Hoa trắng ngực con đượm vị thiền

Đã đọc: 1824           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió

Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn

Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng

Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!

 

Đời an vui bởi đang còn có Mẹ

Cứ tung tăng theo tuổi lớn lên dần

Người tần tảo-già thêm cho con trẻ

Vắt kiệt sức mình tàn tạ thời xuân 

 

Đêm năm canh dỗ con tròn giấc ngủ

Rồi rón rén tìm tiếp việc đang làm

Bao bữa đói nhường phần con no đủ

Giọng ru hời tha thiết bởi Phật tâm 

 

Con vẫn nhớ ngày quê tràn khói lửa

Tuổi thơ ngây mừng đốm hoả châu màu

Mẹ kéo xuống hầm dặn đừng ra cửa

Đạn lạc pháo rơi biết đến từ đâu !? 

 

Khi còn Mẹ con rong chơi - hờ hững

Mô biết rằng hạnh phúc chính là đây

Nên tiêu pha tuổi cùn theo vọng tưởng

Hiện tại chối từ thui nụ tàn phai 

 

Giờ thức tỉnh khi biết mình có tội

Rớt giữa bụi bờ chiếu đất tả tơi

Lạnh lùng bủa lên đời con côi cút

Thức giấc quờ quạng thảng thốt Mẹ ơi! 

 

Mẹ qua đời tuổi con còn thơ dại

Tìm quê đâu bởi thân phận tản cư

Giữa xô bồ hắt lăn vào phố thị

Quạnh quẽ ê chề níu quằn quại thu 

 

Bên vỉa hè người dưng thí cô hồn

Con mới biết đêm nay mùa tự tứ

Hớp cháo nào cho kiếp nạn bơ vơ

Mà tiếp bước tìm về nơi cố xứ 

 

Để thu nay con quỳ nương thắng hội

Nhờ mười phương Tam Bảo giải đảo huyền

Cầu Cha Mẹ qua phương Tây kiến Phật

Trí khai bát nhã trụ cõi an nhiên 

 

Nơi chùa quê Vu Lan bừng ánh đạo

Con hướng nhờ bậc Đại Hiếu Kiền Liên

Cảm ứng lệ mừng bông hồng cài áo

Cho Hoa trắng ngực con đượm vị thiền!

_ Lê Đăng Mành"Như Thị"_

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập