Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 38

Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 38

Đã đọc: 1391           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

  1.  
    1.  
      1.  
        1.  
          1. Vui với học đường
          2. Đi giữa lòng Đất Mẹ
          3. Lòng nhớ dặn lòng
          4. Toàn vẹn núi sông
          5. Quê hương ta đó
          6. Sao thương Quê Cha Đất Mẹ
          7. Hành trình Quê Mẹ
          8. Hương lành Việt Nam
          9. Quê Cha Đất Mẹ
          10. Con đi giữa Lòng Đất Mẹ

 

Vui với học đường

 

Này nhé, cứ vui với học đường

Đừng mong cho sớm được ra trường

Dễ gì sống mãi cùng đèn sách

Mai mốt xa rồi, vọng nhớ thương

 

Hai buổi an vui với mái trường

Học hành, bác học lẫn từ chương

Hiểu sâu kiến thức trong thiên hạ

Mai mốt tang bồng với bốn phương

 

Ươm tà áo trắng gió bay bay

Bụi phấn bản đen đeo tháng ngày

Dệt mộng thư sinh treo diễm ảo

Phương đài hóa cảnh nắm trên tay

 

Này, đàn em nhỏ của tôi ơi

Chuẩn bị hành trang cho cuộc đời

Rèn luyện, tô bồi nhân - trí - đức

Mai sau phụng hiến lại cho đời

 

Mài trang giấy trắng nhẵn sân trường

Quân tử trượng phu tô đậm gương

Nghĩa khí anh thư bồi phẩm chất

Hùng anh tiết liệt trau cương thường

 

Đá mòn, nước chảy chẳng lung lay

Vật đổi, sao dời, chẳng ngán thay

Bóng tối phù sinh đừng biến chất

Thiều quang sáng tỏa tựa ban ngày

 

Một mai, em sẽ bước vào đời

Trần thế nhân gian là cuộc chơi

Sắt thép vàng thau đem thử lửa

Rồi em mới biết mặt trong đời.

 

Tháng 02 – 2009

 

Đi giữa Lòng Đất Mẹ

 

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta thấy nhau từ thuở ban sơ

Mắt nhìn đời dịu ngọt nên thơ

Hòa điệu sống, cho con tim biết thở

Tiếng tạ từ, em chưa từng biết nói

Tiếng phân ly, chị chưa hé làn môi

Tiếng hờn căm, anh chưa gắn trong đầu

Tiếng đạp đổ, tôi chưa xây khối óc

Mẹ dạy con, lớn lên, làm người có đức

Khuyên răn con, lớn lên, làm người có nhân

Không hại người, hại vật, tranh phân

Danh lợi quyền uy chỉ là bọt bèo dâu biển

Vào học đường, tiếng Thầy Cô mòn bụi phấn

Dạy học trò tô đậm trên giấy trắng

Đức quân tử xây đời thánh thiện

Đức trượng phu tế thế quần anh

Không hẹp hòi, ích kỷ, ghét ganh

Đừng chứa chấp lòng lang dạ sói

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta nghe nhau tình tự thương yêu

Nhịp cầu tre bắc nẻo cầu kiều

Sông bến nước đò đưa sóng vỗ

Đày nhau chi, một đời gian khổ

Đọa nhau chi, một kiếp ba sinh

Cát đá kia, ê ẩm rêm mình

Và chúng ta, dẫu tàn phai sinh lực

Đôi mắt em, vẫn là mắt huyền bánh ít

Đôi tay chị, vẫn là tay gói bánh quy

Con người anh, vẫn Việt Nam muôn thuở cao kỳ

Thế còn tôi, không hao mòn tâm tư dũng khí

Đi giữa lòng đất Mẹ

Ta nghe như thế ấy

Dù phong ba, đừng để mẹ thương đau

Dù biển dâu, đừng để mẹ bạc đầu

Vì tóc mẹ đâu còn đen, mà bạc

Chúng ta đi, nghe tâm hồn thổn thức

Nghe cõi lòng, ruột dạ nát tâm can

Anh em chúng ta, máu đỏ da vàng

Sao để Mẹ phủ bao lần tóc trắng !

 

Tháng 02 – 2009

 

Lòng nhớ dặn lòng !

 

Nay, tôi vốn ở xa nhà

Ngày mai xa nữa, biết là có nguôi

Bên kia, thung lũng ngậm ngùi

Bên này, thoải thoải triền đồi Chứa Chan

Đứng trên cửa ải Nam Quan

Lung linh lệ sử hàng ngàn năm xưa

Nhìn lên Bản Giốc nắng mưa

Nằm gai nếm mật dư thừa kiên trinh

Ta đi trên nước non mình

Nghe hồn sông núi nặng tình sơn khê

Sắt son nào vẹn câu thề

Nam nhi nữ kiệt lòng se thắt lòng

Nhớ về Hà Nội hoài mong

Cổ Loa in dấu, Thăng Long hiện hình

Vẳng nghe quan họ Bắc Ninh

Trống quân réo rắc uy linh chiến bào

Sông Gianh, gờn gợn máu đào

Bến Hải, lành lạnh cồn cào thịt xương

Cố Đô xứ Huế thương thương

Trường Tiền lỡ nhịp Sông Hương lỗi đò

Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ

Giã từ một chuyến đợi chờ mai sau

Qui Nhơn dừng lại giây lâu

Tháp Chàm xây xát sắc màu thời gian

Nhớ xưa Công Chúa ngọc vàng

Xót hương thẹn phấn lệ tràn đâu đây

Vào rừng dây quấn theo cây

Thuyền ai đẩy sóng, ngàn mây xa mờ

Đi vào cửa biển Cần Giờ

Đi thêm chút nữa đến bờ Thành Đô

Sài Gòn còn đó đêm mơ

Dừng chân Bến Nghé, ru hò Đồng Nai

Sài Gòn không thuở nào phai

Dù bao năm nữa, kéo dài tới đâu

Băng qua Mỹ Thuận vượt cầu

Miền Nam bát ngát một màu xanh xanh

Đất vàng đất bạc trong lành

Cửu Long chín cửa tung hoành viễn đông

Cần Thơ ửng nắng mây hồng

Chim chuyền dưới nước, cá lồng trên cao

Bước đi lòng dạ nao nao

Thuyền du sương gió, ai nào chi ai

Hà Tiên, Rạch Giá còn dài

Cà Mau cuối nẻo một mai vuông tròn

Nước đi, nước chảy về non

Non đi, non đợi chờ con nước về

Hẹn nhau, xin vẹn lời thề

Trường Sơn thôi nhé, vỗ về Biển Đông

Nhớ nghe, lòng nhớ dặn lòng !!!

 

Tháng 02 – 2009

 

Toàn vẹn núi sông

 

Trả lại núi sông của Việt Nam

Hễ ai, mang máu đỏ da vàng

Hễ ai, của giống dòng Hồng Lạc

Là chủ đất trời khắp Việt Nam

 

Từ núi, xuyên sông, đến đảo hòn

Phố phường, thị xã, đến nông thôn

Vùng trời, vùng biển, liền biên giới

Là của Việt Nam, phải vẹn toàn

 

Trả lại núi sông giống Lạc Hồng

Ngàn xưa, xương máu của cha ông

Ngàn sau, da thịt của con cháu

Triệu triệu con tim, một tấm lòng

 

Không ai, đem xẻ núi chia sông

Dưới đất, trên không, hay ruộng đồng

Giữa biển, giữa rừng, hay giới tuyến

Kinh qua thời đại, mọi hưng vong

 

Lịch sử, năm ngàn năm văn hiến

Dư đồ một mảnh, vẹn non sông

Hình cong chữ S thiêng liêng ấy

Trường Sơn hùng vĩ, thét Biển Đông

 

Dân tộc Việt Nam, dũng khí thừa

Đạp băng tất cả mọi hơn thua

Ngoại xâm, nội loạn, hay ô hợp

Một quyết ra tay trị, phải chừa

 

Đó là bài học tự ngàn xưa

Và biết bao lần, ai nhớ chưa

Đừng để ra tay, thì quá trễ

Tàn dư nhục nhã, gió mưa lùa

 

Lời Hịch ban ra, nhất nhất hành

Sử xanh, phải trọn vẹn đan thanh

Sắt son, phải trọn vẹn son sắt

Chẳng bớt, chẳng thêm, chẳng lá cành.

 

Tháng 03 – 2009

 

Quê hương ta đó

 

Quê hương ta đó, đẹp muôn đời

Cẩm tú sơn hà, tự sáng soi

Hòn ngọc trời nam tròn sắc thể

Lồng trong vũ trụ nét tinh khôi

 

Quê hương ta đó, vĩnh châu viên

Thời đại chuyển lưu, kế thế truyền

Dòng giống Lạc Hồng, trang lẫm liệt

Nghìn năm sông núi, vạn hùng thiêng

 

Quê hương ta đó, mãi nên thơ

Từ thuở Hùng Vương tuyên phất cờ

Tự cổ tới kim, xuyên hậu thế

Việt Nam muôn thuở đẹp như mơ

 

Trong Em, trọn vẹn giống da vàng

Trong Chị, trung trinh Mẹ Việt Nam

Ẩn chứa trong anh, dòng bất khuất

Còn tôi, lưu giữ nét Văn Lang

 

Đội trời, đạp đất, sống hiên ngang

Lửa thép càng nung, luyện đá vàng

Son sắt tô bồi thêm rạng rỡ

Sao dời, vật đổi, chẳng hề nan

 

Quê hương ta đó, lúa thơm bông

Giồng sắng, ngô khoai, ngát ruộng đồng

Mơn mởn mạ non, đùa gió nắng

Ươm đồng xanh gội khắp non sông

 

Quê hương ta đó, núi đeo non

Biển kéo bờ xa, đảo kéo hòn

Lồng lộng cho sông dài biển rộng

Mênh mang cho dấu ngọc tâm đoan

 

Đi đâu, ta cũng nhớ quê hương

Nhớ nước, nhớ non, nhớ phố phường

Nhớ ruộng, nhớ đồng, nhớ biển gọi

Nhớ tình, nhớ tự, nhớ yêu thương

 

Quê hương ta đó, vẹn câu thề

Dù có đi đâu, cũng trở về

Như nước có nguồn, cây có cội

Đời sau thuở trước, mãi tôn thờ

 

Mỗi người hãy góp một bàn tay

Khác ý tâm đồng, cùng đắp xây

Như nước muôn sông về biển cả

Như tay năm ngón của bàn tay

 

Triệu triệu con tim, một tấm lòng

Ngàn năm lịch sử chảy theo dòng

Quê hương yêu dấu như tên gọi

Là của Việt Nam, của Lạc Hồng.

 

Tháng 03 – 2009

 

Sao thương Quê Cha Đất Mẹ !

 

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Phải luôn luôn nhớ nhé

Nếu không, không thể thành người

 

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Phải nâng niu, gìn giữ

Nếu không, không thể nói cười

 

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Quê hương không thương nhớ

« Không sao sống nổi thành người »

 

Sao ta thương quê Cha

Bởi, mỗi tất đất là xương là thịt

Sao ta thương quê Mẹ

Bởi, mỗi bước đi mắt lệ hoen mờ

 

Em, đâu phải trên trời rớt xuống

Chị, đâu phải dưới đất chui lên

Anh, đâu phải con người hư hỏng

Tôi, đâu phải bội nghĩa vong ân

 

Năm ngàn năm từ thuở dựng cờ

Dòng lịch sử trải dài gai góc

Khi thời, xâm lăng xâm thực

Khi thời, xáo thịt nhồi da

 

Cấu thành mảnh đất quê Cha

Tựu thành hình hài quê Mẹ

Nhắc nhau, thì thầm khe khẽ

Muôn năm gìn giữ tôn thờ

 

Mang danh con cháu Lạc Hồng

Mang thân da vàng máu đỏ

Nhờ năm ngàn năm mới có

Kinh bao thế hệ cha ông

 

Quốc gia nghĩa núi ân sông

Quê hương tình non nghĩa nước

Nối nhau đời sau thưở trước

Truyền trao bảo vệ giữ gìn

 

Sử xanh sắt ngọc son in

Đá vàng hồn thiêng ghi dấu

Nam Quan, đồi cao đỉnh dốc

Cà Mau, cuối mũi non sông

 

Dư đồ một mảnh cong cong

Đó là quốc hồn quốc túy

Đất nước Việt Nam hùng vĩ

Quê hương gấm vóc tuyệt vời

 

Em cao tiếng hát khắp nơi

Chị cao tiếng hát vạn lời Việt Nam

Anh tuyên trời đất định ban

Tôi tuyên muôn thuở da vàng Rồng Tiên

Nước non tuyệt thế ba Miền

Bắc Nam Trung quyện hồn thiêng muôn đời.

 

Tháng 3 – 2009

 

Hành trình Quê Mẹ

 

Ta thực hiện cuộc hành trình Quê Mẹ

Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan

Đi từ Trường Sơn cho tới biển Đông

Để thắm đượm mặn nồng tình non nghĩa nước

 

Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngàn năm trước

Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơ đồ

Nước Văn Lang từ ngày ấy thắm tô

Dòng lịch sử chuyển trao từng thế hệ

 

Về Hà Nội, nhớ Thăng Long hoài cổ

Đất trời Nam lẫm liệt giống da vàng

Ba mươi sáu phố phường, bao vết tích âm vang

Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm, thực

 

Thăm Miền Trung, núi cao, biển rộng, đất hẹp

Cho địa linh, nhân kiệt, trí dũng thượng thừa

Phong sương tuế nguyệt, mưa dãi gió lùa

Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sông Hương núi Ngự

 

Bóng thời gian, đâu là Châu Ô Châu Lý

Huyền Trân ơi, công chúa điệu ru « Hời »

Cảm ơn người, sao khuất, nhớ trăng soi

Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Mau mở cõi

 

Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm năm cũ

Gia Định Thành, trấn thủ vững biên cương

Ta bước chân đi, nhớ phố nhớ phường

Bóng thành đô vương chiều dài kỷ niệm

 

Bến Bạch Đằng sóng đêm buồn im tiếng

Đèn pha màu sương gió phủ đường đi

Quá khứ qua, ta muốn khép bờ mi

Đêm dài quá, nhìn trăng sao nhắn gởi

 

Vào Miền Nam, đất bạt ngàn, chim bay mỏi cánh

Cửu Long giang, chín cửa rạng trời đông

Đất chạy tới đâu, giáp lạch liền sông

Tới Cà Mau chuỗi dài ra biển cả

 

Dừng chân lại, thăm Hà Tiên, Rạch Giá

Cuộc hành trình xuyên đất mẹ thân yêu

Càng nhớ thương hai tiếng nhiễu điều

Và câu ca dao một giàn bầu bí

 

Miền Bắc, cái nôi thuở dựng cờ lập quốc

Miền Trung, vượt hoành sơn, vạn đại dung thân

Miền Nam, mảnh dư đồ chữ « S » tương lân

Là sông núi, là hồn thiêng dân tộc

 

Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt

Núi lở cát bồi, đất nước thiên thu

Hỡi quê hương gấm vóc của ta ơi

Cao tiếng gọi cùng quê hương muôn thuở.

 

Tháng 3 – 2009 

 

Hương lành Việt Nam

 

Này em này chị này anh

Cùng nhau tô thắm hương lành Việt Nam

Tin yêu như mạ xanh lam

Thơm thơm như lúa đồng vàng trổ bông

Tình quê có ruộng có đồng

Có ao, có lạch, có sông, có hồ

Ngay từ tấm bé còn thơ

Đến khi khôn lớn ươm mơ vào đời

Châu thành phố thị cơ ngơi

Mỗi đường ghi dấu tên người hữu danh

Dựng xây sử ngọc đan thanh

Đắp bồi son sắt tinh anh Tiên Rồng

Kiêu hùng như núi Trường Sơn

Mênh mang như nước biển Đông rạt rào

Ba Miền sánh bước vươn cao

Bắc Nam Trung quyện biết bao nhiêu tình

Quê hương gấm vóc xinh xinh

Đi đâu cũng nước non mình đẹp hơn

Tình quê thắm đượm vuông tròn

Yêu quê không đổi không sờn không phai

Núi cao biển rộng sông dài

Nước non một dải phương đài thiên thanh

Này em này chị này anh

Ươm mơ mãi mãi hương lành Việt Nam.

 

Tháng 3 – 2009

 

Quê Cha - Đất Mẹ

 

Quê Cha ngàn dặm mù khơi

Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa

Thương non, ôm ấp mái nhà

Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai

Thương sông, con nước chảy dài

Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương

Ra đi, vạn lý mù sương

Rong rêu in bóng dặm đường phân ly

Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ

Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”

Đêm đêm mở cửa tịch liêu

Quê Cha hun hút quạnh hiu cuối trời

Nhớ non, mượn gió gởi lời

Thương núi, nhờ cánh chim trời bay xa

Nhớ sông, một bến quê nhà

Thương biển, kéo cát muốn tà bờ lau

Năm năm, da thấm thịt thau

Mười năm, tóc trắng đổi màu phong sương

Hai mươi năm, những tơ vương

Ba mươi năm, lắm đoạn trường tư lương

Nên nghe hai tiếng quê hương

Xát xây cát đá, bãi nương rêm mình

Vọng vang hai tiếng quê mình

Nhòa trong ký ức bóng hình chìm sâu

Quê Cha đất Mẹ tinh sầu.

 

Tháng 3 – 2009

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Vẳng nghe tiếng hát ầu ơ

Ngay từ cái thuở ban sơ

Thơm thơm đôi dòng sữa mẹ

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Vẳng nghe tiếng hát bên sông

Mạ non xanh mởn ruộng đồng

Lúa vàng mơn man gió nắng

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Vẳng nghe tác nước dưới trăng

Tiếng chày giã gạo đưa nhanh

Tình quê thơm hương đồng nội

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Chim Hồng bay cuối trời quê

Chim Lạc bay xa chưa về

Trơ vơ nguồn xưa tổ ấm

 

Tiếng Mẹ thì thầm sâu lắng

Con tôi biền biệt nơi đâu

Tiếng Cha trầm ngâm nằng nặng

Cơ đồ bãi biển nương dâu

 

Trường Sơn bạc màu đỉnh núi

Biển Đông trắng dã trùng khơi

Bãi cát dập vùi gió bụi

Bờ lau xơ xác tơi bời

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Vẳng nghe núi gọi nhớ rừng

Biển xa sông dài ngóng đợi

Gừng cay muối mặn rưng rưng

 

Con đi giữa lòng Đất Mẹ

Đất Mẹ vỗ về con đi

Bụi trần phong sương mấy độ

Trầm kha mưa gió kinh kỳ.

 

Tháng 4 – 2009 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập