Trang chủ Văn học Truyện Chỉ cần nhìn lại

Chỉ cần nhìn lại

Đã đọc: 6486           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Dáng vẻ rụt rè, anh chào tôi. Hơi bở ngở tôi hỏi anh có việc gì cần tôi giúp. Anh ấp úng: Thưa Thầy con đến để cảm ơn Thầy. Tôi giúp anh việc gì mà anh cảm ơn tôi. Anh đã lấy lại được bình tĩnh và vào chuyện: “ Hôm mồng 08 tháng giêng,âm lịch con có đi chùa, con có vào phòng khách Thầy, được Thầy tiếp, hôm đó con hơi say, thấy trên bàn làm việc Thầy có một cái bì thư, ngoài phong bì có dòng chữ viết tháu CHỈ CẦN NHÌN LẠI , con tò mò lấy bỏ vào túi áo, sau này hỏi người quen mới biết là chữ Thầy. Từ hôm đó con luôn suy nghĩ về bốn chữ của Thầy viết.

Nhiều năm trôi qua rồi con không bao giờ nhìn lại, con cứ nhìn tới, nhìn lên, nhìn xa, nhìn gần, nhìn dáo dác, nhìn lơ đãng, nhìn chằm chặp, nhìn soi mói, nhìn mà không thấy ( thị nhi bất kiến ) nhìn quanh quẩn, chứ ít  khi nào nhìn lại. Vợ con sống sao mặc, thiếu đủ gì chẳng hay. Chưa bao giờ con nhìn thẳng vào mặt vợ, không hề biết vợ đang lo gì, cần gì, sức khoẻ thế nào, tiền bạc có đủ chi tiêu trong thời buổi gạo châu củi quế này không ? Từ ngữ mà con luôn nhớ trong ngày: Vô, vô trăm phần trăm anh em ơi ! Cụng ly chúc nhau sức khoẻ… Con chỉ biết cụng ly chúc nhau sức khoẻ với người dưng, hiếm khi nào biết chúc sức khoẻ cho vợ cho con mình. Có năm con không biết ngày 08 tháng 03 là ngày gì .

 Chiều nay con đi làm về, thấy nhà cửa vắng tanh, cơm canh chưa có. Con định nổi cáu rồi, thì thằng con nhỏ ba tuổi chạy lẩm đẩm  đến nói:” Bố ơi mẹ ngủ từ trưa không dậy “ .
Con hốt hoảng chạy tìm vợ, vợ con đang nằm bên cạnh nồi cháo heo dưới bếp, gương mặt xanh tái, tóc rũ rượi bê bết, hơi thở thật yếu, con hốt hoảng gọi ta xi đưa đến bệnh viện gần nhà, Bác Sĩ  bảo:” Chị nhà thiếu máu, do ăn uống thiếu dinh dưỡng, lại thêm làm việc quá sức, anh nhớ chăm sóc cho chị”. Hai hôm sau vợ con về nhà, con nhìn kỹ vào mặt vợ:” Vợ tôi đây sao ? Mắt thâm quần vì những đêm mất ngủ làm thêm, da xanh dờn vì máu đã biến thành sữa nuôi con, con ba tuổi rồi vẫn còn ôm vú mẹ bú, tay chân gân xanh nổi lên như những con đĩa nhỏ.

Thầy ơi ! Nếu con CHỈ CẦN NHÌN LẠI thì vợ con đâu ra nông nỗi này. Sắp đến  ngày mồng 08 tháng 03, con muốn thầy ghi lại câu chuyện này dùm con, để con tặng cho những người bạn của con, những con người luôn chúc sức khoẻ người khác, ít khi nào biết chúc sức khoẻ vợ mình.

 

 Chuyện ngày mồng 08 tháng 03.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (3 đã gửi)

avatar
Kiều Uyển Hoa 09/03/2010 00:40:05
Thầy ơi, con sắp khóc đây!
avatar
Giác Đạo 09/03/2010 01:52:33
Đoạn tùy bút khá hay và ý nghĩa .Chỉ cần gọn-nhẹ thế thôi cũng đủ sức lay dậy nhữg tâm hồn khô cứng .

Nhưng sao lại là 8 tháng 3 ?

Con nhà Phật chúng ta vốn biết nghĩa tình với Mẹ-Chị và vợ chúng ta suốt cả ba vạn sáu ngày cơ mà ?
avatar
không không không 25/04/2010 22:20:51
bạn đang là quỷ dữ, hãy làm người phật tử khi bạn để nó ngủ yên trong tâm trí, mỗi khi nó thức dậy bạn "chỉ cần nhìn lại".
tổng số: 3 | đang hiển thị: 1 - 3

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

2.50

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập