Phù du

Đã đọc: 18785           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tôi đã để lại em giữa cuộc đời này, ra đi vẫn chưa kịp nói lời từ biệt. Giờ đây giữa chốn hiu quạnh, tôi mới biết cuộc đời như một giấc mộng, một giấc mộng mà trong đó tôi đã gặp được em, được yêu em, được sống bên em, được làm chồng của em và hơn thế nữa khi tôi đã được làm cha của hai đứa con nhỏ.

Đời người nào khác chi hoa

Sớm còn tối mất nở ra lại tàn.

      Có  phải vậy không em? Khi người đời vẫn biết điều  đó là sự thật. Mặc dù vẫn tin là thật nhưng vẫn cứ phải kiếm tìm, giành giật những thứ  chỉ là phù du, những thứ không thuộc về bất cứ ai, không thuộc về tôi mà cũng không thuộc về em. Tôi đã chạy một quãng đường rất dài, chạy hoài, chạy mãi cố đạt được điều này điều kia, vậy mà cũng không lấp được lòng tham ở trong tôi. Thế mới biết lòng tham của con người lớn đến dường nào.

      Tôi  đã để lại em giữa cuộc đời này, ra đi vẫn chưa kịp nói lời từ biệt. Giờ đây giữa chốn hiu quạnh, tôi mới biết cuộc đời như một giấc mộng, một giấc mộng mà trong đó tôi đã gặp được em, được yêu em, được sống bên em, được làm chồng của em và hơn thế nữa khi tôi đã được làm cha của hai đứa con nhỏ. Nhưng giờ đây thì sao? Tôi không thể được ôm lấy em hay được hôn lên hai đứa con của mình. Tôi đã khóc… Tiếng khóc của một linh hồn không ai nghe thấy tiếng. Tiếng khóc lạc lõng giữa hư không. Ba mươi hai năm ở trần gian tôi đã đánh mất đi quá nhiều, tôi đã thật phí sức mình cho những cái không thật của thế gian này.

      Xin em đừng khóc vì điều đó chỉ làm cho tôi thêm đau lòng, không thể bước đi tiếp trên con đường còn lại. Tất cả chỉ là một vòng lẩn quẩn, chia ly rồi gặp, gặp lại rồi chia ly. Con người đã quá đau khổ vì những cuộc chia ly như vậy. Từ vô lượng kiếp tôi đã từng khóc vì em và em cũng đã từng khóc vì tôi. Cũng là một nhân duyên hẹn ước từ bao kiếp trước để rồi hôm nay chúng ta mới kết duyên là vợ chồng. Nhưng duyên đã hết thì    ?

Ta phải đi một ngày khi đã tận

Yêu  đã xong, ân oán đã xong rồi.

      Xin lỗi em! Vì tôi đã không làm tròn bổn phận của một người chồng, trách nhiệm của một người cha. Cuộc  đời này còn lắm nỗi đau thương. Tất cả chỉ  là phù du, là tạm bợ, vốn không có gì là thường còn. Có sinh tức có diệt, sinh diệt là chuyện thường tình. Thân này đã không phải là của ta. Đừng khóc nữa em nhé! Vì điều đó chỉ làm cho em đau khổ thêm thôi. Chúng ta vẫn không hề xa nhau. Khi em đang nghĩ về tôi cũng là lúc ta đang rất gần bên nhau. Đừng chấp vào cái thân giả tạm này vì một ngày nào đó em cũng phải rời bỏ nó để khoác một chiếc áo mới. Tôi không mong một ai đó sẽ mang hạnh phúc đến cho em mà chính em hãy đứng trên hạnh phúc bằng chính đôi chân của mình, trong hiện tại, ngay bây giờ và ở đây. Sống thực với giây phút hiện tại để biết rằng ta đang còn hiện hữu trên cõi đời này. Hãy quên đi quá khứ vì tất cả đã qua rồi, đừng vọng tưởng vào tương lai vì chúng vẫn còn chưa tới. Hãy sống thật tốt em nhé! Thân xác dưới đáy mồ kia vốn không phải của tôi. Hãy nói với con của chúng ta rằng “Cha của chúng không hề mất. Cha rất gần bên các con”. Dù cho thân xác này vốn không phải của ta, em cũng đừng nên tổn hại nó vì đó sẽ là phương tiện giúp em hiểu được chân lý trong cuộc sống này.

      Chiều nay nếu em đến thắp nhang trên mộ tôi, xin em đừng khóc để hai con phải buồn vì nhớ cha. Nén nhang không phải làm cho khu nghĩa địa này thêm tang tóc mà nó sẽ làm cho thân xác dưới kia được  ấm lên. Vì cuộc đời luôn có cả mật ngọt và mật đắng, có nghĩa địa và vườn hoa, có tiếng khóc và tiếng cười, hãy trồng cho tôi một vườn hoa giữa khu nghĩa trang này, em sẽ đỡ thấy buồn và hiểu được ý nghĩa đích thực của cuộc sống như thế nào . Vững chãi trước sóng gió cuộc đời, hãy dạy cho các con biết thế nào là vô thường khi chúng bắt đầu tiếp xúc với cuộc sống này, em nhé! Hữu sinh hữu diệt, sinh sinh diệt diệt đó chính là luân hồi.

      Gió  vẫn thổi… Hoàng hôn đang buông phủ trên khắp núi đồi… Tôi đang tiếc thương cho một kiếp người… Phú quý ư? Vinh hoa ư? Sắc tài danh lợi cũng chỉ là phù du. Tôi đã đến với cuộc đời này bằng hai bàn tay trắng, ra đi cũng chỉ là kẻ trắng tay. Thế mới biết “Ta nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời”.

      Bình minh đã lên. Một ngày mới lại bắt đầu cũng có  nghĩa là sẽ bắt đầu cho một kết thúc mới. Hãy đứng vững trước ngưỡng cửa sinh tử. Hãy vững tâm để nhìn rõ trần gian này. Tất cả chỉ là mộng. “Say mộng hay tỉnh mộng. Vẫn là mộng mà thôi”. Tất cả không có gì là chân thường, là thường còn, chỉ có vô thường mới chính là lẽ chân thường của thế gian này.

Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng

Em là tôi và tôi cũng là  em.

      Trong tôi vẫn luôn có em, trong em vẫn có tôi. Đừng lấy tấm thân giả tạm này để đau khổ  cho sự chia cách. Người ta có thể mất một năm để tập nói nhưng lại mất sáu mươi năm để tập sự im lặng. Xin đừng để hết một cuộc đời này mới biết được đâu là thật, đâu là giả mà ngay bây giờ đây hãy biết im lặng, nhận rõ chân tâm và sự thật giả của thế gian này.

      Vậy em nhé! Tất cả vẫn là không!

Trời cũng không, đất cũng không

Nhân  sinh mênh mông ở bên trong

Ngày cũng không, đêm cũng không

Mọc  đông lặn tây vì ai đây

Vàng cũng không, bạc cũng không

Chết rồi có gì ở trong tay

Thê  cũng không, tử cũng không

Đường tới hoàng tuyền không tương phùng

Quyền cũng không, danh cũng không

Chớp mắt là hoang dã mênh mông.

      Hãy yêu lấy cuộc đời này. Hãy lấy sự đau khổ làm chất liệu trong cuộc sống. Hãy lấy sự buồn vui để hiểu chuyện con người. Hãy đứng vững giữa giông tố cuộc đời. Đừng vì một cảnh chia ly tử biệt mà sầu khổ. Bởi vì sao? Tôi cũng không và em cũng không...

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (5 đã gửi)

avatar
dieupham 21/04/2010 20:49:16
Bài viết thật sâu sắc. Cám ơn tác giả rất nhiều.
avatar
Phan 22/04/2010 09:35:23
Ba`i vie^'t kha' hay. Nhu+ng ne^'u hie^?u tha^n (ca(n)/ca?nh (tra^`n) na`y la` huye^~n mo^ng thi` ne^n du+'t ai' luy^e^'n tha^n mo+'i pha?i. Tu+` ddo' kho^ng vo.ng nie^.m ddi ti`m tha^n sau nha^'t la` kho^ng he.n ga(.p la.i theo nghi~a thu+o+`ng ti`nh (tru+` ha.nh nguye^.n ho'a ddo^. ma` tho. tha^n tu`y nguye^.n.)
avatar
Đồng Nghiêm 22/04/2010 10:57:50
1. Nếu là huyễn mộng thì không có cuộc đời, không có buồn vui giông tố chi cả thì lấy gì làm chất liệu cuộc sống? Và yêu huyễn mộng ư? Sao lại khuyên em yêu huyễn mộng (cuộc sống)? Em là mộng ảo như người huyễn hóa mà biết yêu ghét sao?
2. Khi nghĩa tôi (ngã) và em (nhân) còn hiện hữu để yêu cầu em "Hãy trồng cho tôi một vườn hoa" (pháp) thì thật chưa liễu nghĩa không (huyễn). Làm gì có chuyện bên em luôn có ta" ? Đã là mộng thì hoa trái không là mộng ư? (Tưởng đảo)
avatar
nguyễn văn Tào Lao 04/05/2010 23:54:17
vị sư hõi:Tu là gì?
Tào lao đáp:tu là sữa,sợ mới Tu...
Sư tiếp:sau khi chết con mong muốn gì không?
Tào lao:thành cõ cây tốt nhứt là mây khói..
sư hõi:vậy sao con vẫn Tu?vô thần không cần gì hết mà
Tào Lao:si nghĩ một hồi,tu theo cách này chắc Hay !
avatar
hoangha 24/07/2011 05:03:35
cuộc đời là giả vậy chốn nào là thật?????????//
Reply Tán thành Không tán thành
-1
Cảnh báo nội dung không phù hợp
tổng số: 5 | đang hiển thị: 1 - 5

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

3.94

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập