Trang chủ Văn học Tuỳ bút Lặng Nhìn Cuộc Sống!

Lặng Nhìn Cuộc Sống!

Đã đọc: 275           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Cố bước nhẹ trên con đường đầy rẫy chông gai, nó như muốn ngã quỵ thoi thóp trong từng hơi thở. Rõ hay rằng, quay cuồng giữa con sóng ba đào để dựng đứng lại chí trượng phu ắt phải đánh đổi những gì người ta có được.

Bữa nọ, nó lang thang trong đêm vắng đông tàn giữa thị tứ không người quen, chỉ có ánh đèn đường cố nhiên soi bước. Cái cảm xúc xa lạ trong nó trước giờ như chưa dạt về, bỗng giờ đây lại hiển hiện trong tâm khảm kẻ lữ thứ. Thế đấy, đôi chân cứ rảo bước đi trên con đường vô định, nó chẳng biết sự hiện hữu của nó mang ý nghĩa như thế nào, lợi ích ra làm sao. Bởi, kể từ lúc bữa nọ mẹ sinh ra đến nay gần độ tuổi nhi lập, cái con đường mang tên thủ tục cho cuộc đời có lẽ hai phần ba nó đạt được. Lộ trình đó chắc hẳn nhiều người mơ ước và cảm thấy thú vị. Tuy nhiên, nó chẳng hề thỏa chí hay tự mãn những gì nó chạm với. Vì những thứ ấy làm nó như chưa từng sống là chính nó, ngược lại cứ bắt nó loay hoay ngờ vực để rồi lạc bước trong hố thẳm nhị nguyên.

Đến lúc ý niệm tránh xa cuộc đời le lói trong tâm thức, với dòng suy nghĩ miên man chảy xiết nó cảm nhận được chút thăng hoa nữa chừng. Khi ý niệm đấy dập tắt, nó lại hòa mình làm con tạo xoay vần giữa bộn bề cuộc sống, để rồi đêm về trong cơn say của cảm xúc như nhấn chìm tâm tư chính nó, làm nó càng dao động và sợ hãi hơn.

Cứ thế qua ngày đoạn tháng, nó cầu mong Đấng tối cao nào đó giúp giải phóng tư tưởng và gỡ bỏ nút thắt giữa cái ta, cái của ta… mà nó bị lệ thuộc. Đích điểm của sự kiện này là mấu chốt làm nó bị khủng hoảng tinh thần, và huân tập một cách sống bất cần trước những người xung quanh. Nó nghĩ, cũng vì cái gọi là thủ tục cho cuộc đời mà nó cố gắng đánh lừa cảm xúc, mặc kệ con tim để rồi giờ đây tâm trạng nó mơ hồ về ý nghĩa thực tại, con người và mọi thứ. Những lúc khảm kha như vậy, nó tìm đến men rượu cay hầu khỏa lấp nỗi cô đơn trống vắng, hoặc lê bước từng ngóc ngách phố phường miễn nơi đó lẻ bóng người. Có lẽ, áp lực cuộc sống cũng như tầm với hạnh phúc làm nó trầm cảm và muốn phó thác theo dòng chảy vô thường.

Mặc dù, nó vẫn hiểu các tế bào do danh lợi, được mất, hơn thua... cần lắm những đề kháng biết chấp nhận, buông bỏ và thấu hiểu hầu mới mong loại trừ được các trạng thái cảm xúc. Nhưng dùng ngôn ngữ để diễn bày một liệu trình khác hẳn với phương pháp tự nội để khắc phục một bệnh lí. Dẫu hay, muốn vượt thoát bệnh lí trước phải lắng nghe đến lời khuyên phòng ngừa. 

Đang khi lý trí bị chôn vùi trong cảm xúc, nó vô tình lượm nhặt hình ảnh được yêu thương qua một chú tiểu gởi gắm tương lai dưới mái chùa. Nó không nghĩ, cuộc sống thanh bần dưới mái chùa rêu phong ấy, lại đủ đầy tình thương và điều kiện khi vắng thiếu lục thân quyến thuộc. Nhưng nó đã lầm, càng đi sâu vào cái định kiến rỗng tuếch nó càng bị chính cái định kiến trói buộc vào những cảm xúc thường tình. Cứ ngỡ lăng kính mình nhìn nhận sẽ hoàn toàn đúng với khái niệm thuở ban đầu đặt ra.

Giữa lúc sống còn với tư tưởng khẳng định, nó thoáng nhìn phương cách của vị Thầy dạy bảo Trò trong chốn Thiền môn qua lời thoại: “Dòng sống là dòng chảy vô thường: có rồi không, được rồi mất, thịnh rồi suy. Các đệ tử cần giác tỉnh mà yêu Đạo và yêu Đời, làm các phật sự, lòng hãy dừng dao động, sợ hãi. Cái nhìn đời như thế này là cái nhìn oai dũng của sư tử nhìn muôn thú. Trí tuệ thay!”[1]. Nó bất chợt cảm nhận đỉnh cao thực sự của yêu thương là một tình thương xuất phát từ lòng từ mang ý nghĩa không khái niệm, không sai biệt, không vướng mắt, và vô vụ lợi. Nó hiểu rằng sự yêu thương chân thành có thể vượt lên trên mọi ranh giới, rào cản bản thân, và xóa tan khoảng cách nữa vời mà chúng ta vô tình tạo lập.

Chính hình ảnh kia, đã định hướng cảm xúc chân thật trong con người nó, và giúp nó thay đổi hoàn toàn nhãn quan về các khía cạnh cuộc sống.

Giờ đây không còn như trước, nó bắt đầu sống lại với chính mình qua lý tưởng thiết thực, không né tránh cuộc đời, không phớt lờ cảm xúc, không dẫn dắt bởi con tim mà thay vào đó là nhựa sống được thấm ướt qua tinh thần Từ bi và Trí tuệ. Chỉ khi nào sự giác tỉnh được dẫn lối sẽ là lúc tình yêu thương chân thành tỏ bày.

 

Viên Hoa Nghiêm

 


[1] Hòa Thượng Thích Chơn Thiện

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập