Trang chủ | Văn học | Thơ | Tuyển tập 10 bài Số 124 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1231 đến số 1240)

Tuyển tập 10 bài Số 124 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1231 đến số 1240)

Đã đọc: 676           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Tung hê phù bọt mép !

02.  Chưa thấm tương chao

03.  Tay hoa nhiệm mầu

04.  Tu cái gì ?

05.  Xin chắp tay hoa

06.  Lòng nhớ dặn lòng

07.  Nhớ chùa nhớ quê

08.  Lối về ngàn xưa

09.  Toàn vẹn núi sông

10.  Quê hương ta đó

 

Tung hê phù bọt mép !

 

Mang cát đá trèo lên đồi viễn mộng

Ôm mơ hồ chụp bóng dáng chiêm bao

Quá tầm thường mà ngất ngưởng trên cao

Loa rỗng tuếch cố khua chiêng đánh trống

 

Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng

Lừa mình dối người, chuốt lấy tiêu vong

Câu nói đó, ai ai cũng nằm lòng

Nhưng làm được hay không, đó là chuyện khác

 

Có tài thiếu đức, coi chừng đại ác

Có đức thiếu tài, coi chừng đại ngu

Đại ngu muốn hại, chỉ hại vài người

Đại ác ra tay, trời nghiêng đất ngửa

 

Lời thánh hiền, bát thông kim cổ

Lời tiền nhân, gương sáng xưa nay

Kẻ hậu lai, sao chẳng học mảy may

Lại trây trét bùn đen pha sắc xám

 

Chị đứng trên đồng cạn

Anh đứng dưới đồng sâu

Em đứng tựa đầu cầu

Tôi giữa dòng nước xoáy

 

Thuyền độc mộc, giữ vài người nhắm mắt lèo lái

Còn bao nhiêu, tống khứ thảy xuống sông

Còn mạnh miệng là một bọn phản sòng

Nên lật tẩy rêu rao cùng thiên hạ

 

Tà với chánh, đánh lận con đen xối xả

Nghĩa với trung, đánh bạt mạng nhân tình

Bãi đầm lầy, ngập lút cổ, phết sình

Rồi kéo trướng, dựng màn mà hát bội

 

Chị không nói, nghĩa là chị đã nói

Em lặng yên, nghĩa là em hết lời

Anh trời trồng, nghĩa là anh nghẽn xôi

Tôi dậm đất, nghĩa là chè ớn cổ

 

Chúng sanh khổ, cuộc đời là biển khổ

Cõi ta đau, trần thế đãi trần lao

Đài hư danh đeo ngất ngưởng trên cao

Người ngoại cuộc tung hê phù bọt mép.

 

Tháng 02 – 2009

 

Chưa thấm tương chao

 

Tu mà chưa thấm tương chao

Lòng vòng ngoài ngõ chưa vào thiền na

Bụi bờ, lầm tưởng là nhà

Làm sao thoát khỏi ta bà trầm mê

Tu mà danh lợi đê mê

Ngã nhân bào ảnh tứ bề bủa vây

Vô tàm vô quý đu dây

Điểm tô sắc tướng xát xây thân tàn

Tu mà xách, vác, đeo, mang

Xây nhà trên cát, ngập tràn phù sa

Không nền, không móng, không đà

Đổ nhào xuống hố, kêu ca biển sầu

Tu mà kinh kệ đầu môi

Ngọt ngon chót lưỡi, chè xôi chưa đầy

Hầu bao nhồi nhét mỏi tay

Giả tâm bọc vỏ, mặt dày trơ trơ

Tu mà tâm địa tĩnh bơ

Tham sân si mạn, phớt lờ ngoài tai

Biện tranh thuyết giải thì tài

Tâm như, bổn tánh treo đài tầm không

Bọt bèo rác rưởi đầy sông

Trôi ra biển cả mênh mông ba đào

Tu mà thổi mộng chiêm bao

Loay hoay trước ngõ, cây đào ở đâu

Tu mà mặt mũi rầu rầu

Thân tâm mê muội, não sầu không tan

Hỏi sao không quá trễ tràng !!!

 

Tháng 02 – 2009 

 

Tay hoa nhiệm mầu

 

Chắp tay đảnh lễ Phật Đà

Chúng sanh quá khổ trong nhà phù sinh

Tam đồ bát nạn cực hình

Tham si, tật đố, hư vinh não phiền

Chắp tay lạy Đấng Từ Nghiêm

Đưa đường chỉ lối nổi chìm trần lao

Mờ mờ ảo ảnh chiêm bao

Bọt trôi biển mộng, bèo trào sông mê

Nhà xưa lạc lối đi về

Ta bà cuốn hút lê thê miệt mài

Chắp tay qùy dưới Phật đài

Xin nguyền ra khỏi đêm dài đã lâu

Từ khi bất giác chìm sâu

Ba đường sáu nẻo nát đầu tử sinh

Phóng lao hướng ngoại quên mình

Trần sa đắm lụy, vô minh đọa đày

Vào ra xuôi ngược lăn quay

Xuống lên qua lại xát xây lối mòn

Chắp tay lạy Đấng Từ Tôn

Chúng sanh mê muội nát hồn thương đau

Quên mình cũng có minh châu

Bên bờ giác ngạn hồi đầu đến ngay

Tiếng chuông thức tỉnh đêm ngày

Dứt mê là ngộ hiển bày chân tâm

Sáng hơn ánh sáng trăng rằm

Tròn hơn mười sáu trăng ngàn lung linh

Hồng tâm nhất điểm tánh linh

Ứng tùy hóa hiện vô sinh phương đài

Chắp tay cảm tạ Như Lai

Hồi đầu bỉ ngạn đáo lai liên tòa

Chúng con xin chắp tay hoa

Nhiệm mầu, vi diệu tay hoa nhiệm mầu.

 

Tháng 02 – 2009  

 

Tu cái gì ?

 

Chúng sanh khổ ải bởi si mê

Sân hận kiêu căng trải bốn bề

Phiền não trần sa luôn ập phủ

Nhà xưa quê cũ biết đâu về

 

Tác tạo trả vay nghiệp chất chồng

Cừu thù oán trái bủa gai chông

Ác tâm ác ý là hầm lửa

Thiêu đốt huyễn thân chẳng lựa lần

 

Đừng than biển khổ với luân hồi

Nhân ngã bỉ thử chính cái tôi

Kiếp trước kiếp này đeo cố thủ

Thì làm ông địa gác bình vôi

 

Không ai mang vác thế cho mình

Nhân quả tương ưng bóng với hình

Trốn chạy đường trời sao khỏi nắng

Đêm đen trăng dõi kéo về dinh

 

Biết tu, tự khắc sẽ an lành

Bèo bọt trôi sông, rã ảo danh

Đom đóm hư không, tiêu vọng tưởng

Hỏi chi mây trắng giữa trời xanh

 

Xin hỏi, khuyến tu, tu cái gì

Đã tu, đừng hỏi, cứ tu đi

Bát phong phe phảy tâm không động

Tu rị tu ri, tu rị, hì

 

Tu, là sửa lại mọi căn duyên

Dưỡng tánh, tu tâm, chẳng tốn tiền

Sửa đến khi nào hết chỗ sửa

Bồ đề vô thọ vĩnh an nhiên

 

Lúc đó, thử tìm khổ ở đâu

Đốt đèn soi rọi khắp năm châu

Muôn phương ngàn hướng đều im tiếng

Chữ khổ mất tiêu không ló đầu

 

Tâm bình, thế giới ắt an bình

Nhân loại, rộng ra khắp chúng sinh

Pháp giới dung thông tâm tánh Phật

Đại đồng nhất thể tự hòa minh.

 

Tháng 02 – 2009

 

Xin chắp tay hoa

 

Xin chắp tay hoa dưới Phật đài

Thành tâm đảnh lễ Đức Như Lai

Chứng minh gia hộ hằng sa cõi

Thoát khỏi tam đồ, bỉ ngạn lai

 

Xin chắp tay hoa đảnh lễ Ngài

Ta bà Giáo chủ Đấng Như Lai

Ban ân cứu tế chúng sanh khổ

Phản kỷ hồi quan ngộ bản lai

 

Ba đường sáu nẻo mãi trầm luân

Tâm địa chúng sanh cố dự phần

Quên hẳn đường về lên Tứ Thánh

Phong trần điên đảo ngập gian truân

 

Nghiệp dĩ đeo mang lội tử sinh

“Ba chìm bảy nổi chín lênh đênh”

Một mê, mười mẩn, trăm lăn lộn

Muôn hướng ngàn phương, đọa cực hình

 

Vô thỉ, khởi tâm bất giác rồi

Đến nay, còn lặn hụp lơi bơi

Vô chung, cuốn hút làm sao thoát

Bức trướng vô minh phủ bản hoài

 

Tử sinh, sinh tử, bởi tâm mê

Tâm ngộ, hốt nhiên biết nẻo về

Quê cũ phương đài hằng chiếu diệu

Quay đầu, thẳng tắp tới Tào Khê

 

Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười

Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi

Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát

Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi

 

Chắp tay đảnh lễ Phật Như Lai

Tự độ, độ tha, giác bản hoài

Bát nạn, tam đồ, cơn gió thoảng

Trước sân, hiện hữu một cành mai

 

Chắp tay đảnh lễ Đấng Từ Nghiêm

Cảm ứng Thích Tôn tự tánh thiền

Hóa hiện thường tùy tâm bất thối

Mười phương pháp giới thị như nhiên.

 

Tháng 02 – 2009

 

 Lòng nhớ dặn lòng !

 

Nay, tôi vốn ở xa nhà

Ngày mai xa nữa, biết là có nguôi

Bên kia, thung lũng ngậm ngùi

Bên này, thoải thoải triền đồi Chứa Chan

Đứng trên cửa ải Nam Quan

Lung linh lệ sử hàng ngàn năm xưa

Nhìn lên Bản Giốc nắng mưa

Nằm gai nếm mật dư thừa kiên trinh

Ta đi trên nước non mình

Nghe hồn sông núi nặng tình sơn khê

Sắt son nào vẹn câu thề

Nam nhi nữ kiệt lòng se thắt lòng

Nhớ về Hà Nội hoài mong

Cổ Loa in dấu, Thăng Long hiện hình

Vẳng nghe quan họ Bắc Ninh

Trống quân réo rắc uy linh chiến bào

Sông Gianh, gờn gợn máu đào

Bến Hải, lành lạnh cồn cào thịt xương

Cố Đô xứ Huế thương thương

Trường Tiền lỡ nhịp Sông Hương lỗi đò

Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ

Giã từ một chuyến đợi chờ mai sau

Qui Nhơn dừng lại giây lâu

Tháp Chàm xây xát sắc màu thời gian

Nhớ xưa Công Chúa ngọc vàng

Xót hương thẹn phấn lệ tràn đâu đây

Vào rừng dây quấn theo cây

Thuyền ai đẩy sóng, ngàn mây xa mờ

Đi vào cửa biển Cần Giờ

Đi thêm chút nữa đến bờ Thành Đô

Sài Gòn còn đó đêm mơ

Dừng chân Bến Nghé, ru hò Đồng Nai

Sài Gòn không thuở nào phai

Dù bao năm nữa, kéo dài tới đâu

Băng qua Mỹ Thuận vượt cầu

Miền Nam bát ngát một màu xanh xanh

Đất vàng đất bạc trong lành

Cửu Long chín cửa tung hoành viễn đông

Cần Thơ ửng nắng mây hồng

Chim chuyền dưới nước, cá lồng trên cao

Bước đi lòng dạ nao nao

Thuyền du sương gió, ai nào chi ai

Hà Tiên, Rạch Giá còn dài

Cà Mau cuối nẻo một mai vuông tròn

Nước đi, nước chảy về non

Non đi, non đợi chờ con nước về

Hẹn nhau, xin vẹn lời thề

Trường Sơn thôi nhé, vỗ về Biển Đông

Nhớ nghe, lòng nhớ dặn lòng !!!

 

Tháng 02 – 2009

 

Nhớ chùa nhớ quê

 

Chùa quê thanh đạm giữa thôn làng

Mỗi sáng mỗi chiều chuông mõ vang

Kinh kệ ngân nga reo ánh đạo

Đêm thanh gió mát rợp trăng vàng

 

Chùa quê nho nhỏ giữa thôn trang

Quyện khói trầm hương thoảng nhẹ nhàng

Thân thiện tin yêu thềm cửa Phật

Dân làng hoan hỷ sống hòa vang

 

Dân quê ai cũng mến thương chùa

Ngày tháng lại qua trải bốn mùa

Lão ấu nữ nam chung sức sống

Tương thân tương ái tránh hơn thua

 

Mồng một, ba mươi, mười bốn, rằm

Cả làng lũ lượt vẻ băn khoăn

Xôi chè bánh chuối bày la liệt

Trước cúng, sau ăn, đều ấm lòng

 

Từ nhỏ lớn lên đã có chùa

Có trăng, có gió, mạ xanh lơ

Có đồng, có ruộng, thơm mùi lúa

Nên nhớ tới quê, lại nhớ chùa 

 

Nhớ chùa lại nhớ đến tình quê

Dù có đi đâu cũng nhớ về

Như nước nhớ nguồn cây nhớ cội

Vì chùa chan chứa trọn tình quê.

 

Tháng 02 – 2009

 

Lối về ngàn xưa

 

Ta xin tìm lại nét trinh nguyên

Từ thuở ra đi khắp mọi miền

Thỉnh thoảng mơ về hình bóng cũ

Rêu mờ ẩn hiện cuối trời quên

 

Ra đi, từ vọng gác Hoa Nghiêm

Dần bỏ xa em khuất nẻo « thuyền »

Phiêu bạt trường đời phơi gió bụi

Ba đường sáu nẻo mãi lênh đênh

 

Từ thuở ra đi, bóng đổ dài

Tử sinh nặng trĩu cả đôi vai

Càng xa vóc dáng nghìn xưa ấy

Nhòa nhạt rong rêu phủ lối hài

 

Nhiều khi ta muốn gọi tên em

Ma qủy hiện hình muốn đảo điên

Bày thế trận đồ muôn bát quái

Hồn phiêu phách tán lạc đêm đen

 

Ta biết rằng em thân cận ta

Mờ mờ ảo ảo nhưng không xa

Vì em chẳng hiện cho ta thấy

Mặt mũi xưa nay chưa nhận ra

 

Em vẫn là em của thuở nào

Nhưng ta mộng mị như chiêm bao

Hồn mê gợi nhớ ngàn yêu dấu

Chợt tỉnh, mắt mơ đượm gối đào

 

Ta biết, đường ngang xẻ lối về

Thế trần dong ruổi vạn sơn khê

Nên em ẩn kín thềm hoang lạnh

Mong mỏi một mai ta trở về

 

Hôm nay, ta đã quyết đi về

Em hiện nguyên hình bóng dáng xưa

Vẫn nét diệu kỳ siêu tuyệt ấy

Cùng ta sánh bước dẫn nhau về

 

Quê nhà vắng bóng đã từ lâu

Nay trở về, nhìn trước ngó sau

Ăm ắp tròn đầy không biển đổi

Em cùng ta sống mãi thiên thu.

 

Tháng 02 – 2009

   

Toàn vẹn núi sông

 

Trả lại núi sông của Việt Nam

Hễ ai, mang máu đỏ da vàng

Hễ ai, của giống dòng Hồng Lạc

Là chủ đất trời khắp Việt Nam

 

Từ núi, xuyên sông, đến đảo hòn

Phố phường, thị xã, đến nông thôn

Vùng trời, vùng biển, liền biên giới

Là của Việt Nam, phải vẹn toàn

 

Trả lại núi sông giống Lạc Hồng

Ngàn xưa, xương máu của cha ông

Ngàn sau, da thịt của con cháu

Triệu triệu con tim, một tấm lòng

 

Không ai, đem xẻ núi chia sông

Dưới đất, trên không, hay ruộng đồng

Giữa biển, giữa rừng, hay giới tuyến

Kinh qua thời đại, mọi hưng vong

 

Lịch sử, năm ngàn năm văn hiến

Dư đồ một mảnh, vẹn non sông

Hình cong chữ S thiêng liêng ấy

Trường Sơn hùng vĩ, thét Biển Đông

 

Dân tộc Việt Nam, dũng khí thừa

Đạp băng tất cả mọi hơn thua

Ngoại xâm, nội loạn, hay ô hợp

Một quyết ra tay trị, phải chừa

 

Đó là bài học tự ngàn xưa

Và biết bao lần, ai nhớ chưa

Đừng để ra tay, thì quá trễ

Tàn dư nhục nhã, gió mưa lùa

 

Lời Hịch ban ra, nhất nhất hành

Sử xanh, phải trọn vẹn đan thanh

Sắt son, phải trọn vẹn son sắt

Chẳng bớt, chẳng thêm, chẳng lá cành.

 

Tháng 03 – 2009

 

Quê hương ta đó

 

Quê hương ta đó, đẹp muôn đời

Cẩm tú sơn hà, tự sáng soi

Hòn ngọc trời nam tròn sắc thể

Lồng trong vũ trụ nét tinh khôi

 

Quê hương ta đó, vĩnh châu viên

Thời đại chuyển lưu, kế thế truyền

Dòng giống Lạc Hồng, trang lẫm liệt

Nghìn năm sông núi, vạn hùng thiêng

 

Quê hương ta đó, mãi nên thơ

Từ thuở Hùng Vương tuyên phất cờ

Tự cổ tới kim, xuyên hậu thế

Việt Nam muôn thuở đẹp như mơ

 

Trong Em, trọn vẹn giống da vàng

Trong Chị, trung trinh Mẹ Việt Nam

Ẩn chứa trong anh, dòng bất khuất

Còn tôi, lưu giữ nét Văn Lang

 

Đội trời, đạp đất, sống hiên ngang

Lửa thép càng nung, luyện đá vàng

Son sắt tô bồi thêm rạng rỡ

Sao dời, vật đổi, chẳng hề nan

 

Quê hương ta đó, lúa thơm bông

Giồng sắn, ngô khoai, ngát ruộng đồng

Mơn mởn mạ non, đùa gió nắng

Ươm đồng xanh gội khắp non sông

 

Quê hương ta đó, núi đeo non

Biển kéo bờ xa, đảo kéo hòn

Lồng lộng cho sông dài biển rộng

Mênh mang cho dấu ngọc tâm đoan

 

Đi đâu, ta cũng nhớ quê hương

Nhớ nước, nhớ non, nhớ phố phường

Nhớ ruộng, nhớ đồng, nhớ biển gọi

Nhớ tình, nhớ tự, nhớ yêu thương

 

Quê hương ta đó, vẹn câu thề

Dù có đi đâu, cũng trở về

Như nước có nguồn, cây có cội

Đời sau thuở trước, mãi tôn thờ

 

Mỗi người hãy góp một bàn tay

Khác ý tâm đồng, cùng đắp xây

Như nước muôn sông về biển cả

Như tay năm ngón của bàn tay

 

Triệu triệu con tim, một tấm lòng

Ngàn năm lịch sử chảy theo dòng

Quê hương yêu dấu như tên gọi

Là của Việt Nam, của Lạc Hồng.

 

Tháng 03 – 2009

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập