Tuyển tập 10 bài Số 136 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1351 đến số 1360)

Đã đọc: 2058           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

thnhattan@yahoo.com.au

01         “Quê hương thứ hai” nghe nhục lắm!

02         Dìu dắt vào Nhà Như Lai

03         Đạo Pháp và Dân Tộc

04         Ba nghiệp thanh tịnh

05         Ngưỡng vọng hành trạng Ngài Nhật Liên

06         Tiễn Người thăm lại nhà xưa

07         Tiễn bước về Tây

08         Thương lấy Haiti

09         Việt Nam dân tộc anh hùng

10         Ba mươi lăm năm

 

“Quê hương thứ hai” nghe nhục lắm!

 

Tha phương khách thổ đời lưu lạc

Xây xát phong trần vọng cố hương

Biển Đông sóng vỗ, mờ bụi cát

Núi Thái mịt mờ, bạc khói sương

 

Ta vẫn chạnh lòng nghĩ nhớ quê

Khi hoàng hôn xuống kéo đêm về

Trăng sao ủ dột canh khuya vắng

Kiếp sống nơi đây không phải quê

 

Quê tôi dù có đói hay nghèo

Nhưng có tự tình dạ đẳng đeo

Xóm dưới thôn trên lòng khắn khít

Mỗi khi no ấm hay chèo queo

 

Đất khách tự do ai mặc ai

Sát bên hàng giậu chớ đoái hoài

Mạnh ai nấy sống và lo lấy

Có chết muỗi ruồi cũng chẳng hay

 

Nước lã chừng như vương chút mùi

Xứ người lạt nhách cứ lui cui

Gặp thì vẫy vẫy qua loa vậy

Không gặp tháng năm mặc kệ ngươi

 

Quê mình không biết sẽ ra sao

Thuở trước đói no ấm lạnh, nào

Cơm cháo ngô khoai nhường ấm cật

Còn nay thời thế có tiêu hao

 

Dù có tiêu hao có thế nào

Chỉ nhìn đất mẹ bớt nghe đau

Quê cha bụi đất tung bờ cát

Vẫn thấy thương thương gió xạc xào

 

Còn thêm một mảnh bức dư đồ

Ai đã làm cho nó xác xơ

Cắt bớt chỗ kia, xéo chỗ nọ

Tổ Tiên đau lắm, nát lòng khô

 

Địa đầu đâu nữa Ải Nam Quan

Điểm cuối Cà Mau sóng ngập tràn

Quần đảo ngoại nhân muốn cưỡng đoạt

Đất liền Bô-xít đỏ lây lan

 

Đỉnh núi Trường Sơn phủ trắng đầu

Biển Đông trồi trụt nhói lòng đau

Bờ lau cát đá te tua nữa

Gấm vóc giang sơn nát bã trầu

 

Còn ta biệt xứ kiếp lưu đày

Bởi thế bởi thời bởi loạn lây

Bởi nhiễu bởi nhương bởi ngoại nhập

Nếu không, sao lánh nước non nầy

 

Họ đâu nặng nghĩa tiếng dân tình

Tráo tráo trơ trơ cái nhục vinh

Bạo bạo tàn tàn cái sắt máu

Vì đồ vì đảng vì lao linh

 

Chắc người cũng khổ lụy như tôi

Tự đắc gì đâu nương xứ người

Quê hương thứ hai nghe nhục lắm

Ai nói, riêng tôi, chẳng nửa lời.

 

Tháng 12 – 2009

Mặc Giang

 

Dìu dắt vào nhà Như Lai

Khóa tu học Phật pháp kỳ 9

Cuối năm 2009

Băng qua 2010

Nhìn lên Đức Phật mỉm cuời

Tăng, Ni, Phật tử người người hỷ hoan

Rừng già che chở chồi non

Bồ đề ươm hạt vuông tròn trước sau

Đường lên Tứ Thánh nhiệm mầu

Nắm tay xây đắp nhịp cầu lại qua

Độ cho hết khổ Ta bà

Chúng sanh dìu dắt vào nhà Như Lai

Người với ta, tuy hai mà một

Ta với người, tuy một mà hai

Ưu Đàm nâng cánh hoa cài

Tử sinh bặt dấu đường dài dặm băng

Phật ân đại thệ thượng hoằng

Tam đồ hạ tế siêu thăng liên trì

Đó là đạo lý từ bi

Đó là bản hoài mười phương chư Phật

Tất cả chúng sanh

Sắc tướng, hình hài, tuy khác

Tâm như, tánh giác, tương đồng

Lắng nghe vi diệu tiếng chuông

Ngân vang tỉnh thức chơn thường trổ bông

Ngày xưa, núi khác với sông

Ngày nay, núi núi sông sông khác gì

Đường nào cũng có lối đi

Thấp cao, rộng hẹp hỏi chi nẻo về

Kìa xem, ngọn mạch Tào Khê

Linh Sơn ẩn hiện, Long Hoa mỉm cuời

Tặng Thầy một đóa xinh tươi

Tặng Cô một đóa sáng ngời tinh anh

Tặng Anh một đóa trong lành

Tặng Em một đóa trên cành thùy dương

Ta ca tiếng hát tình thương

Ta reo ánh đạo trên đường ta đi.
 

Viết tại Khoá tu học kỳ 9 của Giáo Hội tại Bringelly, New South Wales, Từ 31-12-2009 đến 04-01-2010.

 

ĐẠO PHÁP và DÂN TỘC

 

Khóa tu Phật pháp ở Úc Châu

Mỗi năm tổ chức dễ dàng đâu

Tận tâm tận lực sao hay nhất

Kết quả thật cao như vọng cầu

 

Phối hợp nhịp nhàng tất cả khâu

Năm ngày hòa nhịp tựa liên châu

Thời gian giờ khắc cho quy củ

Vượt sóng trùng khơi vững chuyến tàu

 

Con thuyền Bát Nhã thật thanh lương

Pháp vũ pháp vân chuyển pháp vương

Kinh kệ trầm hùng siêu pháp giới

Xuất phàm nhập Thánh bước lên đường

 

Con đường Bát chánh đã khai hoa

Sen quý hai tay dâng trước tòa

Nguyện Đức từ bi đăng bảo tọa

Đạo mầu thấm nhuận khắp gần xa

 

Chư Tôn Thiền Đức mọi Tăng Ni

Vì đạo cứu đời nguyện bước đi

Phật tử một lòng xin hỗ trợ

Truyền đăng tục diệm pháp vô nghì

 

Người con Đức Phật quyết lòng son

Sức mỏi, nhưng tâm lực chẳng mòn

Dù khổ, nguyện lên đường cứu khổ

Nguyện cho Phật Pháp mãi trường tồn

 

Phật thân vi diêu tỏa hào quang

Phật diện châu viên ánh đạo vàng

Phật pháp nhiệm mầu hằng phổ chiếu

Phật ân trùm phủ rộng mang mang

 

Dân tộc, quê hương lắm thuẩn mâu

Quốc hồn, quốc túy đắm chìm sâu

Con đò vĩ tuyến chưa dừng bến

Núi Thái biển Đông sóng bạc đầu

 

Tiếng quốc gọi hồn vọng cố hương

Tiếng gia non nỉ thức canh trường

Vì dân vì nước sao nông nỗi

Con cháu Lạc hồng có khóc thương

 

Tất cả chúng ta nguyện mến thương

Một tay, xin cứu lấy quê hương

Một tay, xin giữ gìn đạo pháp

Khúc dạ tâm đan nát đoạn trường.

 

Tháng 01-2010

 

Ba nghiệp thanh tịnh

 

Tu cho sạch nghiệp của thân

Không còn đắm lụy phong trần lao linh

Tu cho miệng sạch, nguyên trinh

Không còn khẩu nghiệp tội tình đắng cay

Tu cho ý chẳng xéo dày

Không còn bỉ thử, đọa đày ngã nhân

Mây bay vất vưởng phù vân

Bọt bèo tàn tạ gốc phần vì đâu

Tang thương chi lắm biển dâu

Một đời bạc trắng mái đầu thương thay

“Ớt nào mà ớt chẳng cay”

Rau răm mới đắng, cỏ may mới phiền

Khổ, từ sinh tử triền miên

Khổ ra cửa ải mọi miền trần lao

Khổ, từ lặn hụp chiêm bao

Khổ ra cuối ngọn sóng đào biển lay

Nay, nhờ Ơn Phật quý thay

Ba rừng Giáo Lý, trắng tay sao đành

Trăm năm phù thế trôi nhanh

Nếu không tỉnh ngộ, chỉ mành treo chuông

Nay, nhờ Ơn Phật tỏ tường

Mặt trăng tay chỉ, dẫn đường Tào Khê

Phiêu du đã có nẻo về

Quay đầu bỉ ngạn, bến mê xa rời

Nghiệp thân thanh tịnh, tuyệt vời

Pháp thân vi diệu nơi nơi hiện hình

Nghiệp khẩu thanh tịnh, tuyệt tình

Trúc xinh trúc đứng một mình cũng xinh

Nghiệp ý, đóng cửa tử sinh

Ba đường sáu nẻo bặt thinh dấu hài

Thần Tiên mở hội thiên thai

Thiều quang nắng rọi hoa mai trổ rồi

Non cao, núi ngủ lưng đồi

Tu Di chót đỉnh, thời thời hoan ca.

 

Ngày 03-01-2010

Mặc Giang

 

Ngưỡng Vọng Hành Trạng Ngài Nhật Liên

 

Xin kính ngưỡng hướng về, một Cây Đại Thọ trong Rừng Già

Đã khuất bóng giữa núi non, đồi dốc, hố sâu, hòn chồng, đá tảng

74 năm trường, xuất gia, học đạo, hoằng dương, trau dồi huệ mạng

87 năm một cuộc lữ, âm thầm gánh vác Đạo – Đời, nặng trĩu hai vai

Thượng hoằng Phật Đạo, hạ hóa chúng sanh, hạnh nguyện miệt mài

Danh lợi, địa vị, quyền uy, như đôi dép bỏ

Quảng Trị địa linh nhân kiệt, thời nào cũng có

Có linh mới có kiệt, xuất chúng siêu quần

Có lực mới có hồn, bạt thế siêu nhân

Là núi là sông, là khí là phách, của Miền Trung Nước Việt

Hòa cùng Miền Bắc, hiệp cùng Miền Nam tổ quốc

Vững tay chèo, kèo tay lái, giữ gìn Đạo pháp, Quê hương

Dắt díu nhau đi trên khắp nẻo đường

Khi hòa hóa, khi nhu cương, để thắm tô giang sơn gấm vóc

Thế mới gọi là, Đạo Pháp và Dân Tộc

Thế mới gọi là, Phật Giáo và Quê Hương

Từ bi réo gọi tình thương

Đan tâm xây đắp cành dương óng vàng

Vai này, Đạo Pháp cưu mang

Vai kia, non nước thênh thang ba miền

Đạo mầu thấm nhuận hồn thiêng

Non sông ôm ấp nối liền tình quê

Sống sao trọn vẹn ước thề

Núi cao chớ hỏi Tào Khê làm gì

Một đời, tâm lực vô nghì

Bách niên ư hữ, cớ chi thế trần

Nhẹ hơn một áng phù vân

Trong hơn sương trắng tỏa vầng thiều quang

Một Sa di, chim ngàn còn mỏi cánh

Khi Sa môn, phi mã sánh sao bằng

Hạnh vô cùng, nguyện vô tận, đức khiêm cung

Nên đời Ngài khắc ghi nhiều dấu ấn

Một Sa di, mà đã dự hội sao cho nhất thống

Một Sa di, mà làm Giảng sư, Giáo thọ thiền lâm

Tam đàn cụ túc, chấn động sơn môn

Du hóa sang Miên, sang Lào tế độ

Kế thế trụ trì Tây Thiên Thầy Tổ

Trùng kiến Long Thọ, Chứng minh Đạo Sư

Văn Thánh cổ tự, hưng chấn thiên tư

Nhận trao Ấn Tín, Tam - Tứ Tăng Thống

Không sư tử hống, mà còn hơn sư tử hống

Không hổ hùm thiêng, mà còn hơn hổ hùm thiêng

Một tiếng chuông ngân, vang vọng mọi miền

Một cây đại thọ, tàng che bóng phủ

Tăng Thống, Phụ tá hai đời, đủ hay chưa đủ

Lịch sử Phật Giáo, truyền trao, thiếu hay rằng thừa

Trời chẳng dám dùng dằng, đất chẳng dám dây dưa

Nào nghĩa lý nội ngoại ỡm ờ thời thế

Đầu trần góc bể

Chân duỗi thiên nhai

Đời – Đạo hai vai

Càn khôn nể mặt

Một vì sao sừng sững giữa vòm trời, đã tắt

Một đại thọ giữa rừng già, thũng gốc Tây qui

Một cuộc huyễn sinh, tụ thì đến, tán thì đi

Nhưng nghĩa nặng tình sâu, cho rừng khuya khua bóng núi

Vẫn còn kia, Đệ tử, Môn đồ, Pháp lữ

Vẫn còn đây, Đạo pháp, Dân tộc, Quê hương

Sen vàng chín phẩm Tây Phương

Ta Bà hồi nhập mở đường độ sanh

Kìa xem mây trắng trời xanh

Vô Ưu một đóa trên cành thiên thu

Ta Bà còn lắm chỗ dư

Ngài mau quay gót độ người thế nhân.

 

Úc Châu, ngày 13-01-2010

Thích Nhật Tân kính bái

 

Tiễn Người thăm lại Nhà Xưa

 

Tràn nước mắt cho bờ mi ấm lạnh

Ngập thương đau cho cay xé tâm hồn

Nung lò cừ để tôi luyện sắt son

Lửa thử vàng để trui rèn chí khí

 

Vì Đạo Pháp leo lên đồi thế kỷ

Vì Quê Hương trèo vách núi nhiêu khê

Hạnh dấn thân không sao vẹn ước thề

Tâm nguyện lực chẳng sờn lòng gai góc

 

Biển trần khổ ta du thuyền độc mộc

Hạnh độ tha xin trang trải cho đời

Cây khô cằn ta gắn nụ xinh tươi

Đất nức nẻ xin ươm mầm nẩy hạt

 

Sóng triều vỗ lung linh bên bờ cát

Nước cam lồ ăm ắp vẫy cành dương

Ban đức Từ xóa sạch mọi đau thương

Ban đức Bi dưỡng nuôi chân thiện mỹ

 

Ai cản được bước chân người Tăng Sĩ

Áo Như Lai ta vá nhuộm tam đồ

Chắp tay nguyền với hai chữ Nam Mô

Dung tất cả nhập Huyền môn Hoa Tạng

 

Đất Nước này, ai có quyền mua bán

Đạo Pháp này, ai có quyền eo kèo

Tích trượng kia, ta nện cho mấy hèo

Đừng trí trá mang tội đồ Tông Tổ

 

Năm ngàn năm, giống Lạc Hồng rạng rỡ

Hai ngàn năm, tắm gội đạo từ bi

Đạo vì Đời, mang tâm lực vô nghì

Đời vì Đạo, nguyện tiến tu thánh đức

 

Người nhẹ gót thong dong về Tây Trúc

Thăm Nhà Xưa một thoáng, kẻo hoài trông

Chốn Ta Bà, sen quý mãi trổ bông

Tình Pháp Lữ mong chờ Người quay lại

 

Thuyền Bát Nhã, nắm tay chèo tay lái

Chuyển pháp luân, nương tâm lực tâm đan

Khắp muôn phương gieo rắc ánh Đạo vàng

Bồ Tát hạnh chu du hành Lục Độ

 

Đời khổ ải, nguyện lên đường cứu khổ

Đời thương đau, nguyện cứu hết thương đau

Tiếng chuông ngân vang vọng khắp tinh cầu

Áo Như Lai chưa phai màu hoại sắc

 

Người về thăm cho đệ huynh nhắn gởi

Đấng Cha Lành an trụ có khỏe không

Gia hộ cho trần thế bớt long đong

Thời mạt pháp chúng sanh nhiều nông nỗi.

 

Cung tiễn Ngài thăm lại Nhà Xưa

Ngày 14-01-2010

Thích Nhật Tân

 

Tiễn bước về Tây

 

Tiễn người quay gót về Tây

Phù sinh còn lắm nỗi nầy tình kia

Tiễn người nặng bước chia lìa

Môn đồ Pháp quyến đầm đìa móc mưa

Thương người biết mấy cho vừa

Một đời tận tụy ai chưa thấm lòng

Người đi cánh hạc thong dong

Chúng con ở lại nhớ trông bóng người

Nhìn nhau nước mắt khô cười

Cành mai trước ngõ ít tươi nụ vàng

Tiễn người tay đứt cung đàn

Đờn ngưng khúc nhịp đò ngang bóng chiều

Còn đâu sóng vỗ cầu kiều

Còn đâu gió thoảng cánh diều bay xa

Trần gian vốn chẳng là nhà

Phiêu du quán trọ Ta Bà thế thôi

Non cao núi ngã lưng đồi

Thùy dương cát trắng sóng mòi nhẹ lay

Người về hoa cỏ đan mây

Chúng con ở lại niềm tây lạnh lùng

Điểm khởi, phải có điểm cùng

Vẽ lên dấu ngọc thỉ chung đăng trình

Có tử, thì phải có sinh

Vẽ lên diện mục hỏi mình là ai

Bản hoài bản nguyện Như Lai

Ô hay, trước ngõ cành mai trổ rồi

Ân tình nặng nghĩa một đời

Gắn lên chót đỉnh chơi vơi tiếng lòng

Bảo rằng mây trắng thong dong

Biết đâu tơi tả tơ mòng ẩn sâu

Bảo rằng bãi biển nương dâu

Biết đâu bèo bọt muộn sầu mênh mang

Hữu tình gắn cõi trần gian

Vô tình lay động trên đàng ta đi

Nếu không, cạn tiếng Từ Bi

Tâm không, nhưng nặng tư nghì độ sanh.

 

Kính tiễn Người đi,

Ngày 14-01-2010

Mặc Giang

 

Thương lấy Haiti

 

Viết sau khi xem tin tức và nhìn thấy hình ảnh điêu linh, thống khổ, kinh hoàng xảy ra tại nước Haiti, nằm ở Châu Mỹ Latin, bị một trận động đất cực mạnh với cường độ 7.3 Richter xảy ra vào ngày 12-01-2010 tại vùng biển sát bờ, làm cho toàn bộ thủ đô Port-au-Prince và một vùng rộng lớn của quốc gia này đổ nát, hơn 100 ngàn người bị chết, hơn 3 triệu người sống trong cảnh màn trời chiếu đất, trong 9 triệu người theo dân số hiện tại.

 

Con số tử vong có thể cao hơn. Nạn dịch có thể diễn ra. Tình trạng cứu trợ bị tắt nghẽn vì phi trường hư hại, đường sá sụp đổ hay bị gập ghình. Nhiều tệ nạn cũng đang hoành hành tại đây,… Liên Hiệp Quốc, rất nhiều nước trên thế giới đã lên tiếng cứu trợ. Ngay cả Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton phải hoãn chuyến công du Úc – Tân Tây Lan, để khảo sát chương trình viện trợ, đủ để biết mức độ trầm trọng khẩn thiết tới đâu. Nhiều quốc gia đã đưa quân đội, chuyên viên, bác sĩ tới để tìm cách tiếp cứu, đủ biết tính cấp bách và nghiêm trọng vô cùng.

 

Lại động đất xảy ra tại Haiti

Mới ngày 12 tháng 1 của năm 2010 chứ gì

Hơn 100 ngàn người bị chết chóc như ri

Hơn 3 triệu người sống trong cảnh màn trời chiếu đất

Trời gì mà trời

Đất gì mà đất

Điêu linh chất ngất

Tan nát thê lương

Tận đáy tang thương

Tận cùng thống khổ

Mạng sống con người thua cây thua cỏ

Kiếp sống con người chỉ mành treo chuông

Khi trời đất nổi cơn phẫn nộ điên cuồng

Vô số nạn nhân bị vùi chôn tập thể

Người sống sót nghẽn lòng, nín thở

Tê tái con tim, và nát dạ tâm can

Phũ phàng chi hỡi phũ phàng

Đắng cay chi hỡi ngập tràn đắng cay

Trắng tay, trắng cả hai tay

Nhà tan cửa nát mặt mày xác xơ

Tìm trong đổ nát dại khờ

Còn ai sống sót vật vờ chui ra

Tìm trong một bãi tha ma

Ai cha, ai mẹ, ai là anh em

Trời đất thênh thênh

Người người trố mắt

Ruột đau hơn cắt

Dạ xót hơn cào

Cuộc đời, tệ quá chiêm bao

Kiếp người, tệ quá bọt trào sóng tuôn

Nhìn trông đổ nát kinh hoàng

Nhìn trông thống thiết da mòn thịt thau

Còn chi mà nói khổ đau

Còn chi mà nói biển dâu điêu tàn

Xin người mở rộng cưu mang

Ít nhiều cũng tấm lòng vàng quý thay

Xin người dang rộng đôi tay

Lá lành lá rách mới hay nghĩa tình

Còn sót lại một mình em đó

Còn trơ vơ một đứa em kia

Em mang cuộc sống chia lìa

Sống cho hết kiếp đầm đìa thế nhân

Em mang cuộc sống cô thân

Sống cho cùng tận gốc phần hẩm hiu

Ruột gan đâu nữa chín chiều

Lòng son đâu nữa chỉ điều tóc tơ

Đời em, vắt nước ra mo

Vắt cơm ra cháo lần mò thế thôi

Haiti, ơi hỡi Haiti

Nhìn trông đổ nát còn gì hay không

Haiti, đau khổ chất chồng

Xuống sông tát biển bắt còng lên non

Tìm trong trái đắng bồ hòn

Để nghe góc cạnh nỉ non mấy bờ

Tìm trong tận đáy xác xơ

Để nghe cuộc sống dại khờ hồn đau

Thương người, xin viết đôi câu

Sẻ chia bùi ngọt con tàu trần gian

Thương người, xin viết đôi hàng

Đất còn chi nữa bắt thang hỏi trời

Haiti, tiếng khóc thay cười

Hỡi ai thương xót, cho người Haiti!

 

Ngày 15-01-2010

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Việt Nam dân tộc anh hùng

 

Ta mang theo cả quê hương

Ta mang theo cả hình hài đất mẹ

Ta mang cả vóc dáng quê cha

Năm ngàn năm xây dựng nước nhà

Bao thời đại kinh qua lịch sử

Dòng giống Lạc Hồng,

Thương yêu tình tự

Con cháu Rồng Tiên,

Máu đỏ da vàng

Phía Bắc đỉnh đầu,

Cửa Ải Nam Quan

Phía Nam cuối mũi,

Cà Mau biển lộng

Đức Tổ Hùng Vương,

Cờ bay khói quyện

Đại phá Hán Tàu,

Nhị kiệt Trưng Vương

Ngô Quyền đại thắng,

Quét sạch Bắc phương

Chôn mộng xâm lăng,

Bạch Đằng dậy sóng

Đánh tan Nguyên Mông,

Đức Trần Hưng Đạo

Dẹp lũ tham tàn,

Giặc Minh tàn bạo

Áo vải Lam Sơn,

Lê Lợi phất cờ

Đại đế Quang Trung,

Giặc Thanh chật mồ

Việt Nam thái hòa,

An bình thịnh trị

Ba Miền tổ quốc,

Thành đồng vách núi

Một dãy Trường Sơn,

Chống đỡ sơn hà

Biển Thái Bình, vượt sóng đẩy bờ xa

Non nước Việt, thành giang san cẩm tú

Ta mang theo cả quê hương

Ta mang theo cả hình hài đất mẹ

Ta mang theo cả vóc dáng quê cha

Nước Việt Nam thế thế an hòa

Dân Việt Nam thời thời oanh liệt

Mỗi tấc đất kết tinh anh hùng hào kiệt

Mỗi bước đi cấu thành trung dũng keo sơn

Đội phong ba sức lực không mòn

Dẫm phong trần chí khí không chuyển

Chống ngoại xâm tung hô một tiếng

Triệu triệu con người, và triệu triệu trái tim

Xuất xử như thần, bão thổi triều dâng

Đạp tất cả mọi chông gai thử thách

Ông cha ta đã khai thông chuyển mạch

Con cháu ta mãi nối tiếp truyền thừa

Vượt bại thành, băng nghiệt ngã hơn thua

Điểm cuối đích, khải hoàn bài ca chiến thắng

Dân Việt Nam ta tình sâu nghĩa nặng

Nước Việt Nam ta biển rộng sông dài

Truyền ngàn xưa lưu lại đến ngàn sau

Không biến thể không lung lay đâu được

Ta ra đi, vì non sông đất nước

Ta ra đi, vì dân tộc quê hương

Đó là lời tuyên xưng, dõng dạc đường đường

Như Hịch Tướng Sĩ, hay Bình Ngô Đại Cáo

Đất anh hùng, sinh ra anh hùng tiết tháo

Đất địa linh, sinh ra nghĩa sĩ anh thư

Chủ hòa, chủ bại, bám danh, bám lợi ư

Hội nghị Diên Hồng, hùm thiêng trỗi dậy

Ta mang theo cả quê hương là thế ấy

Báo khắp cùng trên bốn biển năm châu

Đụng Việt Nam không tan xác cũng bể đầu

Bao nhiêu thời xâm thực đều sứt tai, gãy gọng

Con cháu Lạc Hồng, một dòng một giống

Đất nước Việt Nam, một thế một phương

Trung liệt, trâm anh, nghĩa khí phi thường

Quét tất cả mọi bạo tàn hống hách

Năm ngàn năm văn hiến, vững hơn bàn thạch

Trang lịch sử huy hoàng, son sắt đan thanh

Trên, rúng động trời xanh

Dưới, rền vang khắp đất

Truyền trao nhau muôn đời không mất

Tiếp nối nhau muôn thuở không cùng

Việt Nam dân tộc anh hùng

Việt Nam là của giống dòng Việt Nam.

 

Mặc Giang

Tháng 4 – 2010

macgiang@y7mail.com 

 

Ba Mươi Lăm Năm

 

Mười năm sắc úa lên màu

Hai mươi năm rũ con tàu xác xơ

Ba mươi năm đã tàn khô

Thêm năm năm nữa sương mờ bụi bay

Cỗi cằn đeo đẳng hao gầy

Tóc bay trắng gió mặt mày hằn sâu

Xát xây cho nát khối đầu

Đập giũa cho bấy cơ cầu tâm can

Mười năm đứt mấy đoạn trường

Hai mươi năm những tư lường tóc tơ

Ba mươi năm luống dại khờ

Thêm năm năm nữa cơ hồ còn chi

Lối mòn cạn hết nẻo đi

Đường hầm thăm thẳm đen sì trước sau

Biển sâu xơ mạn con tàu

Núi cao thách đố cánh diều tầm không

Khản kêu rát cổ chim Hồng

Chim Lạc đờ đẫn tang bồng phong sương

Mười năm còn thắm cương thường

Hai mươi năm bấy chao tương sẫm màu

Ba mươi năm phủ bờ lau

Thêm năm năm nữa vàng thau pha chì

Hoàng tuyền ùn nghẽn lối đi

Dương trần cũng thế khác gì chưa chôn

Đêm đêm tiếng quốc rợn hồn

Trường canh non nỉ sắt mòn son pha

Cũng vì tiếng quốc gọi gia

Tiếng non gọi nước cửa nhà Việt Nam

Mười năm chưa nỡ sao cam

Hai mươi năm thử đá vàng lửa nung

Ba mươi năm luống chưa cùng

Thêm năm năm nữa anh hùng biết tay

Phần ba thế kỷ miệt mài

Tinh hoa sức lực phơi đài dặm soi

Trùng trùng đất lở cát bồi

Biển khơi sóng vỗ núi đồi mù sương

Cũng vì hai tiếng quê hương

Thế thời thời thế nghê thường tình tang.

 

Tháng 4 – 2010

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập