Trang chủ Văn học Thơ Một Thoáng Thiên Thu (6)

Một Thoáng Thiên Thu (6)

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

 

26. MẦU NHIỆM (nhạc: Cung Đàn) CD Vạn Lời Tin Yêu

Ôi cuộc thế như cành dương lất phất

Vẽ muôn ngàn những cung bậc thăng trầm

Đừng đảo điên sẽ chuốc lấy hờn căm

Chớ giận dỗi thêm lỗi lầm chồng chất.

 

Ôi cuộc thế trải dài bao dịu mật

Để mai sau chất ngất mảnh hương trầm

Đừng kéo thêm những vướng bận tham sân

Xin cứ để cho nghĩa nhân nhuận thắm.

 

Ôi cuộc thế bầu trời xanh nhung gấm

Mầu nhiệm thay nét sâu thẳm tâm hồn

Bao ngôn từ không nói hết càn khôn

Càn khôn vẫn trong vòng tay bé bỏng.

 

Ôi cuộc thế chớ gây nhiều vọng động

Dùng chân tâm sẽ biến đổi luân hồi

Đừng xuôi theo những tiếng nói đãi bôi

Xin cứ để cho dòng đời thanh khiết!!

 

27. BẠN ĐƯỜNG

Bạn đường em là cát bụi

Bọt bèo trôi nổi trên mây

Khói vàng vang trong khóm trúc

Chan hòa chắp cánh xa bay.

 

Thấm thoát bến mê đã mỏi

Thôi đi, cũng phải đường về

Tỉnh mộng tam đồ hóa kiếp

Thường nhiên mật ngọt Tào Khê!!

 

28. NƠI NÀY

Chim non lảnh lót ngoài hiên

Vườn sau rộ đoá Tâm thiền ngát hương

Còn đây tiếng vọng ngàn thương

Và sau vẫn ánh Kim cương sáng ngời

Nơi này là chỗ gọi mời

Tấm lòng vì đạo, vì đời chẳng nghi

Nơi này đoạn tuyệt tham-si

Dựng xây đạo đức, hộ trì nhân gian

Nơi này chính thật đạo tràng

Kết tình thân ái vừng vang pháp mầu

Nơi này chẳng thấy buồn rầu

“Giữ tâm chánh niệm” làm câu trau mình

Nơi này dứt sạch vô minh

Bỏ luôn Bỉ-Thử, trọn tình núi sông

Nơi này vẫn trái tim hồng

Thắm trong huyết quản, thông đồng thái sơn

Nơi này không được, không hơn!!

 

 

 

 

29. VẪN MỘT NIỀM THƯƠNG (Nhạc: Cung Đàn) CD Vạn Lời Tin Yêu

Chiều nay ngồi trên gác nhỏ

Mưa tuôn ướt cả đường về

Ô hay tình người mẫn thế

Gánh thay đau khổ lầm mê.

 

Tối nay ngồi đây hứng gió

Trên không vẫn đó bụi mờ

Trở thành bài thơ sâu lắng

Núi đồi bật tiếng hoang sơ.

 

Sáng nay đất trời thanh vắng

Nghe sao tĩnh lặng khôn lường

Ô hay đời ta vui sướng

Vẫn còn muôn vạn niềm thương!!

 

 

 

 

 

 

30. MƯA BỤI CUỘC ĐỜI

Tâm vắng lặng nhẹ nhàng hôn chiếc lá

Lượm phân dơ làm trầm ngát ươm mình

Trong định thiền thấy nguồn cội vô minh

Rồi hiểu rõ duyên sinh mầu nhiệm quá.

 

Anh vững bước trên con đường sỏi đá

Bụi trần gian ôi đẹp quá em ơi

Không ngữ ngôn, không nói hết một lời

Chính bụi phấn làm gấm hoa thượng diệu.

 

Mưa trút hạt vào tận miền tịch chiếu

Vẫn ngọt ngào, vẫn tinh thể trắng phêu

Dẫu trăm năm vẫn nhắn nhủ một điều

Hạt mưa đó là Kim cang linh diệu!!

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

2.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập