Trang chủ Văn học Thơ Chùm thơ Xuân

Chùm thơ Xuân

Đã đọc: 652           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

LỮ KHÁCH

Kẻ lữ hành thoáng qua

Dừng lại rồi đi xa

Gập ghềnh qua vạn ngã

Biết bao giờ nhận ra ?

 

Lăn lộn cùng vất vả

Mờ mịt như màn sương

Không Thầy cùng bè bạn

Dẫn dắt và tựa nương?

 

Ngày qua em đứng đó,

Hôm nay đã ra đi.

Như giọt sương trên lá.

Nghĩ lại chẳng còn gì? 

 

Công danh và địa vị,

Tính toán với hơn thua,

Da nhăn cùng đầu bạc,

Cuối cùng trống chiêng khua! 

 

Bạc tiền với nhà cửa,

Đồ sộ lại nguy nga,

Thêm hoài không biết chán.

Nằm xuống chỉ thây ma. 

 

Quay đầu mà trở lại,

Đường dài đã đi qua,

Sám hối và cầu nguyện

Thanh thản bước dần qua. 

 

Pháp Phật về lại nhà,

Nơi ấy có ngàn hoa,

Không đi cũng chẳng đến.

Hàng phục vạn loại ma.
 
                       

XUÂN 

Xuân đi xuân đến vốn vô tình

Cảm nhận cảnh hoa cũng chính mình,

Nở tàn đẹp xấu  đều phân biệt

Nên đời cứ mãi tiễn rồi nghinh… 

 

ĐẠO

Năm năm tháng tháng cứ liền kề,

Sống đạo bình thường biết tỉnh mê   

Chơn Tâm vốn sẵn đâu tìm kiếm

Giáo pháp phụng hành chớ bước lê 

 

CẦU                   

Cửa không đâu phải chốn chờ mong,

Khắp chốn tìm cầu mãi chạy rong.

Móng niệm tâm duyên kìm chẳng được.

Bao giờ vào chợ bước thong dong?

 

NGUYỆN

Cửa Phật xưa nay vốn diệu huyền.

Truyền thừa đạo tổ sáng uyên nguyên.

Trang nghiêm ân báu cầu qui hướng,

Sức nguyện nương bè đến mãn viên.
 
                                 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

2.45

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập