 2007

 

Cái gì là cái chi chi

Càng níu càng kéo càng vì càng thâm

Cái gì là cái giã tâm

Càng manh càng mún lợi danh hão huyền

Cái gì là cái oan khiên

Càng mâu càng thuẫn não phiền thế nhân

Phong trần, nát cả phong trần

Xem thường thiên hạ chẳng lần lựa ai

Tranh nhau hai chữ anh tài

Giành nhau bốn chữ không ai hơn mình

Thanh nga rồi lại thanh minh

Vét cho ráo máng, cạn tình chưa thôi

“Cái quay, búng sẵn trên trời

Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm”

Thương không thân phận dế mèn

Mà phiêu lưu ký tèm lem thế này

Mượn người lao lý đọa đày

Tô son đánh phấn vẽ mày thêm râu

Mượn người mưa dãi nắng dầu

Be đường đắp ải qua cầu rút dây

Mượn người ngậm đắng nuốt cay

Tạo bè kết đảng thẳng tay riêng mình

Cái gì là cái nhục vinh

Cái gì là cái ô danh thế trần

Cái gì mục hạ vô nhân

Mà tranh mà đoạt dự phần lắm ru.

 

Mảnh rách nát

Tháng 11 – 2007

 

Biển tang thương tha hồ mà tơi tả

Bãi nương dâu tha hồ mà xéo dày

Cho cạn tàu ráo máng, chẳng nương tay

Bao chiêu thức, đánh tan hoang chí tử

 

Thời tin học, càng tinh vi đấy chứ

Chỉ phút giây, bấm nút thế là xong

Con đường tung, vút cho hết điểm cong

Con đường hoành, vút tận cùng ngằn mé

 

Bắn tơi tả, không còn đâu giới tuyến

Bắn tơi bời, không còn đâu lằn ranh

Bung ta lông, không còn chút tơ mành

Chừa chỗ hậu mà che manh chiếu rách

 

Bao chữ nghĩa được dùng, hơn sử sách

Phiếm cứ gõ, đâu có ngại mực khô

Chữ lá cải, chữ ở chợ, chữ tục ô

Thi nhau đổ vào rừng hoang văn hóa

 

Nhớ câu người xưa : bút sa gà chết

Lại nhớ cổ nhân : uốn lưỡi bảy lần

Người cầm bút, mang danh văn sĩ, văn nhân

Người tế thế, mang danh chính nhân, chính khách

 

Vậy mà, cái gì cũng đem ra nói tách bạch

Viết tứ tung, viết tán loạn, không còn chữ khen chê

Người có học, giỏi hơn người dân giả, nhà quê

Ăn, nói, viết, giới ít học không thế nào hiểu nổi

 

Dân nhà quê chỉ biết i tờ mấy chữ

Vần ngược xuôi chưa qua khỏi trường làng

Không khua chiêng những hạ cám thượng vàng

Không đánh trống những đầu môi chót lưỡi

 

Làm dân quê, chân lấm tay bùn lam lũ

Cuốc đất, trồng khoai, bầu bí ngô đồng

Không biết gì cái mâu, cái thuẫn, cái tang, cái bồng

Mảnh rách nát của thế nhân xâu xé.

 

Diện bích riêng mình

Tháng 11 – 2007

 

Mấy mươi năm, kiếp viễn phương

Mấy mươi năm, mấy đoạn trường

Bao niềm đau tím ruột

Xéo dày nát mảnh tình thương

 

Mấy mươi năm, một cuộc đời

Mấy mươi năm, mấy biển khơi

Nghe trùng dương réo gọi

Xanh xanh đập vỗ sóng mòi

 

Mấy mươi năm, một chuyến đi

Mấy mươi năm, biết nói gì

Phương trời chim mỏi cánh

Đường dài thăm thẳm buồn bay

 

Mấy mươi năm, một chuyền về

Mấy mươi năm, mấy sơn khê

Vạt rừng reo gió núi

Trăng soi dõi bóng tình quê

 

Mỗi một năm, mấy trăm đêm

Mấy mươi năm, cấp số nhân

Tấm mành treo cửa sổ

Canh thâu vạn lý cơ phần

 

Mấy mươi năm, độc ảnh hình

Mấy mươi năm, tiếng vô thinh

Tâm can nghe thẩm thấu

Mênh mông diện bích riêng mình.

 

Xin Cha chứng giám

Tháng 11 – 2007

 

Con biết Cha đã nằm đây lâu lắm

Từ khi con chập chững mới biết đi

Tuổi bé thơ, con nào đã biết gì

Càng lớn lên, càng thấm đời cô lữ

 

Thọ ân sinh, chứ không ân dưỡng giáo

Mưa lạnh nhiều mà nắng chẳng ai che

Đường trần gian khúc khuỷu bủa trăm bề

Con mới thấm câu : như nhà không nóc

 

Vào trường đời, như con đường ngược dốc

Hố thâm sâu, đèo heo hút quanh co

Lắm chông gai mà cũng lắm tơ vò

Vừa chịu trận, vừa lì đòn chống đỡ

 

Con không cha, nên con không sợ khó

Khi nhớ cha, con lại vững riêng mình

Tùng bách tự vươn vai

Thành hoàng đỡ cột đình

Thì con cũng đội trời đạp đất

 

Cha nằm đây, nhưng chắc chắn cha biết

Nay con về thăm lại nấm mộ xưa

Cảm ơn cha, cho con chút tâm lực có thừa

Nén hương này, xin hồn cha chứng giám

 

Đường đời còn mấy đoạn

Con vẫn tiếp tục đi

Đi cho đến khi gót đỏ đen sì

Để không phụ công đức sinh thành cao cả.

 

Xin Mẹ chứng tri

Tháng 11 – 2007

 

Con quỳ xuống bên mộ phần của Mẹ

Dâng nén hương, mà chín rụng tâm tư

Con đã nghe trái chín trên đường đi

Xa hơn nữa, kể từ ngày Mẹ mất

 

Về thăm Mẹ, thì ra thăm nấm đất

Về thăm Mẹ, thì ra thăm mộ bia

Đây là đâu, là một cõi đi về

Tím ngắt, lặng yên, hoang mờ, giá lạnh

 

Gió bay bay tỏa làn hương khói quyện

Lá lao chao khua tiếng nói vương cành

Bờ mi tràn hai dòng lệ loanh quanh

Nhỏ xuống đất thấm hoàng tuyền rung động

 

Ngồi bên mẹ, đưa tận tay mẹ nắm

Mảnh xương khô, bào năm tháng hao gầy

Tóc phơ màu, nằm từng loạn, lay lay

Còn da thịt đã hòa tan cát bụi

 

Ngồi bên mẹ, con thì thầm khẽ nói

Mẹ đi rồi, con giữ mẹ trong tâm

Con luôn mang hình ảnh mẹ trong hồn

Có khi ngủ, gặp chiêm bao đánh thức

 

Mẹ đi đi, như hoàng hôn khép núi

Mẹ đi đi, như mây ngủ trên ngàn

Còn riêng con, thương nhớ mẹ mênh mang

Và thăm mẹ trong thềm hoang ký ức.

 

Rồi cũng xa xăm !

Tháng 11 – 2007

 

Tôi biết chắc, đây là anh

Tôi biết chắc, đây là chị

Tôi biết chắc, đây là em

Chứ không phải là ai, và cũng không hề nhầm lẫn

Và đây là một đàn cháu, cũng không hề lấn cấn

Đang rộn lên tiếng nói

Anh em ruột thịt, máu mủ một nhà

Nhưng nhìn anh, nhìn chị, nhìn em

Thật tình, tôi không thể nhận ra

Còn một đàn cháu

Nghe để mà nghe

Nhìn để mà nhìn

Chứ hoàn toàn không biết mặt

Anh, như thế hay sao

Chị, như thế hay sao

Em, như thế hay sao

Và một đàn cháu con như thế hay sao

Mấy chục năm trường

Giữa hai phương trời xa cách

Biết bao tự tình tha thiết

Gặp nhau tay bắt mặt mừng

Nhưng thật ngỡ ngàng

Từ trên trời rớt xuống

Từ dưới đất chui lên

Tôi đang dứng trên mỏm chênh vênh

Đón nhận sự thật quanh mình

Như đón nhận một giấc mơ

Dòng sông xưa, khác cả bến, khác cả bờ

Mái nhà xưa, khác cả vách, khác cả phên

Con đường làng, khác cả đường đi, lối ngõ

Mấy mươi năm, mà đã ra thế đó

Nếu lâu hơn, chưa biết sẽ ra sao

Còn hơn một cuộc chiêm bao

Bừng con mắt dậy xạc xào bụi bay

Còn hơn mây kéo về tây

Sao mờ lấp lánh lung lay trăng ngàn

Mấy mươi năm khung trời biền biệt

Mấy mươi năm bao nỗi chờ mong

Mấy mươi năm tao phùng giây lát

Mấy mươi năm rồi cũng xa xăm.

 

Bóng thời gian tim tím

Tháng 11 – 2007

 

Chân bước đi trên đường xưa quê cũ

Đã từ ly một khoảng mấy mươi năm

Đang đứng đây, mà sao thấy xa xăm

Giữa quá khứ - hôm nay, là một trời xa lạ

 

Nghe tâm tư bồn chồn rơi hai ngả

Chấp nhận thì không lẽ như thế sao

Chối từ thì sự thật hay chiêm bao

Sóng lăn tăn, vỗ đôi bờ hiu hắt

 

Hỏi dĩ vãng, chìm sâu, im bặt

Hỏi xa mờ, lặng lẽ, ngậm câm

Hỏi hôm nay, cây cỏ thì thầm

Bóng thời gian, bào mòn tất cả

 

Kìa, rong rêu, mấy lớp gồ ghề sỏi đá

Kìa, sóng xô, mấy lần bồi lở men sông

Kìa, nương dâu, biến cải ao lạch ruộng đồng

Còn con người, tàn tạ chất chồng tuổi tác

 

Bờ lau mờ bụi cát

Tiếng vạc động canh khuya

Ngàn sao gọi đêm về

Vạt rừng reo gió núi

 

Còn đâu nữa, con nai vàng bên bờ suối

Còn đâu nữa, lúa mạch ngậm sữa non

Con đường xưa phai nhạt cả lối mòn

Đành chấp nhận bóng thời gian tim tím.

 

Lung linh bờ thạch thảo

Tháng 11 – 2007

 

Giọt châu sa vo tròn trên nét ngọc

Lăn lưng chừng đứng lại giữa gò nông

Mắt buồn buồn nhìn về cõi mênh mông

Giây phút cuối chìm sâu thềm băng giá

 

Mỗi ly biệt nhũn mềm hồn sỏi đá

Mỗi hợp tan chín ũng cả tâm tư

Sóng lặng yên mà thuyền lại lắc lư

Đất bất động mà bước chân lảo đảo

 

Giữa dòng người, nhưng không nghe huyên náo

Lững thững đi từng bước đếm đăng trình

Trong mênh mang, vắng ngắc cả vô thinh

Khua từng nhịp vọng vang đường cô lữ 

 

Người đi đi, về phương trời viễn xứ

Người về đi, về cuối góc niềm tây

Cửa kín khe, se thắt gió heo may

Thổi lành lạnh buốt tâm can tê tái

 

Vầng trăng tròn, khoét sâu vầng trăng khuyết

Đeo loanh quanh, một vệt mỏng lưng trời

Vắt cong cong, hứng trống rỗng chơi vơi

Những gì còn và những gì đã mất

 

Đời là một cõi mộng

Cõi mộng nào là thực

Đời là giấc chiêm bao

Chiêm bao nào là mơ

Đang sống đây, mà sao lại trơ vơ

Dòng nhân thế va trường thành hư ảo

 

Gió man mác lung linh bờ thạch thảo

Mây bay bay lơ lửng gác đầu non

Ta riêng ta, một khối mộng tâm hồn

Vẫn hiện hữu giữa muôn ngàn trụ vũ.

 

Đâu rồi xa xưa !

Tháng 11 – 2007

 

Đâu rồi của những xa xưa

Đói no ấm lạnh đã thừa thời gian

Bước đi lững thững bên đàng

Nỗi niềm đan kín mênh mang ngập lòng

Bao năm ly cách hoài mong

Một trời xưa cũ chìm trong xa mờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Trải qua từng đoạn trôi bờ phiêu du

Ô hay, chiếc lá vàng thu

Mỗi mùa lá rụng, vàng thu lá vàng

Đâu còn lối nhỏ băng ngang

Đâu còn khóm trúc bên hàng tre xanh

Đoạn đành, chấp nhận thật nhanh

Hình xưa bóng cũ treo mành sương bay

Đoàn đành, chấp nhận hôm nay

Hỏi trong ký ức tỏ bày sao đây

Khác xa, sao lạ thế này

Thời gian quay ngược mới hay nỗi niềm

Siêu bào biến dạng triền miên

Đeo trên châu thể gởi miền bèo mây

Cuộc đời đập giũa xát xây

Cành trơ héo nhựa khô gầy sắc thân

Một mai, mai một cơ phần

Biển dâu còn đổi phong trần còn thay

Đành thôi, biết nói sao đây !!!

 

Bao thuở can qua !

Tháng 11 – 2007

 

Thương người cố quận quê nhà

Trầm tư độc ảnh quốc đà kêu sương

Thương người khách thổ tha phương

Nỗi niềm cô đọng vấn vương đêm dài

Thương người tóc trắng sương phai

Sao Hôm le lói, sao Mai xa mờ

Thương người đang độ tuổi thơ

Mái trường lặn hụp i tờ nguyên xi

Thương người đang độ lỡ thì

Nhùng nhằng hai lối bước đi đoạn đành

Thương người đang độ xuân xanh

Mà sao sợi trắng bao quanh đỉnh đầu

Sông Thương có nhớ Sông Cầu

Sông Gianh - Bến Hải sắc màu thời gian

Ai lầm, ai lỡ, ai mang

Ai bồi, ai đắp, ai kham, ai từ

Nhìn trông sông nước lắc lư

Trải bao niên kỷ, đã dư biển sầu

Nam Quan có nhớ Cà Mau

Đồng bào đồng bọc thịt thau đọa đày

Mai sau, ai tiếc nỗi nầy

Chẳng qua dấu vết héo gầy sử xanh

Lá vàng ủ rũ treo mành

Lá non rúng rẩy rung cành gió bay

Có thương, cũng chết niềm tây

Không thương, cũng chết nỗi nầy tình kia

Đoạn đành, bao thuở can qua !!!

 

--------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập