Còn Hơn Đẹp Người (phần 1)

Đã đọc: 89           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

hơn trong học tập. Còn nói về những năm tháng đi chùa, Quyến nghe Thầy Trụ trì giảng Pháp rất nhiều. Những điều còn in đậm mãi trong tâm trí cháu là Thầy khuyên Phật tử, ngoài giờ đến chùa tụng Kinh, niệm Phật, còn thời giờ rảnh ở nhà nên đọc thêm chú Đại bi, ít nhất bảy biến mỗi ngày, và phải cố gắng tu Tâm, dưỡng Tính thì cuộc đời lần lần có thể thay đổi được. Thầy nhắc đi nhắc lại là phải quyết tâm tu cái miệng. Biết tu cái miệng thì phước tăng, còn không thì cái miệng là bộ phận làm tổn phước hằng ngày nhiều nhất. Để đạt được điều đó, Phật tử phải chịu khó tập tu tính khiêm tốn. Nên nhớ, lúc nào cũng thấy mình kém thua người thì cái tật suốt ngày ưa nói chuyện thị phi, chê bai, trách móc, xoi mói, châm biếm,... người đâu còn nữa. Còn ai thường biểu lộ tính xấu kia là người ngã mạn,...nên phước ngày càng mất đi. Phước sẽ quyết định sự thành công hay thất bại trong công việc làm của một người. Vậy hãy cố gắng tạo Phước cho nhiều. Biết vậy, thì phải cố bòn mót từng chút phước. Thấy một cây đinh ngoài đường, lượm và ném vào lề. Đó là bòn phước. Nói chung, dù thấy một việc nhỏ đến mấy, biết là khi làm sẽ có ích, không nên bỏ qua. Chẳng hạn, thấy một con ốc sên bò ra đường đi, ta tìm cách đưa nó vào trong xa để nó khỏi bị người đi qua dẫm chết.

 Sau nhiều ngày nắng hạn dai dẳng, những cơn mưa đầu mùa đã đổ xuống. Sáng nay, ra vườn sớm, nhìn cảnh cây cối quanh vườn, bà Biện thấy lòng có cảm giác lạ lắm. Dưới mắt bà, cây cỏ đượm màu sắc xanh tươi, trông sáng hẳn lên. Dường như chúng đang hớn hở mừng vui vì từ nay sẽ luôn có những ngày mùa thu với những cơn mưa và khí trời mát dịu. Lòng bà cũng lâng lâng sung sướng khi nhìn những luống cà, những hàng ớt chớm trổ bông và giàn mướp, giàn bí đao đang nở nụ.

Bỗng bà nghe trước cửa nhà có tiếng người lao xao. Bà ngạc nhiên vì từ trước đến nay, có ai đến nhà bà sớm vậy đâu. Bà vội vàng chạy vào mở cửa. Thì ra, đó là vợ chồng chú Vàng và cháu bé gái ăn mặc tươm tất khác hơn mọi ngày, đang đứng nhìn bà với dáng vẻ rất kính cẩn. Không nói ra nhưng bà đoán, có lẽ, có việc gì quan trọng lắm đây.

Chú thím Vàng đợi bà mời ngồi vào bàn xong mới thưa chuyện. Chú trình bày vì lý do ở thành phố này làm ăn cật lực, vẫn không đủ sống nên quyết định vào Sài Gòn thuê xe hủ tiếu gõ đi bán, cũng dễ dàng kiếm sống qua ngày. Do chưa có nơi ăn, chốn ở ổn định nên cô chú muốn gửi bé Quyến nhờ bà giữ hộ trong một năm. Sau đó, chú sẽ về đón. Rồi chú tiếp, vợ chồng chú làm ăn trong bao nhiêu năm, không dành dụm được gì nên phải chọn trong nhà, đồ gì tốt đem bán, vét hếtchỉ đủ gửi tiền ăn cho cháu Quyến và gửi một ít tiền mọn nhờ bà giữ cháu giùm. Bà Biện nghe qua, mừng lắm. Bà mừng vì từ nay trong nhà sẽ có thêm người để bà đỡ buồn. Chứ bao năm qua, bà sống trong quạnh quẽ, cô đơn.

Thấy bà Biện im lặng chẳng nói gì, vợ chồng chú Vàng có vẻ rất lo. Vừa lúc ấy, bà cầm cả gói tiền và nói:

-Cô chú chỉ cần đưa tiền ăn của cháu thôi. Tiền công tôi không lấy. Cô chú giữ mà chi tiêu trong những ngày đầu ở nơi xa lạ.

Chú thím Vàng rất buồn khổ vì xa con. Nhưng khi được bà Biện nhận lời, họ rất vui mừng. Họ vui vì tấm lòng rộng rãi, ưa giúp người của bà và cũng vui vì gửi con cho bà, còn an tâm hơn gửi cho bên nội, bên ngoại. Vì cả hai bên của cô chú đều sống ở một vùng quê xa lắm, nhà lại nghèo và đông người nữa.

Khi vợ chồng chú Vàng từ giã con đi rồi, bà bỗng dưng nhớ lại quãng đời ngày xưa của mình. Lúc ấy, bà cỡ chừng hơn năm tuổi. Cha mẹ mất sớm, người chú nuôi không nổi, phải đem bà về gửi cho bà ngoại. Cuộc sống tuổi thơ của bà chỉ được an ổn cho đến hết năm cuối bậc tiểu học. Từ sau đó, hằng ngày, bà phải ra đồng mót lúa, mót khoai phụ bà ngoại sinh sống. Đến lúc lớn hơn, bà phải đi làm thuê và làm nhiều nghề khác nữa. Cho đến năm ba mươi lăm tuổi bà có được tấm chồng cũng nhờ người bà con mai mối cho. Nếu không, bà phải chịu ở vậy suốt đời vì dáng người bà cao lêu nghêu, lưng hơi khòm, răng hô, bộ đi vụng về, có ai mà muốn vớ vào. Ăn ở với chồng được hơn sáu năm, có một đứa con trai thì chồng mất trong chiến tranh. Còn đứa con cũng theo cha mấy năm sau đó vì bệnh thương hàn. Bà đã buồn thương không nguôi trong nhiều năm về sự mất mát quá lớn của đời mình. Sau đó, những người hàng xóm thấy bà quá sầu khổ nên đã rủ bà đi chùa nghe lời kinh, tiếng kệ để khuây khỏa nỗi lòng. Dạo ấy, Thầy Trụ Trì còn khỏe nên Thầy thường giảng pháp một tháng hai lần. Từ những lần nghe pháp ấy, bà mới hiểu ra, sở dĩ ngày nay mình gặp bất hạnh cũng do nhân trong quá khứ mình đã đoản mệnh nhiều chúng sinh nên giờ phải nhận quả báo. Bà không thể quên thời gian trước khi lấy chồng, có lúc bà đã làm nghề giết gà vịt đem bỏ mối. Hình ảnh những con gà, con vịt bà cắt tiết xong nhưng chúng chưa chết, bà đã vội bỏ vào nồi nước sôi, chúng giãy chết trong quằn quại, đau đớn. Cảnh tượng ấy đã nhiều lần ám ảnh bà. Nhất là từ lúc con bà bị thương hàn, nó cũng lăn mình, vật vã trong nhiều ngày trước khi chết.

Rồi Thầy còn giảng: sát hại chúng sanh thì giảm thọ. Nghèo khổ là do không biết bố thí, giúp đỡ người. Già cả phải sống trong cảnh neo đơn vì đã từng giết những con vật còn nhỏ làm cho cha mẹ chúng mất con. Nay biết tội mình đã gây, bà và một vài bạn đạo hiểu hoàn cảnh của bà đã thường đọc Kinh Địa Tạng để hồi hướng công đức cho những oan gia trái chủ đó và cả chồng, con bà nữa, cầu cho họ sớm được siêu sinh về cảnh giới an lành. Ngoài ra, bà cũng còn nguyện cố gắng làm việc thiện trong khả năng eo hẹp của mình để may ra có thể đổi đời.

Thấm thoắt, thế mà một năm sắp đến. Bà Biện rất lo chú Vàng về đón con. Vì từ ngày có bé Quyến, nhà bà lúc nào cũng có tiếng cười trẻ thơ thật hồn nhiên. Bà lại thường chơi trò ú tim với cháu nên mỗi khi tìm được bà, cháu cười thật giòn giã. Hơn nữa, từ ngày bé đi học, bà còn có niềm vui chỉ cho cháu tập đánh vần. Âm giọng trong thanh ê a học bài làm bà rất thích. Tất cả những thứ ấy tạo cho bà sự quyến luyến khó quên. Vậy nên, thời gian này, bắt đầu ngày mới là một ngày lo lắng cho bà.

 Thế rồi, một tháng, hai tháng sau ngày hẹn... lần lần tới cả năm và nhiều năm nữa liên tiếp đến vẫn không thấy chú Vàng về. Bà Biện mừng vui khôn xiết. Nhưng cháu Quyến ngày một lớn, học lên lớp trên, nhu cầu càng nhiều, còn sức khỏe của bà ngày một yếu đi, đã làm bà rất lo. Những năm Quyến học cấp một và nửa năm cấp hai, bà chỉ trông cậy vào lợi tức từ những rau quả trong vườn là xong. Nay bà muốn tìm việc làm thêm để có đủ chi tiêu nhưng không làm nổi. Bà thì thế, còn cháu Quyến, mỗi năm trôi qua, cháu học càng giỏi hơn, lại ngoan hiền, được các thầy cô giáo rất tin tưởng vào tương lai của cháu, nên thường tới khuyên bà cố gắng giúp cháu học đến nơi đến chốn. Điều này như thúc giục bà phải quyết định việc bà đã từng suy nghĩ.                                                                                                 

Sau dăm ngày chuẩn bị, bà đã ra ngồi ở ngã tư đông người qua lại với cái bàn bán vé số. Sở dĩ, bà đã chần chờ vì cứ lo sức khỏe không cho phép bà ngồi suốt ngày ngoài trời. Nhưng, có lẽ, việc làm ấy cho bà một niềm tin sẽ đem lại một đời sống tốt đẹp cho cháu Quyến về sau, nên bà không thấy khổ cực, nhọc mệt là gì nữa. Trái lại, bà còn thấy vui hơn là do chừng bốn, năm tháng sau, sức khỏe bà trở nên dẻo dai, đi lại nhanh nhẹn, và nhất là không còn đau vặt như trước kia. Thêm vào, cuộc sống bà cháu rất khá, lại càng làm bà phấn khởi hơn.

Thế nhưng việc bà Biện làm thêm được mấy tháng đã đến tai những người anh chị em họ của bà ở các nơi xa. Họ phản đối rất mạnh, viện lẽ bà đã già. Hơn nữa, họ nói con bé không phải là con cháu cật ruột thì hà cớ gì phải xả thân như vậy. Có người còn về tới nơi khuyên bà chỉ giúp cháu Quyến học tới hết cấp hai rồi ngưng. Lại thêm, có cô em dâu trong họ, chồng vừa mất, còn gạ gẫm bà bán nhà về ở với thím cho có chị, có em trong những ngày tuổi già. Bao nhiêu tác động dồn dập đến, tuy có lúc đã làm bà phải suy nghĩ gần như nhụt chí. Nhưng những lời khen Quyến của các thầy cô giáo lại như nhắc bà không nên bỏ cuộc.

Từ đó, bà đã bỏ ngoài tai tất cả mọi sự chống đối, bất bình của thân nhân. Về phần cháu Quyến, có lần cháu đã tình cờ nghe những người hàng xóm bàn tán với nhau về chuyện bà Biện nuôi cháu chẳng khác nào như:

Tò vò mà nuôi con nhện,                                                                                                                    Đến khi nó lớn, nó quện nhau.                                                                                                      Tò vò ngồi khóc tỉ ti,                                                                                                                            Nhện ơi, nhện hỡi mày đi đằng nào.

Nghe được điều ấy, Quyến buồn lắm vì họ đánh giá cháu như một người vong ân bội nghĩa. Đó chỉ là nhận xét của những người không thường đi chùa với bà Biện và Quyến hai lần trong tháng. Ai gặp cháu ở chùa đều rất thương mến cháu. Tuy còn nhỏ nhưng cháu đã phát tâm ăn chay trường theo bà sau khi cháu chỉ đọc được hai câu thơ trong sách ở chùa:                             

“Thì ra thân thể của mình.                                                                                                                  Là do muôn xác chúng sinh tạo thành.”

Thêm vào, cháu rất sáng dạ và mộ đạo nên kinh, chú cháu thuộc rất nhanh. Nhiều người lớn tuổi cứ trầm trồ khen con bé này chắc trong nhiều kiếp trước đã từng học Phật pháp nên nay mới được như vậy. Ngoài ra, cháu còn có một đức tính là ai cho hay giúp cháu việc gì, cháu ghi nhớ mãi không quên. Đó là bản tính tự nhiên của cháu nhưng về sau cháu học được câu “Ân Nghĩa Là Gốc Của Con Người” đã làm cháu rất mừng do trời đã ban cho tính tốt đó. Vì vậy, với bà Biện, cháu luôn nói với mọi người bà là ân nhân rất nặng ân nghĩa, nên cháu mong mau chóng học hết cấp ba rồi đi tìm việc làm để đền ơn bà. Vì cứ nghĩ thế nên cháu đã nỗ lực nhiều hơn trong học tập.

Còn nói về những năm tháng đi chùa, Quyến nghe Thầy Trụ trì giảng Pháp rất nhiều. Những điều còn in đậm mãi trong tâm trí cháu là Thầy khuyên Phật tử, ngoài giờ đến chùa tụng Kinh, niệm Phật, còn thời giờ rảnh ở nhà nên đọc thêm chú Đại bi, ít nhất bảy biến mỗi ngày, và phải cố gắng tu Tâm, dưỡng Tính thì cuộc đời lần lần có thể thay đổi được. Thầy nhắc đi nhắc lại là phải quyết tâm tu cái miệng. Biết tu cái miệng thì phước tăng, còn không thì cái miệng là bộ phận làm tổn phước hằng ngày nhiều nhất. Để đạt được điều đó, Phật tử phải chịu khó tập tu tính khiêm tốn. Nên nhớ, lúc nào cũng thấy mình kém thua người thì cái tật suốt ngày ưa nói chuyện thị phi, chê bai, trách móc, xoi mói, châm biếm,... người đâu còn nữa. Còn ai thường biểu lộ tính xấu kia là người ngã mạn,...nên phước ngày càng mất đi. Phước sẽ quyết định sự thành công hay thất bại trong công việc làm của một người. Vậy hãy cố gắng tạo Phước cho nhiều. Biết vậy, thì phải cố bòn mót từng chút phước. Thấy một cây đinh ngoài đường, lượm và ném vào lề. Đó là bòn phước. Nói chung, dù thấy một việc nhỏ đến mấy, biết là khi làm sẽ có ích, không nên bỏ qua. Chẳng hạn, thấy một con ốc sên bò ra đường đi, ta tìm cách đưa nó vào trong xa để nó khỏi bị người đi qua dẫm chết.

Nghe những lời Thầy giảng tuy ngắn gọn nhưng đối với Quyến là một bài học rất thiết thực cho cuộc sống. Cháu nguyện sẽ khắc ghi mãi trong tâm để thực tập. Cháu ghi nhớ điều đó qua câu thơ đã đọc được: “Việc thiện nhỏ, chớ bỏ qua. Còn việc ác nhỏ, tránh xa đừng làm.” Mặc dù kỳ thi tốt nghiệp gần kề, cháu đã cố gắng thực hành hằng ngày, không bỏ sót một thứ gì Thầy dạy bảo.

Điều mong ước thiết tha của Quyến là mau chóng đến ngày thi. Và nay đã đến. Quả trời đã không phụ lòng, cháu đã tốt nghiệp phổ thông trung học với điểm số cao nhất. Tất cả các môn thi, cháu đều đạt điểm tuyệt đối. Tin Quyến đậu thủ khoa đến tai bà Biện làm bà bàng hoàng sung sướng. Từ đó, tên và lai lịch cháu vang xa khắp nơi trong cái thành phố nhỏ bé này. Và cũng nhờ vậy, việc làm của bà Biện có phần khá hơn. Bởi vì rất nhiều người đã kính nể bà qua việc nuôi cháu Quyến học hành đỗ đạt nên đã tới mua vé số giúp bà. Điều này khiến bà càng tin làm việc thiện sẽ gặp may mắn

Thời gian ấy, tại trường công lập cấp ba dành cho nam sinh có một cậu công tử, con một, nhà rất giàu cũng thi đậu, tên Lũy. Anh mến mộ sự học giỏi và cảm thương cuộc đời không may mắn của Quyến nên đã cố đi tìm gặp cô, tò mò xem cô như thế nào. Lúc này, cô đã ở tuổi mười bảy, là một cô gái chững chạc, ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Về nhan sắc, cô không có gì đặc biệt, chỉ thấy nét mặt rất thuần hậu, tươi sáng và dễ có thiện cảm. Còn nước da hơi ngăm ngăm, vì ảnh hưởng của những ngày, một buổi cô ra ngồi bán vé số giúp bà, trước năm thi. Ngoài ra, cũng do ngoài giờ học, cô phải lo trồng trọt và tưới nước rau quả trong vườn, làm gấp rưỡi công việc của bà Biện trước đây để dành dụm tiền mua sách tiếng Anh về học thêm.

Còn về Lũy, sau khi tìm gặp được Quyến, anh có cảm tình ngay. Anh thích nhất ở cô tính khiêm nhường. Đặc biệt, lời ăn tiếng nói của cô toát lên sự chân thật hiếm thấy ở những cô gái anh đã từng gặp. Anh so sánh ngay Quyến với Hường, người con gái của bạn cha anh mà ông từng nói sẽ chọn làm dâu sau khi anh tốt nghiệp đại học. Cùng lứa tuổi với Quyến nhưng Hường là con nhà giàu nên mọi thứ trên người cô hoàn toàn khác một trời, một vực với Quyến. Vậy mà, thật lạ, Lũy đã không thích những cái hào nhoáng ở Hường mà chỉ thích những thứ thật giản dị nơi Quyến.

Việc Lũy theo đuổi Quyến chẳng bao lâu đã đến tai người cha, ông Lai. Đêm hôm đó, ông ở nhà chờ Lũy đi tới nhà bạn về để dạy cho con bài học sống ở đời. Ông giải thích cho Lũy thấy nếu anh lấy Hường, việc công danh, thăng quan tiến chức không phải lo vì bác Quốc, cha Hường quen lớn với những người có chức quyền. Nghe tới đó, Lũy hơi cau mày khó chịu vì dưới mắt anh mọi sự đề bạt phải đến từ tài năng và đạo đức. Những điều đó anh đã biết được qua báo chí và các phương tiện truyền thông, thường có ở những xã hội văn minh, tiên tiến. Anh nghĩ mọi sự thành công phải đến từ chính mình mới đáng quý.

Ông Lai thấy con ngồi trầm tư, biết con đang nghĩ gì. Ông không muốn dạy con bằng cách áp đặt vì nay nó đã lớn, mà phải từ từ dùng lời lẽ ngon ngọt để khuyên răn. Nhưng bỗng một ý nghĩ vừa thoáng qua đầu và ông nói ngay:

 - Con là con trai mà chịu lấy vợ hơn mình hay sao? Con Hường dù gì nó cũng hợp với con ở nhiều mặt.

Lũy nghe, lòng không được vui. Anh không giận cha đã vội đánh giá anh thua Quyến vì theo anh, sự học không phải dừng lại ở đây. Nhưng anh khó chịu vì cha nghĩ anh có nhiều điểm tương đồng với Hường. Cha mẹ đâu có biết cô ta bằng anh. Ông bà chỉ gặp Hường tại nhà, và thấy cô ra chào hỏi rất lễ phép, đã vội kết luận cô ấy ngoan, hiền. Người con gái nào ở nhà mà chẳng thế. Theo anh, tính cách thật của họ được biểu lộ đúng đắn là trong lúc giao tiếp với bạn bè và người ngoài. Qua nhiều lần gặp gỡ, anh đánh giá Hường là tuýp người ăn chơi, thích đua đòi và rất tự cao. Nếu lấy làm vợ, anh sẽ không chọn người như vậy. Còn về Quyến, anh đã mến cô ngay từ giây phút đầu tiên. Có lẽ, dáng bề ngoài và tính nết của cô hao hao giống thím Ba, người anh rất kính nể. Thím không đẹp ở nét mặt, nhưng mọi người đều quý trọng thím từ cách ăn ở hiếu thảo với cha mẹ hai bên cho tới lối sống giản dị, chân thật và đặc biệt là tính thương người nghèo khổ của thím. Mọi việc thím làm đều sợ nhân quả báo ứng nên chẳng bao giờ làm mất lòng ai và nhất là rất sợ giết loài động vật còn sống để ăn.

Nhân cách thím Ba đã làm Lũy nể phục nên mỗi khi gặp Quyến, anh liên tưởng ngay đến thím. Chính điều đó đã làm anh lúc nào cũng mến mộ cô. Trái lại, Quyến rất sợ gặp anh. Cô có cái tinh khôn của một người đã sống như một trẻ mồ côi từ thuở bé. Đó là biết dè chừng trước những cạm bẫy của người khác phái. Vì vậy, với cô, những con trai con nhà giàu săn đóncon gái nhà nghèo là có ý đồ không tốt. Họ chỉ lợi dụng sự nhẹ dạ, ham giàu của người con gái để làm việc bất chính. Được việc rồi, họ quất ngựa truy phong và để lại cho người bị hại mối hận khó phai suốt cả đời. Nghĩ vậy nên khi gặp Lũy, cô ôn tồn xác định cô luôn luôn xem Lũy như bạn.

Còn với Lũy, sau bao nhiêu lần bị cha mẹ can ngăn, anh vẫn không từ bỏ ý định. Ông bà ấy rất khổ tâm vì biết gốc gác của Quyến không ra gì. Riêng bà vợ rất cay cú, sợ mất mặt với bà Quốc nếu việc hôn nhân của hai con họ không thành. Rồi từ sự việc này sẽ dẫn đến kết quả những công trình đấu thầu của chồng bà sẽ gặp nhiều trở ngại vì không được sự hợp tác của ông Quốc. Bà nghĩ nếu những điều này xảy ra, tất cả đều do Quyến. Từ đó, bà tìm cách hạ nhục cô để cô xấu hổ mà không bao giờ mơ tưởng con trai bà sẽ đến với cô. Đó là cách tốt nhất làm cô xa lánh Lũy. Sau khi nghĩ vậy, bà đã bắn tiếng với nhóm bạn của Lũy là Quyến không xứng đáng với con bà vì cha mẹ cô là thứ lừa lọc, đem con bỏ chợ, buộc bà Biện trong thế phải nuôi. Hơn nữa, bà Biện làm nghề bán vé số, đâu có môn đăng hộ đối để làm sui gia với bà.  Bà cho đây là điều vô cùng sỉ nhục với tổ tiên, dòng họ, bạn bè, làng xóm nên bà sẽ phản đối đến cùng.                                                                                                                                                      

Riêng với ông Lai, trước đây, ông dự định trong một vài tuần nữa, xong việc thầu, ông sẽ đưa Lũy đi Sài Gòn gửi nhà ông anh ruột cho Lũy ở, đi học luyện thi đại học. Nay, gặp sự việc này, ông thấy không xong nên phải lo đưa Lũy đi sớm. Quyến nghe tin rất mừng, coi như thoát khỏi cảnh đã gây cho cô nhiều phiền toái. Nhưng chuyện Lũy yêu cô, nào có phải chỉ liên quan đến anh ta thôi đâu mà còn dính dấp đến cả Hường nữa. Hường bị bạn bè chọc quê rất cay độc. Họ nghĩ, nếu bản tính cô không ta đây, kênh kiệu...chắc mọi việc sẽ êm đẹp hơn. Đằng này, do tính cô hay khoe khoang, học thì kém nhưng nhờ có tay trong, tay ngoài đưa nháp cho, mới thi đậu phổ thông trung học kỳ này. Đã vậy, cô lại còn huênh hoang, bảo đề thi quá dễ, cô làm ra trước giờ nên bạn học rất ghét. Từ chỗ không ưa đó, chúng bạn cứ gặp cô là trêu chọc, bảo cô đã bị một con bé quê mùa, cháu nuôi bà bán vé số cho đo ván. Mỗi lần nghe vậy, lòng hận thù Quyến lại trào lên. Trước tiên, cô xổ ra một hơi những lời nguyền rủa thậm tệ. Cô vẫn cảm thấy chưa đã cơn giận, và đã nghĩ trong trí tìm cách trả thù nhưng chưa biết phải làm gì. Cuối cùng, có một vài bạn thân tiếp tay, cô đã đồng ý dùng trò độc ác với Quyến để rửa hận. Cánh du đãng được thuê định ra tay hành hung khi gặp Quyến nhưng có một trở lực gì đó ngăn họ lại. Họthấy cô gái này rất bình dân, nhìn là biết con nhà nghèo, làm sao có thể là đối thủ trong một cuộc tình để hạ gục Hường, một cô gái sang trọng. Họ chỉ thấy ở cô nét rất hiền từ, dịu dàng nên tự nhiên động lòng thương. Thế là, một trong hai tay đã tự ý tiết lộ thủ đoạn của Hường để cô đề phòng. Bất ngờ, nghe được tin đó, Quyến có vẻ lo. Cô vội chạy tới cô giáo Thùy, người cô rất quý mến và cũng rất tin tưởng để trình bày, xin ý kiến giúp đỡ. Vừa thấy Quyến đến, cô giáo mừng rối rít, kéo tay em vào nhà. Không đợi cô hỏi, Quyến vội nói hết sự việc làm cô Thùy có vẻ suy tư, lo lắng. Cô nghĩ, nếu Quyến cứ tiếp tục sống trong thành phố này, chắc chắn Lũy sẽ còn theo đuổi. Vậy việc trả thù của Hường khó thể bỏ qua.  (Xin xem tiếp phần 2)                                                                                                                                                                                 

 

 

 

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập