Trang chủ | Văn học | Thơ | Tuyển tập 10 bài Số 121 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1201 đến số 1210)

Tuyển tập 10 bài Số 121 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1201 đến số 1210)

Đã đọc: 703           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Còn viết nổi không ?      1201

02.  Ai bảo em là quê hương 1202

03.  Tôi vẫn mang theo        1203

04.  Đời lữ thứ là thế đó       1204

05.  Chưa nát đầu vũ trụ      1205

06.  Nhặt bóng ru mơ           1206

07.  Ôm quê hương vào lòng  1207

08.  Trổi khúc hoan ca           1208

09.  Trả lại núi sông             1209

10.  Ta dắt nhau về              1210

 

Còn viết nổi không ?

 

Không biết ta còn viết nổi không

Văn chương chữ nghĩa thả trôi sông

Tâm tư ý tưởng treo màn gió

Mực cạn bút cùn giấy bỏ không

 

Lần mò từ ngữ kiếm không ra

Câu cú lan man tựa trúng tà

Vần điệu phập phều tan bọt sóng

Trầm ngâm thổi bộng hát thi ca

 

Này hỡi, nàng thơ trốn ở đâu

Trêu ngươi chi lắm, hãy ra mau

Kẻo ta chôn chặt hồn thơ chết

Trả lại thiên thu thơ mộng sầu

 

Là thơ, nguồn mạch mãi khơi dòng

Gượng ép, nên thơ chẳng có hồn

Cứ sống cùng thơ hòa ý vị

Thơ nằm góc biển gối đầu non

 

Thẩn thơ thơ thẩn mới làm thơ

Lựa chữ lựa vần, thơ cóc khô

Bít lối, chận hang, cóc hết nhảy

Cóc ngồi, cóc đứng, cóc lô nhô

 

« Con cóc trong hang

Con cóc nhảy ra

Con cóc nhảy ra

Con cóc ngồi đó

Con cóc ngồi đó

Con cóc nhảy đi »

 

Thế mà, quả thật một bài thơ

Sống động, tự nhiên, chẳng ỡm ờ

Hiện thực, tròn đầy, không đẽo gọt

Nàng thơ kim cổ, đẹp như mơ.

 

Tháng 02 – 2009

 

Ai bảo em là quê hương

 

Ai bảo em là quê hương

Cho tôi ươm lòng tình tự

Ai bảo em là quê cũ

Cho tôi mơ vọng lối về

Ai bảo em là tình quê

Cho tôi đong đầy kỷ niệm

Ai bảo em là trúc biếc

Cho tôi bao lũy tre xanh

Ai bảo em đứng đầu gành

Cho tôi bờ xa biển rộng

Ai bảo em là làn sóng

Cho tôi nước chảy sông dài

Ai bảo em bông cỏ may

Cho tôi dặm trường đan kín

Đầu thôn, đường xưa in bóng

Cuối xóm, lối nhỏ in hình

Có dòng sông quyện xinh xinh 

Bờ cây gió lồng trưa nắng

Vẽ lên bên bờ cát trắng

Quê hương dịu ngọt trong lành

Ấm nồng bếp lửa mái tranh

Tình quê nuôi ta khôn lớn

Ra đi chân trời góc biển

Ở đâu cũng nhớ nhung về

Bởi em là nẻo tình quê

Chiếm trọn con tim khối óc

Hố thẳm, đồi cao, đỉnh dốc

Đèo heo, hút gió, sơn khê

Bởi em là cả tình quê

Trong tôi đong đầy kỷ niệm

Thu úa, thu vàng, thu tím

Xuân sang, xuân đến, xuân đi

Hạ nồng, hạ trắng, hạ vi

Đông về, đông se, đông lạnh

Bởi em, quê hương muôn thuở

Nên tôi không mất bao giờ

Quê hương, một cõi trời mơ

Gởi về cho em tất cả.

 

Tháng 02 – 2009

 

Tôi vẫn mang theo

 

Ngồi nơi đây

Tôi vẫn thấy một trời quê lồng lộng

Hiện rõ ra mồn một, chẳng hao mòn

Dù mấy chục năm trường vạn lý mù sương

In thật đậm trong thềm hoang ký ức

Bởi quê hương là nhất

Không ở đâu đẹp bằng quê hương

Không có đâu sánh bằng quê hương

Tràn sức sống trong tình thương dịu ngọt

Ra sau hè, hái một chùm bò ngót

Khi thì chùm rau đắng nấu canh

Khi lá giang, rau húng, cải xanh

Hạt gạo mới mỗi vụ mùa thơm ngát

Dưới đồng sâu, cô thôn nữ ca hát

Trên đồng cạn, anh dân quê vọng hò

Đêm trăng thanh, giã gạo nhẹ tay cho

Để hạt ngọc không vãi vung ngoài đất

Đàn trẻ thơ giỡn chơi trò cút bắt

Bếp lửa hồng đã un chín ngô khoai

Cùng quây quần xúm xít đứng ngồi

Vừa thổi vừa ăn nói cười rộn rã

Tình tự quê hương là thế đó

Khi xa rồi, nhung nhớ quá đi thôi

Mấy chục năm trong kiếp sống xa khơi

Tôi không thấy giữa thành đô phố thị

Cái chơn chất, vậy mà tuyệt mỹ

Cái bình dân, vậy mà tuyệt vời

Tôi vẫn cưu mang sâu thẳm trong đời

Quê là đất, đất nở hoa

Cất một chỗ sâu xa trong tâm hồn

Không có gì bù đắp

Nếu một ngày mai tôi mất

Trước khi nhắm mắt lìa đời

Tôi vẫn ôm chặt trong tôi

Lội xuống hoàng tuyền

Rắt reo chốn suối vàng

Trong từng cơn ấm lạnh.

 

Tháng 02 – 2009 

 

Đời lữ thứ là thế đó !

 

Tiếng quê hương, nghe mềm môi muối mặn

Tiếng quê nhà, nghe trĩu nặng lòng đau

Một khung trời biền biệt vẫn chìm sâu

Sương trắng phủ trên bờ dâu giá lạnh

 

Biển xa khơi, con đò chưa dừng chuyến

Sóng bạc đầu đưa đẩy cuối bờ xa

Sống tha phương như đi giữa phong ba

Nhuộm sương gió xát xây tàu phiêu bạt

 

Câu ca dao những ngày xưa mẹ hát

Ru con thơ yên giấc ngủ đầu đời

Vẫn còn nghe, như văng vẳng buông lơi

Lòng quặn thắt chín chiều thương quê mẹ

 

Hạ oi ả, ve sầu kêu cay xé

Đông lạnh lùng, tiếng dế rít nỉ non

Khi xuân sang, cánh én bay nhanh hơn

Vẫn không tới quê nhà tràn thu tím

 

Mỗi một ngày, hăm bốn giờ gõ nhịp

Mỗi một năm, cấp số cứ nhân lên

Mấy mươi năm, như vũ trụ mông mênh

Đẩy xơ xác con thuyền đời bé nhỏ

 

Kiếp phong trần, hỏi phong trần mấy độ

Kiếp phù sinh, hỏi phù thế mấy thời

Tiếng tình quê, ơi à, ơi ã, à ơi

Sông có khúc, nhưng người còn bao lúc

 

Một ra đi, là cả đời mất hút

Hai chưa về, là cá lặn biệt tăm

Ba chia ly, là biền biệt dặm băng

Bốn thao thức, gởi quên còn nỗi nhớ

 

Quê nhà còn đó

Biệt xứ tha phương

Thăm thẳm mù sương

Đường về mờ lối

 

Thức đêm trường nhìn ngàn sao nhắn hỏi

Cuối lưng trời le lói để mà chi

Trong hư vô, bỗng nghe tiếng thầm thì

Đời lữ thứ là cuộc đời thế đó !

 

Tháng 02 – 2009

 

Chưa nát đầu vũ trụ

 

Một cuộc lữ trên đường dài cát bụi

Gội phong trần dẫm đồi dốc nhiêu khê

Nhuộm tóc tang chưa vẹn một lời thề

Nên đi mãi giữa thềm hoang băng giá

 

“Hạt ngọc, đã từ lâu mòn gốc rạ

Ủng ruộng đồng, khô mộng lúc mạ non”

Đưa bàn tay, góp nhặt những mất còn

Vẽ nhòa nhạt trên bờ lau cát trắng

 

Ra vườn sau, lây lan tràn rau đắng

Đến ngõ trước, cỏ dại mọc hoang đầy

Áo quần xưa đan kín bông cỏ may

Mang tư lự leo đồi cao gió hú

 

Trường Sơn lộng thét hoang vu hùng cứ

Biển Đông trào sóng cả vỗ triều dâng

“Bắt phong trần, phải phong trần

Sao cho sỉ nhục mấy lần mới thôi”

 

Bãi ta bà, một đời đi chưa đủ

Cát đá nhiều, gió bụi vẫn tiêu sơ

Nên ta đi, như con tạo dại khờ

Quay tít mãi, chưa nát đầu vũ trụ.

 

Tháng 02 – 2009

 

Nhặt bóng ru mơ

 

Làng tôi gió mát trong lành

Tình quê thắm đượm đồng xanh lúa vàng

Có dòng sông nhỏ băng ngang

Hai bờ cát trắng mịn màng ven đê

Đầu thôn lối ngõ đưa về

Hai bên hoa dại đề huề trổ bông

Nhà quê vui sống ruộng đồng

Bao cô thôn nữ gánh gồng trĩu vai

Cỏ may đơm áo hoa cài

Đường làng in bóng dấu hài lại qua

Mẹ quê mưa nắng phôi pha

Vườn rau hoa bí hoa cà thơm hương

Trai làng dặm khói mù sương

Nghe theo tiếng gọi lên đường từ ly

Quê tôi như thiếu những gì

Ngọt bùi ấm lạnh bớt đi lửa hồng

Chiều chiều mẹ đứng buồn trông

Xa xa đầu ngõ nhớ mong ai về

Em thơ gợn nét ủ ê

Chờ ai biền biệt mải mê tháng ngày

Chim ngàn mỏi cánh chân mây

Ai hay chín rụng nỗi nầy tình kia

Ước ao một tiếng “đi – dìa”

Khó hơn góc biển chia lìa non cao

Nhiều khi chìm giấc chiêm bao

Bỗng choàng thức dậy gối đào trũng sương

Làng tôi ủ kín một phương

Thấm sâu giá lạnh nhớ thương xa mờ

Đưa tay nhặt bóng ru mơ

Gá trên chót đỉnh cuối bờ mênh mông.

 

Tháng 02 – 2009

 

Ôm quê hương vào lòng

 

Ôi quê hương, ta xin ôm vào lòng

để không xa nơi chôn nhau cắt rốn

Ôi ruộng vườn, ta xin ôm vào lòng

để không lìa gốc rễ cội nguồn xưa

Tỉ tê nhung nhớ dư thừa

Đắng cay bùi ngọt cho vừa lòng nhau

Mẹ già tóc trắng hoa cau

Cha già bạc hếu đẫm màu phong sương

Chia nhau tiếng nói đoạn trường

Sẻ nhau tiếng nói tư lường hồn ai

Mạ xanh non, không xa rời gốc rạ

Cánh đồng vàng, trĩu nặng lúa trổ bông

Chuyến đò ngang vẫn ngóng đợi bên sông

Chờ lữ khách đường xa về cố quận

Đi giữa lòng đất mẹ

Ta nghe lòng rúng động

Đi trên đất quê cha

Ta nghe máu dập dồn

Xa xa tiếng quốc gọi hồn

Lung linh ngàn năm dấu sử

Đây Nam Quan, địa đầu biên giới

Kia Cà Mau, mũi cuối non sông

Núi cao, xương trắng chất chồng

Biển sâu muối mặn, máu hồng can qua

Mới thành tiếng quốc gọi gia

Mới thành tiếng nói cửa nhà Việt Nam

Anh, máu đỏ da vàng

Em, con Hồng cháu Lạc

Tôi, mũi tẹt tóc đen

Nối từ, Tiên Tổ ngàn năm

Kinh bao thế kỷ nặng oằn tâm can

Chia nhau tép quít, múi cam

Là bầu là bí, một giàn có nhau

Nhìn nấm rốn chôn rau

Đây là hồn thiêng đất mẹ

Nhìn máu chảy về tim

Đây là nguồn cội quê cha

Đồng bào, hai tiếng nói ra

Trăm con một bọc của nhà Việt Nam

Quê hương gấm vóc danh lam

Ngàn xưa ghi dấu bao hàm ngàn sau

Ôm quê hương vào lòng

Ôi là da là thịt

Ôm ruộng vườn vào lòng

Ôi là máu là xương

Ta nghe tiếng gọi ngàn thương

Bước chân trổi nhịp trên đường ta đi

Ta nghe tiếng nói tư nghì

Đan tâm xẻ mật cũng vì quê hương.

 

Tháng 02 – 2009

Mặc Giang

 

Trổi khúc hoan ca

 

Nhắc đến quê hương, thấy ngậm ngùi

Trong ngoài cách trở, làm sao vui

Đôi bờ vạn lý trùng dương sóng

Cát trắng bờ lau ngả dập vùi

 

Nhắc đến quê hương, nghe thấm đau

Đẩy đưa con nước chảy qua cầu

Tang thương lòng nước còn cau mặt

Tuế nguyệt phong sương nhuộm sắc màu

 

Nhắc đến quê hương, trăn trở hoài

Rầu rầu mặt nước chảy buông trôi

Rong rêu bèo bọt phập phều mãi

Nước biếc ngửa nghiêng sóng bạc đầu

 

Quê hương như thế có buồn không

Tê tỉ máu xương của Tổ Tông

Trầy trụa thịt da bao thế hệ

Đàn con, có hổ mặt cha ông

 

Nếu nói, tang thương chưa lấp đầy

Sông Gianh, một thuở ngập trời mây

Còn kia, Bến Hải tràn sông núi

Hỡi nước, hỡi dân, sao xéo dày

 

Dân lành, đâu có tội tình chi

Cũng bởi lê dân, nên nó đì

Thời thế, thế thời, trêu khỉ mốc

Dân quèn muôn kiếp vẫn cu ly

 

Dân trí mở mang đỡ khổ nghe

Ngày xưa, ông nghị, với ông nghè

Ngày nay, ông cán, với ông bộ

Dân ngóc đầu lên, nó hết đè

 

Kêu hận, kêu oan, chẳng tốt đâu

Thắt lưng, buột bụng, rồi ôm đầu

Đắt thời, đắt thế, phường sâu mọt

Chễm chệ leo ngai nhổ bã trầu

 

Nên nhớ, ý dân là ý trời

Thời nào cũng tạo một phường thôi

Lợi dân ích quốc thì dân để

Hại nước hại dân, dân dạy đời

 

Được như thế đó, phúc quê hương

Thôn dã làng quê đến phố phường

Trổi khúc hoan ca hòa điệu sống

Người người nối kết vạn yêu thương

 

Quê hương tan hết những oan cừu

Dấu sử không hoen tì vết lưu

Dân tộc hồi sinh reo ánh sáng

Non sông một dải, đẹp thiên thu.

 

Tháng 02 – 2009

Mặc Giang

 

Trả lại núi sông

 

Trả lại núi sông của Tổ Tiên

Giang sơn vấm vóc của Ba Miền

Là xương là máu hồn dân tộc

Thuở trước đời sau mãi nối liền

 

Trả lại núi sông của Việt Nam

Hùng Vương mở nước dựng Văn Lang

Cháu con giữ nước xây son sắt

Lịch sử hùng anh chạm đá vàng

 

Việt Nam sông núi của muôn đời

Liệt liệt oanh oanh, thật tuyệt vời

Dũng dũng đường đường, trêu tuế nguyệt

Đông Tây Nam Bắc cổ kim soi

 

Việt Nam sông núi giống Rồng Tiên

Sừng sững trời nam, thạch trụ kiềng

Núi lở đất bồi, không biến chuyển

Đá mòn nước chảy, chẳng chao nghiêng

 

Việt Nam sông núi giống Rồng Tiên

Bốn biển năm châu khắp mọi miền

Hãy nhớ, đừng quên dân tộc ấy

Trung trinh tiết liệt khí hùng thiêng

 

Hãy nhớ, trời nam có Việt Nam

Con Hồng cháu Lạc giống da vàng

Tâm can triệu triệu cùng chung một

Đạp đất đội trời, sống dọc ngang

 

Việt Nam trang sử khí hùng ca

Triệu triệu con tim chỉ một nhà

Nam Bắc Trung không hề cách trở

Một lời muôn tiếng, vọng ngân xa

 

Núi sông, trả lại núi sông ta

Dân tộc hùng anh, dân tộc ta

Mỗi bước chân đi, rung lịch sử

Muôn người như một, vạn hùng ca.

 

Tháng 02 – 2009

Mặc Giang

 

Ta dắt nhau về !

 

Ta dắt nhau về quê mẹ xưa

Đã xa lâu lắm, một chiều mưa

Đến nay vàng vọt, trời chưa nắng

Nhưng lỡ một mai xuống hố, ừa

 

Ta dắt nhau về quê mẹ xưa

Ra đi biền biệt nhớ nhung thừa

Thời gian đằng đẵng trôi năm tháng

Tóc trắng ngả màu nhuộm nắng mưa

 

Tình quê nhắc đến, như ôm mơ

Gối mộng trường canh ngái ngủ hờ

Mệt lã, chập chờn ru giấc điệp

Bừng con mắt dậy, vẫn còn mơ

 

Một khi xa hút mái tình quê

Cái kiếp tha phương luống não nề

Đất lạ, không đầy đời lữ khách

Chừng như trống vắng, nói sao hè

 

Tình tang tích tịch lý tình tang

Xuân đến, hạ đi, kéo đông tàn

Thu tím đẳng đeo cành lá úa

Lá rơi lá rụng lá bay ngang

 

Tích tịch tình tang vạn lý hề

Muôn trùng cô đọng khối tình quê

Xa xôi vọng nhớ tràn non ải

Gom chút rong rêu lối ngõ về.

 

Tháng 02 – 2009

Mặc Giang

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập