Tuyển tập 10 bài Số 113 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1121 đến số 1130)

Đã đọc: 1601           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Ta bước đi                                  1121

02.  Xin ngưỡng phục                        1122

03.  Trả trăng về                               1123

04.  Bốn mùa thương nhớ                 1124

05.  Hư vô nhờ hạt bụi                      1125

06.  Vào vườn lục bát ta chơi             1126

07.  Trăng tàn chưa pha !                 1127

08.  Thói quen lên tiếng                    1128

09.  Chào ánh bình minh                  1129

10.  Thơ tuyệt ý lời                           1130

 

Ta bước đi

 

Ta bước đi trên lâu đài thành cổ

Nhìn rêu mờ nhớ lại tháng ngày qua

Quá khứ lùi vào dĩ vãng thật xa

Lật từng trang lung linh hồn lệ sử

 

Ta bước đi khắp phố phường Hà Nội

Nhìn Thăng Long phảng phất Cổ Loa xưa

Bóng tiền nhân nhòa nhạt nắng chan mưa

Hoàng hôn phủ ngập ngừng màn đêm xuống

 

Ta bước đi giữa Cố Đô khép kín

Trường Tiền rung mười hai nhịp sáu vài

Núi Ngự Bình ngóng đợi dáng Thiên Thai

Dòng Hương Giang ngưng câu hò điệu lý

 

Ta bước đi nước Sông Gianh tê tỉ

Mấy trăm năm thổn thức mảnh hồn đau

Máu hai miền thấm lòng đất thật sâu

Xương chồng chất thành đồi cao lộng gió

 

Ta bước đi dòng Bến Hải còn đó

Cầu Hiền Lương gợn sóng vỗ hai bờ

Trải thời gian chưa vá đắp tiêu sơ

Hồn tử sĩ ngập suối vàng nhức nhối

 

Ta bước đi vào Qui Nhơn Thị Nại

Nghe hồn Chiêm nghèn nghẹn điệu ru Hời

Hỡi tộc Chàm một thuở của Chiêm ơi

Sống đâu đó đừng quên nhau Chiêm nhé

 

Ta bước đi cửa Đồng Nai, Bến Nghé

Sóng Đô Thành nhộn nhịp giữa phồn hoa

Nhớ Sài Gòn ru giấc mộng đêm qua

Giọt khô đọng loang loang trên chiếc gối

 

Ta bước đi Cầu Mỹ Thuận mời gọi

Nhớ ngày qua ngồi đợi từng chuyến phà

Ghi tự tình đậm nét Miền Nam ca

Hát Cửu Long bạt ngàn ra chín cửa

 

Ta bước đi vào Hà Tiên Rạch Giá

Mũi Cà Mau là điểm đến sau cùng

Phú Quốc kia chìm mây nước điệp trùng

Côn Đảo kia khuất mờ xa sóng biển

 

Tạm ngừng nghe, xin giã từ một chuyến

Tai còn nghe văng vẳng thoáng giây lâu

« Từ Nam Quan, Cà Mau

Từ non cao, rừng sâu »

Nhớ nhau nghe, ta đứng lại bên cầu

Sông bến nước rạt rào mênh mang chảy. 

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2008

 

Xin ngưỡng phục

 

Xin ngưỡng phục trái tim to lớn quá

Ôm trọn tin yêu trải địa cầu

Trải khắp cùng bốn biển năm châu

Cho nhân loại hài hòa chung sự sống

 

Xin ngưỡng phục tấm lòng to lớn quá

Ôm trọn tình thương trải địa cầu

Cho con người xít lại gần nhau

Không ngăn cách bởi màu da chủng tộc

 

Xin ngưỡng phục tâm hồn to lớn quá

Ôm trọn từ bi trải mọi người

Cho ai ai cũng mở nụ cười

Không ngậm hờn ẩn sâu chôn đáy mắt

 

Xin ngưỡng phục trái tim to lớn quá

Ôm trọn bác ái trải nơi nơi

Cho ai ai cũng được thắm tươi

Không nứt nẻ vùi khô cằn máu lệ

 

Xin ngưỡng phục tấm lòng to lớn quá

Nước bốn biển dù có lúc đầy vơi

Nhưng tình người không có những chơi vơi

Để ai oán cừu thù đeo giới tuyến

 

Xin ngưỡng phục tâm hồn to lớn quá

Ai ai cũng tôn thờ quân tử trượng phu

Thì mong sao không ốc đảo, ao tù

Để giao tiếp với sông dài biển rộng

 

Xin ngưỡng phục những con người như thế

Để cuộc đời chấm dứt những đau thương

Để trần gian thấm nhuận đức thanh lương

Cho nhân thế hòa vui trong thánh thiện.

 

Tháng 9 – 2008

 

Trả trăng về

 

Trăng tròn mười sáu lại tròn trăng

Chú Cuội rong chơi với chị Hằng

Lấp lánh ngàn sao óng ánh quá

Vấp chân Chú Cuội té nhăn răng

 

Lổm ngổm ngồi lên mất chị Hằng

Đưa tay dụi mắt ngó loanh quanh

Mênh mông một cõi đêm trăng lộng

Cuội đứng buồn trông nghĩ ngợi rằng

 

Chị Hằng tròn trục tựa như banh

Vũ trụ trống trơn chẳng dốc ngăn

Quỹ đạo lăn quay không lối cản

Thêm mây đón gió đẩy phù vân

 

Nên Hằng lơ lửng khắp trời mây

Mới hiện phương đông lại đến tây

Khi tỏ khi mờ đeo bóng nguyệt

Khi tròn khi khuyết ánh trăng lay

 

Còn ta, còm cõi tấm thân gầy

Chân mỏi tay mòn tóc trắng bay

Quanh quẩn gốc đa trông tuế nguyệt

Cơm canh dưa muối sống qua ngày

 

Cô Hằng tự tại đi đâu đi

Trong trắng trinh nguyên chẳng ngại gì

Trăng ngọc trăng ngà soi khắp chốn

Xưa nay cũng thế có lo chi

 

Trần thế đêm đêm nhờ có trăng

Ta đâu ích kỷ giữ riêng Hằng

Đó đây đi khắp trong thiên hạ

Nguyệt khuyết trả về ta với trăng.

 

Tháng 10 – 2008

 

Bốn mùa thương nhớ

 

Thương nhớ quê hương trải bốn mùa

Dù cho nắng gội với mưa lùa

Ngày lên dõi bóng vầng dương hiện

Đêm xuống trăng soi trải thiếu thừa

 

Nhớ từ cái thuở mới đi xa

Tiếng vạc kêu sương vẳng nhớ nhà

Đeo đẳng đèn khuya soi cố quận

Phương đài quốc quốc vọng gia gia

 

Thương nhớ quê hương suốt tháng năm

Buồn trông con nhện lại giăng giăng

Vương tơ kéo ruột phơi màn gió

Đứt đoạn ru hời tiếp tục giăng

 

Bốn mùa cứ thế trải lê thê

Cảnh cũ đường xưa lối ngõ về

Dấu vết chìm sâu đong ký ức

Trùng dương mờ phủ bóng sơn khê

 

Tháng năm cứ thế trôi đi qua

Bếp lửa hồng êm chẳng nhạt nhòa

Tình tự không khô treo dốc đá

Hương quê một cõi của riêng ta

 

Đã quen gió lộng với mưa lùa

Chiếc bóng thời gian trả bốn mùa

Lịch cũ không còn ghi tuế nguyệt

Tình quê vẫn đẹp dấu hương xưa

 

Bốn mùa thương nhớ nỗi niềm quê

Tràn ngập đong đưa lộng bốn bề

Đêm ngủ còn mơ kêu gối mộng

Trả ta một cõi của hương quê. 

 

Tháng 10 – 2008

 

Hư vô nhờ hạt bụi

 

Ta hỏi không gian rộng mấy chiều

Có còn một khoảng nhỏ hoang liêu

Để ta đến cuối bờ xa vắng

Vén bức rèm ghi dấu tuyệt siêu

 

Ta hỏi thời gian kéo mấy thì

Quá - tương - hiện tại, thử còn chi

Mà sao cuốn hút ba thời mãi

Nếu chẳng có ta, nghĩa lý gì

 

Ta hỏi trần gian rộng tới đâu

Có nơi nào đó thật thâm sâu

Để ta đi đến lưu vài nét

Mai mốt bắt lên một nhịp cầu

 

Vũ trụ nhìn ta luống ngại ngùng

Có gì vô thỉ với vô chung

Nếu không hạt bụi trùng trùng chuyển

Thì cả hư vô chết lạnh lùng

 

Thế thì ta có ngại chi đâu

Bởi vọng, nên đeo lắm móng cầu

Bỏ vọng, chơn như tròn tánh thể

Sóng tan biển lặng gối kê đầu.

 

Tháng 10 – 2008

 

Vào vườn lục bát ta chơi

 

Vào vườn lúc bát ta chơi

Đụng ca dao lúc đầu đời chui ra

« Con tôi kháu quá, úi chà

Nhắm nghiền đôi mắt, khóc la dậy trời

Sữa nè, vú mẹ con ơi

Ngậm vào ngọt lịm, nín lời im ngay »

Mon men theo tháng với ngày

Lời ru êm ả, mát tay mẹ hiền

Lên năm lên bảy chơi rong

Trường làng bập bẹ vỡ lòng ngược xuôi

“Tiên học lễ phải nhớ làm đầu

Kế đó lần hồi là hậu học văn”

Nếu mà bút mực siêng năng

Mai kia mốt nọ băng băng vào đời

Dù cho đèo, dốc, núi, đồi

Dù cho biển cả, sông ngòi, vũng nông

Trơ như đá, vững như đồng

Nung thêm chín, lửa thêm hồng, mới chuyên

Vào đại hải, đã có thuyền

Vượt gai góc, đã có kiềng ba chân

Sinh ra, vốn sẵn đầu trần

Phong sương nào ngại phù vân xéo dày

Sinh ra, vốn đã trắng tay

Gian truân nào ngại kéo cày bừa lê

Nguyễn Du, một áng thiên thư

Thúy Kiều là chị, em, ừ, Thúy Vân

Vân Tiên, một áng theo vần

Học đường đến cả dân gian làu làu

Còn kia Kỳ Ngộ Bích Câu

Còn đây tuyệt tác chở tàu đi xa

“Chú Cuội ngồi gốc cây đa

Ăn cơm với “muối” ăn cà với dưa”

“Thằng Bờm có cái quạt mo

Phú ông xin đổi ba bò chín trâu”

Qua cầu, tặng lá trên cầu

Để cho tà áo rầu rầu gió bay

Thời xưa lục bát lên mây

Thời nay lục bát hoa say trên ngàn

Hồn nhiên như con cá vàng

Gặp câu lục bát đơ mang thẫn thờ

Nai hiền tiếc rẻ ngẩn ngơ

Tiên ông thức dậy còn mơ giấc nồng

Đồng vàng thơm lúa trổ bông

Gặp câu lục bát thương lòng mạ xanh

Yến oanh ca hát trên cành

Gặp câu lục bát long lanh mắt nhìn

Trăng sao đang ngủ lặng thinh

Gặp câu lục bát cựa mình sáng đêm

Thả hồn về cõi lãng quên

Gặp câu lục bát bung mền chui ra

Dạo chơi cho biết vậy mà

Làm thơ gì cứ theo đà bương đi

Không thơ thì gọi là thi

Ai thích thì đọc, ai kỳ thì thôi

Thật ra, ta đã nói rồi

Vào vườn lục bát dạo chơi thế nào

Ta đâu có dám trèo cao

Lỡ té chỏng gọng kêu gào hổ ngươi

Ta đâu dám để người cười

Có cười cũng bởi tại người đọc qua

Thôi, không kéo gỗ đẫy đà

Kéo qua kéo lại chóng tà lưỡi cưa

Ngoài kia đang đổ cơn mưa

Ta nhanh xếp bút mưa chừa ai đâu

Kẻo trang giấy bị ướt nhàu

Mực loang bay mất biết đâu mà lần

Thôi nghe, chấm dứt hết vần

Đến đây dừng lại tiễn chân khách chào.

 

Tháng 10 – 2008

 

Trăng tàn chưa pha !

 

Đêm đêm trăng sáng tròn trăng

Nhân gian mời đón chị Hằng đi chơi

Đi vào châu thị rạng ngời

Đèn đường góc phố người người lại qua

Đi vào đồng nội xa xa

Thơm thơm bông lúa lá hoa trĩu cành

Lên cao gặp đỉnh non xanh

Sa vào rừng thấp gặp ngành suối reo

Băng qua lưng chững núi đèo

Len men mõm đá cheo leo giữa trời

Xuống sông ra biển vui chơi

Gập ghềnh sóng vỗ trùng khơi xô bờ

Vào thăm nghĩa địa tiêu sơ

Hồn ai thấm lạnh đội mồ bước ra

Đi chơi, chớ ngại chi mà

Chị Hằng theo bước trăng ngà cùng ta

Ngàn sao nhấp nháy xa xa

Cho chơi chung với kẻo tà trăng mơ

Cùng đi dưới ánh trăng mờ

Viếng thăm ngõ vắng cuối bờ hoang liêu

Chừng như hiện nét cầu kiều

Xưa kia ai đứng đìu hiu một mình

Hư vô một cõi lặng thinh

Chưa nhòa chiếc bóng lung linh xa mờ

Chị Hằng còn luyến trăng mơ

Nhưng chân đã mỏi giả vờ nói nhanh

Tạm chia tay nhé chưa đành

Còn đêm mai mốt chúng mình dạo chơi

Khi hoàng hôn ngủ lưng đồi

Ta cùng trăng xuống thăm người nhân gian

Chị Hằng nói thật nhẹ nhàng

Thôi, chào chị nhé, trăng tàn chưa pha.

 

Tháng 10 – 2008

 

Thói quen lên tiếng

 

Cà phê buổi sớm thật hay

Hớp vô một ngụm mắt cay giảm liền

Có người thời tách trà xanh

Cái nóng chạy khắp ngọn ngành châu thân

Mùi thơm bốc khói tương lân

Làm thêm hớp nữa thêm phần thơm ngon

Thói quen đã nhẵn lối mòn

Mới nghe hương vị, ví von biết nào

Một khi không có thì sao

Như thiếu gì đó nôn nao ngóng tìm

Nhỡ mà không có đành im

Thói quen lủi thủi xuồng chìm chưa qua

Vô tình có kẻ đương pha

Đôi mắt sáng rỡ như là gặp tiên

Đôi lời to nhỏ làm quen

Kiếm ly pha nước tay liền liền tay

Nâng ly nở nụ cười ngay

Sáng giờ trông đợi thật may đây rồi

Thói quen quả thật dễ ngươi

Cà phê cũng thế trà bôi cũng cùng

“Ở đời muôn sự của chung”

Thói quen mới hiểu ngại ngùng chi nhau

Phải không hỡi khách cùng tàu

Vài ngụm là đủ, con tàu bỏ không

Rồi mai lại tiếp chưa xong

Mới nghe tiếng gọi thói quen riêng mình !

 

Tháng 10 – 2008

 

Chào ánh bình minh

 

Vẫy chào loé ánh bình minh

Màn đêm thức giấc cựa mình tan nhanh

Tiếng chim đâu đó thanh thanh

Vang lên ca hát trên cành líu lo

Vầng đông ửng mộng nhấp nhô

Vươn lên góc biển điểm tô nắng vàng

Bầu trời mở rộng thênh thang

Mây còn ngái ngủ trên ngàn buồn bay

Biển êm chưa ngọn sóng lay

Hải âu đã lượn hây hây nắng lồng

Thùy dương uốn biển cong cong

Chạy theo bờ cát khuất vòng xa xa

Màn sương rải nhẹ đêm qua

Gợn màu loáng bạc la đà cỏ cây

Núi rừng thức dậy loay hoay

Mở ra giấc điệp trùng vây núi rừng

Xa xa thung lũng ngập ngừng

Nắng vàng len lén sáng bưng lâu rồi

Vẫy chào ngày mới tinh khôi

Vạn vật khởi động đất trời lặng yên

Mỗi loài mỗi vẻ tự nhiên

Vươn lên sức sống uyên nguyên của mình

Thôi nghe, chào ánh bình minh.

 

Tháng 10 – 2008

 

Thơ tuyệt ý lời

 

Làm thơ mà rứt không ra

Ấy là chưa chịu vào nhà thơ chơi

Làm thơ mà chẳng ý lời

Ấy là lóng ngóng lơi khơi bên ngoài

Làm thơ mà nghĩ xa xôi

Là đem thơ gởi lên đồi rêu phong

Làm thơ mà viết lông bông

Là đem thơ vãi xuống sông lều bều

Thơ là gấm ngọc hoa thêu

Sương sa đêm lạnh nắng chiều còn vương

Thơ là một cõi tinh tường

Bước đi qua khỏi bên đường còn rung

Thơ là tuyệt ý vô cùng

Kéo đầu vô thỉ, vô chung rợn hồn

Thơ tràn qua cõi càn khôn

Vũ trụ nín thở thiệt hơn tỏ bày

Thơ lướt sóng gió ngàn bay

Tinh tú đứng lại đưa tay van cầu

Thơ phun nét ngọc minh châu

Hư vô ái ngại gối đầu thiên thu

Đừng đem thơ nhốt lao tù

Gọng kềm bứt khóa mịt mù mở toang

Đừng đem thơ nhét tối om

Trên núi hết đỉnh trên non hết rừng

Đừng đem thơ thả vô chừng

Biển khơi hết sóng, đêm trường hết sương

Thơ đi muôn hướng ngàn phương

Văn phong thi phú tư lường hồn ai

Thơ vào cuối nẻo thiên thai

Còn nghe âm cảnh tuyền đài giá băng

Thơ vào cuối nẻo cung trăng

Chú Cuội hớt hãi chị Hằng ngẩn ngơ

Bởi chưa bước vào cõi thơ

Đứng nhìn ngoài cửa hững hờ thế thôi

Một khi đã bước vào chơi

Đến khi nhắm mắt còn lời thiên thu

Ra thăm nghĩa địa hoang vu

Thơ còn lảng vảng sa mù khói hương

Âm dương chưa hẳn hai đường

Cách nhau lằn kẽ vô thường hợp tan

Sinh tử chưa hẳn hai đàng

Chia tay lối hẹn rẽ ngang vô cùng

Biết đâu mai mốt xài chung

Câu thơ xưa cũ lạnh lùng từ lâu

Chờ đi, sẽ biết ngàn sau

Ngàn xưa chung một con tàu ba sinh

Ô hay, ta nhận ra mình

Tưởng ai, nào ngỡ lại mình với ta.

 

Tháng 10 – 2008

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập