Trang chủ | Văn học | Thơ | Tuyển tập 10 bài Số 123 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1221 đến số 1230)

Tuyển tập 10 bài Số 123 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1221 đến số 1230)

Đã đọc: 754           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Dòng sông mấy bến !

02.  Một khối tình quê !

03.  Cho nhau nụ cười

04.  Hai tiếng quê hương

05.  Cái kiếp mồ côi

06.  Trả lại cho em

07.  Cô gái nhà quê

08.  Đâu là quê hương

09.  Vui với học đường

10.  Đi giữa Lòng Đất Mẹ

 

Dòng sông mấy bến !

 

Này chị, cớ sao đượm vẻ buồn

Nhìn đôi mắt chị chứa sầu vương

Hình như có cái gì trong đó

U uẩn hai bờ đọng ngấn sương

 

Cho em chia sẻ một đôi lời

Trút bớt, nguồn cơn có thể vơi

Chôn chặt sẽ buồn đau lắm chị

Nhìn tôi chị nhoẻn nụ khô cười

 

Đời chị ôi thôi, khổ lắm em

Thời gian không đủ sức dần quên

Chẳng qua động não thành đông đá

Mi mắt nhẵn mòn thấm lệ hoen

 

Ngày xưa mẹ nói, vểnh tai nghe

Nước đục, nước trong, nước xoáy khe

Bến nước mười hai đày trọn kiếp

Duyên tình duyên phận chết duyên se

 

Vừa mới lớn lên, đâu biết gì

Ước mơ vẽ lối phủ đường đi

Túp lều lý tưởng xây hy vọng

Nhà sụp, mơ tan, khổ nó đì

 

Lấy chồng, chồng chổng, còn hơn không

Không những trôi dòng nước đục trong

Mà ngập bùn lầy trơ nước đọng

Tệ hơn đeo ách với đeo gông

 

Hồi nhỏ ngân nga chinh phụ ngâm

Xếp khăn nhỏ lệ gởi vầng trăng

Mai kia mở lại xem từng tấm

Thật đẹp, cho dù có lạnh căm

 

Phần chị, giọt khô đâu có còn

Chảy mòn hai lối, nát lòng son

Con tim cũng chết từ khi ấy

Từ thưở vu quy cái nợ chồng

 

Ngán thay, nguyệt lão khéo se tơ

Đày đọa lương duyên đến dại khờ

Rồi đổ cho nhân tình thế thái

Phải chi, ở giá đợi ra mồ

 

Có chồng, còn khổ lúc hơn không

Con gái lớn lên lại lấy chồng

Mấy kẻ đeo bờ duyên hạnh phúc

Bao người tàn tạ bến trôi sông

 

Thôi thì cũng một kiếp ba sinh

Ở đó bướm hoa với tự tình

Hương chết tàn phai phơi nhụy héo

Rồi con rồi cái với lao linh

 

Khổ thế thật sao hở chị ơi

Em nghe, miệng mở chẳng nên lời

Sông dài mấy bến, trong hay đục

Ở giá thì sao, hỡ cuộc đời.

 

Tháng 02 – 2009

 

Một khối tình quê !

 

Tôi thấy anh buồn, nghĩ ngợi xa

Đến gần, kiếm chuyện hỏi lân la

Sao anh khắc khoải trời cô đọng

Anh bảo rằng anh thương nhớ nhà

 

Ủa, nhà anh ở đó kia mà

Thỉnh thoảng đi ngang thấy thoáng qua

Từ thuở đầu xanh, nay tóc trắng

Sao anh còn bảo nhớ thương nhà

 

Nơi tôi ở đó không là nhà

Thật sự của người, đâu của ta

Lữ thứ đong đời chôn quán trọ

Trong tôi, ẩn kín một quê nhà

 

Tôi đã mang thân kiếp viễn phương

Quê hương từ đó biệt miên trường

Thời gian thấm thoát trôi năm tháng

Trôi nổi bềnh bồng vạn nhớ thương

 

Tôi đã ra đi tự thuở nào

Đôi năm còn đỡ, chẳng là bao

Đến nay, mấy chục, còn chi nữa

Sỏi đá hao mòn, da thịt thau

 

Đâu dễ gì ai hiểu nước mình

Đèn ai nấy sáng, nấy tơ tình

Người ngoài sao hiểu trong chăn ấy

Rận rệp chằng ăn đọa cực hình

 

Đâu ai tự nguyện kiếp lưu đày

Trả giá tử thần, tay trắng tay

Tứ cố vô thân, đời biệt xứ

Quê nhà một cõi gởi ngàn mây

 

Đâu ai muốn sống kiếp tha hương

Phiêu bạt muôn phương tấp vạn đường

Vật vã cuộc đời vùi bóng tối

Con tim tan tác máu vương vương

 

Xin lỗi, tôi không dám động đâu

Hèn chi, anh gói trọn ưu sầu

Chiều chiều anh đứng trên triền núi

Nhìn bóng hoàng hôn, nhìn biển sâu

 

Nhiều khi tôi thấy những đêm khuya

Anh vẫn đứng đây chưa muốn về

Nhìn đất nhìn trời nhìn vũ trụ

Trăng sao đếm giọt nhỏ chia lìa

 

Cảm ơn chia sẻ nỗi tình quê

Một khối tình quê chất nặng nề

Mai mốt biết đâu ta gặp lại

Có gì, anh hãy kể tôi nghe !

 

Tháng 02 – 2009

 

Cho nhau nụ cười

 

Ai ai cũng có nụ cười

Phải chi trao tặng nụ cười cho nhau

Cuộc đời sẽ bớt khổ đau

Nhân gian sẽ bớt bãi sầu đắng cay

Tiền khiên sẽ giảm trả vay

Oan trái sẽ giảm bủa vây chất chồng

Oán cừu hết chỗ cân đong

Hận thù hết chỗ tréo tròng tang thương

Nụ cười mầu nhiệm không lường

Trao nhau, đón nhận, rộng đường tương giao

Nụ cười diễm phúc biết bao

Năm châu bốn biển cổng rào mở toang

Nụ cười dấu ấn điểm son

Xa nhau, thân thiện vẫn còn mến nhau

Núi cao, hố thẳm, biển sâu

Vẫn không cách trở nhịp cầu lại qua

Niềm vui mở cửa trong nhà

Băng ra đầu ngõ, lan xa ngoài đường

Niềm vui ngập bến thanh lương

Tràn lòng nhân thế thơm hương tình người

Ai ơi, trân quý nụ cười

Nở hoa thiện mỹ đẹp tươi xây đời

Ai ơi, trao tặng nụ cười

Kết hoa thân ái cho đời an vui.

 

Tháng 02 – 2009

 

Hai tiếng Quê Hương

 

Quê hương non nước hữu tình

Bóng hình hòa quyện như mình với ta

Quê hương non nước thiết tha

Đi đâu cũng nhớ như ta với mình

Nhớ dòng sông nhỏ xinh xinh

Ruộng đồng ôm ấp mạ xanh lúa vàng

Đầu trên xóm dưới cả làng

Dân quê cùng sống nhẹ nhàng ấm êm

Đêm về đợi ánh trăng lên

Dưới trăng giã gạo, bên hiên ai cười

Một mai mười mấy đôi mươi

Cuộc đời đưa đẩy trường đời bước đi

Còn ai phố thị kinh kỳ

Phồn hoa đô hội làm vì bao phen

Sân trường mài nhẵn sách đèn

Phố phường xanh đỏ thân quen mắt nhìn

Hàng me, ghế đá công viên

Cà phê, quán cốc, bên thềm chờ ai

Đường xa ghi dấu hoa cài

Ngõ vắng thấp thoáng lối hài buồn trông

Cái thời tuổi ngọc thiên thần

Vụt bay qua khỏi tần ngần ngả ba

Ngã nào cũng lắm phong ba

Ngã nào cũng lắm trầm kha trăm đường

Không như cái thuở học đường

Vẽ trang giấy trắng  thơm lừng mộng mơ

Một sông mấy bến mấy bờ

Một cầu mấy nhịp ai ngờ chi ai

Cuộc đời lắm nẻo chông gai

Trường đời lắm nẻo cũng dài đời thôi

Vậy mà, nơi đó quê tôi

Cuối sông quê chị, bên đồi quê em

Còn kia, nơi đó quê anh

Khi xa, mới biết đoạn đành tóc tơ

Quê hương ôm ấp hằng mơ

Như đêm hoang tịch đợi chờ thấm sương

Nhớ thương hai tiếng quê hương

Như sương thấm lạnh tư lường đêm sâu

Quê hương ghi dấu trong đầu

Ghi vào lòng dạ bắc cầu trần ai

Quê hương, hai tiếng còn dài !!!

 

Tháng 02 – 2009

 

Cái kiếp mồ côi

 

Cái kiếp mồ côi thật bẽ bàng

Tìm trong khắp cả cõi trần gian

Ước ao một tiếng kêu Cha Mẹ

Im bặt thiên thu chẳng ngó ngàng

 

Mồ côi, không biết tự bao giờ

Có lẽ ngay từ lúc bé thơ

Vừa mới sinh ra, đà đón nhận

Suốt đời lầm lũi kiếp bơ vơ

 

Được sống là may, nghiệp dĩ mà

Cảm ơn mầm móng kia là Cha

Cảm ơn sinh nở kia là Mẹ

Và cảm ơn đời nuôi dưỡng nha

 

Có thể sinh nhầm lúc loạn ly

Mẹ Cha gặp nạn xuống âm ty

Bé thơ chong mắt nhìn trần thế

Thiên hạ lượm về bỏ ký nhi

 

Có thể sinh nhầm bởi nghịch duyên

Mẹ Cha kham nhẫn, lạnh như tiền

Bế con đem thả lăn đâu đó

Đứt ruột đứt gan túc trái phiền

 

Khai sanh ghi rõ chữ vô danh

Nguyên quán không đề, trống một khoanh

Ngày tháng lại do hộ tịch đặt

Hỏi trời nhìn đất ngó ông xanh

 

Bởi muốn tìm ra gốc gác thôi

Còn thơ, không biết gì là đời

Lớn lên, cho thỏa lòng đành đoạn

Dù muốn dù không, cũng kiếp người

 

Tôi vẫn an vui sống với đời

Niềm riêng dấu kín mình tôi thôi

Có ai lỡ biết, thì cơ cảm

Thân phận đành cam một góc trời

 

Cho nên tội nghiệp trẻ mồ côi

Tôi muốn sẻ chia mọi thiệt thòi

Cứu giúp âm thầm nhưng tận lực

Vì tôi cũng một kẻ mồ côi

 

Cảm ơn nhân thế đã cưu mang

Bao trại mồ côi trên thế gian

Chứ nếu không thì, sao biết được

Biết đâu đã lụn tắt tro tàn

 

Phải thế hay không hỡi các em

Ghi lòng khắc dạ chứ đừng quên

Dòng đời dù có trôi muôn ngả

Ta vẫn nhớ ơn như trước đèn

 

Mồ côi, không phải chỉ riêng em

Hàng vạn, hàng ngàn, hàng triệu em

Nhân thế ra tay hằng bảo bọc

Nếu không, băng giá đã buông rèm.

 

Tháng 02 – 2009

 

Trả lại cho em

 

Trả lại cho em cái tuổi thơ

Hái hoa, đuổi bướm, nhảy cò cò

Kéo dây, cút bắt, cùng u quạ

Trong trắng như trang giấy học trò

 

Trả lại cho em cái tuổi thơ

Nghĩ xa chưa tới, đói chưa lo

Vui cười, ăn nói, vô tư lự

Nhìn đất nhìn trời, dệt mộng mơ

 

Cho em sống lại tuổi hồn nhiên

Chẳng bận tâm cơm áo gạo tiền

Chẳng động não quyền danh lợi thế

Bon chen, vật lộn, muốn khùng điên

 

Cho em sống lại tuổi thiên thần

« Hồn bướm mơ tiên » nhẹ bước chân

Đêm ngủ ru đời trên gối mộng

Mây bay gió thoảng gởi phù vân

 

Cho em sống lại tuổi thần tiên

Cái tuổi ươm mơ dệt mắt huyền

Chưa vướng trần ai phơi gió bụi

Sương sa, nắng táp, vãi ưu phiền

 

Cho em sống lại thuở còn thơ

Cái thuở ươm đời trong mắt mơ

Chưa nhuốm trần ai đầy khổ lụy

Tả tơi sóng lệ, ngập hai bờ

 

Nếu biết vầy, không muốn lớn đâu

Lớn lên mới biết khổ ưu sầu

Cuộc đời nước mắt nhiều hơn biển

Chân lý ai kia đã nói rồi

 

Nếu biết vầy, không muốn lớn đâu

Bùn pha sắc xám xoáy qua cầu

Bọt bèo rác rưới tuôn tơi tấp

Xây xát hồn đau phủ ngập đầu

 

Em muốn, nhưng ai trả được nào

Đừng mơ sự thật của chiêm bao

Bừng con mắt dậy nhìn trần thế

Xin chớ hoài mong giấc mộng đào

 

Tuổi thơ một thoáng đã qua đi

Như vẫy tay chào lúc biệt ly

Xa tít còn hơn đò vĩ tuyến

Cố đô sầu mộng vọng kinh kỳ

 

Thôi thì, em tự trả cho em

Lưu ký trang thư con dế mèn

Công chúa Lọ Lem trong cốt truyện

Mành thưa vén nhẹ thả buông rèm.

 

Tháng 02 – 2009 

 

Cô gái nhà quê

 

Em là cô gái ở nhà quê

Sống thật chân, ăn nói vụng về

Không biết đãi bôi mùi đắng ngọt

Không kỳ kèo nặng nhẹ chua ngoa

 

Em là cô gái ở thôn trang

Mộc mạc đơn sơ, chuộng dịu dàng

Giản dị, bình dân, yêu thiện mỹ

Như đồng quê rợp bóng trăng ngàn

 

Mùa lên, tay cấy, phụ tay cày

Tay gặt, tay phơi, tay giã xay

Cơm độn ngô khoai chờ lúa mới

Ngày qua tháng lại cũng vui vầy

 

Mấy hàng rau đắng mọc sau hè

Muốn nấu canh chua, có lá me

Rau húng, rau ngò, thơm bát ngát

Bếp hồng ấm lửa mái tranh che

 

Nhiều đêm tắm mát dưới sông trăng

Vỗ nước lao chao giỡn chị hằng

Chú Cuội buồn buồn trên bóng nguyệt

Hè nhau một lũ, cười nhăn răng

 

Có đêm giặt áo phơi bên đê

Mấy tiếng đồng hồ chẳng chịu khô

Vọc cát, rồi ùa ra tắm nữa

Nước sông bịn rịn chửa cho về

 

Thỉnh thoảng, có khi lên thị thành

Nhiều đường, đèn đỏ với đèn xanh

Chân run lập cập vừa chưa bước

Xe cộ ùn ùn, đứng ngó quanh

 

Phố phường đô hội, thật xa hoa

Vật chất văn minh quá đẫy đà

Dinh thự lâu đài cao ngất ngưởng

Còn em, vẫn chiếc áo bà ba

 

Xinh xinh trúc biếc, lũy tre làng

Mơn mởn mạ xanh, lúa óng vàng

Bánh ít làn da đeo gió nắng

Gái quê dệt lụa, hát thôn trang

 

Em là cô gái của nhà quê

Từ thuở sinh ra đến tóc thề

Tới lúc băng đồi cao bóng xế

Suốt đời sống trọn gái nhà quê.

  

Tháng 02 – 2009

 

Đâu là quê hương

 

Nơi tôi đang sống

Cũng là đất, cũng là trời

Cũng nắng sớm ban mai

Cũng hoàng hôn chiều xuống

Đêm đêm, ngàn sao chiếu rọi

Khuya khuya, gõ nhịp canh thâu

Người già lấm tấm trắng đầu

Người trẻ tóc xanh óng mượt

Biển giỡn sóng đua làn nước biếc

Núi đùa rừng trùng điệp cây xanh

Cũng cơn gió thoảng trong lành

Cũng hong tia nắng, soi nhành thùy dương

Hoa kia cũng có mùi hương

Lá kia cũng có giọt sương treo cành

Nhưng chừng như

Đi vào chiều sâu cô quạnh

Đi vào chiều rộng thê lương

Đãi qua lọc lại nghê thường

Nơi đây, không phải quê hương của mình

Dù cho, đánh tráo tự tình

Trần gian quán trọ lao linh làm gì

Nhưng

Lại cái chữ nhưng quay quắc

Lại cái chữ nhưng cay nghiệt hiện hình

Của người, đâu phải của mình

Nhận bừa đánh lận thật tình éo le

Người ta dù vểnh tai che

Còn mình sao chịu thả bè tuyệt vong

Nên

Nơi tôi đang sống

Đất kia là đất

Trời kia là trời

Của người, không phải của tôi

Của tôi, thật quá xa rồi phải không

Vẽ vòng tròn kín cong cong

Gởi về chót đỉnh mà hong cuối chiều

Đợi hoàng hôn xuống tịch liêu

Chờ sâu đêm lạnh quốc kêu canh trường

Hỏi đâu là chốn quê hương

Xa xa nghe tiếng trùng dương vọng về

Núi rừng tê tỉ sơn khê

Non sông réo rắc bốn bề mênh mông !

 

Tháng 02 – 2009 

 

Vui với học đường

 

Này nhé, cứ vui với học đường

Đừng mong cho sớm được ra trường

Dễ gì sống mãi cùng đèn sách

Mai mốt xa rồi, vọng nhớ thương

 

Hai buổi an vui với mái trường

Học hành, bác học lẫn từ chương

Hiểu sâu kiến thức trong thiên hạ

Mai mốt tang bồng với bốn phương

 

Ươm tà áo trắng gió bay bay

Bụi phấn bảng đen đeo tháng ngày

Dệt mộng thư sinh treo diễm ảo

Phương đài hóa cảnh nắm trên tay

 

Này, đàn em nhỏ của tôi ơi

Chuẩn bị hành trang cho cuộc đời

Rèn luyện, tô bồi nhân - trí - đức

Mai sau phụng hiến lại cho đời

 

Mài trang giấy trắng nhẵn sân trường

Quân tử trượng phu tô đậm gương

Nghĩa khí anh thư bồi phẩm chất

Hùng anh tiết liệt trau cương thường

 

Đá mòn, nước chảy chẳng lung lay

Vật đổi, sao dời, chẳng ngán thay

Bóng tối phù sinh đừng biến chất

Thiều quang sáng tỏa tựa ban ngày

 

Một mai, em sẽ bước vào đời

Trần thế nhân gian là cuộc chơi

Sắt thép vàng thau đem thử lửa

Rồi em mới biết mặt trong đời.

 

Tháng 02 – 2009

 

Đi giữa Lòng Đất Mẹ

 

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta thấy nhau từ thuở ban sơ

Mắt nhìn đời dịu ngọt nên thơ

Hòa điệu sống, cho con tim biết thở

Tiếng tạ từ, em chưa từng biết nói

Tiếng phân ly, chị chưa hé làn môi

Tiếng hờn căm, anh chưa gắn trong đầu

Tiếng đạp đổ, tôi chưa xây khối óc

Mẹ dạy con, lớn lên, làm người có đức

Khuyên răn con, lớn lên, làm người có nhân

Không hại người, hại vật, tranh phân

Danh lợi quyền uy chỉ là bọt bèo dâu biển

Vào học đường, tiếng Thầy Cô mòn bụi phấn

Dạy học trò tô đậm trên giấy trắng

Đức quân tử xây đời thánh thiện

Đức trượng phu tế thế quần anh

Không hẹp hòi, ích kỷ, ghét ganh

Đừng chứa chấp lòng lang dạ sói

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta nghe nhau tình tự thương yêu

Nhịp cầu tre bắc nẻo cầu kiều

Sông bến nước đò đưa sóng vỗ

Đày nhau chi, một đời gian khổ

Đọa nhau chi, một kiếp ba sinh

Cát đá kia, ê ẩm rêm mình

Và chúng ta, dẫu tàn phai sinh lực

Đôi mắt em, vẫn là mắt huyền bánh ít

Đôi tay chị, vẫn là tay gói bánh quy

Con người anh, vẫn Việt Nam muôn thuở cao kỳ

Thế còn tôi, không hao mòn tâm tư dũng khí

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta nghe như thế ấy

Dù phong ba, đừng để mẹ thương đau

Dù biển dâu, đừng để mẹ bạc đầu

Vì tóc mẹ đâu còn đen, mà bạc

Chúng ta đi, nghe tâm hồn thổn thức

Nghe cõi lòng, ruột dạ nát tâm can

Anh em chúng ta, máu đỏ da vàng

Sao để Mẹ phủ bao lần tóc trắng !

 

Tháng 02 – 2009

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập