Tuyển tập 10 bài Số 111 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1101 đến số 1110)

Đã đọc: 1563           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.    Còn gì sau trái tim đau                       1101

02.    Trái tim đau                                        1102

03.    Ta mang một trái tim đau                   1103

04.    Thắp đèn trượng phu                          1104

05.    Người Việt Nam phải nhớ                    1105

06.    Đẹp mãi tình quê                                1106

07.    Câu thơ bỏ ngõ                                   1107

08.    Ta là tất cả                                         1108

09.    Lại nhớ quê mình                               1109

10.    Bức ảnh vẹn toàn                               1110

 

Còn gì sau trái tim đau

 

Còn gì sau trái tim đau

Kìa trông bãi biển nương dâu xanh màu

Còn gì sau trái tim đau

Kìa trông bãi cát bờ lau xạt xào

Còn gì sau trái tim đau

Nước đi đi mãi qua cầu chìm sâu

Còn gì sau trái tim đau

Miếng cau đăng đắng miếng trầu cay cay

Trời không, đẩy gió lay lay

Đất không, trơ bụi bay bay mây ngàn

Trông qua chiếc bóng thời gian

Rong rêu sót lại trên đàng ta đi

Bên cầu giã biệt từ ly

Dòng sông mấy khúc thầm thì gió reo

Vàng thu, chiếc lá đưa vèo

Đông tàn lành lạnh, giữa đèo sơn khê

Xuân sang, khép nụ mơ về

Hạ nồng oi ả, ước thề ngậm sương

Nhện giăng rủ bóng nghê thường

Trăm năm rồi cũng vô thường chìm sâu

Còn gì sau trái tim đau

Hỏi ai góp nhặt sắc màu thời gian

Phiêu du một kiếp trần gian

Hồn ru viễn mộng trên đàng tầm không

Còn gì sau trái tim đau

Hỏi chi nước chảy qua cầu về đâu

Còn gì sau trái tim đau

Hỏi chi bãi biển bờ lau xạt xào

Còn gì sau trái tim đau

Hỏi chi đỉnh bạc gối đầu sơn khê

Mai sau dù có đi về

Hư vô một cõi mịt mờ thiên thu.

 

Tháng 9 – 2008

 

Trái tim đau

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi sắc úa pha màu

Theo thời gian bào mòn mưa nắng

Gió dập vùi xơ xác bờ lau

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi nước chảy qua cầu

Nước trên cầu xoáy xoay xuôi ngược

Nước dưới cầu cuồn cuộn ngược xuôi

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi một mái trắng đầu

Nước đầu nguồn cạn khô sinh lực

Nước cuối dòng hun hút chìm sâu

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi cạn kiệt con tàu

Trải bao phen tang điền hải biến

Vẫn gập ghình bãi biển nương dâu

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi nát bã cau trầu

Những mặn nồng trộn cay pha đắng

Hương vị nào bạc trắng hoa cau

 

Trái tim nào là trái tim đau

Hỏi làm chi mưa dãi nắng dầu

Ngày chưa lên hoàng hôn đã xuống

Bóng đêm về đằng đẵng canh thâu

 

Thế còn gì hỏi trái tim đau

Máu khô khan co bóp nát nhàu

Cố đẩy xô khắp cùng thân thể

Còn giọt nào để chảy về tim

 

Thế còn gì là trái tim đau

Tay run run, đứt quãng kinh cầu

Giọng khô hơi, lời không ra tiếng

Đất trời buồn, lành lạnh mưa ngâu

 

Thế còn gì là trái tim đau

Một trăm năm rồi cũng qua mau

Một đời người bóng câu cửa sổ

Con đường về cuối nẻo là đâu.

 

Tháng 9 – 2008

 

Ta mang một trái tim đau

 

Sao ta mang một trái tim đau

Tự nhiên thôi, từ thuở ban đầu

Mới sinh ra, thời đà khóc chóe

Khi lớn lên, tiếng khóc câu cười

 

Sao ta mang một trái tim đau

Bởi trần gian thống khổ ngập đầu

Bởi nhân sinh bùn đen quện cáu

Cõi ta bà vùi dập chìm sâu

 

Sao ta mang một trái tim đau

Bởi Trường Sơn sương khói phủ màu

Bởi Biển Đông bạc đầu sóng vỗ

Chim Lạc Hồng tan tác thuẫn mâu

 

Sao ta mang một trái tim đau

Bởi tình quê khô khốc hương cau

Bởi đồng quê ngô khoai háp nắng

Mạ chết non, lúa cháy sạm màu

 

Thế tại sao mang trái tim đau

Hỏi làm chi núi Thái kê đầu

Sóng biển Đông rạt rào cứ vỗ

Trắng mái đầu, trắng cả bờ lau

 

Thế tại sao mang trái tim đau

Hỏi làm chi nước chảy qua cầu

Nước trên nguồn mênh mang cứ chảy

Nước cuối nguồn dù có chìm sâu

 

Nên ta mang một trái tim đau

Dẫu bức tranh phù thế phai màu

Dẫu nhân ảnh phù sinh biến sắc

Để lắng nghe cát đá nhuộm sầu

 

Nên ta mang một trái tim đau

Hư vô kia biết mấy tinh cầu

Vũ trụ kia xoay vần cuốn xoáy

Ta mỉm cười mang trái tim đau.

 

Tháng 9 – 2008

 

Thắp đèn trượng phu

 

Hãy bỏ đường đi nho nhỏ

Bước vào đại lộ thênh thang

Kia là dõng dạc đường ngang

Đây là ngẩng đầu lối dọc

 

Hãy cởi bỏ đi túi bọc

Mới biết trời đất mênh mông

Đừng làm con ếch oang oang

Quẩn quanh lòng vòng đáy giếng

 

Xa lìa cống cao ngã mạn

Đẹp gì tánh khí cù nhây

Đeo chi mặt đá mày dày

Vải thưa sao che mắt Thánh

 

Bỏ đi hẹp hòi ương ngạnh

Mang chi ích kỷ nặng mo

Trơ trơ “Mẹ Hến, Trùm Sò”

Hết đời, túi tham thủng đáy

 

Đẹp không, nhân từ bác ái

Quý không, từ tốn vị tha

Khắp trong bốn biển là nhà

Tứ hải đâu không huynh đệ

 

Ca vang trên đỉnh núi cả

Reo hò cuối mỏm non cao

Đưa tay nắm bắt ngàn sao

Rải đi trăng vàng khắp nẻo

 

Thắp ánh thiều quang chói lọi

Rạng ngời vạn lý châu pha

Khác chi là ngọc là ngà

Đâu cần ao tù bé nhỏ

 

Mở lòng, có chi là khó

Khép lòng, chốt khóa sao ra

Hỡi người trong cõi ta bà

Thắp đèn trượng phu quân tử.

 

Tháng 9 – 2008

 

Người Việt Nam phải nhớ

 

Ai bảo em là giấy trắng

Cho ta viết mãi không đầy

Ai bảo em là gừng cay

Cho ta không vơi muối mặn

 

Ai bảo em lòng sâu nặng

Cho ta mực cạn bút mòn

Kia là một mảnh cô thôn

Đây là giang sơn gấm vóc

 

Cha Lạc Long Quân nói khẽ

Trăm con một Mẹ Âu Cơ

Quê hương từ thuở dựng cờ

Đã năm ngàn năm Văn Hiến

 

Hồn thiêng lung linh khói quyện

Dày trang sử ngọc đan thanh

Của bao thế hệ cha anh

Đã từ ngàn xưa để lại

 

Hôm nay, không gì thay đổi

Ngày mai, chẳng chút lung lay

Dù cho nam bắc đông tây

Nhớ nghe, hùng anh nước Việt

 

Ai bảo em trang oanh liệt

Cho ta dõng dạc tuyên ngôn

Ai bảo em vẹn sắt son

Cho ta đội trời đạp đất

 

Ai bảo em con chim Lạc

Cho ta mạnh cánh chim Hồng

Đó là quốc tổ quốc tông

Đó là quê hương nguồn cội

 

Ngàn xưa, không hề thay đổi

Ngàn sau, chẳng chút đổi thay

Nhớ nghe, đừng cạn lòng này

Ai người Việt Nam phải nhớ.

 

Tháng 9 – 2008 

 

Đẹp mãi tình quê

 

Ai bảo em là lúa vàng

Cho ta đồng xanh gió nắng

Ai bảo em là lá mạ

Cho ta xới đất ruộng cày

 

Ai bảo em bông cỏ may

Cho ta đan trên lối ngõ

Đi qua con đường đất nhỏ

Khúc rẽ bên lũy tre làng

Gặp dòng sông nhỏ băng ngang

Dấu chân vẽ trên bờ cát

 

Mẹ quê xa đưa tiếng hát

Ru con giấc ngủ trưa hè

Hòa lẫn rả rích tiếng ve

Tự tình hương quê khôn lớn

 

Ai bảo em làn sương mỏng

Cho ta ươm mượt cỏ xanh

Ai bảo em gió trong lành

Cho ta bớt nồng nắng hạ

 

Ai bảo em than lạnh giá

Cho ta giảm lại đông tàn

Ai bảo em mùa xuân sang

Cho ta ươm cây nhựa sống

 

Vậy mà như hình với bóng

Ai ai cũng có tình quê

Đi đâu cũng nhớ nhung về

Đong đầy thềm hoang ký ức

 

Hỏi rằng nơi đâu đẹp nhất

Khung trời cô đọng tình quê

Dù không một hẹn ước thề

Nhưng không bao giờ đánh mất

 

Tình quê hương thơm dịu ngọt

Hít thở từ thuở xa xưa

Hít thở cho đến cuối đời

Vẫn còn trong ta mãi mãi.

 

Tháng 9 – 2008

 

Câu thơ bỏ ngõ

 

Vừng đông mới vừa tỏa rạng

Tiếng chim ca hót lên rồi

Lại một sáng sớm tinh khôi

Nhân gian đón chào ngày mới

 

Lan man làn gió nhẹ thổi

Tạo thêm một nét trong lành

Giọt sương đầu cỏ long lanh

Óng vàng rọi qua tia nắng

 

Nhẹ nhàng bay bay cánh bướm

Lượn quanh vườn cải sau hè

Chuồn chuồn dưới tàng cây me

Đàn ong bên giàn hoa bí

 

Tiếng người xa xa lí nhí

Hình như thể dục mỗi ngày

Khởi động thân thể chân tay

Giữ gìn thói quen rất tốt

 

Tiếng xe của ai rít gió

Cho kịp giờ giấc đi cày

Mỗi người một cảnh trả vay

Cái trục lăn quay cuộc sống

 

Vạn vật cùng nhau chuyển động

Trên vành trái đất gần xa

Hòa cùng vũ trụ bao la

Bảo hòa hư vô lồng lộng

 

Một ngày, lại một ngày mới

Một ngày, lại một ngày qua

Không gian bốn chiều giao thoa

Thời gian ba chiều tiếp nối

 

Sau hè, bướm bay đâu mất

Chuồn chuồn cũng bỏ đi xa

Đàn ong cũng bỏ lá hoa

Tiếng chim không còn ca hót

 

Thì ra hoàng hôn khuất núi

Bóng đêm đang ẩn hiện về

Một ngày đã hết rồi nghe

Xin chào câu thơ bỏ ngõ.

 

Tháng 9 – 2008

 

Ta là tất cả

 

Ai bảo ta thức sớm

Mỗi ba bốn giờ khuya

Đêm vắng lặng tứ bề

Thời gian trôi rất chậm

 

Bầu trời đen thăm thẳm

Xa tít những vì sao

Không một tiếng xì xào

Trăng khi tròn khi khuyết

 

Thức sớm đâu có biết

Lớn tuổi tự nhiên thôi

Nằm nướng nhức mỏi bồi

Ngồi dậy làm gì đó

 

Pha ly cà phê nhỏ

Hay một tách trà xanh

Hớp một ngụm ngon lành

Thơm vị hương bát ngát

 

Một mình thật thư thả

Muốn làm gì thì làm

Trời cũng chẳng càm ràm

Đất cũng không dám động

 

Tuổi già thật sung sướng

Một mình một cõi thôi

Đêm còn ngái ngủ lôi

Riêng ta nhìn vũ trụ

 

Sao hôm khuất lâu rồi

Sao mai đeo vệt sáng

Cuối lưng trời óng ánh

Chờ kéo rạng vừng đông

 

Ta bật vi tính lên

Cả thế giới thu về

Cả đại địa thiên hà

Gom trên màn ảnh nhỏ

 

Tùy ta muốn gì đó

Hoặc đọc tin tức chơi

Hoặc viết vài câu thôi

Đã trùm lên vạn thể

 

Từ đầu non góc bể

Từ bốn biển năm châu

Phóng tâm ý tóm thâu

Khắp vành đai thế giới

 

Thức sớm thật có lợi

Cảm ơn tuổi già nghe

Bóng đêm vẫn im re

Riêng ta là tất cả.

 

Tháng 9 – 2008

 

Lại nhớ quê mình

 

Quê mình một mái tranh nghèo

Ra đi từ đó mang theo đến giờ

Quê mình một mái nên thơ

Lớn lên từ đó không ngờ chia xa

Nhớ nhung ủ kín lòng ta

Đêm đêm thức giấc canh gà điểm sương

Thanh xuân trải bước lên đường

Tuổi già mới thấm dặm trường chia phôi

Quê nghèo nho nhỏ lưng đồi

Có dòng sông quyện lở bồi nắng mưa

Có hàng trúc biếc lưa thưa

Có tre mấy lũy bốn mùa xanh xanh

Đồng vàng lúa chín trong lành

Mạ non ươm mộng để dành vụ sau

Nào khoai nào sắn chia nhau

Độn cơm vững dạ đãi khao vững lòng

Mùa hè oi ả nắng hong

Mùa đông ấm lạnh co cong thiếu thừa

Vậy mà đong nhớ nhung chưa

Vậy mà trải nhớ nhung thừa là sao

Bởi vì cắt rốn chôn nhau

Núm ruột ẩn chứa tiếng đau đầu đời

Bởi vì Bác, Mẹ da mồi

Trông ra tựa cửa đứng ngồi chờ ai

Ông Bà ngủ dưới tuyền đài

Góp phần xương thịt cho dài quê hương

Đàn em mòn mắt nhớ thương

Trông ai biền biệt một phương trời nào

Tình quê không chút hư hao

Đong đầy ký ức đổ vào thẩm sâu

Tình quê không chút đâu mâu

Đong đầy nỗi nhớ đêm thâu vọng về

Vọng về tận cuối trời quê

Đêm đêm tỉnh giấc bốn bề lặng yên

Lật trang giấy nhỏ trước đèn

Vẽ vòng tròn kín tìm quên vô bờ

Tình quê cuối nẻo trơ vơ

Nhắm đôi mắt lại trả về mênh mông.

 

Tháng 9 – 2008

 

Bức ảnh vẹn toàn

 

Nào em nào chị nào anh

Cùng tôi trang trải hương lành Việt Nam

Chia nhau miệng nói tay làm

Đói no ấm lạnh cơ hàn có nhau

Nghĩa nhân có trước có sau

Tự tình cho cạn con tàu mới thôi

Cục đường cũng xẻ làm đôi

Cục muối cũng thắm mặn mòi cả hai

Một chục trọn vẹn mười hai

Một trăm chẳng thiếu kèo nài nửa ly

Vô tư không nệ so bì

Bánh ít đi lại, bánh quy trở về

Dở ngon không tiếng khen chê

Thiệt hơn không tiếng tỉ tê trong lòng

Hương lành là thế nghe anh

Phải không nghe chị, và em nghe cùng

Thấp cao, chừa chỗ tương dung

Rộng hẹp, chừa chỗ tóe tung sao đành

Nhớ câu bầu bí một giàn

Một con ngựa bịnh cả đàn không ăn

Nhớ câu ruột kéo tơ tằm

Trăm năm chẳng mất ngàn năm chẳng sờn

Mỗi người thêm một điểm son

Vẽ nên bức ảnh vẹn toàn Việt Nam.

 

Tháng 9 – 2008

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập