Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 32

Đã đọc: 1712           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

  1.  
    1.  
      1. Việt Nam ngạo nghễ (hay Mai tôi chết)
      2. Nghe tiếng quê hương
      3. Thương mái thôn làng
      4. Chỉ một vần thơ
      5. Trả ta sông núi
      6. Dõng dạc tuyên ngôn
      7. Ta bước đi
      8. Bốn mùa thương nhớ
      9. Đồng nội hương quê
      10. Nào ai muốn viết

 

Việt Nam ngạo nghễ

(Mai tôi chết)

 

Mai tôi chết, không cần xây nấm mộ

Đem thi hài gởi lại chốn quê xưa

Để lắng nghe tiếng thương nhớ dư thừa

Mà khi sống chưa thỏa lòng ước nguyện

 

Mai tôi chết, không cần thờ linh vị

Đem đốt đi, tro bụi rải quê hương

Tro bụi bay trên khắp mọi nẻo đường

Mà khi sống, đoạn trường đeo không dứt

 

Mai tôi chết, trả tôi về đất mẹ

Hồn bay bay đền đáp lại ơn cha

Cha của tôi nhuộm xương máu sơn hà

Cho mẹ, cho em, cho quê hương được sống

 

Mai tôi chết, thả lên đồi lỗi hẹn

Một kiếp này chưa vẹn ước non sông

Thì kiếp sau sẽ tiếp tục tuôn dòng

Cho nước chảy ra sông dài biển rộng

 

Mai tôi chết, thả lên rừng gió lộng

Gió mang đi, thét núi khiếp oai linh

Dãy Trường Sơn ôm ấp trọn bóng hình

Sóng biển Đông vỗ điệp trùng non nước

 

Mai tôi chết, hồn bay tìm chim Lạc

Mảnh giang san phiêu bạt cánh chim Hồng

Tìm cội nguồn để lạy Tổ lạy Tông

Đàn cháu con quyết không hề phản bội

 

Mai tôi chết, nhưng hồn tôi không chết

Thịt xương này lưu cốt tủy ông cha

Anh linh này tô son sắt châu pha

Truyền nối nhau năm ngàn năm văn hiến

 

Tôi, chính là anh, là em, là chị

Của những ai cùng huyết thống Việt Nam

Trên tấm thân cùng máu đỏ da vàng

Trang sử Việt hùng thiêng reo kim cổ

 

Tất cả chúng ta, cùng Cha cùng Mẹ

Mẹ tay Tiên, Cha gót ngọc mình Rồng

Hễ đất trời còn có núi có sông

Thì chúng ta còn Việt Nam muôn thuở

 

Tất cả chúng ta, cùng Tông cùng Tổ

Tổ Hùng Vương tọa thị đất Văn Lang

Vũ trụ kia còn vang động càn khôn

Ta dõng dạc tuyên ngôn : Việt Nam ngạo nghễ.

 

Tháng 9 – 2008

 

Nghe tiếng quê hương

 

Ta nghe tiếng nhớ thương

Thơm tự tình quê cha

Thơm hương yêu đất mẹ

Anh chị em vui sống chan hòa

 

Ta nghe tiếng xa xưa

Nơi gió nắng mưa lùa

Nơi chôn nhau cắt rốn

Khi vừa mang tiếng nói chào đời

 

Ta nghe tiếng tình quê

Vừa bập bẹ a ê

Vừa vần xuôi vần ngược

Đã cưu mang non nước vẹn thề

 

Ta nghe tiếng quê hương

Tiếng tình tự yêu thương

Tiếng tình sâu nghĩa nặng

Trường Sơn dài ôm ấp Biển Đông

 

Ta nghe tiếng hương quê

Trải bốn mùa rụng lá

Đi xa ai không nhớ

Nên đi đâu cũng nhớ nhung về.

 

Tháng 9 – 2008

 

Thương mái thôn làng

 

Đồng vàng thơm thơm lúa chín

Nắng vàng óng ả đồng xanh

Gió reo thoang thoảng trong lành

Nghêu ngao mục đồng ca hát

 

Dân quê rộn ràng mùa gặt

Mồ hôi ướt áo lưng gầy

Đua nhau tay cắt liền tay

Dập dìu đôi vai nặng gánh

 

Sau hè rau thơm rau đắng

Bờ ao rau húng tía tô

Bếp hồng ấm lửa khoai ngô

Nồi cơm thơm thơm gạo mới

 

Cả làng tay chào tay vẫy

Hò đưa câu hát tiếng cười

Tình quê muối mặn mềm môi

Tương lân chia cơm xẻ áo

 

Ngày lên ra đồng gặt hái

Đêm về đập lúa dưới trăng

Trẻ thơ vui với chị Hằng

Người lớn ươm mơ gởi gió

 

Đầu làng con đường đất nhỏ

Cuối làng lối rẽ băng ngang

Tình quê ôm ấp thôn trang

Bốn mùa chan nhau mưa nắng

 

Thơm thơm mùi hoa cau trắng

Nồng nồng hương vị trầu cay

Vậy mà đó nhớ thương đây

Xóm trên lây lan xóm dưới

 

Trăng thề gọi sao nhắn gởi

Nắng thề gọi gió vương vương

Hàng tre khóm trúc nương nương

Loanh quanh hồng hồng bếp lửa

 

Dân quê đẹp lòng chan chứa

Tình quê đẹp dạ chứa chan

Thương thương một mái thôn làng

Ai ai không thương không nhớ.

 

Tháng 9 – 2008

 

Chỉ một vần thơ

 

Vần thơ gởi lên non

Núi rừng cao lộng gió

Vần thơ gởi ghềnh đá

Biển cả hát trùng dương

 

Vần thơ đi muôn phuơng

Ngàn xa kéo gần lại

Vần thơ ra quan ải

Mọi ranh giới mở thông

 

Vần thơ tới Cù Mông

Nhìn xa xa Đèo Cả

Hai bên đường xanh lá

Chót vót đỉnh Hải Vân

 

Băng băng qua Đèo Ngang

Trùng trùng Trường Sơn gọi

Biển Đông triều sóng vẫy

Ôi cẩm tú giang san

 

Câu hò Ải Nam Quan

Mũi Cà Mau ca hát

Sông Gianh liền mấy khúc

Bến Hải nối mấy bờ

 

Nhớ lại thuở dựng cờ

Thời Văn Lang quốc tổ

Năm ngàn năm vẫn nhớ

Đến vạn thuở không pha

 

Dân tộc Việt Nam ta

Bắc Nam Trung tam thể

Dòng Lạc Hồng tuyệt thế

Đẹp nhất giống Rồng Tiên

 

Ra đi khắp mọi miền

Anh da vàng máu đỏ

Chị tóc đen mắt lệ

Em tình tự khơi dòng

 

Cùng một Tổ một Tông

Cùng một nguồn một cội

Kinh qua bao thời đại

Mãi mãi chung một thôi

 

Vần thơ chỉ mấy lời

Kết tinh bao tuế nguyệt

Ôi vần thơ bất tuyệt

Dung thông khắp cổ kim

 

Vũ trụ kia lặng yên

Ngân hà kia bất động

Ngàn sao còn chìm lắng

Tinh tú còn xa mờ

 

Ta kết thúc vần thơ

Kẻo thi ca đóng cửa

Mai sau còn nói nữa

Cũng chỉ một vần thơ.

 

Tháng 9 – 2008

 

Trả ta sông núi

Xin mượn tựa đề và cảm tác khi đọc

bài Trả Ta Sông Núi của Thi bá Vũ Hoàng Chương

 

Trả ta sông núi của Rồng Tiên

Tổ quốc trời nam thật vĩnh nhiên

Tọa thị phương nam son sắt ấy

Uy nghi lẫm liệt khí hùng thiêng

 

Trả ta sông núi của ông cha

Sông máu núi xương dựng nước nhà

Da chất thịt chồng xây lịch sử

Tranh thêu gấm vóc lộng sơn hà

 

Trả ta sông núi của muôn đời

Liệt nữ anh hùng gương sáng soi

Bảo vệ truyền lưu trao thế hệ

Ngàn năm tâm lực mãi tô bồi

 

Trả ta sông núi tự ngàn xưa

Dân tộc Việt Nam dũng khí thừa

Đồng bọc đồng bào đồng sắc thái

Muôn người như một biết hay chưa

 

Trả ta sông núi để ngàn sau

Con cháu Rồng Tiên nhuận sắc màu

Không thẹn tiền nhân khai mở nước

Việt Nam ngời sáng rạng minh châu

 

Trả ta sông núi mãi khơi dòng

Sừng sững Trường Sơn đỡ núi sông

Triều sóng Biển Đông chống vọng ngoại

Vó câu cửa sổ tựa lông hồng

 

Trả ta sông núi hát Sông Hồng

Ca ngợi Thái Bình đón gió đông

Hát Cửu Long giang hòa chín khúc

Đồng Nai Bến Nghé mãi chờ mong

 

Trả ta sông núi vẹn ba miền

Sông biển đảo xa nối đất liền

Rừng thẳm cao nguyên đèo gió hú

Đồng bằng nương rẫy ngọc tay tiên

 

Trả ta sông núi khắp ba miền

Xẻ núi mở đường thẳng tiến lên

Lấp hố be mương cầu nối nhịp

Bắc Trung Nam một dãi châu viên

 

Trả ta sông núi vẹn câu thề

Tim sắt gan chì thanh sử kê

Thân tử khí hùng luôn bất tử

Hồn thiêng lộng gió thét sơn khê

 

Trả ta sông núi giống da vàng

Dân tộc kiêu hùng nước Việt Nam 

Nam bắc đông tây đừng động thái

Đụng vô rồi kéo chạy tan hoang

 

Trả ta sông núi vẹn cơ đồ

Một tấc chẳng suy thuở dựng cờ

Một khoảnh không mòn trang sử Việt

Tử thành một khắc vạn xương khô

 

Trả ta sông núi của hùng anh

Lấp biển dời non dựng sử xanh

Đội đá vá trời xây tổ quốc

Lòng son dạ sắt rạng thiên thanh

 

Trả ta sông núi nước non này

Tự cổ tới kim không đổi thay

Đến mãi ngàn sau không biến chuyển

Thành đồng vách núi mãi không lay

 

Trả ta sông núi nước non nhà

Tích tịch tình tang trổi khúc ca

Con cháu Lạc Hồng reo tiếng hát

Ngân dài quốc quốc với gia gia.

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2008

 

Dõng dạc tuyên ngôn

 

Ta đâu có bỏ quê hương ta

Bởi thế thời nghiêng ngửa lại qua

Bởi ngã nhân bào ảnh lộng gió

Nên phong ba bão táp quê nhà

 

Ta đâu đánh đổi quê hương ta

Nhũng nhặng đẩy đưa nghiệt ngã mà

Xanh đỏ trắng đen đeo thế kỷ

Nên trầm kha đất mẹ quê cha

 

Ta luôn ngước mặt ngẩng cao đầu

Chống đỡ cái khiên đạp thuẫn mâu

Đẽo đá tô bồi son sắt thắm

Lửa vàng gang thép luyện minh châu

 

Hãy nhớ, ngàn năm đuổi Bắc xâm

Trăm năm ròng rã chống Tây xâm

Rong rêu bèo bọt phường vong bản

Nào nghĩa gì đâu bóng ngoại nhân

 

Dõng dạc tuyên ngôn non nước ta

Nguồn xưa trả lại đất quê cha

Cội xưa trả lại tình quê mẹ

Tiên Tổ muôn đời trổi khúc ca

 

Tích tịch tình tang vạn lý hề

Quê hương gấm vóc lộng sơn khê

Giang san cẩm tú reo sông biển

Văn hiến ngàn năm vẹn ước thề

 

Tích tịch tình tang vạn nhịp cầu

Viễn đông hòn ngọc rạng minh châu

Đông Tây Nam Bắc soi kim cổ

Dòng giống Lạc Hồng không dễ đâu

 

Quê hương đâu mất, bỏ quê hương

Sông núi đâu mòn, bởi gió sương

Trải nắng bền gan trêu tuế nguyệt

Dầm mưa vững chí cợt phong trần

 

Quê hương còn đó vẹn câu thề

Kế thế truyền nhau mãi nhớ nghe

Dạ sắt tô bồi thêu gấm ngọc

Lòng son nhuận thắm lộng pha lê

 

Quê hương ta đó đẹp nhà nhà

Khói quyện cờ bay nhờ đức Cha

Bát ngát hương thơm nhờ đức Mẹ

Dấu son ấn ngọc tỏa châu pha

 

Quê hương ta đó nhớ nghe em

Chị vén mành thưa tựa bức rèm

Anh đứng giữa trời cao đất rộng

Cùng tôi dõng dạc phát tuyên ngôn

 

Lịch sử huy hoàng nước Việt Nam

Muôn năm rạng rỡ đất trời nam

Hùng thiêng sông núi hồn dân tộc

Tọa thị phương đài đã định ban.

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2008

 

Ta bước đi

 

Ta bước đi trên lâu đài thành cổ

Nhìn rêu mờ nhớ lại tháng ngày qua

Quá khứ lùi vào dĩ vãng thật xa

Lật từng trang lung linh hồn lệ sử

 

Ta bước đi khắp phố phường Hà Nội

Nhìn Thăng Long phảng phất Cổ Loa xưa

Bóng tiền nhân nhòa nhạt nắng chan mưa

Hoàng hôn phủ ngập ngừng màn đêm xuống

 

Ta bước đi giữa Cố Đô khép kín

Trường Tiền rung mười hai nhịp sáu vài

Núi Ngự Bình ngóng đợi dáng Thiên Thai

Dòng Hương Giang ngưng câu hò điệu lý

 

Ta bước đi nước Sông Gianh tê tỉ

Mấy trăm năm thổn thức mảnh hồn đau

Máu hai miền thấm lòng đất thật sâu

Xương chồng chất thành đồi cao lộng gió

 

Ta bước đi dòng Bến Hải còn đó

Cầu Hiền Lương gợn sóng vỗ hai bờ

Trải thời gian chưa vá đắp tiêu sơ

Hồn tử sĩ ngập suối vàng nhức nhối

 

Ta bước đi vào Qui Nhơn Thị Nại

Nghe hồn Chiêm nghèn nghẹn điệu ru Hời

Hỡi tộc Chàm một thuở của Chiêm ơi

Sống đâu đó đừng quên nhau Chiêm nhé

 

Ta bước đi cửa Đồng Nai, Bến Nghé

Sóng Đô Thành nhộn nhịp giữa phồn hoa

Nhớ Sài Gòn ru giấc mộng đêm qua

Giọt khô đọng loang loang trên chiếc gối

 

Ta bước đi Cầu Mỹ Thuận mời gọi

Nhớ ngày qua ngồi đợi từng chuyến phà

Ghi tự tình đậm nét Miền Nam ca

Hát Cửu Long bạt ngàn ra chín cửa

 

Ta bước đi vào Hà Tiên Rạch Giá

Mũi Cà Mau là điểm đến sau cùng

Phú Quốc kia chìm mây nước điệp trùng

Côn Đảo kia khuất mờ xa sóng biển

 

Tạm ngừng nghe, xin giã từ một chuyến

Tai còn nghe văng vẳng thoáng giây lâu

« Từ Nam Quan, Ca Mau

Từ non cao, rừng sâu »

Nhớ nhau nghe, ta đứng lại bên cầu

Sông bến nước rạt rào mênh mang chảy. 

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2008

 

Bốn mùa thương nhớ

 

Thương nhớ quê hương trải bốn mùa

Dù cho nắng gội với mưa lùa

Ngày lên dõi bóng vầng dương hiện

Đêm xuống trăng soi trải thiếu thừa

 

Nhớ từ cái thuở mới đi xa

Tiếng vạc kêu sương vẳng nhớ nhà

Đeo đẳng đèn khuya soi cố quận

Phương đài quốc quốc vọng gia gia

 

Thương nhớ quê hương suốt tháng năm

Buồn trông con nhện lại giăng giăng

Vương tơ kéo ruột phơi màn gió

Đứt đoạn ru hời tiếp tục giăng

 

Bốn mùa cứ thế trải lê thê

Cảnh cũ đường xưa lối ngõ về

Dấu vết chìm sâu đong ký ức

Trùng dương mờ phủ bóng sơn khê

 

Tháng năm cứ thế trôi đi qua

Bếp lửa hồng êm chẳng nhạt nhòa

Tình tự không khô treo dốc đá

Hương quê một cõi của riêng ta

 

Đã quen gió lộng với mưa lùa

Chiếc bóng thời gian trả bốn mùa

Lịch cũ không còn ghi tuế nguyệt

Tình quê vẫn đẹp dấu hương xưa

 

Bốn mùa thương nhớ nỗi niềm quê

Tràn ngập đong đưa lộng bốn bề

Đêm ngủ còn mơ kêu gối mộng

Trả ta một cõi của hương quê. 

 

Tháng 10 – 2008

 

Đồng nội hương quê

 

Hương quê đồng nội mơn man

Mạ xanh ươm mộng lúa vàng ươm hương

Ấy anh tát nước bên đường

Ấy cô cấy lúa bên nương nắng chiều

Mục đồng đuổi gió thả diều

Em thơ bắt bướm yêu kiều nhẹ tay

Chuồn chuồn đảo lượn nắng bay

Chim muông ca hót sáng ngày líu lo

Nhà nông mong mỏi sao cho

Mưa hòa gió thuận ấm no đủ đầy

Nhà tranh mái khói vui vầy

Đêm trăng đập lúa hây hây ửng hồng

Chị Hằng đứng ngó trên không

Trải vầng trăng nhẹ gió bồng thôn trang

Làng trên xóm dưới vang vang

Nồi cơm ăm ắp thiên đàng là đây

Bốn mùa cứ thế phay phay

Trời cao kệ ổng, đất dày mặc ông

Còn ta có ruộng với đồng

Mấy đời vẫn sống, mấy dòng vẫn qua

Kia là quê ngoại gần xa

Đây là quê nội nào xa nào gần

Phong trần mặc kệ phong trần

Hương quê đồng nội lựa lần thế thôi

Vậy mà tự thuở nằm nôi

Đến khi bươn chải trường đời thênh thênh

Mơ về một mái ấm êm

Đêm đêm thoảng nhớ nào quên quê mình.

 

Tháng 10 – 2008

 

Nào ai muốn viết !

 

Mẹ tôi mái tóc trắng bay

Một sương hai nắng thân gầy nuôi con

Cha tôi nào nệ hao mòn

Xuống sông tát biển lên non kéo cày

Anh tôi gồng gánh hai vai

Quốc kêu quốc quốc, gia nài gia gia

Chị tôi, như mẹ ấy mà

Hai quê một cảnh đẫy đà tháng năm

Em tôi tuổi trẻ bỏ quên

Sớm lao khổ lụy thác ghềnh trầm kha

Còn tôi mang kiếp không nhà

Nửa đời cũng đã mặn mà ngấn sương

Gian truân cho thấm nghê thường

Tóc tang cho thấm đoạn trường phù sinh

Khép hờ cánh cửa nhục vinh

Mở ra đóng lại não mình cùng ta

Mẹ tôi bóng xế mau qua

Tuyền đài một chuyến đi xa không về

Cha tôi gác mái ước thề

Cuộc đời bỏ lại bên lề thiên thu

Có khi tôi vén mây mù

Tìm cha tìm mẹ âm u rợn hồn

Lặn sâu nỗi nhớ tìm quên

Nào anh nào chị nào em cuối trời

Một đàn cháu chắt loi nhoi

Là cốt là nhục nối đời mai sau

Dừng chân đứng lại bên cầu

Đầu nguồn cuối ngọn nước trôi lững lờ

Vô tình để rớt vần thơ

Nhỡ ai bắt gặp xin lờ dùm nghe

Nào ai muốn viết đâu hè !

 

Tháng 10 – 2008  

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (1 đã gửi)

avatar
hung 03/05/2011 02:11:51
bạn có nhiều bài thơ..lam cho long ngươi ..phai buồn vi nỗi xa quê
tổng số: 1 | đang hiển thị: 1 - 1

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập