Trang chủ Văn học Truyện Câu Chuyện Quan Vân Trường

Câu Chuyện Quan Vân Trường

Đã đọc: 11785           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tại Cung Trời Đao Lợi cứ ba trăm năm một lần, đều có vị bồ tát tên Mục Kiền Liên lên đây thuyết pháp. Đã có rất nhiều vị thượng thủ, nhân những buổi thuyết pháp này mà chứng được đại thừa, phá bỏ hồ nghi, mê chấp, yêu thích thiền định Ba-La-Mật mà thoát sanh về các cung trời cao hơn để từ đó tu chứng quả vị Bồ Tát hoặc A La Hán, Thanh Văn Duyên Giác hoặc Bích Chi Phật.

Kể từ khi Quan Vân Trường bị Lữ Mông chém đầu rồi đem thủ cấp dâng nạp cho Tào Tháo theo cái kế “Di họa Giang Đông” thấm thoắt đã 1800 năm. Nhờ sư cụ khuyên giải nên hiểu được lý vô thường, nhân quả của nhà Phật, nhờ lòng trung dũng, ngay thẳng, anh hùng, không đánh người ngã ngựa mà được thoát sanh về Cung Trời Đao Lợi hưởng phúc, ngày ngày đánh cờ, uống rượu, bàn luận thế sự với các vị anh hùng khác.

Tại Cung Trời Đao Lợi cứ ba trăm năm một lần, đều có vị bồ tát tên Mục Kiền Liên lên đây thuyết pháp. Đã có rất nhiều vị thượng thủ, nhân những buổi thuyết pháp này mà chứng được đại thừa, phá bỏ hồ nghi, mê chấp, yêu thích thiền định Ba-La-Mật mà thoát sanh về các cung trời cao hơn để từ đó tu chứng quả vị Bồ Tát hoặc A La Hán, Thanh Văn Duyên Giác hoặc Bích Chi Phật. Sau khi thuyết pháp xong, Bồ Tát Mục Kiền Liên toan vén mây để trở về thì Quan Vân Trường bước tới, níu áo, nhỏ nhẹ thưa:

-Xin Bồ Tát hãy thong thả để cho Vân Trường này thưa thỉnh đôi lời.

            Bồ Tát Mục Kiền Liên quay lại, ngạc nhiên nhìn Quan Vân Trường rồi hiền từ hỏi:

-Vân Trường à. Ta lên đây thuyết pháp tính ra đã được 1800 năm. Ta thấy nhà ngươi chỉ ngồi chăm chú nghe. Nay vì duyên cớ gì mà nhà ngươi thưa thỉnh ta đây?

            Quan Vân Trường sau một vài giây đắn đo, đáp:

-Tôi có chuyện này muốn nhờ Bồ Tát. Với sức thần thông, Bồ Tát có thể giúp tôi trở về thăm thế gian một lần được chăng? Lâu lắm rồi tôi muốn biết sự đời ở dưới đó như thế nào.

            Bồ Tát Mục Kiền Liên nghiêm trang nói:

-Vân Trường à. Với sức thần thông của ta, việc đưa người trở về nhìn lại cõi thế là chuyện dễ dàng. Thế nhưng nhà ngươi vốn xông pha chém giết nơi trận mạc đâu có hiểu chuyện đời như thế nào. Hơn thế nữa, cõi thế là cõi Diêm Phù Đề mà Đức Phật mô tả trong Kinh Pháp Hoa như là một nhà lửa tam giới, tham-dục bùng cháy từng giờ từng phút. Nơi tâm tính con người quay đảo cho nên ta sợ ngươi không sao chịu nổi những chuyện chướng tai gai mắt khôn lường ở dưới đó.

            Khẽ vuốt chòm râu dài, Quan Vân Trường ngửa mặt lên trời, cười ha hả, đáp:

-Bồ Tát, tôi quá ngũ quan trảm lục tướng, lấy đầu Nhan Lương, Văn Xủ như trở bàn tay, một mình phó hội Giang Đông như vào chỗ không người, xông pha trăm trận, gươm kề cổ không biến sắc, Hoa Đà dùng dao cắt nạo máu mủ, xương thịt mà vẫn điềm nhiên uống rượu thì xá gì những chuyện nhố nhăng ở trần gian.

            Vẫn với nụ cười hiền từ, Bồ Tát Mục Kiền Liên nói:

-Vân Trường à, ngươi chớ tự thị. Để ta nói cho ngươi biết. Xông pha vào hòn tên mũi đạn. Thấy quân thù không nao núng. Ngửi mùi thuốc súng mà hăng say tiến lên …đại loại như thế gọi là huyết dũng. Thấy chuyện bất bình không phải chuyện mình mà can thiệp. Trọng nghĩa kinh tài. Trung quân ái quốc…đại loại như thế gọi là khí dũng. Giận hờn không lộ ra mặt, thắng không kiêu, bại không nản. Vinh hoa phú quý coi nhẹ. Được thua vẫn vững như bàn thạch. Chỉ vì hoài bão mà đi tới…đại loại như thế gọi là thần dũng. Từ bỏ cung vàng điện ngọc, giã từ bao nhiêu cực phẩm, cực quý, tiện nghi của thế gian, trừ sạch tham-sân-si, phá bỏ tự ngã, không mê chấp, diệt hẳn ái- dục, tâm đại định, lòng từ bi chiếu sáng như mặt trăng, mặt trời. Đây là Bi-Trí-Dũng của chư Phật và Bồ Tát. Xét cho cùng ra, lòng can trường của ngươi mới chỉ liệt vào hàng khí dũng mà thôi. Do đó ta e ngươi không sao chịu nổi những chuyện đảo điên, khen chê, quái đản của thế gian.

            Dù nghe Bồ Tát Mục Kiền Liên biện giải thế Quan Vân Trường vẫn cứ nằng nặc:

-Bồ Tát cứ để tôi thử một lần cho biết. Tôi hứa với Bồ Tát là không nổi máu sân-si cho dù gặp chuyện chướng tai gai mắt như thế nào đi nữa.

            Biết tính khí Quan Vân Trường và cũng là dịp để Vân Trường học hỏi thêm về tính nhẫn nhục, Bồ Tát Mục Kiền Liên nói:

-Được rồi ta sẽ đưa ngươi đi. Nhưng ngươi chớ nổi cáu với chuyện đảo điên của thế gian nhé.

            Bằng sức thần thông, Bồ Tát Mục Kiền Liên đưa Quan Vân Trường tới thăm một khu thương mại đông đúc nhất của Hồng Kông. Vào thời điểm này Hồng Kông đã được chuyển giao cho Hoa Lục nhưng sinh hoạt làm ăn buôn bán không có gì đổi khác. Tại các tiệm bán lợn quay, mì, hủ tíu, tỉm-sấm, nhà hàng, tạp hóa, siêu thị, nữ trang, văn phòng bán bảo hiểm, vé máy bay, bán đồ kỷ niệm, bán trái cây, bánh kẹo, giầy dép, băng nhạc, tiệm chụp hình, tranh ảnh, văn phòng các bác sĩ, nha sĩ, tiệm thuốc tây, tiệm chụp hình, tiệm uốn tóc, mỹ viện, mỹ phẩm, ông thầy phong thủy, thày thuốc đông y, chuyên viên xoa nắn, thậm chí cả các ngân hàng, văn phòng địa ốc…cũng đều có một cái trang sơn màu đỏ. Tượng của Quan Công, mặt đỏ râu dài, tay cầm thanh long đao dưới luồng ánh sáng bập bùng tỏa ra từ mấy chiếc đèn đỏ đã tạo cho cái trang  và nhất là bức tượng đầy vẻ huyền bí, uy nghi. Sau khi dạo một vài vòng, nhìn vào một rừng những cái trang đó, Quan Vân Trường vuốt râu cười ha hả, nói:

- Bồ Tát có thấy không? Đâu đâu người ta cũng trưng bày và thờ phượng hình tượng của Vân Trường này. Xét ra tôi còn nổi tiếng hơn cả huynh trưởng tôi. Bao nhiêu nhân vật lẫy lững của thời Tam Quốc như Khổng Minh, Bàng Thống, Tào Tháo, Chu Du, Lữ Mông, Lữ Bố, Tư Mã Ý cũng không thể sánh bằng Vân Trường. Sao Bồ Tát lại nói lòng người ở chốn thế gian này đảo điên?

            Nói đến đây Quan Vân Trường lại đắc chí, vuốt râu ngửa mặt lên trời cười ha hả. Thấy vậy Bồ Tát Mục Kiền Liên nhỏ nhẹ nói:

-Vân Trường à, ngươi chớ tự thị. Ngươi chỉ nhìn thấy chỗ này mà không biết được chỗ kia. Hình tượng của nhà ngươi quả thật được thờ phượng lan tràn ở đây. Nhưng không phải họ thờ phương vì tôn kính những đức tính của nhà ngươi đâu. Ta thật sự không hiểu vì duyên cớ gì mà trần gian, nhất là người Tàu lại biến ngươi - một võ tướng trung cang, nghĩa khí thành một ông thần tài, tức là một ông thần dẫn khách hàng đến cho những con buôn đang làm chủ các cửa tiệm kia. Còn tại các đại học, các trung tâm văn hóa, các thư viện, nếu ngươi có dịp đến đó thì chẳng một ai đề cập đến nhà ngươi, chẳng ai trưng bày hình ảnh của nhà ngươi cả? Có chăng chỉ là một vài giây phút đọc tiểu thuyết để giải khuây mà thôi. Ta hỏi thật, bản thân nhà ngươi có khả năng hoặc thần lực nào để kéo hay dụ khách hàng đến cho các tiệm - chẳng hạn như tiệm bán lợn quay, bánh bao kia không?

Nghe Bồ Tát hỏi vậy, đang cao hứng, mặt Vân Trường xụ hẳn xuống, nói như muốn nổi cáu:

-Sao Bồ Tát hỏi thế? Lúc còn sống, nếu có phép thần thông thì Vân Trường này đâu có bị Lữ Mông chém đầu? Sau khi chết rồi, may nhờ sư cụ giảng giải, Vân Trường được thoát sanh về Cung Trời Đao Lợi, hơn 1800 năm rồi chẳng hề đi đâu, làm sao có khả năng dẫn mối, dẫn khách hàng đến cho bọn con buôn ở dưới trần gian này? Chà chà, bọn này nhục mạ Vân Trường quá đỗi! Ta vào sinh ra tử để khuôn phò Hán thất chứ đâu phải đứng đây để canh giữ cửa tiệm cho các ngươi!

            Nói rồi Quan Vân Trường săn tay áo, sấn tới toan đạp đổ mấy chiếc trang thờ ở mấy cửa tiệm. Rất may là Bồ Tát Mục Kiền Liên đã ngăn kịp rồi hiền từ nói:

- Vân Trường không được làm thế. Thôi chúng ta đi khỏi nơi đây. Ta sẽ dẫn nhà ngươi đi tới một chỗ khác để nhà ngươi có dịp tìm hiểu thêm về tâm tính bất thường của thế giới này.

            Rồi bằng sức thần thông, chỉ trong chớp mắt, Bồ Tát Mục Kiền Liên đưa Quan Vân Trường tới Khu China Town của Thành Phố San Francisco. Người Trung Hoa, dù di cư qua Tân Thế Giới làm phu đắp đường xe lửa lúc tóc còn quấn đuôi sam, vẫn còn giữ mãi cổ tục như lúc ở Quảng Đông, Vân Nam, Phúc Kiến v.v…Giống như các khu thương mại ở Hồng Kông, khắp nơi tràn đầy trang thờ Quan Vân Trường. Một bà Tàu đang sửa sang lại lễ lạc bao gồm vài cái bánh, nải chuối và ly nước lạnh. Sửa xong bà cầm ba cây nhang, kính cẩn đưa lên đầu. Óc tò mò nổi lên, Quan Vân Trường tiến tới, đứng bên cạnh để xem bà Tàu này nói gì. Bằng một giọng cung kính, khẩn thiết, bà Tàu lâm râm khấn vái:

 “Kính lạy Quan Ngài! Ngộ cắn rơm cắn cỏ kính lạy Quan Ngài! Cái tiệm hủ tíu của ngộ nó ế khách quá...”

Nghe tới đây thì Quan Vân Trường đã phần nào hiểu được tự sự, máu nóng nổi lên, Vân Trường túm lấy vai của bà Tàu lắc mạnh, nói:

- Hầy à! Nị đừng có nói nữa! Ta không giúp được nị đâu!”

Thế nhưng bà già Tàu vì không nghe được tiếng nói của Vân Trường cho nên vẫn tiếp tục khấn:

- Cái tiệm hủ tíu trước đây ngộ mua một trăm ngàn. Nay thời giá là hai trăm ngàn. Nếu Quan Ngài giúp ngộ bán được hoặc sang được thì ngộ sẽ cúng Quan Ngài một con heo quay!”

            Nghe tới đây thì Quan Vân Trường nộ khí xung thiên, giận dữ bước tới đạp tung cái trang, quát lớn:

- Bá ngọ cái nị! (*) Ông nội ngộ cũng không bán được cái tiệm hủ tíu này cho nị! Ngoài ra nị tham quá trời mà! Nị lời một trăm ngàn mà chỉ cúng ngộ có một con lợn quay thôi! Cúng xong rồi lợn quay vẫn thuộc về nị ! Ngộ có ăn được đâu? Thôi đừng làm chuyện điên khùng nữa!

            Trước tình thế bất ngờ như vậy, Bồ Tát Mục Kiền Liên không còn cách nào hơn là đưa ngay Quan Vân  Trường trở lại Cung Trời Đao Lợi.

 

♦ ♦ ♦

 

Dù đã về tới nơi, dù đã nghe lời khuyên giải, râu Quan Vân Trường vẫn còn dựng đứng lên vì tức giận. Kể từ đó, mỗi lần nghĩ đến chuyện trần gian, Quan Vân Trường hết sức ngán ngẩm, thấm thía lời dạy của Bồ Tát và không bao giờ muốn quay trở lại cái thế giới kỳ lạ này. Đó là một thế giới ảo mộng, khống chế bởi thần quyền, còn trí tuệ thì lu mờ. Vạn pháp quay đảo, luân hồi, lui tới. Chúng sinh lao vào trận đồ Tham-Ái-Dục như thiêu thân, nhận lấy rồi bỏ đi, tin đó rồi ruồng bỏ đó, thương đó rồi ghét đó, khen đó rồi chê đó, tôn thờ đó rồi phỉ báng đó, lòng hận thù thì lớn hơn cả vũ trụ còn tình thương thì chưa chứa đầy tòa nhà Liên Hiệp Quốc. Tất cả đều quay như chong chóng trong cái trục gọi là Vô Minh.

Đào Văn Bình

(Trích tuyển tập Mê Cung sắp xuất bản)

 

(*) Ngày xưa khi các vị sư tức giận không “mắng chửi”thô tục  như chúng ta mà dùng hai chữ “bá ngọ”.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

3.80

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập