“BỐN ÂN LỚN TRONG CUỘC ĐỜI” – LỜI NHẮC VỀ LÒNG BIẾT ƠN TẠI KHÓA TU NGÀY AN LẠC, CHÙA GIÁC NGỘ
Lượt xem: 1
Chiều ngày 6/9/2026, tại chùa Giác Ngộ (P. Vườn Lài), khóa tu Ngày An Lạc tiếp tục diễn ra trong không khí thanh tịnh và ấm áp của đại chúng cùng tu học. Trong thời khóa buổi chiều, ĐĐ. Thích Ngộ Cường đã mang đến pháp thoại với chủ đề “Bốn ân lớn trong cuộc đời”, giúp hành giả lắng lại để nhận diện những ân nghĩa sâu dày mà mỗi người đang mang trong suốt hành trình sống.
Trước hết là ân cha mẹ – ân tình khởi nguồn từ chính sự có mặt của mỗi người trên cuộc đời. Từ hình hài, sự nuôi dưỡng đến những tháng năm âm thầm hy sinh, cha mẹ đã trao cho con không chỉ sự sống mà còn cả một nền tảng để trưởng thành. Trong tháng Bảy âm lịch, khi mùa Vu Lan nhắc mỗi người trở về với đạo hiếu, việc nhận ra ân cha mẹ càng trở nên sâu sắc: biết thương khi còn có thể thương, biết chăm sóc khi còn có thể chăm sóc và biết sống tử tế để không phụ lòng người đã sinh thành.
Tiếp nối là ơn thầy, bạn – những người đã góp phần dìu dắt, nâng đỡ và làm nên con người của chúng ta hôm nay. Đặc biệt, trong ngày tưởng niệm 34 năm ngày viên tịch của Hòa thượng Thích Thiện Huệ – Viện chủ chùa Giác Ngộ, lời nhắc về ân thầy càng trở nên sâu lắng. Bởi trên hành trình tu học, có những người thầy không chỉ trao truyền kiến thức mà còn mở ra con đường để mỗi người biết sống tốt hơn, biết hướng thiện và trưởng dưỡng tâm lành. Tri ân thầy, bạn vì thế không chỉ là ghi nhớ những gì đã nhận, mà còn là biết tiếp nối và trao truyền những giá trị tốt đẹp ấy trong cuộc đời.
ĐĐ. Thích Ngộ Cường cũng nhắc đến ơn Tổ quốc – một ân nghĩa rộng lớn mà đôi khi giữa cuộc sống thường nhật, con người dễ vô tình quên mất. Mỗi ngày được sống, học tập, làm việc trong một xã hội bình yên là thành quả được vun bồi qua nhiều thế hệ. Biết ơn đất nước không chỉ nằm ở tình cảm trong tâm mà còn được thể hiện bằng một đời sống có trách nhiệm, biết giữ gìn những giá trị tốt đẹp và đóng góp trong khả năng của mình cho cộng đồng.
Sau cùng là ơn Tam bảo – ân duyên đưa con người đến với con đường học Phật và mở ra cơ hội chuyển hóa thân tâm. Nhờ Tam bảo, người học Phật có thêm phương hướng để hiểu về nhân quả, nhận diện khổ đau, nuôi dưỡng lòng từ bi và sống tỉnh thức hơn giữa cuộc đời. Đây không chỉ là sự biết ơn đối với một nơi nương tựa tinh thần, mà còn là lời nhắc mỗi người phải biết biến những điều được học thành sự tu tập và những hành động tốt đẹp trong đời sống.
Từ bốn ân lớn, bài pháp thoại khơi mở một điều tưởng chừng giản dị nhưng vô cùng sâu xa: con người sống giữa cuộc đời là đang thọ nhận vô số ân nghĩa. Khi biết nhìn lại, ta sẽ thấy mình không đơn độc tạo nên những gì đang có; phía sau một sự trưởng thành là công ơn cha mẹ, phía sau hiểu biết là công ơn thầy bạn, phía sau bình yên là quê hương đất nước, và phía sau con đường tỉnh thức là ân Tam bảo. Biết ơn vì thế không chỉ để ghi nhớ, mà để sống sao cho xứng đáng với những gì mình đã nhận.
Trước hết là ân cha mẹ – ân tình khởi nguồn từ chính sự có mặt của mỗi người trên cuộc đời. Từ hình hài, sự nuôi dưỡng đến những tháng năm âm thầm hy sinh, cha mẹ đã trao cho con không chỉ sự sống mà còn cả một nền tảng để trưởng thành. Trong tháng Bảy âm lịch, khi mùa Vu Lan nhắc mỗi người trở về với đạo hiếu, việc nhận ra ân cha mẹ càng trở nên sâu sắc: biết thương khi còn có thể thương, biết chăm sóc khi còn có thể chăm sóc và biết sống tử tế để không phụ lòng người đã sinh thành.
Tiếp nối là ơn thầy, bạn – những người đã góp phần dìu dắt, nâng đỡ và làm nên con người của chúng ta hôm nay. Đặc biệt, trong ngày tưởng niệm 34 năm ngày viên tịch của Hòa thượng Thích Thiện Huệ – Viện chủ chùa Giác Ngộ, lời nhắc về ân thầy càng trở nên sâu lắng. Bởi trên hành trình tu học, có những người thầy không chỉ trao truyền kiến thức mà còn mở ra con đường để mỗi người biết sống tốt hơn, biết hướng thiện và trưởng dưỡng tâm lành. Tri ân thầy, bạn vì thế không chỉ là ghi nhớ những gì đã nhận, mà còn là biết tiếp nối và trao truyền những giá trị tốt đẹp ấy trong cuộc đời.
ĐĐ. Thích Ngộ Cường cũng nhắc đến ơn Tổ quốc – một ân nghĩa rộng lớn mà đôi khi giữa cuộc sống thường nhật, con người dễ vô tình quên mất. Mỗi ngày được sống, học tập, làm việc trong một xã hội bình yên là thành quả được vun bồi qua nhiều thế hệ. Biết ơn đất nước không chỉ nằm ở tình cảm trong tâm mà còn được thể hiện bằng một đời sống có trách nhiệm, biết giữ gìn những giá trị tốt đẹp và đóng góp trong khả năng của mình cho cộng đồng.
Sau cùng là ơn Tam bảo – ân duyên đưa con người đến với con đường học Phật và mở ra cơ hội chuyển hóa thân tâm. Nhờ Tam bảo, người học Phật có thêm phương hướng để hiểu về nhân quả, nhận diện khổ đau, nuôi dưỡng lòng từ bi và sống tỉnh thức hơn giữa cuộc đời. Đây không chỉ là sự biết ơn đối với một nơi nương tựa tinh thần, mà còn là lời nhắc mỗi người phải biết biến những điều được học thành sự tu tập và những hành động tốt đẹp trong đời sống.
Từ bốn ân lớn, bài pháp thoại khơi mở một điều tưởng chừng giản dị nhưng vô cùng sâu xa: con người sống giữa cuộc đời là đang thọ nhận vô số ân nghĩa. Khi biết nhìn lại, ta sẽ thấy mình không đơn độc tạo nên những gì đang có; phía sau một sự trưởng thành là công ơn cha mẹ, phía sau hiểu biết là công ơn thầy bạn, phía sau bình yên là quê hương đất nước, và phía sau con đường tỉnh thức là ân Tam bảo. Biết ơn vì thế không chỉ để ghi nhớ, mà để sống sao cho xứng đáng với những gì mình đã nhận.
Bình luận








