Trang chủ | Văn học | Thơ | Tuyển tập 10 bài – Tình Tự Quê Hương 07

Tuyển tập 10 bài – Tình Tự Quê Hương 07

Đã đọc: 813           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com

1. Tôi là một người khùng

2. Thơ tôi

3. Tôi là người đạp xích lô

4. Tôi đâu có nói tôi làm thơ

5. Em bé không biết nói

6. Trọn chưa nửa kiếp con người

7. Ba mươi năm như một giấc mơ

8. Loay hoay cho hết một ngày

9. Tôi người tài xế tắc xi

10. Mai mốt tôi về thăm quê cũ

 

 

Tôi Là Một Người Khùng

Tháng 03 - 2004. 

 

Tôi là một người khùng

Đất trời bao lớn

Đâu phải không dung

Một túi trên vai, tôi đi đủ chỗ

Nhân thế chợt nhìn, thấy tôi khốn khổ

Nhưng riêng tôi, đâu có khổ gì đâu

Nay thì ngủ dưới gầm cầu

Mai thì ghế đá, kê đầu công viên

Mốt thì xó chợ không tiền

Kia thì góc phố ai liền ban cho

Nhà ga nằm quắp co ro

Bến xe một bãi khò khò như tiên

 

Tôi là một người khùng

Suốt ngày lững thững

Miệng nói lai rai

Nói mãi nói hoài

Ai nghe đâu biết

Có khi tôi chụp lấy vầng trăng, giữa làn sóng biếc

Có khi tôi bắt một vì sao, xa tít lưng trời

Đưa hồn lên đỉnh chơi vơi

Thần tiên mở cửa đón mời tôi đi

Đến cung trăng ai vì chú Cuội

Chị Hằng ơi, lủi thủi ở đâu

Đưa tay tôi bắt nhịp cầu

Để cho chú Cuội hết sầu tháng năm

 

Tôi là một người khùng

Đời người dài ngắn

Còn có bao lăm

Trăng sáng đêm rằm

Ai nhìn trăng khuyết

Túi rách gối đầu, lay bóng nguyệt

Thân tàn kê mộng, gọi đêm thâu

Tôi nghe thanh vắng chìm sâu

Hồn ai nhắn gởi dạ sầu kỷ canh

Tôi nghe gió thoảng trong lành

Những hồn khuất bóng vây quanh chơi cùng

 

Tôi là một người khùng

Nghe được hai tiếng nói

Tiếng nói của con người

Và tiếng nói của loài ma

Quẳng đi một gánh không nhà

Quảy đi một túi đâu là của tôi

Hồn tôi đã gởi lên trời

Thân tôi còn gởi cho người nhân gian

Phó thác một đời không năm tháng

Bỏ đi một kiếp sống lang thang

 

Tôi là một người khùng

Khi vui tôi muốn khóc

Khi buồn tôi chẳng than

Bước chân nhẹ gót ca vang

Gởi trăng cho gió gởi ngàn thiên thu

Hỏi trong thăm thẳm mịt mù

Còn không kiếp sống âm u người khùng

Khùng ơi khùng hỡi là khùng !!! 

 

Thơ Tôi 

Tháng 03 - 2004. 

 

Thơ tôi trang trải chẳng ai xem

Gió lộng mang đi rải xuống thềm

Tan tác bụi mờ sương giá lạnh

Lắng nghe giọt đắng nhỏ về đêm

 

Thơ tôi một gánh bước hàng rong

Thiên hạ khen chê đừng có hòng

Khản tiếng, gọi hồn thơ, rát cổ

Tiếng thơ bay bổng chẳng cân đong

 

Thơ tôi thẩn quá chẳng ai coi

Đem chất lên xe bán chợ trời

Thơ ngủ gục đầu, thôi ế ẩm

Giật mình nhìn ngắm những xa xôi

 

Thơ tôi đem gởi ở trên non

Non bảo rằng non hết chỗ còn

Cách mấy ngọn đồi bên núi cả

Rừng già núp bóng cội cây non

 

Thơ tôi một gánh thả trôi sông

Bèo giạt lan xa, nổi giữa dòng

Sóng gợn ướt mình, lăn sóng nước

Dòng thơ tuôn chảy khắp mênh mông

 

Tôi vớt thơ lên rải dọc đường

Sợi thơ óng ánh rọi tà dương

Hoàng hôn góp nhặt thơ tôi lại

Để sót mấy vầng hạt ngấn sương

 

Thơ tôi không bán cũng không mua

Tôi rải lên không ngọn gió lùa

Bay khắp trên ngàn, sao đắm lụy

Ngân hà xao xuyến, tiếc hơn thua

 

Thơ thẩn vì ai khách vấn vương

Hỏi thơ gì đó, ấy thơ đường

Bốn câu bảy chữ âm gieo vận

Kim cổ thi nhau dệt mộng đường.

 

Tôi Là Người Đạp Xích Lô

Tháng 03-2004

 

      Tôi là người đạp xích lô

Mời anh, mời chị, mời cô đi cùng

     Xích lô tôi chạy khắp vùng

Người dân phố thị thường dùng xích lô

     Ngày ngày mấy cuốc mệt phờ

Bao cơm gạo có, bao mồ hôi đong

     Dù cho một cuốc mấy đồng

Xích lô tôi đạp lưng còng đuôi tôm

     Dù cho khách trả thiệt hơn

Từng đồng tôi đạp có còn hơn không

     Đường bằng, đường dốc, đường giồng

Cong lưng tôi đạp mấy đồng ai hay

     Có khi đạp suốt một ngày

Mà không có khách, một ngày thiếu ăn

     Có khi rút cổ nặng hoằng

Khách còn réo gọi, muốn oằn lưng tôm

     Mới mờ sáng, đã lôm khôm

Trời đen như mực, tối om chưa về

     Xích lô tôi cũng một nghề

Quanh năm suốt tháng mỏi mê thân tàn

     Tôi đâu có dám bỏ ngang

Gạo cơm đâu có mà mang về nhà

     Một đồng vào, một đồng ra

Được đâu hết đó, cửa nhà có chi

     Cả đời tôi cứ chạy đi

Vỏ xe mấy lớp còn ghi dọc đường

     Đường nầy ghi dấu phong sương

Đường kia để nét phố phường dấu yêu

     Đường nầy tịch tịnh cô liêu

Đường kia còn kéo bóng chiều chờ ai

     Đường nầy ghi nỗi đọa đày

Đường kia, thở vắn than dài, ô hô

     Mời anh, mời chị, mời cô

Cần đi đâu đó, xích lô tôi này

     Ngày qua rồi lại qua ngày

Xích lô tôi đạp tháng ngày chở ai

     “Thức khuya mới biết đêm dài”

Canh tàn mới biết bóng dài tàn canh

     Xích lô từ thuở đầu xanh

Đến nay bạc trắng, tròng trành xích lô

     Xích lô ơi hỡi xích lô !!!

 

 

Tôi Đâu Có Nói Tôi Làm Thơ

Tháng 3 - 2004

 

Tôi đâu có nói tôi làm thơ

Nét đẹp tràn sông, ý ngập bờ

Sóng nước lăn tăn chìm cá lặn

Mây bay ngơ ngẩn nổi chim sa

 

Ý thơ đâu có để làm thơ

Thơ thẩn gì đâu thơ thẩn thờ

Dòng nước trong veo hòa ý vị

Cung đàn trổi nhịp gọi là thơ

 

Tôi nói trong tôi tự tiếng lòng

Cho em bé nhỏ những chờ mong

Cho người lớn tuổi thôi sầu mộng

Nhân thế ươm mơ dệt nụ hồng

 

Tôi viết những dòng chữ mến thương

Cho em đôi nét để lên đường

Cho người lữ thứ về quê cũ

Nhìn những phai tàn, có vấn vương

 

Tôi viết cho ai vững bước đi

Đã đi, đừng có nói năng gì

Miễn sao trên bước đường đi ấy

Lan rộng tiếng từ, tỏa tiếng bi

 

Tôi viết cho đời bớt khổ đau

Đừng gây ai oán tạo ưu sầu

Đừng mang cay đắng xây phiền lụy

Mà kết hương thơm đượm sắc màu

 

Bài thơ tôi viết gợi yêu thương

Mở cửa cảm thông mọi nẻo đường

Xoa dịu vạn sầu đeo thế kỷ

Tình người vun vén, lấp tang thương

 

Bài thơ tôi viết gởi cho em

Hướng nẻo thuyền đời bước vươn lên

Ước vọng biến thành điều hiện thực

Ngày mai tươi sáng đón chờ em

 

Tôi biết viết gì cho chị đây

Heo may ngọn gió động niềm tây

Lá vàng gợn sắc màu tim tím

Còn có lá xanh, chị có hay

 

Tôi viết những lời gởi đến anh

Núi cao biển rộng sức tung hoành

Vá trời đội đá phi sinh lực

Đánh đổi gian nan việc mới thành

 

Tôi viết gởi về mẹ dấu yêu

Nắng mưa mẹ đã khổ đau nhiều

Cho con của mẹ đường đi tới

Mẹ hỡi, còn không cuối bóng chiều

 

Và tôi xin viết gởi cho cha

Bếp lửa nhà tranh dưới mái nhà

Bên cội cây già nghiêng đáy nước

Con còn nhớ mãi bóng hình cha

 

Tôi viết cho ai, cho mọi người

Đau buồn buông bỏ, tạo xinh tươi

Hoang tàn lấp lại, xây cao đẹp

Thân thiện hòa vang, nở nụ cười

 

Những lời tôi viết bảo là thơ

Thơ đến thơ đi thơ thẫn thờ

Thơ gác đầu non nhìn bóng nguyệt

Thơ nằm góc biển ngắm trăng mơ.

 

Em bé không biết nói 

Tháng 04 - 2004. 

 

Ngày xưa em còn nhỏ

Khi mới sinh ra đời

Em bé nào cũng khóc

Em cũng khóc chào đời

 

Thời gian dần tháng tuổi

Bọn trẻ nói ê a

Em cũng bập bẹ nói

A á á à a

 

Rồi những em bé khác

Khi tập nói ba ba

Khi tập nói má má

Em chỉ nói ê a

 

Lớn lên vài ba tuổi

Em cũng chỉ mấy lời

Mẹ cha chờ mòn mỏi

Sao chậm nói con tôi

 

Mẹ cha những lo thầm

Sao con không chịu nói

Dù tìm muôn cách hỏi

Em cũng chỉ á a

 

Ông, không lẽ con mình

Coi chừng nó bị câm

Bà đừng hay nói gỡ

Câm cái gì mà câm

 

Khi lớn lên chồng ngồng

Em chỉ ngó chỉ nhìn

Trung thành hai tiếng nói

Hai tiếng nói ê a 

 

Sao con vậy hở ba

Sao con vậy hở má

Đến nay đã lớn rồi

Cũng chỉ có ê a 

 

Đời biết bao thứ chuyện

Em chẳng nói nên lời

Biết làm sao mà nói

Dù người ta có hỏi 

 

Đâu nghe mà nói được

Biết mà chẳng thành lời

Thật là điều vô phước

Em nói em hiểu thôi

 

Tuổi đời ngày một nhiều

Em chỉ nói bấy nhiêu

Hết ê a lại á

Và ôm nỗi buồn hiu

 

Ôi thân phận người câm

Em chỉ nói lầm bầm

Không ai nghe hiểu nổi

Hiểu sao được người câm

 

Cuộc đời muôn vạn lối

Em có miệng không lời

Dù em không có nói

Nhưng ao ước cuộc đời

 

Đừng thêm những người câm

Riêng đời em tăm tối

Xin đừng ai han hỏi

Câm ơi hỡi là câm !!!

 

Trọn chưa, Nửa kiếp con người !

Tháng 4-2004

 

Mấy mươi năm, quãng đường dài không nhĩ !

Bến trần gian, vùi dập biết bao lần

Mới hay một cõi phong trần

Thăng trầm đày đọa bao lần mới thôi

Khi mở mắt chào đời

Mấy ai không tiếng khóc ?

Khóc rạng rỡ đón mời

Hay khóc cho một kiếp phù sinh ?

Trầm tư, độc ảnh một mình

Trống không chiếc bóng, vương hình thương thân

Tang thương để biết thế nhân

Biển dâu để biết chẳng lần lựa ai

Trăng mờ còn có sao mai

Rêu mờ còn có bóng dài dặm băng

Mấy mươi năm, lăn lộn nặng hoằng

Tròn nửa kiếp, còn chi không đủ

Hun hút mãi như dòng nước lũ

Cuốn trôi đi tan tác như bèo

Bước đi, mấy núi cũng trèo

Bước về, mấy dốc mấy đèo cũng trông

Cửa nhà, vợ vợ, chồng chồng

Con con, cháu cháu đèo bồng cưu mang

Còn kia nào họ nào hàng

Còn đây thân thích chẳng màng gian truân

Còn kia bao kẻ khốn cùng

Còn đây tiếng khóc, chia chung nụ cười

Cành lá úa, hoa tươi còn đó

Cội cây già, vò võ còn đây

Trời trong, khuất bóng vầng mây

Nước trong, ẩn dấu đục ngây chưa về 

Ước mơ gởi chốn sơn khê

Lời nguyền gác lại câu thề đầu non

Một lòng mấy dạ sắt son ?

Một thân mấy thể héo hon đêm ngày !

Cuộc đời chống đỡ đôi tay

Thương thân lấy phận tỏ bày cùng ai

Có nghe giấc mộng còn dài !

Có nghe giấc điệp chưa phai nụ hồng !

Xa mờ đếm những giọt không

Bên thềm ngóng đợi, chờ trông ai về

Dù ai chưa vẹn ước thề !

Dù ai chưa trọn ước thề vì ai !

Bước một, còn biết bước hai

Bước ngắn, còn biết bước dài, phải không ?

Nhân gian mấy kẻ tương đồng

Thế nhân xuân hạ thu đông mấy mùa !

Phất phơ bao ngọn gió lùa

Còn bao nhiêu nữa, hay chưa hỡ người !

Cười đi, chín bỏ làm mười

Một mươi cũng thế, mười mươi cũng là

Dù cho đài cát ngọc ngà

Dù cho anh kiệt, sắc pha não nề

Một mai qua khỏi cơn mê

Thử xem cõi mộng ê chề tới đâu

Chiều nghiêng xế bóng mái đầu

Đi - Về nhè nhẹ nhịp cầu trần ai

Sông xưa, bến cũ, lối cài

Tình xưa, nghĩa cũ, đêm dài ngấn sương

Gởi đời khúc nhạc yêu thương

Gởi đời tiếng hát trên đường phù tang

Cung đàn réo rắt âm vang !!! 

 

Ba mươi năm, như một giấc mơ

Tháng 4 - 2004 

 

Quãng đường ba mươi năm

Như dòng sông nước chảy

Gió bụi nào đưa đẩy

Đời như một giấc mơ

 

Đang hiện tựa vầng thơ

Rõ ràng bày trước mặt

Tôi dò tìm nắm bắt

Bao nhiêu chuyện đã qua

 

Hỏi thăm những gần xa

Kia nấm mồ của mẹ

Nọ nấm mồ của cha

Và em thơ thỏ thẻ

 

Ngồi bên tôi bao giờ

Tôi hỏi và tôi nghe

Chuyện quá khứ xa mờ

Chuyện đã qua, đang tới

 

Tôi nghe và chờ đợi

Như nước cuốn đưa về

Nhà em ở bên kia

Theo con đường đất nhỏ

 

Mình ngồi đây, đầu ngõ

Trong khu đất vườn nhà

Đưa mắt nhìn xa xa

Kia mái nhà em đó

 

Bên bếp hồng nho nhỏ

Đang chờ đợi cơm chiều

Hoàng hôn gọi tịch liêu

Đêm về trông xa vắng

 

Ngập ngừng làn mây trắng

Tia nắng gác đầu non

Trăng khuyết vắt nghiêng nghiêng

Giữa lưng trời vàng vọt

 

Mờ mờ nhưng thấy được

Bóng tối đẩy hoàng hôn

Lối mòn về bên mẹ

Cách mấy khoảng ven đồi

 

Đưa mắt nhìn xa xôi

Tiếng em tôi đang nói

Có một người đi tới

Tôi biết đó là ai

 

Bóng đêm phủ chạy dài

Trông xa mờ vời vợi

Người nhìn tôi mỉm cười

Tôi nhìn người hiểu ý

 

Đời tôi ngàn vạn lý

Một bước biệt dặm trường

Tìm lại những thân thương

Một chuyến về thăm vội

 

Trăng ngà soi le lói

Đàn em nhỏ vui chơi

Tôi nghe như đón mời

Giấc mơ chợt biến mất

 

Tôi quay nhìn quanh quất

Thì ra một giấc mơ

Nước trôi giữa đôi bờ

Ba mươi năm rồi nhĩ !

 

Mai Mốt Tôi Về Thăm Quê Cũ

Tháng 5-2004

 

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm lại nỗi niềm bóng dáng xưa

Thời gian đếm mãi làm chi nhẽ

Khung trời le lói bóng sao thưa

 

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Phong sương mấy lớp đã vừa chưa

Lớp mòn rêu cũ thêm lớp nữa

Sao ngủ lưng trời sao lưa thưa

 

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm cội cau già ngả màu bông

Trắng vàng rơi rụng bao màu đã

Vàng - bạt Trường sơn, trắng - biển Đông

 

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm nấm mồ cây cỏ mọc quanh

Cỏ cây rúng rẩy thầm kêu khẽ

Đã mỏi mòn chưa những úa xanh

 

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Phố phường nhắn gởi nẻo cô thôn

Đường xưa lối cũ, trêu tuế nguyệt

Mưa nắng điêu tàn, cợt tháng năm

 

Tôi vẫn còn đây, kiếp viễn phương

Quê tôi còn đó, vĩnh miên trường

Thời gian gói trọn, trời cô đọng

Âm ấp tình quê, vạn nẻo đường

 

Hò hẹn lựa lần, mai với mốt

Mai gởi bến chờ, mốt bến trông

Mốt mai, kèn cựa, trôi đi mãi

Mốt vẫn còn xa, mai có không

 

Hẹn hò chuyến nữa sẽ về thăm

Cùng bao nhiêu chuyến rải lên thềm

Hương quê gởi gấm tình quê cũ

Trăng lặn dòng sông, đêm mấy canh !!!

 

Loay Hoay, Cho Hết Một Ngày

             Tháng 6-2004

     

      Loay hoay cho hết một ngày

Một ngày đã hết loay hoay vẫn còn

     Ngay từ tấm bé tí hon

Đến trăm tuổi hạc cũng còn loay hoay

     Than thầm trách lẫn thương thay

Càng lay lắt lẻo càng quay vật vờ

     Lay qua, lay lại mệt khờ

Quay quanh,  quay quẩn xác xơ thân tàn

     Cái gánh, cái quảy, cái mang

Cái nai, cái xách, cái quàng phiêu linh

     Cho dày cái nhục, cái vinh

Cho mo cái đáy phù sinh phong trần

     Nhân gian nào phải riêng phần

Trần gian nào phải lựa lần riêng ai

     Sự đời gọt, giũa, dùi, mài

Cuộc đời thưng, thảy, dầu dai, dãi dầu

     Buồn trông nước chảy qua cầu

Biển dâu khéo vẽ sắc màu tang thương

     Cho mềm cát bụi phong sương

Cho tan sỏi đá bên đường vỡ toang

     Loay hoay như nước sóng cồn

Đêm dài đã hết sóng cồn còn lay

     Mờ đông đánh động ban ngày

Hoàng hôn phủ xuống còn lay sóng cồn

     Vì đời, thêm một vết son

Còn hơn ủ dột mỏi mòn mà chi

     Trần gian một bến ngại gì

Nhân gian một cõi ngại gì trần gian

     Loay hoay cũng thể mây ngàn

Không lay cũng thể mây ngàn bay bay

     Có ta, cũng hết một ngày

Không ta, cũng hết một ngày loay hoay

     Cuộc đời, như thế, ai hay !!!

 

Tôi Người Tài Xế Tắc Xi

 Tháng 6-2004

 

      Tôi người tài xế tắc xi

Muốn đi đâu đó, mời đi, xe này

     Tắc xi tôi chạy suốt ngày

Phải chăng giá cả tỏ bày thiệt hơn

     Đường xa chớ ngại mắc òm

Đường gần kiếm chút tiền còm đổ xăng

     Xe tôi, bốn bánh chạy lăn

Chỉ trừ bến đậu, gối khăn, đi về

     Bao năm lăn lộn trong nghề

Đường nào cũng biết chẳng chê đường nào

     Đường đi đến tận cửa ô

Đường ra bến cảng, đường vô nội thành

     Đường này mấy khúc vòng quanh

Đường kia mấy đoạn tròng trành lao chao

     Đường trần cũng chẳng có sao

Đường trơ cát bụi ai nào làm ngơ

     Đường sáng đường tối đường mờ

Đường mong khách đợi, đường chờ khách đi

     Có người, tôi lấy làm vì

Có người, chẳng lấy, còn xì hầu bao

     Người sang, tôi chẳng tơ hào

Người cùng, chở giúp, lựa nào mấy ai

     Giùm cho chút nữa bác tài

Giùm cho chút nữa, một mai mới là

      Đường đời vạn nẻo còn xa

Trường đời muôn lối, ai qua muôn trùng

     Tắc xi, tôi chạy khắp vùng

Khắp phường, khắp phố, ai dùng tắc xi

     Đường nào tôi cũng chạy đi

Đường nào cũng chạy chẳng khi đường nào

     Thoáng trông thấy khách vẫy chào

Tôi quành xe lại, thưa nào, đi đâu

     Đời tôi đâu có đâu mâu

Chẳng vòng quanh lộn, chẳng câu thêm giờ

     Chẳng kỳ giá cả vu vơ

Chẳng kèo khó dễ, ỡm ờ thiệt hơn

     Đừng gieo chi nỗi oán hờn

Đừng gây đãi bạc khinh lờn tắc xi

     Người ta cần cấp mới đi

Người ta cần kíp, mới đi với mình

     Ở đời lương thiện, mới vinh 

Ở đời trọng nghĩa chân tình, mới quang

     Đường đi, cần đến bên đàng

Đường đi không đến, ai màng tắc xi

     Đường đi, xin rước khách đi

Đường về, xin đón, có chi ngại ngùng

     Trần gian, một bến tương dung

Nhân gian, một cõi vẫy vùng trần gian

     Đường đời lắm nẻo dọc ngang

Ở sao cho phải, chẳng sàn lựa ai

     Tắc xi, tôi đó, còn dài

Một đời tận tụy, miệt mài tắc xi.

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập