Tuyển tập 10 bài Số 127 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1261 đến số 1270)

Đã đọc: 1902           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Quốc ngữ Việt Nam

02.  Ca ngợi núi sông

03.  Mở rộng nhịp cầu

04.  Bạn học thuở nào

05.  Hương Thảo Phương Đài

06.  Thì thầm nước non

07.  Thức tỉnh hồn mê

08.  Tiếng hát đồng quê

09.  Không vẽ nổi chân dung

10.  Ta mang giọt lệ hoài thương !

 

Quốc ngữ Việt Nam

 

Quốc ngữ Việt Nam thật tuyệt vời

Đánh vần xuôi ngược dễ như chơi

Bao nhiêu chữ nghĩa trong thiên hạ

Diễn dịch ra ngay, chẳng lắm lời

 

Quốc ngữ Việt Nam thật khó lường

Rồng bay phượng múa dệt văn chương

Xuống lên giai điệu hòa âm vận

Tám hướng bốn phương kéo vạn đường

 

Quốc ngữ Việt Nam thật lạ kỳ

A, B, Ắ, Ớ, với U, I

Sắc, Huyền, Hỏi, Ngã, còn thêm Nặng

Hễ viết thì xong, bất cứ gì

 

Hai mươi bốn chữ cái mà thôi

Tập học vỡ lòng ráp ngược xuôi

Chỉ độ vài tuần chưa ráo mực

Chữ gì cứ nói, viết cho coi

 

Vần ngược vần xuôi, chỉ thế à

Chữ gì cũng viết dễ như pha

Rồng bay phượng múa còn chưa kịp

Văn vẻ mấy bồ cứ đổ ra

 

Quốc ngữ Việt Nam của nước mình

Như tre vàng óng, trúc xinh xinh

Như sông uốn khúc, hòn ru đảo

Thi phú văn chương rạp bóng hình

 

Quốc ngữ Việt Nam của nước ta

Đa phong đa phú đượm tình ca

Quốc hồn quốc tuý hòa nhau quyện

Nhả ngọc phun châu son sắt pha.

 

Tháng 5 – 2009

 

Ca ngợi núi sông

 

Ta hát bài ca ngợi Tổ Tiên

Ngàn năm sông núi khí hùng thiêng

Ba Miền đất nước hòa nhau quyện

Định thế an ban thạch trụ kiềng

 

Ta hát bài ca ngợi núi sông

Sông dài biển rộng rạng trời đông

Rừng sâu núi cả khoe vần vũ

Kim cổ còn ganh giống Lạc Hồng

 

Ta hát bài ca ngợi Việt Nam

Càn khôn vũ trụ đã an ban

Sao dời vật đổi không hề động

Trời chuyển đất xoay chẳng lạm bàn

 

Ta hát bài ca ngợi núi sông

Ngàn xưa lẫm liệt của cha ông

Ngàn sau dũng khí trao con cháu

Sử ngọc đan thanh son sắt ròng

 

Ta hát bài ca ngợi nước non

Rồng Tiên giao tiếp thuở trăm con

Đến nay triệu triệu người dân Việt

Nét đẹp trung trinh giống Lạc Hồng

 

Ta hát bài ca vạn mến thương

Cho anh dõng dạc bước lên đường

Cho em hãnh diện xây đời sống

Khúc nhạc tình quê trổi bốn phương

 

Ta hát bài ca tích tịch tang

Cho anh rạng rỡ giống da vàng

Cho em diễm phúc làm dân Việt

Đạp đất đội trời sống dọc ngang

 

Ta hát bài ca tích tịch tình

Không đâu sánh được quê hương mình

Cho dù đi khắp trong thiên hạ

Nói tới Việt Nam tụ tánh linh

 

Dấu sử lung linh hoa gấm lồng

Kiệu đưa lộng phủ đón Tiên Rồng

Việt Nam kỹ vĩ non sông ấy

Ta hát ca vang giống Lạc Hồng.

 

Tháng 5 – 2009

 

Mở rộng nhịp cầu

 

Thầy Cô, bạn học Vũng Tàu

Xin mời nối lại nhịp cầu thân thương

Ngày xưa chung mái học đường

Ngày nay muôn hướng ngàn phương khắp trời

Bước đi mọi nẻo trường đời

Ta bà mới thấm tơi bời trần ai

Người ta than vắn thở dài

Mình thời cũng đắp phương đài tương lân

Phong trần cũng lắm phong trần

Đắng cay cũng lắm lựa lần bao phen

Đóng khung tựa vách làm quen

Phiêu du quán trọ dế mèn tỉ tê

Chớ đâu nghiêng mái tóc thề

Thiên thần tuổi ngọc ươm mơ Giáng Kiều

Chớ đâu công tử Bạc Liêu

Nghèo trơ túi mốc, khăn điều vắt vai

Cái thời lược chải trâm cài

Cái thời bạch diện lối hài dẫm qua

Dễ thương mất hút ngàn xa

Leo đồi chí tử cửa nhà thê nhi

Khổ đau cứ thế nó đì

Hạnh phúc ngoảnh mặt bờ mi hao mòn

Thầy Cô xưa dạy dại khôn

Bạn bè khôn dại thiệt hơn sao hè

Hay không qua nhịp cầu tre

Cũng qua cầu khỉ cầu kè trĩu chân

Thôi thì cũng kiếp thế nhân

Phước duyên nghiệp dĩ dự phần thế thôi

Bao năm núi ngã nghiêng đồi

Thầy Cô bè bạn xa xôi dặm trường

Nay nhờ vi tính tinh tường

Bắc cầu mạng nhện nối đường lại qua

Chữ gần kéo lại chữ xa

Những ai xuất phát tỉnh nhà thơm hương

Ngày xưa chung một mái trường

Tìm trang kỷ niệm mến thương thuở nào

Nhờ trăng gởi gió ngàn sao

Nhờ biển vợn sóng lao chao vọng về

Vọng về một mái tình quê

Trao thương gởi nhớ lỗi thề chi đâu

Ước mong mở rộng nhịp cầu

Mái trường yêu dấu Vũng Tàu xưa nay.

 

Tháng 5 – 2009

Tặng cho những ai là Thầy Cô, và Học sinh Vũng Tàu

Xưa cũng như nay

Mặc Giang

 

Bạn học thuở nào

 

Nhớ những người bạn học thuở nào

Ngày hai buổi mài trang giấy trắng

Cái dễ thương của thời thơ mộng

Chắp cánh bay tuổi ngọc thiên thần

Sân trường lá rụng quanh sân

Nhớ ai áo trắng theo làn gió bay

Nhìn bông phượng đỏ hây hây

Kìa ai thơ thẩn, ô hay chi nào

Mỗi buổi học vào lớp thật sớm

Lúc ra về chầm chậm đi sau

Khi thời Bến Trước Bến Sau

Vương mùi biển mặn Vũng Tàu sóng reo

Khi thời lưng dốc bên đèo

Hoàng hôn đứng đợi cheo queo một mình

Bước xuống biển ngồi bên bãi cát

Vẽ loanh quanh cát xóa mất tên

Lục cuốn nhật ký cầm lên

Chữ nghĩa lộn xộn như quên mất rồi

Tháng năm lặng lẽ qua thôi

Khung trường khép lại một thời thư sinh

Cuộc thế trần đẩy đưa mấy ngả

Nợ phong trần bao nẻo phiêu du

Trăm năm nửa kiếp còn dư

Lội trong dĩ vãng dấu nhòa chưa pha

Thềm hoang ký ức mở ra

Nhớ về trường cũ nhớ tà áo bay

Vũng Tàu bãi Trước có hay

Bãi Sau có nhớ biển lay sóng nhồi

Nhìn mình tóc trắng hoa khôi

Ai ai chắc cũng đến thời điểm hoa.

 

Tháng 5 – 2009

Mặc Giang

 

Hương Thảo Phương Đài

 

Phương Thảo thanh tao giữa cuộc trần

Hương Vân thánh thoát tựa tường vân

An Hòa trầm mặc kinh thành cổ

Nguyên Hiếu chạnh lòng hỡi thế nhân

 

Huynh đệ chia tay nửa đoạn đường

Thầy trò từ tạ đọng ngân sương

Phiêu du quán trọ đời cô lữ

Tiễn biệt lối về vạn nhớ thương

 

Người đi, vi diệu đức Như Lai

Người ở, thiên thu bóng đổ dài

Chung cổ, vọng ngân hồi tịch diệt

Nghĩa ân, tháp tự gá phương đài

 

Tháng 5 – 2009

 

Thầm thì Nước Non

 

Tiếng quê hương trăm thương ngàn nhớ

Tiếng tự tình tim thắt ruột đau

Mẹ già, tóc trắng hoa cau

Cha già, bạc hếu sẫm màu sơn khê

Anh đi, chưa vẹn lời thề

Em thơ sầu muộn não nề đắng cay

Thiếu phụ khép bóng khô gầy

Khung rèm buông xỏa tháng ngày chờ trông

Ruộng đồng lúa ít trổ bông

Mạ non héo mộng cấy trồng không lên

Hồn tử sĩ vô danh vất vưởng

Giữa rừng hoang lững thững không nhà

Ụ đất kia có phải mồ ma

Mưa xói lở lòi xương trơ cốt

Người muợn kiếp tha phương khách thổ

Kẻ quê nhà chốn cũ kéo mây

Quốc kêu não nuột niềm tây

Gia gia trăn trở nỗi nầy tình kia

Sông đi hai ngả cách chia

Người đi hai ngả có lìa hẳn không

Chim Lạc có nhớ chim Hồng

Tiên du thiên cảnh Rồng bồng biển khơi

Chỉ cần một tiếng à ơi

Thì liền có mặt nhiều lời mà chi

Ô hay, cát đá thau chì

Ngàn năm sông núi thầm thì nước non.

 

Tháng 5 – 2009

Mặc Giang

 

Thức tỉnh hồn mê

 

“Ba tấc lưỡi, mà gươm mà súng

Nhà cầm quyền, nghe gió cũng ghê gai

Một ngòi lông, mà trống mà chiêng

Nhà quân tử, đốt đèn thêm tỏ rạng”

 

Một câu thơ, mà còn hơn triều sóng

Một câu thơ, rúng động cả thiên thu

Xích Thố kia, tung bụi gió mịt mù

Chiến trường kia, tĩnh băng, im tiếng súng

 

Lửa con tim cháy bùng, tan thù hận

Tiếng lương tâm bừng dậy, nát tâm tư

Dã thú hoang sởn ốc, hết gầm gừ

Thế con người sao không nổi tóc gáy

 

Nếu cuồng nộ như cổ xe nóng máy

Biết đâm đầu xuống hố, vẫn cứ lao

Biết đâm vô núi đá, vẫn lộn nhào

Còn tệ hơn con thiêu thân bé bỏng

 

Cũng chỉ bởi, quyền uy danh vọng

Cũng chỉ bởi, bạo lực tham tàn

Thời trung cổ, hung tợn, dã man

Thời đương đại, lượng suy đâu khác

 

Một khi đã phóng lao theo tánh ác

Thì tánh thiện tung cờ trắng đầu hàng

Có khi nghe lòng ủ dột tâm can

Nhưng không quật nổi lâu đài chế ngự

 

Chỉ có một con đường, quay đầu, thúc thủ

Chỉ có một lối đi, quẳng gánh tang bồng

Nước ở đâu, rồi cũng đổ về sông

Sông đi đâu, rồi cũng tìm ra biển

 

“Ba tấc lưỡi, mà gươm mà súng

Một ngòi lông, mà trống mà chiêng”

Nếu biết buông, thì kết quả nhãn tiền

Còn trói buột, chịt chằng đeo chí tử.

 

Tháng 5 – 2009

Mặc Giang

 

Tiếng hát đồng quê

 

Ca vang tiếng hát đồng quê

Hương thơm đồng nội vỗ về thôn trang

Có cô thôn nữ bên đàng

Hái hoa bắt bướm lang thang ven rừng

Sáng chiều bao trẻ mục đồng

Thả diều cỡi gió tầng không vói trời

Nông phu ướt đẫm mồ hôi

Ruộng cày chưa hết ôi thôi vụ mùa

Đồng sâu tay cấy thi đua

Đồng cạn cuốc bẫm nắng mưa tháng ngày

Mạ non xanh mởn mơn tay

Bông lúa ngậm sữa trắng lay đồng vàng

Đêm đêm dưới ánh trăng vàng

Hò khoan bếp lửa rộn ràng ngô khoai

Tiếng mời hàng xóm ới ơi

Nhanh chân kẻo hết qua xơi thân tình

Tình tang tích tịch tang tình

Đói no ấm lạnh quê mình có nhau

Dân làng có trước có sau

Tương lân sướng khổ cũng đều cưu mang

Tang tình tang tính tình tang

Làng quê xóm nhỏ chứa chan tình người

Chia nhau tiếng hát câu cười

Có gì mà khổ cuộc đời nhà quê

Hò đưa giai điệu lý hề

Chan hòa vui sống ước thề chi đâu

Mỗi người là một nhịp cầu

Cả làng bắc nhịp cớ đâu mích lòng

Lên non, đeo ải bắt còng

Xuống biển, kéo cát sóng bồng xa xa

Ân tình đẹp quá quê ta

Trẻ già trai gái nhà nhà ấm êm.

 

Tháng 7 – 2009

 

Không vẽ nổi chân dung

 

Trong cuộc lữ biết bao người đã đến

Biết bao người lặng lẽ bước chân đi

Cõi nhân gian muốn lưu lại chút gì

Không vẽ nổi chân dung vô danh thể

 

Triều sóng vỗ thùy dương reo cửa bể

Bài cát vàng đuổi gió cỡi phù sa

Chữ nghĩa nào diễn tả hết âm ba

Tranh ảnh nào bao trùm trời biển rộng

 

Tiếng gió hú khua vạc rừng lồng lộng

Tiếng kinh hoàng thét núi phủ hoang vu

Hãy nói đi cho cạn hết ngôn từ

Hay núi rừng vẫn muôn đời kỳ bí

 

Một ngày nào ta ngồi trên sông Vị

Ca sông Hồng, hát sông Cửu, hò sông Hương

Hòa một phương vang vọng khắp muôn phương

Tự thể tánh hoa khai nguồn tâm ý

 

Bước lên đầu vô thỉ

Quay tận đáy vô chung

Vẽ thử một chân dung

Càn khôn vờn vũ trụ

 

Bóng hư vô hiện hữu

Bao tinh thể trùng trùng

Không vẽ nổi chân dung

Hạt bụi chưa biến mất.

 

Tháng 7 – 2009

 

Ta mang giọt lệ hoài thương !

 

Ta mang giọt lệ hoài thương

Bước đi trên khắp nẻo đường phù sinh

Nơi nào thống khổ điêu linh

Chia cơm xẻ áo dân tình thắm tươi

Nơi nào thiếu vắng nụ cười

Oán cừu rũ sạch người người hoan ca

Nơi nào bức bách trầm kha

Nhiểu nhương biến mất nhà nhà thơm hương

Ta mang giọt lệ hoài thương

Bước đi muôn hướng ngàn phương đất trời

Không đâu còn những chơi vơi

Không nghe tiếng khóc cuộc đời trần ai

Mở ra lối cỏ hoa cài

Từ trong sỏi đá chông gai điểm hồng

Hoa ngàn kết núi liền sông

Kết sông liền biển nối dòng thanh lương

Ta mang giọt lệ hoài thương

Bước đi sáu nẻo ba đường trầm luân

Đơm bông diệu lý chơn thường

Vẽ tranh chơn thể tư lường hồn mê

Từ nay, đã có nẻo về

Không còn đắm lụy lê thê phiêu bồng

Ưu Đàm nở rộ đêm đông

Bừng trong nắng hạ, tỉnh trong thu vàng

Hoài thương giọt lệ ta mang

Cành mai trước ngõ xuân sang thuở nào

Hoài thương giọt lệ đẹp sao

Minh châu ảnh hiện cây đào ngát hương

Ta mang giọt lệ hoài thương !

 

Tháng 7 – 2009

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập