Trang chủ Văn học Truyện Cô bé bán diêm

Cô bé bán diêm

Đã đọc: 5325           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đoàn du lịch dừng chân trước một ngôi chùa cổ. Ông khách Bắc Âu và đám con nít hí hố với nhau bằng ngôn ngữ "thể thao" vì để hiểu nhau hai bên phải huy động bằng cách ra dấu cả tay chân và có lúc phải sử dụng đến điệu bộ của toàn thân...Và thật lạ họ hiểu nhau và nơi nào đoàn khách đi qua các em nhỏ đều bán được rất nhiều quà lưu niệm...
Ông khách "Tây" có bộ râu quai nón tỏ vẻ khá gần gũi với mọi người. Ông cũng là người mua quà nhiều nhất nơi các chặng dừng chân của đoàn khách du lịch mà tôi có mặt trong chuyến du lịch sinh thái miệt vườn....

Con đò chầm chậm ngược nước sông Tiền trong rộn ràng âm thanh giới thiệu về một vùng đất giàu tiềm năng và truyền thống, được phát ra từ chiếc loa cầm tay của cô hướng dẫn. Ông khách Tây thân thiện vát bao quà to, tựa lan can đò say sưa ngắm cảnh sông nước.

  Đứng gần bên tôi nói đùa:

- Túi quà của ông to bằng túi của ông già Noel rồi đấy!

- Ồ! Vậy sao? Mỉm cười ông ta đáp lại.

Nhìn những giề lục bình trôi trên nước, ông khách nói tiếp, giọng nghe buồn buồn:
-Mỗi khi đi du lịch đến bất cứ đâu, thấy các em nhỏ phải buôn bán, cơ cực quá..."đứa trẻ con" trong tôi lại thôi thúc tôi mua quà, bởi tôi cũng từng có một tuổi thơ nhọc nhằn... Và mỗi khi mùa đông về, tôi lại nhớ đến" Cô bé bán diêm"...Câu chuyện của nhà văn Andécxen thật cảm động về một đứa bé bị lãng quên trong đêm đông băng giá ....

  Đột nhiên quay qua nhìn tôi, ông hỏi:

- Này anh bạn, quê hương anh có câu chuyện nào tương tự như thế không?

Thoáng chút bất ngờ, tôi chưa kịp trả lời câu hỏi của ông. Cô hướng dẫn viên đứng cạnh cũng nghe câu chuyện liền nói:

- Cuộc sống ở quê hương tôi đâu đó cũng còn nhiều khó khăn, đã có nhiều em nhỏ phải làm việc để phụ giúp gia đình từ rất sớm. Đất nước tôi thì luôn nồng ấm tình người, cho nên quê hương tôi chưa và sẽ không bao giờ có những mảnh đời bất hạnh như cô bé bán diêm...

Trên mặt nước từng tảng lục bình vẫn lững lờ trôi và tôi thấy trên gương mặt của người khách Tây bây giờ rạng ngời niềm hạnh phúc...


Con đò từ từ quay đầu cập mạn, ở phía dưới sông tiếng chân vịt quạt nước nghe ùng ục, nó khuấy lên một màu nước đầy phù sa làm sôi động cả một vùng sông nước quê hương tôi...

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

5.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập