Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 35

Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 35

Đã đọc: 1573           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

  1.  
    1.  
      1.  
        1. Ngày mới tinh khôi
        2. Tưởng nhớ Trần Nhân Tông và Huyền Trân Công Chúa
        3. Ai cũng có quê hương
        4. Không mong đất nở hoa
        5. Một cõi trời quê
        6. Mười đi
        7. Cảm ơn Cha Mẹ
        8. Bài thơ chưa gởi
        9. Lại giữ trọn tình quê
        10. Ai bảo em là quê hương

 

Ngày mới tinh khôi

 

Chim muông ca hát lên rồi

Lại một ngày mới tinh khôi

Vầng dương ửng hồng đuổi nắng

Mênh mông rải khắp đất trời

 

Biển xa liên hồi kéo gió

Trùng dương cỡi sóng xô bờ

Hải âu tung bay đây đó

Gọi đàn gởi mộng ru mơ

 

Sương pha giọt châu óng ả

Lung linh trắng bạch gợn vàng

Ngàn cây đẹp màu hoa lá

Chuồn chuồn, bươm bướm mơn man

 

Đồng xanh thơm thơm hương lúa

Căn tròn ngậm sữa trổ bông

Mạ non ươm mầm gốc rạ

Dân quê mưa nắng no lòng

 

Châu thành cao sang phố thị

Sóng người xuôi ngược lại qua

Dập dìu nam thanh nữ tú

Điểm trang sức sống phồn hoa

 

Một ngày, lại một ngày mới

Một ngày, lại một ngày qua

Chiếc bóng thời gian đưa đẩy

Sống sao cao đẹp an hòa.

 

Tháng 11 – 2008

 

Tưởng nhớ Vua Trần Nhân Tông

Và Huyền Trân Công Chúa

 

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Đệ nhất quân vương đất trời Nam

An dân, an quốc, bình thiên hạ

Quốc Tổ, quốc Tông, đã định ban

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Làm Vua, hơn các Vua

Xuất gia, thành Sư Tổ

Trúc Lâm Đầu Đà, non Yên Tử

Giác Hoàng Điều Ngự, nước Đại Nam

Dân Việt tôn xưng “Đức Cù Đàm”

Dòng Thiền Việt Nam khai Phật tích

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Xứng danh bậc nhất đấng minh quân

Quốc ngoại, hai phương đều khiếp vía

Quốc nội, một phương vững như thần

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Phía Bắc, tan tác Nguyên Mông

Phía Nam, Chiêm Thành quy phục

Rạng danh bậc nhất Nhà Trần

Xuyên qua lịch sử huy hoàng

Thảm nhung tô thắm giống dòng Việt Nam

Quê hương cẩm tú danh lam

Sơn son thếp ngọc, sắc vàng châu pha

Năm ngàn năm, đất nước ta

Vững như bàn thạch, một nhà Việt Nam

Năm ngàn năm, dân tộc ta

Bắc Nam Trung, quyện câu ca muôn đời

Dù cho vật đổi sao dời

Việt Nam muôn thuở, không dời đổi thay

Dù cho Nam Bắc Đông Tây

Việt Nam sông núi, không lay bụi hồng

Dòng lịch sử, năm ngàn năm văn hiến

Nước non nầy, trang lẫm liệt hùng anh

Trời, còn ê ẩm màu xanh

Đất, còn e úng ngọn ngành thấp cao

Ngàn năm Bắc Thuộc lộn nhào

Trăm năm Tây Thuộc cào cào lăn quay

Ngoại lai, ngoại nhập, biết tay

Xâm lăng, xâm thực, mặt mày nát tan

Sách, không còn chỗ luận bàn

Sử, không còn chỗ sử vàng đẹp hơn

Truyền huyết thống, qua Huyền Trân Công Chúa

Tuyệt giai nhân, với nét ngọc cành vàng

Nhớ câu : “Cây quế giữa rừng”

Tiếc thay, không tựa bách tùng kiêu sa

Bởi nghe lời dạy Vua Cha

Bởi thương cuộc sống cửa nhà muôn dân

Bắc, còn nghiệt ngã phong trần

Nam, yên bờ cõi, gá thân ngọc ngà

Hỡi những ai : sinh ra, lớn lên, trưởng thành

Đang sống, hay xa các tỉnh Miền Trung

Miền thùy dương nhưng khô cằn sỏi đá

Lúa mòn gốc rạ

Đèo xéo ruộng đồng

Sông dài biển rộng

Muối mặn mềm môi

Xa xa bóng núi lưng đồi

Trăng ngàn vòi vọi, dõi soi sao mờ

Có nhớ không Châu Ô, Châu Lý

Có nhớ ai sắc nước hương trời

Đêm dài ngày ngắn chơi vơi

Ai nghiêng nắng đổ mưa rơi tháng ngày

Cảm thôi, đã quý thương thay

Huống chi sương gió bụi bay bốn mùa

Bảy trăm năm trước, đèn khi mờ khi tỏ

Bức rèm thưa, nhòa dấu lệ trăng khuya

Giọt dài, giọt ngắn chia lìa

Giọt khô, giọt ướt, đầm đìa mắt mơ

Bảy trăm năm sau, xây điện ngọc bệ thờ

Khói hương trầm, lung linh hồn Công Chúa

Xin chắp tay, chân thành dâng luyến nhớ

Đàn Nam Ai, hòa điệu lý hò khoan

Huyền Trân, dấu ấn thấm son

Nhân Tông, triện ngọc không mòn thời gian

Tâm nguyền, tâm hạnh, tâm đan

Muôn đời ghi nhớ, hò khoan, khoan hò

Sông Gianh, còn đó con đò

Bến Hải, còn đó ai cho ấm lòng

Thu Bồn, còn đó ước mong

Hương Giang còn đó, chờ trông ai về

Nước non, nặng một lời thề

Non non nước nước không hề chia xa

Quê hương gấm vóc sơn hà

Muôn đời rạng rỡ một nhà Việt Nam.

 

Ngày 14-11-2008 * Mặc Giang

 

Ai cũng có quê hương !

 

Ai ai cũng có quê hương

Dù cho sống chốn tha phương cuối trời

Ai ai cũng có đầu đời

Dù sinh đất nẻ, sông ngòi, vũng nông

Nước còn có chỗ khơi dòng

Cây còn có cội, gốc nguồn có nơi

Huống chi là một con người

Ai không mang tiếng khóc cười chui ra

Trở thành vùng đất quê cha

Thơm thơm tình nồng quê mẹ

Quê cha nuôi ta khôn lớn

Đất mẹ nuôi ta nên người

Nói ra, thương quá đi thôi

Hai tiếng quê hương là thế

Nhắc nhau để thương để nhớ

Trước sau rồi cũng tìm về

Khung trời, một bọc tình quê

Cất trong thềm hoang ký ức

Tại sao quê hương đẹp nhất

Tìm về, sẽ biết ngay thôi

Bởi vì, còn đó chôn nhau

Bởi vì, còn kia nấm rốn

Nằm ngay trong lòng ta đó

Châu thân máu chảy về tim

Quê hương đâu có kiếm tìm

Ai ai cũng có quê hương

Quê hương một thương hai nhớ

Quê hương một nhớ hai thương

Đi đâu cũng nhớ vấn vương suốt đời

Dù cho vạn lý mù khơi

Quê hương cũng có không rời chia xa

Dù cho bóng xế chiều tà

Ai ai cũng có quê nhà dấu yêu.

 

Tháng 11 – 2008

 

Không mong đất nở hoa !

 

Tình quê sao vời vợi

Nhớ quê sao bồn chồn

Khi sống thật bình thường

Khi xa tràn nhung nhớ

Là quê, là mùa, lớn cây, đất nở

Nào ngô, nào khoai, nào ruộng, nào đồng

Mồ hôi nhỏ giọt nắng hong

Quê nghèo khốn khó long đong đầu đời

Một thời tuổi trẻ lơi bơi

Giỡn chơi một thuở đã đời tuổi thơ

Khi xa từ đó đến giờ

Lâu lâu gợi nhớ, thẫn thờ hồn đau

Sinh ra, cắt rốn chôn nhau

Nhớ thương, thấm thía thịt thau da mòn

Hèn chi có người nói

« Khi sống là quê là đất

Khi xa, đất bỗng hóa tâm hồn »

Mịt mờ cuối nẻo cô thôn

Đêm đêm thức giấc héo hon canh trường

Sương đêm nhỏ giọt vương vương

Dế kêu non nỉ dặm trường xa mơ

Vườn sau còn nhớ lối về

Ngõ trước còn nhớ trưa hè chơi hoang

« Bánh canh » Mẹ cho ăn đòn

Ngọn roi tron trót, thật giòn Mẹ ơi

Ước gì còn nhỏ thế thôi

Cái thời thơ ấu đầu đời tuổi thơ

Để không đón nhận bây giờ

Nào ai mong đất nở hoa tâm hồn.

 

Tháng 11 – 2008

 

Một cõi trời quê

 

Quê tôi, vốn thật quê mùa

Sẻ chia chơn chất hơn thua không màng

Như dòng sông nhỏ băng ngang

Như đồng xanh gội lúa vàng trổ bông

Lạnh co, cái rét mùa đông

Nóng duỗi, cái nực oi nồng hạ rang

Xuân về, áo mới mơn man

Thu vương ủ dột lá vàng bay bay

Đói no ấm lạnh qua ngày

Nhà tranh bếp lửa đã dài nắng mưa

Ra sông tắm nắng buổi trưa

Những đêm trăng xuống giỡn đùa dưới trăng

Ra ao vớt bóng chị hằng

Lao chao sóng đẩy chị hằng rung rinh

Có hàng trúc biếc xinh xinh

Có tre mấy lũy bao quanh xóm làng

Đầu hè, rau muống chạy ngang

Sau hè, rau đắng bên giàn mướp hương

Có hoa súng mọc dưới mương

Lá giang đầy ắp trên đường cái quan

Một bàu sen nở giữa làng

Gần bùn mà chẳng lây lan mùi bùn

Dân làng sớm tối chia chung

Tương thân tương ái đều cùng có nhau

Thơm thơm như vị hương cau

Ngọt ngọt như vị mía lau đầu mùa

Phong sương đội nắng gió lùa

Một thời tuổi trẻ quê mùa thế thôi

Đến khi xa mất quê rồi

Trở thành một khối trong đời, lạ chưa

Đó đây, đi khắp đã thừa

Hồn quê trống vắng vẫn chừa một nơi

Phố phường không thể đắp bồi

Châu thành không thể đổi dời tình quê

Lâu lâu gọi nhớ nhung về

Trời quê một cõi bốn bề trơ vơ.

 

Tháng 11 – 2008

 

Mười đi

 

Một đi, gìn giữ quê hương

Hai đi, tô thắm tình thương cho đời

Ba đi, núi cả lên ngôi

Bốn đi, sóng cả sông ngòi biển Đông

Năm đi, đưa nước về non

Sáu đi, lướt gió kéo hòn đảo xa

Bảy đi, kêu quốc gọi gia

Tám đi, xây đắp cửa nhà Việt Nam

Chín đi, sử ngọc tinh anh

Mười đi, son sắt trung trinh muôn đời.

 

Tháng 12 – 2008

 

Cảm ơn Cha Mẹ

 

Cảm ơn Cha cho con huyết thống

Cảm ơn Mẹ cho con nên người

Giữa trần gian ta xây sự sống

Giữa dòng đời ta dựng an vui

 

Cảm ơn Cha cho con dưỡng giáo

Cảm ơn Mẹ cho con tình thương

Mang tâm từ gắn hàn khổ não

Mang tâm bi rũ nước cành dương

 

Cảm ơn Cha cho con cơm áo

Cảm ơn Mẹ cho con ngọt bùi

Xôi nếp một thơm nồng mùa mới

Đường mía lau ngọt lịm đầu môi

 

Nấm rốn, nằm sâu lòng đất Mẹ

Nắm nhau, chôn chặt đất quê Cha

Nước đầu nguồn, vỗ về khe khẽ

Nước cuối nguồn, ôm ấp phù sa

 

Tuổi trẻ, tiên học lễ phải nhớ làm đầu

Lớn lên, lần hồi là hậu học văn

Học lễ, bảo tồn Ân Tông Tổ

Học văn, tinh luyện Đức Nghĩa Nhân

 

“Đã đày vào kiếp phong trần

Sao cho sỉ nhục mấy lần mới thôi”

Can qua ngân ngã thế thời

Sao cho lấp biển non dời mới yên

Quê hương gấm vóc ba miền

Sao cho sắc thắm hùng thiêng ươm màu

“Ra đi nhớ trước nhớ sau

Nhớ nhà mấy cột, nhớ cau mấy buồng”

Trở về, nhớ cội nhớ nguồn

Nhớ sông mấy khúc, nhớ đường mấy gang

Bước đi trên mỗi đoạn đàng

Đoạn ngắn thêm rộng, đoạn trường thêm sâu

Quê nhà, trắng mấy mùa cau

Quê người, trắng mấy dạ sầu kỷ canh

 

Cảm ơn Mẹ cho con tóc xanh

Cảm ơn Cha cho con tóc trắng

Xanh của Mẹ, tự tình ấm lạnh

Trắng của Cha, sỏi đá rêm mình

 

Cảm ơn Mẹ cho con tình thương

Cảm ơn Cha cho con dũng khí

Tình thương, mở nguồn tâm của ý

Dũng khí, trau nghị lực can trường

 

Cảm ơn Cha, kết núi liền non

Cảm ơn Mẹ, khơi sông liền biển

Biển ôm sông, tình sâu nghĩa nặng

Núi ôm non, hùng vĩ muôn đời

Người Cha nước Việt rạng ngời

Người Mẹ nước Việt tuyệt vời ngàn năm.

 

Tháng 12 – 2008

 

Bài thơ chưa gởi

 

Anh ở nơi đâu chẳng thấy về

Mẹ già mòn mỏi cuối trời quê

Sáng chiều tựa cửa buồn không nói

Lẩm bẩm tên anh trong giấc mê

 

Anh ở nơi đâu chẳng thấy về

Em thơ ủ dột chốn làng quê

Thời gian khắc khoải theo năm tháng

Bếp lửa nhà tranh cũng ủ ê

 

Vườn sau bạc trắng mấy mùa cau

Ngõ trước lũy tre đổi sắc màu

Khóm trúc xanh xao không lớn nổi

Ve sầu, hết hạ vẫn còn kêu

 

Ruộng đồng cháy nắng, lúa khô bông

Mộng yếu gầy gò lúc mạ non

Nên thấp lè tè vai ngọn cỏ

Nhìn trông ruộng lúa, cỏ xanh đồng

 

Quê mình không có đổi thay nhiều

Đất cát cằn khô chỉ bấy nhiêu

Nhà cửa chen nhau mọc lí nhí

Người dân bương chải lắm cơ điều

 

Nhà mình mái lá gió thông hơi

Ngày nắng lọt khe sưởi ấm đời

Đêm xuống nhìn trăng vàng chiếu rọi

Trong ngoài trống trải đất khoe trời

 

Mẹ thì già sớm, da nhăn nheo

Mắt yếu, tai lờ, thân khẳng kheo

Tóc trắng bềnh bồng hong áo não

Nắng mưa sương gió phủ eo sèo

 

Còn em, tay trắng thuở ra đời

Mấy chục nằm trường cũng trắng thôi

Sần sũi u nần đeo mấy lớp

Bụi trần đập giũa muốn tàn hơi

 

Em viết đôi lời để gởi anh

Ở đâu không biết, nên thôi đành

Mai kia mốt nọ chờ tin vậy

Chờ trắng mái đầu, nhuộm tóc xanh.

 

Tháng 01 – 2009

 

Giữ trọn tình quê

 

Quê hương tôi đó cuối trời quê

Tôi vẫn cưu mang lối ngõ về

Dù cách muôn trùng, xa vạn lý

Núi rừng xin hẹn với sơn khê

 

Bởi sống xa quê, nên nhớ nhà

Chạnh lòng hun hút đất quê cha

Thấm đau quặn thắt tình quê mẹ

Muối mặn gừng cay, thật xót xa

 

Xa quê, cũng sống, cũng an lành

Mái ngói không che ấm mái tranh

Bếp điện không hồng như bếp lửa

Sương sa lành lạnh lá treo cành

 

Tôi xin sống trọn với tình quê

Không hẹn, nào ai lỗi ước thề

Giữ kín trời quê trong ký ức

Đôi khi thăm viếng trong cơn mê

 

Mai kia mốt nọ biết đâu hè

Bến cũ đò ngang sóng vỗ về

Tay chống con thuyền reo mái đẩy

Hò đưa tiếng hát vọng câu vè

 

Ta xin giữ trọn mãi tình quê

Khóm trúc xanh xanh dưới lũy tre

Một mái tranh nghèo bên xóm nhỏ

Cánh chim bạt gió vẫn chưa về.

 

Tháng 01 – 2009

 

Ai bảo em là quê hương

 

Ai bảo em là quê hương

Cho tôi ươm lòng tình tự

Ai bảo em là quê cũ

Cho tôi mơ vọng lối về

Ai bảo em là tình quê

Cho tôi đong đầy kỷ niệm

Ai bảo em là trúc biếc

Cho tôi bao lũy tre xanh

Ai bảo em đứng đầu gành

Cho tôi bờ xa biển rộng

Ai bảo em là làn sóng

Cho tôi nước chảy sông dài

Ai bảo em bông cỏ may

Cho tôi dặm trường đan kín

Đầu thôn, đường xưa in bóng

Cuối xóm, lối nhỏ in hình

Có dòng sông quyện xinh xinh 

Bờ cây gió lồng trưa nắng

Vẽ lên bên bờ cát trắng

Quê hương dịu ngọt trong lành

Ấm nồng bếp lửa mái tranh

Tình quê nuôi ta khôn lớn

Ra đi chân trời góc biển

Ở đâu cũng nhớ nhung về

Bởi em là nẻo tình quê

Chiếm trọn con tim khối óc

Hố thẳm, đồi cao, đỉnh dốc

Đèo heo, hút gió, sơn khê

Bởi em là cả tình quê

Trong tôi đong đầy kỷ niệm

Thu úa, thu vàng, thu tím

Xuân sang, xuân đến, xuân đi

Hạ nồng, hạ trắng, hạ vi

Đông về, đông se, đông lạnh

Bởi em, quê hương muôn thuở

Nên tôi không mất bao giờ

Quê hương, một cõi trời mơ

Gởi về cho em tất cả.

 

Tháng 02 – 2009

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập