Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 33

Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 33

Đã đọc: 1227           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

  1.  
    1.  
      1.  
        1. Tâm hồn Việt Nam
        2. Anh hùng còn rơi lệ
        3. Đọc trang Sử Việt
        4. Bốn bài vừa qua
        5. Anh về thăm lại tình quê
        6. Em về thăm lại quê xưa
        7. Cha về thăm lại quê nhà
        8. Mẹ về thăm lại quê nghèo
        9. Bài ca Mẹ Việt Nam
        10. Hồn non nước

 

Tâm hồn Việt Nam

 

Anh hùng phỉ chí tang bồng

Dọc ngang bốn biển lông hồng nhẹ bay

Trời không chuyển, đất không lay

Lòng không đổi, dạ không thay, một đời

Đến khi gác kiếm, nghỉ ngơi

Tìm về chốn cũ núi đồi thơm hương

Trượng phu, quân tử đường đường

Kinh bang tế thế tầm phương cứu đời

Nặng nghĩa lớn, nhìn xa xôi

Tình nhà gói ghém nhỏ nhoi treo cành

Đến khi cuối nẻo tung hoành

Tìm về chốn cũ, mái tranh quê nghèo

Người thường đâu dám leo trèo

Thanh bần an phận eo sèo thứ dân

Người ta quyền biến lượng phân

Dân quèn giản dị, không cần bon chen

Xa nhà, nỗi nhớ lên men

Từ khi giã biệt, chưa quên chút nào

Xa nhà, nỗi nhớ cồn cào

Con thuyền bến cũ cắm sào ngóng trông

Mai về, tìm lại dòng sông

Lên thuyền chèo chống qua sông với làng 

Xa quê, tre cũng ít vàng

Xa nhà, trúc cũng ngỡ ngàng ít xanh

Ruộng đồng trơ trọi nắng hanh

Bờ ao cá bỏ ngậm vành trăng soi

Dân quê chỉ nói thế thôi

Không hoa không mỹ đãi bôi ngượng ngùng

Dân quê không chút thiệt hơn

Vậy mà trọn vẹn tâm hồn Việt Nam.

 

Tháng 10 – 2008

 

Anh hùng còn rơi lệ !

 

Xa nhà, ai chẳng nhớ thương

Nhớ nhà, ai chẳng đoạn trường canh thâu

Có nghe sỏi đá kêu đau

Có nghe bãi biển bờ lau xạt xào

Đêm còn le lói vì sao

Trăng còn vòi vọi trên cao băng ngàn

Sông đi hai ngả giăng ngang

Cuối dòng còn đợi trên đàng ra khơi

Người đi, cá lặn biệt hơi

Trùng trùng sóng vỗ biết trồi nơi đâu

Bơi lên, ngược nước phủ đầu

Dễ gì gặp lại nhịp cầu xa xưa

Người đi, như thể gió lùa

Thời gian con đẩy bốn mùa lại qua

Ngày về, cứ thế đi xa

Nhớ thương, cứ thế câu ca tang tình

Tình tang tích tịch tang tình

Cung đàn réo rắt quê mình chìm sâu

Tình tang tích tịch con tàu

Nhà ga đứng lại con tàu chạy đi

Xịch xình phụt khói đen sì

Đường tàu nhỏ lại kinh kỳ xa mơ

Tàu đi, còn có chuyến về

Người đi, gởi gió lê thê bên đàng

Xa nhà, bỏ ngỏ âm vang

Nhớ nhà, mây kéo lên ngàn tìm quên

Phương trời cuối nẻo thênh thênh

Trôi về nỗi nhớ lênh đênh não lòng

Nhiều khi đem nhớ ra hong

Ấm đâu không thấy mà đông lạnh lùng

Cho rằng suy nghĩ mông lung

Xưa nay biết mấy anh hùng lệ rơi !

 

Tháng 10 – 2008

 

Đọc trang Sử Việt

 

Nhìn qua hình ảnh quê mình

Đọc trang Sử Việt nặng tình nước non

Nơi đâu cũng có dấu son

Nơi đâu cũng có gợn hồn núi sông

Nhìn qua hình ảnh quê hương

Đọc trang Sử Việt vấn vương tự tình

Nơi đâu cũng có anh linh

Nơi đâu cũng có bóng hình Tổ Tiên

Nhìn qua hình ảnh Ba Miền

Đọc trang Sử Việt hồn thiêng hiện về

Hiện về khắp nẻo sơn khê

Băng qua sông biển vỗ về đảo xa

Nam Quan, Việt Bắc hoan ca

Cà Mau, Rạch Giá mặn mà thùy dương

Thượng Du đón nắng gối sương

Trung Du ươm mộng trên đường về Xuôi

Xuôi về Hà Nội không nguôi

Thăng Long ẩn bóng u hoài Cổ Loa

Văn Lang muôn thuở không nhòa

Hùng Vương vời vợi trên tòa Quốc Ân

Bạch Đằng mưa vũ mây vần

Bức tranh tuyệt thế phong thần Hạ Long

Vào thăm Xứ Nghệ chạnh lòng

Sông Gianh gờn gợn Đàng Trong – Đàng Ngoài

Vào thêm chút nữa ai ơi

Bên dòng Bến Hải ru hời tình tang

Cố Đô khép kín mơ màng

Phải chăng sợ Phá Tam Giang thuở nào

Dừng chân Bình Định nao nao

Tháp Chàm phưởng phất rì rào gió bay

Nha Trang mây nước sóng lay

Thùy dương cát trắng tỏ bày cùng ai

Bước vào Gia Định - Đồng Nai

Ba trăm năm cũ hoa cài Thành Đô

Vũng Tàu, bãi Trước mời vô

Bãi Sau xin hẹn Cần Giờ xuôi Nam

Vào thăm sông nước mênh mang

Đồng bằng Sông Cửu bạt ngàn phì nhiêu

Cần Thơ như lụa bọc điều

Bước đi như vướng cầu kiều Hậu Giang

Cà Mau, Rạch Giá rẽ ngang

Kia ra Phú Quốc, đây đàng Hà Tiên

Dọc theo biên giới Cao Miên

Đi thêm chút nữa nối liền Ai Lao

Trường Sơn nghe gió Thượng Lào

Nghe sóng lồng lộng xạc xào biển Đông

Nhìn qua thế núi thành đồng

Kết trang Sử Việt non sông nước này

Hèn chi khói tỏa ngàn bay

Hồn thiêng Dân Tộc thêm dày keo sơn

Dù cho nước chảy đá mòn

Đọc trang Sử Việt sắt son muôn đời.

 

Tháng 10 – 2008

 

Bốn bài vừa qua

Anh về thăm lại tình quê, Em về thăm lại quê xưa

Cha về thăm lại quê nhà, Mẹ về thăm lại quê nghèo

 

Bốn bài tôi viết vừa qua

Dành cho những kẻ cùng phà qua truông

Cùng xuồng mới thấy thương thương

Khác xuồng chắc cũng vương vương dấu tình

Bước đi trên khắp quê mình

Làng quê hẻo lánh, châu thành phồn hoa

Nơi đâu cũng khói hương nhòa

Nơi đâu cũng có đền thờ khói bay

Mắt mà hương khói phải cay

Lòng mà chùn xuống phải lay giọt nồng

Nhờ đâu mới có núi sông

Nhờ đâu mới có sử lồng đan thanh

Hương quê thơm ngát trong lành

Nhuộm từ xương thịt tơ mành tóc tang

Da vàng máu đỏ đang mang

Dưỡng nuôi thống thiết võ vàn hồn quê

Ba Miền non nước đề huề

Trải bao vạn lý sơn khê não lòng

Đồng vàng thơm lúa trổ bông

Đất cày, rạ mục, lưng còng, mồ hôi

Nay mà có những cơ ngơi

Sông dài biển rộng núi đồi đảo xa

Rộng ra khắp nẻo sơn hà

Nuôi từ xương thịt ông cha của mình

Dù em dù chị dù anh

Quyến gia hiện tại thoát vành nhiểu nhương

Hỏi thăm dòng họ tông đường

Biết bao người đã góp chương sử dài

Xa hơn, từ thưở phôi thai

Hồng Bàng, Âu Lạc thượng đài Nam ban

Không ai, chẳng họ chẳng hàng

Không ai, khác cội khác nguồn mà ra

Cùng nghe quốc quốc gia gia

Đồng bào đồng bọc đồng là anh em

Thế là trước lạ sau quen

Tiếp tay công sức đáp đền quốc ân

Ân Tổ Quốc, ân tiền nhân

Ân Dân tộc, ân tương lân giống nòi

Quê hương sông núi đắp bồi

Hồn thiêng sông núi người người nhớ ghi.

 

Tháng 10 – 2008

 

Anh về thăm lại tình quê

 

Anh về thăm lại tình quê

Nghe hồn sông núi vỗ về cảm giao

Mỗi bước đi, một tự hào

Mỗi bước chân, một rạt rào nhớ thương

Làm trai trả nợ núi sông

Hai vai gánh vác tang bồng xưa nay

Lông hồng phất gió tung bay

Chiến bào bạc trắng dấu giày bốn phương

Giang san chồng chất cốt xương

Máu đào thắm đượm quê hương xanh màu

Mấy ai chinh chiến bạc đầu

Ly bôi chưa cạn đã chầu anh linh

Thẻ bài xóa mất tên anh

Thêm một chiến sĩ vô danh hương thờ

Kể từ mở nước dựng cờ

Bàn thờ Tổ Quốc mịt mờ khói bay

Bao tất đất, núi sông này

Lũy thừa nhân cộng sâu dày thân trai

Bao ngõ ngách, chốn tuyền đài

Không nơi nào thiếu hình hài chinh nhân

Nơi đâu, anh cũng dấn thân

Ở đâu, anh cũng dự phần máu xương

Bước đi từng bước trên dường

Lắng lòng, mới thấu đêm trường sương pha

Tại sao tiếng quốc kêu gia

Tại sao tiếng hạc lan xa vọng dài

Hương quê đậm nét phương đài

Hồn quê đậm nét dấu hài trường chinh

Viếng thăm thương lấy quê mình

Chắp tay khấn nguyện đượm tình núi sông.

 

Tháng 10 – 2008

 

Em về thăm lại quê xưa

 

Em về thăm lại quê xưa

Em nhớ mang máng chứ chưa biết nhiều

Sinh ra không bọc vải điều

Mà bọc khố rách chắt chiu thân nghèo

Nhớ rằng lòng mẹ hắt heo

Tấm thân cô phụ eo sèo nuôi con

Ngày ngày mua gánh bán bưng

Đêm đêm thức giấc xoay lưng mẹ ngồi

Có khi mẹ khóc xa xôi

Con không hiểu thuở đầu đời mẹ ơi

Ngày xưa hỏi mẹ đôi lời

Cha đâu không thấy đơn côi cửa nhà

Mẹ rằng cha đi thật xa

Cha dâng cho nước, cửa nhà cho “Me”

Ve sầu chín khúc ruột se

Đến nay còn nhớ câu vè dân ca

“Thân trai là của quốc gia

Thân gái là của cửa nhà nuôi con

Thân cha gieo đỉnh Thái Sơn

Thân mẹ khung cửa mỏi mòn vọng phu

Vọng phu gởi gió ngàn thu

Mền đơn chiếc bóng mịt mù khóc sương

Nỗi lòng nát cõi tơ vương

Một thân chống đỡ trăm đường xót xa »

Lớn lên con mới hiểu ra

Hèn chi cha đã đi xa không về

Thỉnh thoảng nhìn mẹ ủ ê

Dưa muối mẹ gắp, cá mè cho con

Có khi mẹ quẹt lối mòn

Từ trong mắt mẹ giọt tròn lăn lăn

Có khi tay áo làm khăn

Mẹ lau thật vội sợ con mẹ buồn

Hèn chi lòng mẹ héo hon

Ít cười ít nói không son không màu

Mẹ em già sớm ốm đau

Theo cha đi xuống chuyến tàu tử sinh

Còn em, mấy chị em mình

Lớn lên mỗi đứa lưu linh lạc loài

Nay về như thể tìm tòi

Chôn nhau cắt rốn cõm còi tuổi thơ

Vậy mà Quê Mẹ đó nghe

Quê Cha đó nhé, tiếng ve trưa hè

La đà chi nữa lá me

Lơ thơ nhánh trúc lũy tre đầu làng

Lòng em vẫn nhớ mênh mang

Nhà quê không có, nén nhang vẫn còn

Mắt em cũng có lối mòn

Như mẹ ngày trước giọt tròn chảy quanh

Ngồi bên bãi cỏ xanh xanh

Bóng Cha nhìn Mẹ ngậm vành trăng soi

Kia là nấm mộ Cha ơi

Đây là nấm mộ Mẹ ơi hương mờ

Chìm sâu vào cõi trơ vơ

Thương Cha khóc Mẹ thả bè con côi

Ghé thăm Quê Nội lưng đồi

Nào Cô nào Bác đã ngoài mấy mươi

Ghé thăm Quê Ngoại đôi người

Cậu, Dì cũng đã nụ cười già nua

Chào nghe, tiếng gọi quê xưa

Chào nghe, tình tự gió lùa hây hây.

 

Tháng 10 – 2008

 

Cha về thăm lại quê nhà

 

Cha về thăm lại quê nhà

Trên đôi nạng gỗ yếu già nửa thân

Nửa này gió bụi phong trần

Nửa kia phân mục góp phần quê hương

Bao năm túy ngọa sa trường

Cùng anh em, nhuộm máu xương biên thùy

Mịt mù khói súng tinh kỳ

Đạn bom siêu đẳng còn gì thịt da

Chiến trường sôi động xông pha

Trận địa khủng khiếp nhào ra tuyến đầu

Núi rừng lá thấp chìm sâu

Đèo cao hú gió nhuộm màu dọc ngang

Nửa thân còn lại đang mang

Biết bao đồng đội nát tan mấy lần

Nửa thân còn lại cơ bần

Biết bao đồng đội tấm thân sao tìm

Suối vàng anh đã ngủ yên

Hương hồn vất vưởng giữa triền núi xanh

Ghi thêm chiến sĩ vô danh

Hương đài tưởng niệm tựu thành sử ca

Nay cha về lại thăm nhà

Mấy lần đã bỏ quê nhà ra đi

Khi đi có mẹ tiễn đi

Khi về mẹ đã biệt ly lâu rồi

Khi đi vợ tiễn nghẹn lời

Khi về vợ ngủ biệt khơi đáy mồ

Người thời thiếu phụ khăn khô

Cha thời binh phế thắp nhòa nén hương

Quê nhà không phải hậu phương

Cha con dắt díu tìm đường phó thân

Nay về thêm nữa một lần

Mái đầu bạc trắng phù vân cuối đời

Con nay gần nửa kiếp người

Thì cha đã quá bảy mươi cõi còm

Chống đôi nạng gỗ lom khom

Một trời quê cũ mắt mòn kéo mây

Trên đền tổ quốc khói bay

Dưới đền cha chống đôi tay lựa lần

Để mà tưởng nhớ tiền nhân

Kinh bao thời đại góp phần quê hương

Để mà tưởng nhớ tiếc thương

Oanh oanh liệt liệt đường đường hồn thiêng

Giang sơn trên khắp ba miền

Đời sau thuở trước nối liền lung linh

Nén hương thấm lệ lưu tình

Nén hương cũng để thương hình bóng cha.

 

Tháng 10 – 2008

 

Mẹ về thăm lại quê nghèo

 

Mẹ về thăm lại quê nghèo

Tấm thân của mẹ đẳng đeo nhiễu điều

Nhìn ra cửa trước tịch liêu

Cửa sau nhìn lại chín chiều ruột đau

Một sương, hai nắng thịt thau

Ba nhà, bốn cửa mắt sâu hoen mờ

Năm canh, sáu khắc đêm mơ

Bảy cay, tám đắng tóc tơ trắng màu

Chín, ra Ái Tử mưa ngâu

Mười, vô Cô Phụ bến tàu biệt ly

Chồng thì rữa mục âm ty

Con thì biên ải một đi không về

Nhà tranh bếp lửa ủ ê

Nhiều khi tro lạnh không nề cháo cơm

Ru con nhỏ dại ngủ yên

Mẹ ngồi thơ thẩn trắng đêm canh dài

Sao hôm rồi đến sao mai

Sao khuya sao sớm sao phai sao mờ

Một tay vá víu đơn cô

Một tay vá víu con thơ tháng ngày

Có khi giọt ngắn giọt dài

Hai bờ khô héo nhẵn chai lối mòn

Tấm lòng mấy lớp héo hon

Tâm can mấy lớp mảnh hồn thương đau

Bên Ngoại mặt nước rầu rầu

Bên Nội heo hút mưa ngâu đông hàn

Mẹ nhìn nấm mộ rêu phong

Đưa tay sửa lại bát nhang lên màu

Mẹ nhìn di ảnh thật lâu

Rưng rưng khóe mắt giọt châu hai hàng

Mẹ nhìn nền móng bỏ hoang

Nhà xưa biến mất gió ngàn bay xa

Biết bao người mẹ quê ta

Xin kêu tiếng mẹ của nhà Việt Nam.

 

Tháng 10 – 2008

 

Bài ca Mẹ Việt Nam

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Đồng bào một bọc một trăm con

Năm mươi theo Mẹ lên rừng núi

Một nửa theo Cha xuống Biển Đông

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Một tay nuôi dưỡng cả đàn con

Một tay chống đỡ lo nhà cửa

Gia thất khang trang thật vẹn toàn

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Một sương hai nắng mỏm non sông

Thân cò lặn lội trên bờ vắng

Nhẹ gánh, chồng đi cứu nước non

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Nữ lưu vùng đất ở phương nam

Đảm đang trinh tiết tròn son sắt

Thùy mỵ nết na vẹn ngọc vàng

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Một đời gian khổ, không than van

Một đời lao nhọc, không hờn dỗi

Trăm đắng ngàn cay cũng chẳng màng

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Tình thương bát ngát hơn biển Đông

Tấm lòng cao cả hơn trời đất

Nam Bắc Đông Tây, khó sánh bằng

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Vuông tròn cháu cháu với con con

Vẹn toàn hai gánh Nội cùng Ngoại

Tâm vẫn không suy, lực dẫu mòn

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Nữ nhi thục đức vốn trời ban

Anh thư tài trí đan thanh sử

Khi cá vàng hoe, khi cá kình

 

Ta hát ca vang Mẹ Việt Nam

Xứng danh với lá ngọc cành vàng

Thời bình, cơm áo vui nhà cửa

Thời chiến, nếu cần voi trận xung

 

Ai mà không nhớ Hai Bà Trưng

Bà Triệu giương oai, thét vẫy vùng

Cô Bắc Cô Giang cùng sánh bước

Đời sau thuở trước mãi soi chung

 

Tấm thân của Mẹ vốn là Tiên

Hễ nữ phải nhi không hậu - tiền

Tuy nữ nhưng nam còn nể mặt

Mẹ hiền muôn thuở vĩnh châu viên

 

Thế mới hát ca Mẹ Việt Nam

Thanh thanh như quít, ngọt như cam

Như xôi nếp một, đang mùa mới

Như mía đường lau, hạn hán khan

 

Thế mới hát ca Mẹ Việt Nam

Tay tiên của Mẹ Âu Cơ ban

Vóc tiên của Mẹ soi trời đất

Nhân loại năm châu đâu sánh cùng

 

Trổi khúc nhịp nhàng ta hát vang

Vỗ tay hòa điệu với cung đàn

Người người nối nhịp cùng nhau hát

Ca hát tưng bừng Mẹ Việt Nam.

 

Tháng 10 – 2008

Mặc Giang

 

Hồn non nước

 

Ta đi từ Nam ra Bắc

Ta đi từ Bắc vô Nam

Đâu đâu cũng cẩm tú giang san

Đâu đâu cũng quê hương gấm vóc

Ghềnh thác đổ trên núi rừng Bản Giốc

Ải Nam Quan, cửa ngõ của biên thùy

Một ngàn năm Phương Bắc, vẫn còn ghi

Nhắc cháu con đời đời không quên lãng

Thăm Cổ Loa, nghe tâm hồn xao xuyến

Nhìn lâu đài nền cũ, bóng tịch dương

Nhớ Văn Lang của Đức Tổ Hùng Vương

Đất Phong Châu mờ mờ loang dấu tích

Về Hà Nội với sắc màu thanh lịch

Thoáng đâu đây ba mươi sáu phố phường

Chân bước đi mà lòng dạ vấn vương

Nhớ Thăng Long kinh qua bao thời đại

Vượt Sông Gianh ta đi vào Bến Hải

Sóng vỗ bờ xây xát mảnh hồn đau

Những tang thương chưa vá hết biển dâu

Những vết tích còn hằn sâu tam thể

Đến Cố Đô, trầm buồn đeo nỗi nhớ

Cầu Trường Tiền nhịp khúc gợn Hương Giang

Để Kinh Kỳ trầm mặc với thời gian

Lý tình tang, hò Nam Ai không dứt

Vào Sài Gòn, đèn muôn màu sáng rực

Nét lung linh mờ ảo nhớ Đô Thành

Đèn sáng trưng vẫn nhấp nháy sao đêm

Hoàng hôn xuống, sương sa sa thấm lạnh

Vào Miền Nam, cò bay như rủ cánh

Chưa giáp vòng vùng châu thổ Cửu Long

Lúa cũng vàng nhưng trời bớt xanh trong

Bởi rộng quá giữa viễn đông hòn ngọc

Mũi Cà Mau, điểm cuối cùng chữ “S”

Sóng vỗ bờ, ôm ấp Đảo Hòn xa

Phú Quốc, Côn Lôn, Hoàng Sa, Trường Sa

Vô số Đảo, dọc biển Đông nước Việt

Anh có biết

Chị có biết

Và em có biết

Dân Việt Nam, dòng dõi của Tiên Rồng

Đất Việt Nam, đất nước của Vua Hùng

Ta bước đi, nghe tiếng gọi kêu chung

Hồn non nước muôn ngàn năm sống mãi

Đẹp lung linh tận biên thùy quan ải

Ngát thanh thiên cả đồng nội châu thành

Ngào ngạt bay khắp biển rộng trời xanh

Hồn non nước Việt Nam cao quý quá.

 

Tháng 10 – 2008

Mặc Giang

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập