Trang chủ Văn học Truyện Mưa Đầu Hạ

Mưa Đầu Hạ

Đã đọc: 2309           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Ngọn đồi bốc cháy. Chút tàn lửa của ai đó vô tình quăng bỏ, đủ để gây nên thảm họa. Gió chuyển hướng. Ngọn lửa bùng lên như dòng thạch nham nhanh chóng nuốt chửng hết mọi thứ trên đường.

Đứng bên chái hiên chùa, Lâm lắng nghe tiếng kêu lách tách của cành cây gãy đổ, tiếng rít của gió ngàn dội mạnh qua khe đá, tiếng đập cánh của bầy chim bay nháo nhào ra sân. Rồi anh có cảm giác cả mặt đất đang chuyển động. Mọi thứ gần như bị tan chảy dưới sức nóng kinh hồn. Một cảnh hỏa ngục với những thân người bằng xương bằng thịt phất phơ qua lại nơi chốn âm binh... Mà sao họ cứ loay hoay mãi trong biển lửa thế kia. Hình như người ta đang chờ đợi một cơn mưa thì phải. Lâm ngước nhìn trời. Sự tương phản màu sắc đan chéo vào mắt anh những hạt lân tinh lung linh mờ ảo. Ánh nắng soi thấu nền trời trong vắt. Vài cụm khói lam bồng bềnh. Một dãy mây xám tụ quanh nơi vùng lỗ thủng. Bầu trời chuyển dần u ám. Bên dưới mấy bụi xương rồng đỏ rực lên trong màu lửa. Màu của mặt đất đang nổi loạn.

- Kìa… giáo Lâm! Sao không lo chạy mà còn đứng đó…

- Ôi! Hơi đâu mà nói với ông giáo gàn này. Không lo dạy học, lại đi bươi móc mấy cái chuyện gian lận gì đó để chuốc lấy oán thù rồi sanh não phiền u uất. Chắc là đang nghĩ cách bay vào lửa cho rõ thật trắng đen với đời….

Lâm đứng yên, vầng trán cao khẽ nhíu lại. Chuyện đời hơn thiệt anh đã bỏ quên từ lúc dừng chân bên cổng chùa. Vậy mà cũng có người tìm tới lý sự dong dài đến vậy. Thiệt là phiền phức. Nhưng bây giờ đâu phải lúc bận tâm đến điều đó. Lửa đã tới sát một bên rồi. Lối mòn duy nhất dẫn xuống ngọn đồi đã bị bà hỏa chắn ngang. Phải nghĩ cách đưa mọi người thoát khỏi cảnh hỏa ngục này thôi. Bên ngoài nhiều tiếng la chới với thất thanh:

- Thôi chết rồi. Lửa vây tứ phía. Làm sao đây...

- Cô bác chạy mau vào chùa tránh lửa …

Nghe Lâm gọi, họ ùa chạy vào bên trong chánh điện. Cảnh chùa yên tịnh khiến mọi người tìm lại được đôi chút bình tâm. Vài phút bở ngỡ, tiếng chuyện trò bắt đầu râm rang. Nhiều ánh mắt hiếu kỳ xoay qua ngắm mấy bức tranh Phật tổ treo trên tường. Lâm vào nhà Tổ lấy thêm ghế ra mời mọi người ngồi nghỉ chân. Rồi anh đi pha trà châm nước. Vài người nhìn anh tủm tỉm cười:- Giáo Lâm lúc này coi bộ thấm tương chao dữ nha! Mà Sư đi đâu rồi thầy…

Lâm rót nước ra tách, khẽ khàng trả lời: - Dạ… Sư đi xuống phố có việc. Tôi chỉ trông chùa hộ sư chốc lát thôi… Không hiểu sao tự nhiên lại phát hỏa như thế… May mắn là ngôi chùa còn nguyên.

- Cái gì cũng có nguyên nhân chứ đâu phải vô duyên vô cớ… thầy. Có nhân mới có quả chứ. Không có lửa làm gì có khói…

- À! Chuyện đó hẳn nhiên rồi… Tôi muốn nói là những người đi chùa không ý thức giữ gìn môi trường chung. Một tàn thuốc quăng bỏ cũng đủ gây nên tai họa.

- Bên ngoài lửa còn cháy dữ lắm. Đây chưa phải là nơi an toàn đâu. Chúng ta phải lo tìm cách dập lửa thôi. Ngồi đó mà nhìn lửa tới chân, chạy làm sao kịp… Hình như sau chùa còn mấy lu nước lớn…

Lâm lắc đầu xua tay:- Tôi đã lấy hết nước tưới lửa mà chẳng ăn thua gì. Đang mùa nắng hạn, nước hiếm lắm. Nhưng xin quý vị yên tâm. Gió đã ngừng thổi. Vài đám mây đen vừa tụ lại. Trời sắp mưa rồi … Chúng ta sẽ được bình an.

- Thầy nói cho chúng ta đỡ lo đấy thôi…

- Quý vị nhìn ra sân kìa. Có nhiều người ngồi yên tĩnh dưới gốc cây bồ đề. Họ đang cầu nguyện đấy.  

Lúc này mọi người mới để ý nhìn ra. Cây bồ đề bên hiên chùa quanh năm sum suê tỏa bóng. Một vùng đất bán sơn địa khô cằn sỏi đá, mùa nắng thường kéo dài. Cây cối gần như khô kiệt. Nhưng cây bồ đề vẫn xanh mát, gần như tách biệt hẳn với cảnh vật xung quanh. Ngồi dưới gốc cây, người ta có cảm giác như ngồi trong ngôi nhà rộng thoáng có mái che. Mưa nắng không soi thấu, mà lửa dữ cũng không lan tới. Một nơi hoàn toàn an ổn. Vậy mà họ không nhìn thấy. Khói lửa làm cho tâm trí họ mờ mịt u tối, thật là tệ hại…

 

                              *   *   *

Trời chiều nắng xế. Ánh nắng gay gắt phả lên đồng cỏ những mảng màu sáng tối mông lung. Cái nắng như muốn thiêu trụi cỏ cây, sinh vật. Cảnh sắc nhuốm màu cằn khô, trơ vắng. Từng đợt gió xoáy cuốn theo những chiếc lá vàng dật dờ rơi trên bờ đá. Bên triền dốc, chú tiểu An đang quảy đôi thùng nước lên đồi. Nước lấy từ đầm sen dưới xóm dùng cho việc tưới tiêu. Vài chiếc lá sen nổi trên thùng giữ cho mặt nước không sóng sánh vây đổ. Điệu Nhiên nhỏ choắt người, hì hụt đi phía sau. Hai tay chú cũng xách hai can nhựa đầy nước.   

Ngồi bên gốc cây bồ đề, Lâm dán nốt con diều rồi đưa mắt nhìn sang đám cây tràm vừa ra lá non lún phún, xanh đến mát mắt. Cả ngàn cây con đang chờ mưa xuống để đem trồng phủ xanh ngọn đồi. Điệu Nhiên bước tới đặt mạnh hai can nước xuống, ngước mặt lên nhìn thầy Lâm cười toe toét để lộ cả hàm răn sún:  

- Nước nhiêu đó là đủ cho thầy tưới hết đám cây tràm rồi hỉ ?…. Mà con diều xong chưa vậy thầy?

Lâm cũng phì cười:- Mùa khát nước thì biết chừng mô là đủ. Thưa điệu… Hai vị chắc mệt dữ… còn sức đâu nữa mà thả diều.

Điệu Nhiên thủng thỉnh xớt nước ra thùng tưới:- Làm gì không nổi chứ thả diều là dư sức. Thưa thầy.

Tiểu An giục: - Mau lên… Tiểu Nhiên. Còn mấy chậu ớt phía sau hè cũng đang khát nước … Mình đi chuyến nữa rồi về quét chùa, sửa soạn công phu chiều...

Điệu Nhiên ngẩng lên nói:- Mình điệu đi lấy nước là được rồi. Sư huynh ở lại lo lau chùa, công phu chiều… Xong rồi thì chúng mình cùng đi thả diều luôn thể.

-         A ! Điệu phân công khôn quá há!

-         Là điệu muốn đi… để hái mấy bông sen hồng về cúng Phật đấy thôi.

Vị sư từ ngoài vườn đi vào, lên tiếng:- Này… không được hái sen của người ta… mang tội ăn trộm à nghe.

-  Dạ không… Thưa Sư phụ, họ bảo điệu hái về chùa cúng Phật mà…

Nhìn con diều trong tay Lâm, sư nghiêm mặt bảo: - Thầy làm diều cho mấy chú nhỏ à? Điệu ở chùa mà đi thả diều… nhìn dị lắm.

Lâm cười:- Chơi diều vừa giải trí mà cũng có thiền vị lắm, thưa sư. Hơn nữa mấy điệu còn trong lứa tuổi chơi tuổi học. Mùa hè mùa tu niệm ở chùa, cũng là mùa rong chơi của tuổi trẻ. Có chơi có học thì việc tu cũng mau thăng tiến.

- Chà! Thầy đã nói vậy thì sư phải cho mấy chú chơi thôi. Nhưng mấy chú chơi cũng phải biết tiết chế vừa đủ. Không được bỏ phế việc tu việc học, công phu công quả…

Điệu Nhiên nhanh miệng thưa:- Bạch sư phụ, chúng con làm công tác xong mới chơi thả diều một chút thôi à.

Lâm ngước nhìn trời rồi nhẹ nhàng nói:- Trời oi bức quá, chắc sắp mưa rồi. Mấy chú khỏi phải đi lấy nước nữa.

Chùa tọa lạc trên ngọn đồi cao, hứng chịu nắng gió quanh năm, thiếu nước nên thiếu cả cây xanh bóng mát. Thiếu cây xanh chẳng khác nào người ta thiếu dưỡng khí để thở vậy. Là thầy dạy sinh vật, ngày đầu tiên Lâm đã gợi ý:- Phải trồng cây phủ xanh ngọn đồi thôi, thưa Sư. Trồng cây vừa có lợi tức vừa mát mẻ. Ngày nay trên Thế giới, người ta còn xanh hóa cả sa mạc nữa đấy. Có cây xanh thì đất mới có độ ẩm… mây đối lưu sẽ tụ lại và sẽ có mưa…

Dù lập luận theo sách vở khoa học hẳn hoi. Song Lâm cũng dư hiểu là ở vùng đất khô cằn đá sỏi này, lấy sức người tạo được mưa là điều bất khả. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà không trồng được cây xanh. Lâm tin mình sẽ làm được. Vị sư cũng nghĩ vậy. Lâu nay sư còn bận chạy lo kinh phí mới dám nghĩ tới việc khoan tgiếng rồng cây cảnh. Lâm tình nguyện ở lại chùa, ít nhất ba tháng hè này để giúp Sư trồng cây làm vườn. Về lâu về dài, anh còn có nhiều dự án tạo cây xanh dáng cảnh cho chùa. Một trận mưa xuống sẽ làm xanh mát cả đồng cỏ… 

Mùa hạ đến. Nắng nóng và nỗi chờ đợi cơn mưa, khiến Lâm luôn có cảm giác  trôi bềnh bồng trong giấc mơ ấy. Một giấc mơ với đầy đủ tình tiết. Ngôi chùa. Đồng cỏ khô cháy. Và những con người qua lại trong đám tàn tro khói bụi. Bất giác anh đưa mắt nhìn quanh… Cái nắng bên ngoài thiêu đốt cây cỏ. Còn ngọn lửa phiền não trong tâm anh thì dày đặt ám khói cũng chực chờ bùng phát. Anh đang dạo chơi trong khu vườn thiền, theo cách nói của mấy chú đạo. Ngày ngày được ăn cơm chay, uống nước Phật. Tối tối thì tụng kinh, ngồi thiền. Một nếp sống thong dong tự tại, chẳng chút bận rộn lo toan. Một chuyến dạo chơi, xem hoa cưỡi ngựa. Rồi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì khi anh trở về với ngôi nhà chính thực của mình. Ngôi nhà thế gian do anh lựa chọn vì yêu mến ngành giáo. Làm một kỷ sư tâm hồn ôm ấp nhiều chí hướng. Vậy mà anh lại phải đối đầu với bao chuyện gian trá của sự đời. Sự đời lắm nẻo chong chênh là vậy.

- Lửa không tự phát mà do bởi con người nông nổi gây ra. Nắng hạn lâu ngày. Đồng khô cỏ cháy. Nhưng nơi đây chưa từng xảy ra hỏa hoạn lớn. Đám cháy mà con nhìn thấy phát xuất từ tâm tưởng còn nhiều vọng động hoang mang. Ngọn lửa tham sân si len lỏi vào tận góc cạnh của tiềm thức, nó thiêu rụi hết mọi ý niệm trong sáng. Đó là những gì mà con đang nghĩ và đã nhìn thấy. Do bức bối mà sanh ra mộng mị lung tung. Đã gọi là thế gian thì đâu tránh khỏi những điều bất như ý. Nếu biết vận dụng tuệ giác và lòng thành chí thiện thì không khó khắc phục. Mọi việc sẽ trôi qua khi tâm mình lắng đọng. Nếu đạt được sự bình yên nội tại, con mới khiến người khác nhận ra được bao chân ý tốt đẹp…

  ... Vài đám mây kéo tới khoanh vùng, rồi nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt che kín bầu trời. Không bao lâu thì mưa đổ xuống. Mưa như trút nước. Mưa như chưa từng có nơi vùng đất sỏi đá bạc màu. Các đọan đường dốc hình thành nên những dòng chảy như thác đổ. Cảnh vật trắng xóa trong màn mưa dày đặt. Cây bồ đề vốn bình lặng cũng khẽ khàng đung đưa theo làn gió. Đám tràm non run rẩy dưới sức nặng xối xả của trận mưa đầu mùa.

Ngoài sân… hai chú tiểu bận rộn súc sạch mấy hàng lu khô cạn lâu ngày. Con diều tơi tả nằm yên bên mép cửa. Mấy chú mải lo chơi cho đến khi mưa đổ hột mới quay về. Cả người ướt sũng vẫn không ngớt tiếng cười đùa nghịch ngợm. Trong tiếng mưa rơi nghe cả  tiếng mầm cây xanh đang trổi dậy.

Cơn mưa đầu mùa… hạt giăng mắc trên cây, hạt rơi xuống đất. Cây cỏ hấp thụ một không gian mưa vừa đủ để cùng trổi mình bung sức sống. Chẳng bao lâu nữa, cả ngọn đồi sẽ phủ xanh màu lá, bạt ngàn hoa thơm cỏ lạ. Được tắm mình trong dòng mưa pháp diệu mầu, Lâm thấy mình cũng là hạt mầm non đang thời hé nụ. Anh bước ra sân, ngâm cả tấm thân nóng bức lâu ngày dưới cơn mưa chiều mát rượi. Thoáng chốc… bao muộn phiền bấy lâu được trút sạch theo làn nước mênh mông chảy xiết.

Sau cơn mưa, bầu trời lại tỏa sáng. Vầng thái dương rạng rỡ nơi phía trời đông./.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập