Trang chủ Văn học Truyện Truyện ngắn: Anh Sáu "Si Đa"

Truyện ngắn: Anh Sáu "Si Đa"

Đã đọc: 565           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

“ ...Anh thương. Cám ơn anh đã cưu mang cuộc đời em trong cơn khốn khó. Em thật hạnh phúc khi được ở bên anh, được anh chăm sóc. Nhưng anh ơi em muôn ngàn lần xin lỗi anh vì em đã mang đến sự bất hạnh cho em và cả cho anh. Em không đủ can đảm nhìn anh chết dần trong sự trong sáng, sự khoan dung độ lượng. Em đã bị nhiễm si đa....

- Tối nay, chú qua nhà tui chơi, tui có việc gấp nhờ chú giúp cho. Ráng giúp tui lần cuối nầy thôi.

Long chợt giật mình trước lời khẩn khoản đáng thương của người hàng xóm chắc có lẽ cũng gần đất xa trời. Ai đời hàng xóm hàng chục năm trời mà có dịp qua chơi nhà anh Sáu đâu. Mà thú thiệt Long cũng  “ ngán ” cái chuyện qua nhà người bị mắc bệnh “ Si đa” lắm. Thấy nó rờn rợn làm sao. Nhưng nhớ đến đôi mắt như cầu cứu, như trách hờn kia anh lại thay đổi ý định. Căn nhà lá thấp lè tè cuối xóm đã hiện ra trước mắt. Căn nhà nghèo nhất hẻm nầy và quanh năm không mấy người tới viếng thăm. Trước sân là chiếc võng dù củ mèm sắp rách bắt tréo qua nhánh cây trứng cá và cây khế cứ đung đưa trước gió.

Thấy Long bước đến sân nhà, anh Sáu ngồi bật dậy ngượng ngùng xin lỗi:

- Tui tưởng chú sợ nên hỏng dám tới đây. Thôi, ngồi ngoài nầy cho mát. À bữa nay tui với chú làm lai rai vài xị coi như tui tạ ơn chú. Chớ mai mốt....biết có còn......

-Thôi anh Sáu ơi!  Có chuyện gì anh nói đại cho tui nghe coi. Màu mè làm chi. Chỗ hàng xóm mà.

Đôi mắt anh Sáu bổng chùng xuống đầy vẻ uất ức như pha lẫn nỗi buồn sâu kín đang kéo về đây dày vò trái tim anh. Đôi tay khô đét xam xám giơ xương đang nổi rõ mồn một những cọng gân xanh đang co thắt bừng bực như chực chờ cơ hội nhảy tung ra ngoài. Đôi mắt đờ đẫn như mất cảm giác thâm quầng lộ hẳn ra phía ngoài thỉnh thoảng mới chớp mắt đôi lần. Anh ho sù sụ liên tục, tay cứ đè chặt cái ngực lép xẹp chỉ còn da bọc xương. Có lẽ cơ thể anh không còn sự chủ động về các giác quan nữa. Long bỗng thấy thương và cảm thông hơn bao giờ hết. Có lẽ không ai lại muốn chết bao giờ. Và khi không còn cơ hội để sống, họ lại tiếc nuối, trăn trở giành giật nó bằng mọi cách.

Ngày đó, anh Sáu xung phong đi bộ đội. Cái xóm nghèo làng đáy Tiệm Tôm – Ba Tri – Bến Tre ai cũng nói anh hơi tưng tửng. Cái ngày tập trung thanh niên lên đường, anh không hề có một người thân đến tiễn đưa. Nói cho chính xác Sáu cũng có một người yêu học cùng lớp nhưng cô ấy không có mặt vì giận dỗi tánh nết gàn bướng của anh.

Năm năm trời trên đất bạn, anh chưa một lần nhận thư. Có ai gởi đâu mà nhận. Mỗi lần anh quân bưu đến phát thư, anh lại lẳng lặng ra ngồi bên bờ suối để tự vấn lại cuộc đời đơn độc của mình. Có lần nỗi điên anh lấy súng bắn lên trời hết cả băng đạn làm đơn vị chạy nhốn nháo tưởng bọn Pôn Pốt truy kích. Sau lần đó anh bị kỷ luật suýt nữa tước quân tịch trả về địa phương. Cũng may thủ trưởng đơn vị thông hiểu hoàn cảnh nên được bảo lãnh ở lại. Ra quân với thương tật 7/8, anh về quê với sự cô đơn trống vắng không định hướng. Gia đình không còn ai, người yêu cũ đã lấy chồng.

- Rồi sao nữa ? Long thúc giục.

- Từ từ để tui kể. Chú hối quá tui nhớ hổng hết. Anh Sáu từ tốn nói. Anh lại ho một tràng dài trông thật khổ sở. Nước mắt, nước mũi chảy tèm lèm.

Bỗng nhiên cô gái ấy trở về với cái bầu to tướng.

- Cô gái nào ?, anh nói tắt tắt như vậy ai mà biết. Long hỏi dồn dập

- Thì cái cô bồ cũ của tui chứ ai, “cổ” bị thằng chồng Đài Loan nó lừa, “ện” cho cái bầu rồi nó trốn biệt. Làng xóm cười chê nên cổ hổng dám nhìn ai, còn tui thì...

- Thì sao? Bộ anh tính làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân hả?

- Mỹ nhân, mỹ nữ gì. Người ta khổ thì mình giúp. Vả lại sắp tới kỳ sinh nở rồi, bỏ cổ thì ai lo ? Anh trả lời với cái giọng thật buồn.

Sau đó anh rước cô ấy về và lo toan chu đáo như một người chồng như bao người chồng bình thường khác. Cả xóm Tiệm Tôm nầy ai gặp anh cũng cười chế nhạo. Mặc. Miễn là giúp được người khác trong lúc khó khăn. Lính mà. Anh tự nhủ với lòng. Mấy tháng sau, sau khi ra ruộng trở về anh không thấy vợ đâu. Trên bàn chỉ để lại một lá thư vĩnh biệt.

“ ...Anh thương. Cám ơn anh đã cưu mang cuộc đời em trong cơn khốn khó. Em thật hạnh phúc khi được ở bên anh, được anh chăm sóc. Nhưng anh ơi em muôn ngàn lần xin lỗi anh vì em đã mang đến sự bất hạnh cho em và cả cho anh. Em không đủ can đảm nhìn anh chết dần trong sự trong sáng, sự khoan dung độ lượng. Em đã bị nhiễm si đa....Em hiểu đó là hậu quả từ người chồng khốn nạn bội bạc trước đây, và đau đớn làm sao em lại mang căn bệnh ấy đến cho anh. Em không cố tâm làm như vậy xin anh hiểu và tha thứ cho em. Sáng nay em đi khám thai nhưng chưa kịp mừng vui thi người ta đã báo tin dữ cho em. Em đã nhẫn tâm giết chết con mình. Đau đớn lắm nhưng thà vậy còn hơn để nó sẽ chết dần như em, như anh. Em đi đây. Anh ơi tha lỗi cho em. Em sẽ chờ anh bên kia thế giới. Em.”

Đôi mắt anh Sáu bỗng đỏ lên sòng sọc. Hàng hàm răng anh nghiến rào rạo trông rất rợn người. Long lặng người nhìn lên ánh trăng bàng bạc càng về đêm càng tỏa sáng.

- Rồi anh có đi tìm cổ không ? Long cất tiếng phá tan bầu im lặng đến lạnh lùng.

- Có chớ sao không ? Mới đầu tui giận lắm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cổ cũng là nạn nhân thôi. Con người ta ai có có số mạng cả, buồn làm chi, mà buồn cũng không giải quyết được gì. Nhưng tới nay không có tin tức gì ráo. Mà tui cứ linh tính cổ còn sống hoài. Tui chờ cả mười năm nay, sức tàn lực kiệt rồi mà ....

Cô đơn trong nỗi chán chường, anh Sáu trả căn nhà tình nghĩa lại cho nhà nước rồi bỏ xứ qua đây lập nghiệp. Ra đi cũng phải thôi, sự chờ đợi nào rồi cũng đến ngày kết thúc. Hàng xóm nghe chuyện anh bị nhiễm si đa từ từ xa lánh. Đến trẻ con trước đây vốn xem anh như một người hùng của xóm biển này thấy anh từ xa đã ù ù bỏ chạy.. Cũng may, đồng đội cũ ở thành phố nầy biết chuyện nên xúm xít động viên anh. Họ còn tạo việc làm cho anh bằng một chân bảo vệ cơ quan. Sức khỏe anh yếu dần le lói như ngọn đèn trước gió. Lương và phụ cấp thương binh cũng tạm đủ sống để chống chọi với căn bệnh thế kỷ. Anh không còn sức lực để ăn ưống bình thường, cũng không có thú vui nào để tiêu tiền. Đều đặn mỗi tuần anh lại đến các cơ quan báo chí để nhắn tìm vợ với niềm tin le lói của một con người sắp ra đi vỉnh viễn.

Bạn bè tuy thương nhưng rất hiếm hoi đến thăm. Ai cũng bận nhiều công việc. Anh luôn tự trấn an như vậy khi nghĩ về đồng đội. Chỉ buồn là hầu như người dân cái hẻm nhỏ nầy - nơi anh sống khá lâu - vẫn dè chừng khi bất chợt gặp anh, có người vội vàng kéo những cánh cửa sắt to đùng khi thấy bóng anh thấp thoáng từ xa. Buồn. Nhưng anh không trách họ. Họ có quyền xử sự như vậy dù rất phủ phàng và cay độc với anh.

- Tui nói chuyện nầy với chú. Chú cố gắng giúp tui nghe. Tui dành dụm mấy năm nay được mấy chỉ vàng, tui giao lại cho chú để chú giúp đỡ bà con nghèo trong hẻm mình, nhất là mấy đứa nhỏ mồ côi như tui hồi nhỏ.

Nói xong anh lại ho. Mắt anh nhăm nghiền. Miệng lầm thầm điều gì mà chỉ có lẽ anh mới biết. Ly rượu rơi khỏi tay lúc nào không rõ.

Đám ma anh Sáu thật đơn sơ. Trong khoảng không đêm mờ mịt, hình như bóng dáng người vợ năm xưa đang phảng phất tìm về bên anh, như tạ lỗi với người quá cố, xin nối lại mối tình nghiệt ngã.

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Đăng nhập