Trang chủ Văn học Truyện Chú sâu xấu xí

Chú sâu xấu xí

Đã đọc: 17466           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Nó không có khái niệm gì về sự đẹp xấu của cơ thể nó cho đến một hôm nó nghe thấy tiếng la thất thanh của một bé gái “mẹ ơi! ghê quá … mẹ ơi, con sợ”. Khi đó nó không tin là người ta sợ nó. Nó nghĩ chắc cô bé đó sợ một cái gì khác, nhưng mẹ của cô bé đã dùng cây hất nó đi nơi khác. Bị tung lên không trung rồi rơi xuống đất. Nó thấy cơ thể nó rã rời, đau đớn. Nhưng vẫn không đau đớn bằng khi nó biết nó xấu xí, và mọi người ghê sợ. Nó bò đi trong cô đơn, buồn tủi và cuộn tròn thân lại ở một góc cây.

 Sáng hôm sau, nó cảm thấy cơ thể đói khủng khiếp, đói đến nổi nó có thể ăn hết một chiếc lá trong vòng vài phút. Thế là nó bò lên cây, bò ra những nhánh nơi có những chiếc lá non ngọt, mềm. Nó ăn nhiều lắm, và nó lớn rất nhanh.  Sau cái lần nó bị hất tung lên cao, nó thấy mình có một mặc cảm là xấu xí, là dễ sợ. Vì vậy nó dễ dàng phản ứng và làm đau khổ bất cứ ai đến gần mà vô tình chạm phải nó. Nó không muốn làm người khác sợ, nó không muốn ai phải xa lánh khi gặp nó cả. Nhưng chính sự mặc cảm đang lớn dần trong nó ngăn nó đến với mọi người và ngăn mọi người đến với nó.

 Thần tượng của nó là những chú bướm xinh đẹp. Nó say mê, chiêm ngưỡng những chú bướm không chỉ vì đôi cánh đẹp rực rỡ mà còn vì sự bình an, nhẹ nhàng toát lên từ những gì bên trong, xa thẳm. Bỗng trong nó xuất hiện một ước muốn lớn lao. Nó muốn trở thành một chú bướm. Nó muốn có được sự bình an, nhẹ nhàng và tự do bay lượn đến những phương trời cao rộng mà nó hằng mong ước.

 Nó cũng muốn có được vẻ đẹp ít ra là hơn hình dáng của cơ thể nó bây giờ. Nó không dám mơ ước là nó sẽ đẹp như những chú bướm, vì mặc cảm xấu xí trong nó hãy còn quá lớn.

 Sau khi ăn xong vài chiếc lá, nó nằm yên và thiếp ngủ đi. Trong giấc ngủ nó nghe có ai đó đang gọi nó. Nó căng mình thức dậy. Bên cạnh nó là một chú bướm đang đứng âu yếm nhìn nó. Nó hạnh phúc lắm vì hôm nay nó được thấy thần tượng của nó – Một chú bướm xinh đẹp. Trong giây phút ngỡ ngàng đó nó không nói được gì. Nó chỉ yên lặng và ngắm nhìn.

 - “Anh muốn thông báo cho em một tin vui. Tổ tiên của chúng ta đã nhận được những lời ước của em, và đã cử anh đến để hướng dẫn em đi tiếp lộ trình còn lại.” Chú bướm nhẹ nhàng nói với nó

 Nó rất ngạc nhiên khi nghe chú bướm nói từ “tổ tiên của chúng ta”. Nó hỏi:

 - “Ý anh là …”

 Dường như hiểu được điều nó muốn hỏi, nên chú bướm ôn tồn nói tiếp.

 -  “Đúng vậy, em và anh cùng một nguồn.”

 -  … ?

 -   “Trước đây anh cũng từng trải qua những khổ đau, mặc cảm như em bây giờ. Anh từng bị người ta xa lánh, hất hủi. Anh cô đơn, thậm chí có khi anh nghĩ mình sẽ tìm đến cái chết, hoặc sống một đời sống buông thả như những chú sâu ở các vùng tối, nơi luôn có những tiếng nhạc vang rền của dế đêm, và tận hưởng những cảm giác lân lân tuyệt đỉnh của những chiếc lá say. Nhưng em biết không? Anh đã may mắn nhận ra được con người đích thực của mình. Anh đã may mắn thấy được con đường. Vẻ đẹp đích thực sẽ không đến từ những gì hào nhoáng bên ngoài. Nó đến từ bên trong, bên trong những tâm hồn đẹp, trong sáng và thánh thiện. Và con đường chuyển hóa là con đường đã từng giúp anh có được vẽ đẹp và sự bình an như ngày hôm nay. Con đường đó không dành riêng cho anh, mà nó dành cho tất cả mọi người, cho những ai muốn đạt đến một vẽ đẹp đích thực và toàn vẹn.”

  -  “Vậy anh chỉ cho em cách để đi trên con đường đó đi.”

 -  “Chỉ cho em con đường, đó cũng chính là lý do mà anh có mặt với em hôm nay. Con đường chuyển hóa là con đường tìm lại với chính mình, đối diện với tất cả những khó khăn, khổ đau và bế tắc của bản thân, để thấy được những nguyên nhân gây ra những khổ đau đó và tìm cách chuyển hóa chúng.”

Những lời chia sẻ của chú bướm về một con đường đã giải tỏa cho nó rất nhiều những bế tắc, giúp cho nó thấy được một hướng đi. Nó đã làm một cái kén và chui vào trong đó. Giờ đây nó đang ở trong kén. Nó ở trong kén không phải là để trốn tránh mọi người, mà nó muốn dành trọn thời gian còn lại để đối diện với chính nó, để thấy cho rõ mặt mũi đích thực của nó.

 Nó thấy mình có rất nhiều chuyển hóa khi ở trong kén. Thời gian yên tĩnh khi ở trong kén đã cho nó rất nhiều bình an, nhưng nó cũng cần phải phá bỏ luôn chiếc kén để đạt được niềm bình an và vẻ đẹp toàn vẹn. Đó là những gì mà chú bướm đã dặn nó trong những giây phút cuối cùng trước khi bay đi.

 Ở đầu kén đã xuất hiện một lỗ nhỏ. Chỉ còn một giai đoạn cuối cùng này thôi là nó sẽ lột xác, và một chú bướm xinh đẹp xuất hiện. Bỗng đâu đó có tiếng hát vang lên:

 Chú sâu xấu xí kia

Chú bướm xinh đẹp này

Tuy hai mà lại một

Cuộc đời ôi lạ thay

Rồi từ từ nó cũng vượt qua giai đoạn cuối cùng. Nó tung đôi cánh sặc sỡ nhiều màu lượn ba vòng xung quanh chiếc kén. Nó bay lên cao rồi hạ xuống thấp như thể nó đang cảm ơn đất trời đã tạo ra sự hiện hữu mầu nhiệm của nó.

“Mẹ ơi! Có chú bướm xinh đẹp đang đậu trên hoa phong lan kìa. Con thích quá! Mẹ dừng lại cho con xem chút đi”. Nó nghe rất rõ những lời mà cô bé đang nói với mẹ. Nó biết giờ đây cô bé không con sợ nó nữa và nó cũng sẽ không bị hất tung lên không trung như lần trước. Vì vậy nó đã đậu trên nhánh phong lan một cách bình an và nhìn cô bé mỉm cười. Rồi nó lại nghe thấy tiếng hát ở đâu đó vọng lại thêm lần nữa:

 

Em đừng sợ sâu nhé

Sâu sẽ hóa bướm thôi

Cũng như khổ đau vậy

Mang hạnh phúc cho đời.

 

Pháp, 22 – 07 – 2008

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (4 đã gửi)

avatar
Dang cong danh 17/01/2010 00:38:22
thay oi bai viet cua thay hay tiet
Reply Tán thành Không tán thành
18
Cảnh báo nội dung không phù hợp
avatar
HD 09/03/2010 08:21:45
con thay minh tung la chu sau xau xi, tung co nhung mac cam ve co the. nhung sau khi doc bai viet cua thay. thay da cho con thay duoc ve dep dich thuc khong phu thuoc vao hinh thuc ben ngoai 'Vẻ đẹp đích thực sẽ không đến từ những gì hào nhoáng bên ngoài. Nó đến từ bên trong, bên trong những tâm hồn đẹp, trong sáng và thánh thiện'.

con cam on bai viet cua thay rat rat nhieu.
avatar
Hồ Điệp 09/03/2010 16:26:24
Tôi đã đọc xong bài Chú sâu xấu xí của tác giả Pháp Nhật. Bài viết "chia sẽ" với người đọc khả năng "chuyển hóa" của mỗi người. Vâng, chú sâu xấu xí rồi sẽ chuyển hóa thành nàng bướm xinh đẹp muôn màu. Nhưng ... hãy đợi đấy! Chú sâu ơi, bao giờ thành bướm hẳng hay. Ngày nào còn là sâu thì hãy tránh bọn trẻ ra, nếu không muốn nghe chúng kêu thét lên sợ hãi.
Một triết gia, một thi sĩ, hay một ông làm vườn có khả năng nhìn rác là hoa, hoa là rác. Nhưng phải đợi đấy! Rác rồi sẽ chuyển hóa thành phân; rồi phải chờ một cái cây nào đó hấp thu phân mới cho ra hoa đẹp và trái ngon. Người ta có thể chưng hoa trong phòng khách, bày biện trái cây trong phòng ăn; nhưng sẽ không có ai bày biện rác ở những nơi đó cả. Hãy đợi đấy!
Chú sâu khi hóa thành bướm rồi thì không còn vẻ xấu xí gì của con sâu nữa. Cũng như rác khi được cây hấp thụ chuyển hóa thành hoa, thành trái thì không còn vết tích gì của rác. Cũng vậy, một đệ tử phải thoát khỏi cái "bóng" của Thầy mình mới "chuyển hóa" hoàn toàn, mong thay!
avatar
thuy phan 08/01/2011 00:34:50
con cảm ơn thầy câu chuyện cho con biết là mình xấu bên ngoài nhưng trong tâm hồn của mình ko xấu như mọi người vẫn thấy
tổng số: 4 | đang hiển thị: 1 - 4

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

4.99

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập