Tuyển tập 10 bài Số 128 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1271 đến số 1280)

Đã đọc: 1831           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Cái nghèo quê tôi

02.  Tạ tội quê nghèo

03.  Chưa hẳn là người

04.  Quê hương là nhất

05.  Chờ một nhịp cầu

06.  Một khối tình quê

07.  Lại một dòng sông

08.  Tiếng gọi dòng sông

09.  Non nước quê mình

10.  Đóa Hoa Hiếu Hạnh

 

Cái nghèo quê tôi 

 

Quê hương tôi nghèo lắm

Cơm cháo độn ngô khoai

Ngay từ thuở chào đời

Quen dần trong đói khổ

 

Cái nghèo đèo cái khó

Cái quẫn bó cái khôn

Nên chứa chất tâm hồn

Hòn chồng nâng đá tảng

 

Sóng tràn bờ lãng mạn

Bãi cát trắng bụi lau

Dìu dịu hơn hương cau

Thơm thơm hơn nếp một

 

Đất cày nằm sắp lớp

Lằn bừa nhũn bụi tro

Tay nắm chiếc quạt mo

Phất băng bèo nhân ảnh

 

Con đê ngăn lối chắn

Hàng giậu vững như đồng

Đỡ cả núi cả sông

Trải bao thời nghiêng ngửa

 

Lũy tre xanh trước ngõ

Bụi trúc biếc sau hè

Sừng sững tựa sơn khê

Biển Đông reo núi Thái

 

Quê hương tôi nghèo lắm

Nhưng không tiếng thở than

Nhân nghĩa kết đá vàng

Nhân tình đơm son sắt

 

Quê hương tôi nghèo lắm

Nhưng chẳng có đâu bằng

Lòng dân sáng trăng rằm

Rọi đêm đen phù thế

 

Khắp năm châu bốn bể

Đâu hơn quê hương tôi

Thử đi bốn phương trời

Quê hương tôi là nhất

 

Sá gì bã vật chất

Nghĩa gì bãi phồn hoa

Bèo bọt cuốn trôi bờ

Thế nhân chìm ảo mộng

 

Quê hương tôi lồng lộng

Mây trắng ngát trời xanh

Sự sống đẹp trong lành

Nghèo nhưng nhất thiên hạ

 

Ngàn cây ca hoa lá

Biển rộng hát sông dài

Thử mở cửa thiên thai

Quê hương tôi diễm lệ

 

Nghèo mà chân thiện mỹ

Rách mà sạch thanh lương

Không đâu bằng quê hương

Việt Nam mình em nhé !

 

Tháng 7 – 2009

 

Tạ tội quê nghèo

 

Tôi xin tạ tội quê nghèo 

Ấm nồng bếp lửa mái tranh

Củ khoai lùi tro chưa chín

Đói no từ thuở đầu xanh

 

Tôi xin tạ tội quê nghèo

Ruộng đồng chân bùn tay lấm

Gánh gồng cày sâu cuốc bẫm

Luyện tôi dũng lực trung trinh

 

Tôi thương mẹ tôi mưa nắng

Tôi nhớ cha tôi vun trồng

Mồ hôi phơi vành áo trắng

Tô bồi tình biển nghĩa sông

 

Tôi xin giữ lấy quê nghèo

Mặn mà gừng cay muối mặn

Đậm đà tình sâu nghĩa nặng

Cưu mang xuống biển lên đèo

 

Quê nghèo có tội gì đâu

Nuôi ta lúc chửa xanh đầu

Cho dù đi đây đi đó

Không phai gốc rạ úa màu

 

Lợi danh, bọt trôi bãi biển

Sang hèn, bèo dạt bến sông

Quẳng đi ta bà thế giới

Điền viên ruộng lúa ngô đồng

 

Luống cày vun trồng đất mẹ

Lối bừa vun xới quê cha

Mạ non thì thầm khe khẽ

Đồng xanh thơm lúa sơn hà.

 

Tháng 7 – 2009

 

Chưa hẳn là người !

 

Tiếng ve réo rắc trưa hè

Một mùa inh ỏi tai nghe

Khốc khô lòn khe gió nắng

Đong đầy một cõi tình quê

 

Quê người lạnh buốt mùa đông

Cái tình cố quận thinh không

Bếp điện mền bông lò sưởi

Nhưng không lửa khói ấm nồng

 

Quê người cũng gọi là xuân

Chào nhau tay bắt mặt mừng

Hương xuân chừng như để có

Chứa đầy một khoảng trống không

 

Quê người cũng có thu sang

Rừng cây đổ lá thu vàng

Khung trời tàn thu tím ngắt

Nhưng không tiếng nói thôn làng

 

Quê người phố thị thênh thang

Cái giàu đầy ắp cái sang

Văn minh nâng cao cường độ

Nhưng không tiếng nói phố phường

 

Ai có xa quê mới biết

Xa quê như thiếu tiếng cười

Quê hương nếu ai chối bỏ

Sống thôi, chưa hẳn là người !

 

Tháng 7 - 2009

 

Quê hương là nhất

 

Quê hương nắng táp mưa lùa

Đói nghèo không tốn tiền mua

Đẳng đeo một đời gian khổ

Mà sao nhung nhớ dư thừa

 

Quê hương nay ruộng mai đồng

Bốn mùa ấm lạnh tháng năm

Đong giọt mồ hôi cơm áo

Mà sao nặng trĩu trong lòng

 

Quê hương một mái nhà tranh

Khổ nghèo từ thuở đầu xanh

Lớn lên thành đô phố hội

Mà sao ruột héo tơ tằm

 

Quê hương xóm nhỏ thôn làng

Nắng thì đổ lửa chói chan

Mưa thì dầm dề thác lũ

Mà sao tình tự mênh mang

 

Đi đâu cũng một cuộc đời

Ở đâu cũng thế mà thôi

Nhưng tình quê hương chỉ một

Không sao có thể đắp bồi

 

Quê hương có hoa có bướm

Ở đâu không bướm không hoa

Nhưng chỉ quê hương là nhất

Tha phương không phải là nhà.

 

Tháng 7 – 2009

 

Chờ một nhịp cầu

 

Cây cầu chung một con sông

Mà sao đứt nhịp giữa dòng thế ni

Muốn qua, thật khó quá đi

Sa chân nước xoáy nhỡ thì làm sao

Nhớ nghe không dễ đâu nào

Phong ba bão táp bèo trào bọt tan

Nhìn kia, một Phá Tam Giang

Xưa nay biết mấy bẽ bàng lắm ru

Xa xa sương tỏa mịt mù

Hai đầu đành đoạn thiên thu sóng cồn

Thời gian chưa phủ dấu sờn

Không gian chưa lấp vết mòn hằn sâu

Khi nào bắt lại nhịp cầu

May ra vá đắp biển dâu xanh rì

Thắp lên đóm lửa li ti

Soi trong đêm tối đen sì đã lâu

Sao ơi, đừng có đeo sầu

Trăng ơi, đừng có kê đầu gối sương

Đầm lầy khoét rãnh khai mương

Cuối hầm nứt kẽ mở đường chui ra

Qua rồi những thuở chia xa

Cây cầu nối nhịp tình ta vẹn tình

Mới tan hết những lao linh

Cảm cơ thấm thía chuyện mình nghe em.

 

Tháng 7 – 2009

 

Một khối tình quê

 

Tôi mang một khối tình quê

Lên non xuống biển chưa hề chia xa

Bốn mùa đưa đẩy lại qua

Xuân đông thu hạ vậy mà, thế thôi

Tôi mang từ thuở nằm nôi

Đến nay nguyên vẹn, cuối đời nguyên trinh

Đi đâu, như bóng với hình

Ở đâu cũng vậy, như mình với ta

Rằng xa, xin đáp, thế à

Rằng gần, cũng đáp thế à, có chi

Tôi leo lên đỉnh Ba Vì

Sông Đà, núi Tản thầm thì bao phen

Tôi trèo lên Ải Nam Quan

Cà Mau sóng vỗ chứa chan nỗi niềm

Niềm chung cho tới niềm riêng

Tình non nghĩa nước mọi miền quê hương

Bước đi từng bước trên đường

Nghe trong gió thoảng khôn lường hồn quê

Đi đâu, cũng nhớ tình quê

Ở đâu, cũng nhớ bốn bề bủa giăng

Như đêm, đã có vầng trăng

Như ngày, đã có nắng vàng lung linh

Hương quê nặng trĩu khối tình

Hồn quê vương vấn như mình với ta.

 

Tháng 7 – 2009

 

Lại một dòng sông

 

Đôi bờ của một dòng sông

Lan man sóng đẩy nước bồng trôi đi

Bờ nầy lên tiếng thầm thì

Bờ kia ôm ấp những gì xưa nay

Bụi lau ru gió lay lay

Hàng dừa đón nắng cay cay xa mờ

Con đê trông ngóng đêm mơ

Cây đa nghiêng bóng bến đò chờ ai

Sao hôm chờ đợi sao mai

Dấu chân vẽ cát nhạt phai chưa tàn

Rong rêu ủ kín bên đàng

Phong sương trải lớp thời gian úa màu

Vẳng nghe cát đá kêu đau

Tang thương thấm lạnh nương dâu rợn hồn

Nước đi ra biển thăm cồn

Tới nguồn thăm cội lên non thăm đèo

Phù sinh nhân ảnh đưa vèo

Gom bong bóng nước cỡi bèo hợp tan

Đưa tay vớt ánh trăng ngàn

Lung linh đáy nước trường giang xô bờ

Dòng sông ôm bóng ru mơ.

 

Tháng 7 – 2009

 

Tiếng gọi dòng sông

 

Vẳng nghe tiếng gọi dòng sông

Bến đi bến đợi bến mong bến chờ

Đầu ghềnh nước chảy xa bờ

Cuối sông nước cuốn lặng lờ ra khơi

Trầm tư bốn biển đất trời

Nhìn trông quán trọ cuộc đời lại qua

Chỗ này, là cửa là nhà

Chỗ kia, là bãi tha ma rợn hồn

Đi từ chót đỉnh núi non

Băng ra hải đảo sóng cồn khua vang

Ngập ngừng khúc rẽ đò ngang

Đêm khuya thanh vắng trăng ngàn lung linh

Bóng ai như thể là mình

Rong rêu sót lại lưu hình chưa pha

Ô hay một cõi ta bà

Biết bao dấu tích nhà ga phiêu bồng

Trăng kia còn vắt từng không

Sao kia còn hiện giữa thềm hư vô

Bèo trôi bến nước sóng xô

Bọt trồi bãi cát tàn khô bụi hồng

Dòng sông vọng tiếng thinh không.

 

Tháng 7 – 2009

 

Non nước Quê Mình

 

Anh đi biền biệt phương xa

Cha già đỡ nắng, mẹ già gối sương

Anh đi lối cỏ bên đường

Quê nhà một cõi, dặm trường đăm chiêu

Ruột đau, biết mấy chín chiều

Lòng đau, biết mấy chỉ điều đan tơ

Biển Đông réo rắc hải hồ

Trường Sơn vợn khói cơ đồ tóc tang

Nhớ xưa ai đến Đèo Ngang

Thềm hoang rêu phủ, quan san treo cành

Mờ mờ nhân ảnh hoen thành

Gập ghềnh sóng vỗ reo quanh ghế ngồi

Dòng sông nay lở mai bồi

Đẩy xô cát trắng mặn mòi phù sa

Anh đi, xa mái quê nhà

Đêm đêm quốc gọi, canh gà vọng sương

Trăng khuya vàng vọt ngàn phương

Lập lòe đom đóm soi đường từ ly

Mắt mẹ sâu thẳm bờ mi

Lòng cha hun hút tư nghì núi sông

Mạ non khô khốc ruộng đồng

Lúa vàng èo uột ngậm bông bốn mùa

Cái quay búng sẵn được thua

Bọt bèo thời thế gió lùa lại qua

Anh đi, bỏ lại quê nhà

Nào cha nào mẹ nào bà nào con

Núi kia, đeo đá ôm non

Sông kia, ru biển mơ hòn đảo xa

Anh đi bụi gió sương pha

Phong trần đập giũa cho tà phù sinh

Hỡi ôi, non nước quê mình !!!

 

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

 

Đóa Hoa Hiếu Hạnh

 

Một bông hồng xin dâng Mẹ

Một bông hồng xin dâng Cha

Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu

Công Cha phải nhớ làm đầu

Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình

Song Đường một đóa nguyên trinh

Không hoa nào cõi phù sinh sánh bằng

Công Cha nghĩa Mẹ nặng oằn

Đền ơn hiếu hạnh không ngằn mé đâu

Một bông hồng xin dâng Mẹ

Một bông hồng tưởng nhớ Cha

Không bông nào cõi ta bà

Thiêng liêng cao quý như hoa song đường

Mẹ, cho tiếng nói tình thương

Cha, cho nghị lực trên đường trần gian

Hoa hồng cho Mẹ em mang

Mỗi khi ấm lạnh dọc ngang đi về

Cho Cha, anh gánh sơn khê

Gánh sông gánh núi ước thề trĩu vai

Hoa hồng cho Mẹ em cài

Thương yêu dịu ngọt phương đài thơm hương

Cho Cha, anh bước lên đường

Dấn thân phụng hiến can trường không pha

Một bông hồng, nhờ đức Mẹ

Một bông hồng, nhờ ơn Cha

Đáp đền, không tiếng kêu ca

Hiếu hạnh, không tiếng xót xa so bì

Đừng để Mẹ ứa vành mi

Tóc Cha bạc trắng tư nghì vì ai

Chắp tay nâng đóa hoa cài

Con hiền cháu thảo kề vai chung lòng

Vườn hồng xin mãi trổ bông

Đóa hoa Hiếu Hạnh vun trồng tháng năm.

 

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập