Trang chủ Văn học Tuỳ bút Buồn Rơi Miền Ký Ức Xa Đưa

Buồn Rơi Miền Ký Ức Xa Đưa

Đã đọc: 2444           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

CÚI ĐẦU NGƯỠNG VỌNG GIÁC LINH HÒA THƯỢNG THÍCH THUYỀN ẤN

                        Con không co diễm phúc gặp Hòa Thượng nhiều, nhưng trong những lần gặp gỡ ít ỏi đó lại là những phút giây khó quên trong cuộc đời phụng sự đạo pháp ở giai đoạn tuổi thanh xuân mà Hòa Thượng là một trong rất ít vị Tôn Đức lãnh đạo Giáo Hội thời bấy giờ, luôn là hình ảnh của dấn thân, năng động để anh em thanh niên Phật tử chúng con ngưỡng vọng .

 

                         Đó là quảng thời gian Thầy đảm đương trọng trách Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hoằng Pháp. Trong căn phòng nhỏ hẹp trên lầu một, phía phải Tổ Đình Ấn Quang, là nơi Hòa Thượng luôn ưu ái tiếp đãi anh em thanh niên Phật tử chúng con mỗi khi có việc cần sự tư vấn, hướng dẫn, bất luận giờ giấc và sự câu nệ lễ nghi. Sự ân cần, gần gủi của Hòa thượng khiến anh em chúng con cảm thấy như đang đượcc làm việc với người cộng sự thân tính.

 

                         Hòa thượng là người thẳng tính, ngay cả trên bục giảng hàng tuần vào mỗi chiều chủ nhật tại hội trường Ấn Quang, cá tính ấy luôn lôi cuốn thính giả vào trọng điểm của vấn đề đang được đặt ra .Và cũng sự cương trực ấy, Hòa thượng rất mạnh dạn, khẳng khái tuyên chiến với những điều xấu ,dù người đó là ai,đang ở cương vị nào.

 

                          Vậy đó, nhưng có ai nghĩ ra được một người như vậy mà lại cũng là người rất dễ cãm xúc.Hòa thượng nhiều lần nói trong nước mắt, trong sự ngẹn ngào khi nêu lên một vấn nạn nào đó của Phật giáo hay ngoài xã hội .NHững ai từng đi nghe giảng thường xuyên ở Tổ Đính Ấn Quang vào những năm trước 75, sẽ không ít lần bắt gặp điều đó .

 

                      Năm 1974, Hòa Thượng không ngần ngại giao hơn 200 tấm lịch bloc cho tôi về phát hành để lấy quỷ cho đoàn Học Sinh Phật Tử Mục Kiền Liên hiện do tôi làm Đoàn trưởng .Tôi nói rằng “Bạch Thầy! Thấy không phải là lãnh đạo của thanh Niên Phật Tử mà sao con thấy Thầy luôn bên cạnh anh em chúng con, luôn lo lắng cho anh em chúng con…” Hòa Thượng ngắt lời “Vậy là anh em ngạc nhiên phải không? Có gì đâu! Anh em trong màu áo thanh niên Phật tử có một ngày chủ nhật, còn lại các ngày khác là gì? Là Phật tử, phải không?...” Rồi Hòa Thượng cười rất vui.

 

                      Lúc đó Tổng Vụ Thanh Niên  trong nhiều năm dài chưa có Tổng Vụ Trưởng ,chỉ có Thầy Giác Đức nhận nhiệm vụ Quyền Tồng Vụ Trưởng mà thôi .Sau  năm 1975,Đại Hội Bất Thường mới  suy cử H.T Thích TRí Quảng bây giờ làm Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên .

 

                       Buổi giảng sau cùng của Hòa Thượng tại Ấn Quang mang đượng bầu không khí ai hoài mà ít ai không nghĩ đó là lần sau cùng, cho đến ngày hôm nay, tất cả, và chúng con không bao giờ được gặp lại Hòa Thượng một lần nào!

 

                        Nhựng ngỡ rồi sẽ có một ngày tao ngộ cùng Hòa Thượng để nhắc lại bao kỷ niệm buồn vui ngày ấy.và chúng con chờ, cứ chờ, cứ hy vọng mõi mòn. Để rồi hôm nay chạm phải tờ CÁO BẠCH VIÊN TỊCH này, chúng con hụt hẩng biết dường bao!

 

                        Hòa thượng đã đi rồi! Xa lắm và mãi mãi!

                        Buồn rơi ký ức xa đưa.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập