Trang chủ Văn hóa Xuân Có Những Mùa Xuân Tật Nguyền

Có Những Mùa Xuân Tật Nguyền

Đã đọc: 3245           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Thế là mùa xuân đang chuẩn bị quay gót trở, từ giã chúng ta về nơi đã xuất phát. Ít nhất mùa xuân cũng đem niềm vui đến cho chúng ta trong ba ngày nguyên đán nhiều ý nghĩa.

                         Thế nhưng, cũng chỉ tromg ba ngày ấy thôi có biết bao điều để  thao thức , trăn trở  cho chính nhịp sống  và bản thân mỗi con người. Có người thì  mãn nguyện  cho dự ấm no hạnh phúc, sum vầy bên cháu con sau bao nhiêu năm trường  lận đận truân chuyên gian khó. Có người thì bên cạnh niềm vui  lại còn thiếu một  khoảng trống tạm hồn nào đấy mà suốt bao nhiêu năm trường ấp ủ vẫn chưa có dịp khỏa lấp. Có nguời thì  hường  những mùa xuân trong thương nhớ, trong chia xa, thậm chí trong mất mát đau thương…v…v…Như vậy trong chúng ta  từ bao đời  nay vẫn là những mùa xuân không trọn vẹn. Phải thế chăng mà người con Phật chúng ta thường hay chúc nhau câu nằm lòng VẠN SỰ CÁT TƯỜNG NHƯ Ý  ?

 

                          Nhưng có lẽ, trên hết và hơn bao giờ hết , dù có  hưởng một mùa xuân trọn vẹn hay còn  lận đận bôn ba, theo nhịp sống cơm áo gạo tiền, thì vẫn còn có vôi vàn mãnh đời khác thiệt thòi hơn chúng ta thệt nhiều, nhiều lắm. Chúng ta vô tình hay  hữu ý quên đi để một mai khi chợt chạm đến ngưỡng cửa của tận nơi sâu kín cõi lòng , mới  phát hiện ra mình đã bị…khuyết tật !

 

                          Có lẽ tôi là người đầu tiên phát hiện ra mình là như thế.

 

                          Nhiều năm rồi, cứ cận những ngày giáp tết, cho đến hết mùng ba, tôi hay trách móc đức cháu cũng tên Thành sao mà không biết chúc tết hay nghĩ tết. Ba ngày tết là ba ngày nghĩ nhưng đó cũng là ba ngày ngủ vùi  trong bốn vách lá nghèo của hai mẹ con. Là công nhân vệ sinh quét đường cho sạch đẹp mùa xuân (ảnh) .

Tôi không còn cơ hội để sửa sai cái khuyết tật của mình  khi mới  mùng bốn tết vừa rồi, cháu đến xin tôi một tấm lịch Phật để treo ở nhà (mướn) mới, xa lắm, chắc là  cậu cháu sẽ ít khi gặp nhau nữa rồi. Giá cả thuê nhà mướn không còn đủ sức lo, đành phải đi xa hơn. Sao tôi lại không nghĩ ra được những điều này , phải chăng vì là khuyết tật bản thân nên mình quên mình đang mang nó ?

 

                         Đêm giao thừa, sau khi cúng vía sanh thần đức Phật Di Lặc ở chùa về, ngồi một mình khai bút đầu xuân, sau đó đọc thư chúc tết email ,không hiểu sao  nhấp chuột lại trượt thẳng đến tấm hình ba đứa bé trai ngồi bán đu đủ ven vệ đường ngày cuối năm , với lời chú thích của Việtnam.net “Ba đứa bé trai ở xã Tân Nhựt(bình Chánh)hồn nhiên, ngây thơ :Cô Chú ơi! Mua dùm tụi con đi. Đu đủ nhà đó…” lòng tôi chợt se lại ! Hồi 28 tết vừa rồi, sai mấy em đi chợ mua hoa quả về chưng trong ba ngày tết, có hai trái đu dủ bầm dập , la mắng thì các em bảo mua giúp dùm bà cụ  ngồi bán cùng đứa cháu . Tôi bào nếu muốn giúp thì mua về ăn, chứ mua cúng  mà bầm dập như vầy thì chưng mang tội thêm ! Các em tôi lặng thinh vì biết rằng tôi luôn ăn tết trong eo hẹp. Bây giờ bất chợt nhìn thấy hình ảnh này tôi mới hiểu các em tôi không phải nghĩ như vậy mà chỉ vì đó là cái khuyết tật của tôi.

Chạnh nhớ tới những trẻ em nơi xứ người mà cuối năm vừa qua người ta chọn làm “10 bức ảnh gây cảm xúc nhất “, mới thấu hiểu lời Phật dạy về phước báo,  về cảm thọ hạnh phúc nó mới da diết đến làm sao. Đáng nói hơn hết là do cái khuyết tật đã che lấp đi tầm nhìn đại lượng của mình với chung quanh. Một em bé Châu Phi Ader Salaad(2 tuổi) đang ốm tong teo bời cái đói triền miên (ảnh-AP) và hai em bé nương tựa nhau mà sốnmg trên đống phế liệu ( ành Chan Kwok Hung) .

                         Mùa xuân bên cạnh chúng ta còn có vô vàn cảnh khổ mà dường như chúng ta quên rằng  trẻ em đất nước mình đã từng một lần trãi qua. Nước mắt  của chúng ta ngày ấy cũng là nước mắt của  các em những  nơi này, sự “hoán chuyễn” trong duyên nghiệp để cảnh báo với thế nhân rằng tất cả đều cũng có thể xảy ra đối với mình, nếu ngay bây giờ không chịu huân tập những  chủng tử từ bi –trí tuệ- hùng lực để nuôi cưỡng nó lớn lên một cách chắc chắn, làm chổ dựa  an nhiên cho mình, cho cộng đồng ngày sau.

 

                        Cái chủng giống Từ Bi-Trí Tuệ- Hùng Lực ấy nếu chưa là con nhà Phật thì cũng nên vận dụng theo quán tính  trong nếp sống  bản thân mình  đối với cộng đồng chung quanh. Đây cũng chính là một sai lầm lớn của tôi xưa nay khi luôn  muốn mình đi xa hơn trong nhận thức có giới hạn, cho đên khi giáp tết vừa rồi những hình ảnh sau đây đã thức tỉnh tôi:

 

              Những hình ảnh này được một cư dân mạng Tô Châu-Trung Quốc chụp được  và mỗi ngày đã có hơn 24.000 lượt truy cập.

 

              Người hành khất nơi nào, ở đâu cũng có, bất luận nước nghèo giàu , cho nên không còn là điều phải e ngại giấu diếm. Ngược lại nêu lên để đánh  thức lòng nhân bàn  của con người , nhất là những ai có cái khuyết tật như tôi đã kể. Có điều cách ứng xử phải như thế nào trườc một số phận hẩm hiu hơn chúng ta nhiều. Vì vậy hy vọng câu chuyện về một bà lão 8o tuổi, vào một hiệu ăn sang trọng , móc trong túi ra tờ 10 ngàn đồng nói với cô nhân viên phục vụ rằng “ Tui chỉ có chừng này tiền, cô cho tui một chén canh nóng để húp cho đỡ đói”. Không lâu sau cô nhân viên bưng ra chẵng những có chén canh nóng đầy mà còn có cơm và thịt. Bà lão e ngại nòi “Tui không cần thịt đâu cô ạ.Tui chỉ có 10 ngàn thôi”. Cô nhân viên lễ phép nhỏ nhẹ “Dạ, tất cả không tính tiền đâu cụ ạ. Cụ cứ ăn thong thả nha”. Tất cả rối ai cũng phải già, phải có lúc chật vật . Nhìn thấy trước  một bước như vậy chính là biết trước được mãnh đất  mà mầm giống từ bi mình đã gieo sẽ mọc lên xanh tốt biết chừng nào.

              Như vậy con người khuyết tật, tôi khuyết tật trong tâm hồn, trong cái nhìn lâu nay . Nhưng mùa xuân, hoa mai  có khuyết tật không ? Người học Phật rất dễ nhận ra điều này, nhưng với sự hiện bày của vạn vận và cách nhìn thế gian thì sẽ rất khó nếu  nói rằng có! Tuy vậy cũng có một cái nhìn khác qua so sánh sự thay đồi , khác nhau của mùa xuân, bây giờ,  năm qua, hay lâu hơn nữa .Ngay cả hình thức  đón xuân cũng vậy, khác nhau nhiều lắm và cũng mất dần đi tinh túy dư vị ngày xuân nhiều lắm. Ngay như cánh hoa mai, từ năm cánh  cơ bản nguyên thủy, theo thời gian lai tạp 8, 10, 16. 18 cánh , và tết vừa rồi  một nhà chơi cây cảnh ở Phú Nhuận còn có cây  mai hoa đến 120 cánh !

Vì vậy nếu nói bông mai cũng bị  khuyết tật thì e không phải phép. Tuy nhiên hãy đọc hai dòng phản hồi của bạn đọc báo Tuổi Trẻ sau đây chúng ta sẽ thấy  ngay điều chúng ta muốn nói .”NKN: Sao giống cúc mâm xôi quá, cái gì cũng phải có đặc trưng riêng của nó, chứ tràn lan lai tạp như vậy thì đâu phải thuần chủng mai vàng nữa.Mất hết giá trị và ý nghĩa”Một bạn đọc khác.”KIỀU ĐỨC HÙNG: Mai nhiều cánh đã có từ lâuhiện nay dân chơi mai không còn chuộng nữa, lý do hay rụng, bông mau tàn, nhiều cánh quá không còn giống bông mai nữa, giống này thường do lai ghép vì không thể thụ phấn đậu trái”.

 

                Tiễn mùa xuân đi, còn lại trong tim mỗi chúng ta  là những ký ức đẹp về  một mùa xuân nguyên vẹn  thưở xa xưa, và khi cuộc sống  sung túc thì chung quanh đó  còn có những biến thể phát sinh  không ngờ, nhưng cái đáng lo nhất chính là  cái khuyết tật trần gian . Chúng ta không bi quan về một mùa xuân khuyết tật mà chỉ lo cho cái tâm hồn ta khuyết tật sẽ dần dà biến tất cả trở thành khuyết tật !

 

                                                                                                   

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (2 đã gửi)

avatar
nguyen van trung 28/01/2012 21:54:53
Thật là cảm động . Cảm ơn tác giả DKT và trang nhà ĐPNN đã cho đăng tải những hình ảnh đáng lưu tâm này.
avatar
dao van thinh 17/02/2012 14:48:35
bài viết thật cảm động ,đọc xong tôi cảm thấy mình vẩn còn nhiều khuyết tật
xin cảm ơn tác giả.
tổng số: 2 | đang hiển thị: 1 - 2

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập