Thơ Điếu Hàn Cốc Tiên Sinh

Đã đọc: 209           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Hởi ôi! Hàn Cốc vội qui thiên

Xúc động lòng đây thiếu bạn hiền!

Những tưởng đàn thi ăn nhịp phách,

Nào hay loạn phím bặt tơ duyên

Hồ thành quí tử mời du ngoạn,

Nghĩa địa đồng châu rước hạc tiên

Vỹ Dạ từ đây người khuất bóng

Chỉ còn dấu cũ chữ “Lan Hiên”. (*)

 

                Cuối xuân Tân Dậu (1981)

                   Hiền Lâm bái vãng

 

( Chỗ ngồi đàn và vịnh thơ của HÀN CỐC có treo

bức hoành sơn thếp 2 chữ “Lan Hiên” ).

 

THƠ ĐIẾU HÀN CỐC TIÊN SINH

( Cẩn họa y đề thơ Hiền Lâm tiên sinh )

 

Giả biệt đường trần dạo cảnh thiên,

Ôi thôi! khuất mãi vị huynh hiền.

“Bảy không” Chung Tử  vui tình bạn, (*)

“Tám tuyệt” Bá Nha lặng nét duyên.   (**)

Vĩ  Dạ tan sương, soi cửa thất ,

Sài Thành dõi nắng, nhớ Lan tiên.

Âm dương lẻ bóng… đời tri kỷ,

Gió thoảng như Người nhẹ bước hiên…

 

              Cuối thu Đinh Dậu (2017)

                         Minh Đạo

---------------------------------------------------

* Bảy Không : Nghe tiếng bi ai và đám tang thì không đàn, lòng nhiễu loạn thì không đàn, việc bận rộn thì không đàn, thân thể không sạch thì không đàn, y quan không tề chỉnh thì không đàn, không đốt lò hương thì không đàn, không gặp tri âm thì không đàn.

 

** Tám Tuyệt : Thanh cao, kỳ diệu, u uất, nhàn nhã, bi đát, hùng tráng, xa vời, dằng dặc.

Đàn ấy đạt đến tận thiện tận mỹ, hổ nghe không kêu, vượn nghe không hú, một thứ nhã nhạc tuyệt vời vậy.

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập