Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 05

Tuyển tập10 bài – Tình Tự Quê Hương 05

Đã đọc: 2129           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com

1. Tôi nói anh nghe

2. Ta còn Việt Nam sông núi hồn thiêng

3. Ta là Người Thanh Niên

4. Tôi là Người Chinh Nhân

5. Tôi là Người Thanh Nữ

6. Nối một nhịp cầu

7. Ta là Người công nhân viên

8. Gãy một nhịp cầu sa bóng nước

9. Em là người khuyết tật

10. Tôi là người lái đò

 

Tôi  Nói Anh Nghe !

 Tháng 2 - 2004

 

Tôi nói anh nghe

Ngày anh ra đi

Em thơ chẳng nói năng gì

Mẹ buồn nhìn bóng anh đi

Đường dài vẽ bóng từ ly

 

Tôi nói anh nghe

Ngày anh ra đi

Mắt mẹ buồn, ít nói

Em thơ buồn, trông đợi

Năm tháng dần xa

Chẳng thấy anh về

 

Tôi nói anh nghe

Đã bao lần anh hứa

Vậy mà nay

Đã mười năm

Hai mươi năm

Ba mươi năm

Anh vẫn chưa về

 

Anh có biết không

Bụi tre nghiêng bóng sau hè

Bờ sông mòn lối con đê

Dấu mờ rải nhẹ lê thê

Nhà tranh còn mái tình quê

 

 

Anh có nghe không

Ve kêu thẩm thấu đong đầy

Gởi thân ôm ấp vỏ cây

Cho hè năm tới vương giây

Réo sầu đánh động niềm tây

 

 

Anh có hiểu không

Mẹ già rũ bóng tình thương

Em thơ đau giấc nghê thường

Anh đi biền biệt dặm trường

Tơ tằm nằng nặng vương vương

 

 

Tôi nói anh nghe

Rừng khuya thức giấc mấy canh trường

Gội bóng trăng tàn những vấn vương

Lối cũ phủ mờ bao dấu tích

Nương dâu một bãi luống tang thương

 

 

Tôi nói anh nghe

Anh đi một nửa tình quê cũ

Một nửa tình quê lỗi ước thề

Anh đi một mảnh tình non nước

Một mảnh tình non nước chưa về !!!

 

Ta Còn Việt Nam,

Sông Núi Hồn Thiêng ! 

 Tháng 2 - 2004

 

Tôi vẽ một người Việt Nam, máu đỏ da vàng

Tôi vẽ một nước Việ Nam, gấm vóc ba miền

Tôi vẽ một nước Việt Nam, sông núi hồn thiêng

Trao từng thế hệ ngàn sau gìn giữ

Lội ngược thời gian theo dòng lịch sử

Của giống Rồng Tiên tình tự xưa nay

Và truyền lưu đến tận ngày mai

Cho rạng rỡ oai linh nước Việt

Một nắm xương khô nghe lòng da diết

Một giọt máu đào thấm nhuận non sông

Một mảnh dư đồ chữ S cong cong

Là tinh hoa, tiết liệt, qua nhiều thời đại

Năm ngàn năm lịch sử, nhục vinh, thành bại

Đã biết bao lần chất chồng xương núi máu sông

Nào thịt, nào da, từng thế kỷ cha ông

Nối tiếp theo từ Tổ từ Tông

Cho đất nước, cho quê hương tồn sinh, bất diệt

Anh có biết ?

Chị có biết ?

Và, em có biết ?

Tất cả, kết tinh thành người con Việt hôm nay

Ta hãy nâng niu, trau chuốt từng ngày

Không biến thể, không lung lay đâu được !

Một bước đi sau, nhớ muôn ngàn bước trước

Không bán, không rao, mà có tội với Tổ Tông

Cát bụi phù sa, không đổi thay lòng

Non nước dặm dài, ra tay gìn giữ

Đức Tổ Hùng Vương ngôi cao thờ tự

Việt Nam này là hậu thế của Văn Lang

Từ Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan

Một tấc đất đẫm máu đào, là sông là núi

Mỗi tao loạn là một lần ngắn ngủi

Mỗi biển dâu là một bãi tang thương

Vượt thoát, kinh qua, là oanh liệt phi thường

Cùng góp sức, và cùng nhau tô thắm

Ta nghe câu : gừng cay muối mặn

Ta nghe câu : máu chảy ruột mềm

Ta nghe câu : ngày sáng thôi đêm

Đó là con đường quê hương muôn thuở

Còn sức sống, còn nhịp tim đang thở

Còn da vàng, còn máu đỏ trong tim

Là còn Việt Nam một dãy nối liền

Là còn Việt Nam, sông núi hồn thiêng.

 

Ta Là NGƯỜI THANH NIÊN

Tháng 02 - 2004. 

 

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : ngàn năm văn hiến, nợ núi nợ sông

Có nghe câu : lấp biển dời non

Xuống Đông, Đông tĩnh, lên Đoài Đoài tan

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : vai năm tấc rộng thân mười thước cao

Có nghe câu : nhẹ tựa hồng mao

Anh thư đất Việt, anh hùng nước Nam

Ta là người thanh niên

Có nghe câu : dọc ngang trời rộng vùng vẫy biển khơi

Có nghe câu : đội trời đạp đất ở đời

Việt Nam là nước của người Việt Nam

Ta là người thanh niên

Nghe và chỉ cần nghe ngần ấy !

Là đã mang một sự nghiệp kế thừa

Là đã mang một nguồn cội xa xưa

Và niềm tự hào, nhớ thương, cảm kích

Ta là người thanh niên

Sống phải có đường, đi phải có đích

Dù một đôi tay, nhưng sẽ có vạn bàn tay

Dù một đôi chân, nhưng sẽ có vạn bàn chân

Cùng góp sức và cùng nhau tiến bước

Ta là người thanh niên

Noi chí khí là con đường phía trước

Chớ không trùm mền, nằm đợi phía sau

Băng tang hải, đạp biển dâu

Sống hiên ngang, đứng ngẩn đầu

Chứ không cúi lòn, nước đục thả câu

Hay một bãi ngao cò, ngư ông thủ lợi

Ta là người thanh niên

Nhớ Trưng Vương, cỡi voi, dẹp giặc đất Mê Linh

Nhớ Triệu Trinh, ra khơi, vỗ sóng cỡi cá kình

Nhớ Đống Đa, tuyệt thế Quang Trung

Nhớ Hưng Đạo, đại thắng Nguyên Mông

Sư tử Tổ, mãnh hổ Tông

Thì không thể cháu con là cáo, chồn, dơi, chuột

Này Anh !

Này Chị !

Này Em !

Ta « là người tổ quốc mong cho mai sau »

Ta là người đạp đổ bao nhiêu chông gai

Gian khổ hôm nay

Tươi sáng ngày mai

Này Anh !

Này Chị !

Này Em !

Ta là người đi khắp quê hương thân yêu

Ta là người gìn giữ, ươm mơ, tin yêu

Tổ quốc giang sơn, hoa gấm mỹ miều

Ta là người thanh niên

Đi khắp quê hương, đi khắp mọi miền

Bắc Nam Trung tay nắm nối liền

Giương lên cao sông núi hồn thiêng

Khắp muôn đời thơm tiếng vô biên

Anh là người thanh niên !

Chị là người thanh niên !

Em là người thanh niên !

Quê hương mình, sông núi hồn thiêng !!!

 

Tôi Là NGƯỜI CHINH NHÂN

Tháng 02 - 2004. 

 

Tôi là người chinh nhân

Tổ quốc đang cần, kêu lên tiếng gọi

Từ biệt mẹ già, từ biệt em thơ

Gát lại tình thương, xin đứng dưới cờ

Tôi mạnh bước, ra biên thùy dậy sóng

Tôi là người chinh nhân

Tổ quốc lâm nguy, sơn hà lâm biến

Nhịp khúc quân hành, chiến trận xông pha

Nghĩa sinh thành, là của mẹ của cha

Nghĩa núi sông, là của nước của nhà

Thời tao loạn, nhuộm mình trong khói lửa

Tôi là người chinh nhân

Chỉ có một con đường chọn lựa

Đem tấm thân, ngang dọc mọi chiến trường

Đem máu đào, nhuộm thắm khắp quê hương

Tình sống chết là tình yêu lính chiến

Anh ! Anh hãy cùng tôi giữ yên trận tuyến

Ghì nấc tay cho sạch bóng quân thù

Một người đã nằm, vĩnh biệt ngàn thu

Người còn lại, đứng lên cho quê hương được sống

Tôi là người chinh nhân

Từ cổ tới kim, xương khô chất đống

Lịch sử một dòng, máu đẫm oai linh

Tổ quốc còn đây, ai nhớ ai quên

Anh nằm xuống, đâu cần tên với tuổi

Đất ghi tên anh, một con người vời vợi

Đất ôm hôn anh, gìn giữ đến muôn đời

Anh đi về cùng hồn nước xa xôi

Người còn lại, nghe trái tim ngưng đọng

Chinh chiến tàn, trở về gom hy vọng

Nếu không thì, như một bóng hồn ma

Bay khắp quê hương, bay khắp sơn hà

Thăm những bạn bè áo trận chưa pha

Hay thăm những bè bạn đã rêu phong

trên đồi cao lộng gió

Tôi sẽ đi thăm mẹ già còn đâu đó

Thăm những người thương vò võ bóng tôi về

Trông thật êm đềm, giấc ngủ như mơ

Tôi cất bước hương mờ hồn tử sĩ

Tôi là người chinh nhân

Ngày trở về, một cái chân xin gởi chỗ đó

Ngày trở về, một bàn tay xin gởi chỗ kia

Xin tặng anh em như những nấm mộ bia

Tôi còn lại một tấm thân không nguyên vẹn

Chống thân tàn trên đôi nạn gỗ

Đỡ cuộc đời bằng một cánh tay

Đôi mắt mù không có đêm ngày

Đồng đội nằm kia, lấp vội có ai hay

Tôi xin gởi chút nhỏ nhoi

Ghi dấu tích không hoen mờ bao chiến sử

Tôi là người chinh nhân

Dùng xương máu viết nên bao tình tự

Từ thuở quê hương dựng nước khơi dòng

Từ thuở bình minh lưu vực Sông Hồng

Cho đến nay, thành địa đồ chữ S cong cong

Người nằm xuống ven sông

Người nằm xuống ven núi

Người nằm xuống ven đồng

Anh nằm xuống nhưng anh đâu có chết

Đất nuôi anh thì làm sao chết được

Anh đã nằm như gấm vóc quê hương

Anh vẫn còn đây trên khắp nẻo đường

Người đang bước, rung theo chiều dài lịch sử

Tôi là người chinh nhân

Trận chiến nào cũng đều đã dự

Khung trời nào cũng đã bay qua

Thung lũng, đầm lầy, rừng núi xa xa

Anh nằm xuống, nhưng còn mãi không pha

Và từ đó, năm ngàn năm mới có

Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung muôn đời rạng rỡ

Bà Trưng, Bà Triệu, cô Bắc, cô Giang

Gương sáng thiên thu, đẹp nét sử vàng

Sao lại bảo là võ biền ngang ngược

Súng đạn còn cong, quân thù khiếp nhược

Một ngọn cờ bay, khôi phục thái bình

Dẹp mọi tham tàn, kiến tạo quang vinh

Cao vời vợi, hỡi người anh lính chiến

Tôi là người chinh nhân

Non nước có phần

Mờ mờ khói quyện

Vùng đất hoang vu

Ghi dấu vết anh

Một nấm mộ hoang

Một nấm mộ xanh

Như cát bụi vương hình hài anh đó

Tôi là người chinh nhân

Một bước quân hành, gợi niềm nhung nhớ

Người chinh nhân tiếp nối mọi con đường

Một thuở thanh bình, muôn nhớ ngàn thương

Anh đã ra đi và tôi còn ở lại

Quê hương còn có nụ cười

Ai thương ai nhớ con người chinh nhân !!!

 

Tôi Là NGƯỜI THANH NỮ

Tháng 02 - 2004. 

 

Tôi là người thanh nữ

Ở thị thành hay ở chốn thôn trang

Tôi vẫn ươm mơ những dấu nét dịu dàng

Như mái tóc mềm vai, đôi bờ buông xỏa

Tôi là người thanh nữ

Khi e ấp, như nụ hoa mắc cỡ

Khi vùng lên, như một đóa hướng dương

Phận làm trai đi khắp nẻo quê hương

Tôi tiếp sức từ quê nhà ra đầu gió

Đôi tay mềm, vuốt ve niềm vui nhỏ

Tấm lòng son, tô điểm nét thơm hương

Mắt mơ huyền, đan sợi kết tơ vương

Thân liễu yếu, như ngọt ngào quê mẹ

Tôi là người thanh nữ

Lòng ôm chặt những nỗi niềm riêng lẻ

Mong ấm êm như bếp lửa nhà tranh

Không cao xa, chỉ trân quý an lành

Mộng bình thường như hương quê đồng nội

Thương đàn em, bao con đường đi tới

Dạy con thơ nhỏ dại biết lớn lên

Trông mẹ già giấc ngủ có được êm

Trông trước trông sau cửa nhà mấy cột

Tôi là người thanh nữ

“một bến nước trong, đôi dòng nước  đục”

Khép khung rèm, đếm những giọt sương khuya

Trăng khuất đầu non, sao lạc, ô kìa !

Đêm đã dài chưa cho ngày được sáng !

Đường về ghềnh láng

Một cảnh hai quê

Bên mẹ bên chồng

Chùn vai vun vén

Tôi ao ước sống sao cho được toàn vẹn

Gánh bơ phờ đã nặng trĩu hai vai

Tôi vẫn an vui không tiếng thở dài

Miễn sao cho tròn, và lương tâm cho nhẹ

 

Một nhà mấy cửa mấy người con

Một cảnh hai quê gánh vẹn toàn

Trong đục buông thuyền rơi bến nước

Trong nhờ đục chịu tấm lòng son

Đời người thanh nữ tôi như thế 

Một tấm lòng tấc dạ héo hon 

Tôi là người thanh nữ

Trôi về một bến tình thương

Thương nhà thương cửa thương con

Thương thân thương phận thương chồng

Thương mẹ già xế bóng những chờ trông

Con của mẹ trôi dòng sông nước cuốn

Tôi là người thanh nữ

Nhìn lá vàng rơi những chiều thu muộn

Nhớ lại thuở nào bắt bướm hái hoa

Nhớ thuở còn thơ giấy trắng học trò

Trang giấy trắng còn nhiều ô bỏ trống  

Ô giấy trắng, vẽ khung trời lồng lộng

Nét mực khô, còn sót những vô tư

Một nét diễm kiều, một nét anh thư

Nét mến Nhị Trưng, cô Giang, cô Bắc

Nét vợ chàng Trương, lệ hoen ánh mắt

Nét tiếc Giáng Kiều, kỳ ngộ Bích Câu

Nét ngọn đèn khuya leo lét khô dầu

Tôi khoanh lại một vòng tròn mơ mộng 

Cánh cửa con thơ quên đóng

Nhẹ nhàng khép lại thật êm

Vói tay kéo xuống khung rèm

Ấp ủ mái nhà nho nhỏ

Mong một ngày mai sao đó

Các con khôn lớn ra đời

Trai không gian khó như cha

Gái không bồ hòn như mẹ

Và tôi nói khẽ !

Cuộc đời thanh nữ của tôi ơi !!!

 

Nối Một Nhịp Cầu

Tháng 02 - 2004.

Cảm tác sau khi đọc câu

“Em còn nhỏ làm sao em biết được ?”của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên.

 

“Em còn nhỏ làm sao em biết được”

Chuyện dong dài của người lớn em ơi

Đày đọa, đãi bôi đủ thứ trên đời

Dai dẳng, nổi chìm, tàn hơi chưa gánh nổi

Em còn nhỏ, em ơi đừng có hỏi

Nếu trả lời, em không thể hiểu đâu

Bàn tay non, sao vói tới bể dâu

Hồn trong trắng, nhìn chi tranh vân cẩu

Em còn nhỏ, làm sao em hiểu nổi

Cái con quay đem búng sẵn lên trời

Vừa đỡ, vừa thưng tan nát tơi bời

Người lớn còn vò đầu, bứt tai, loang lở

Em còn nhỏ, em đừng nên lo sợ

Thế hệ chúng tôi đau khổ nhiều rồi

Thế hệ các em sẽ khác xa thôi

Hai thế hệ thì làm sao giống được !

Nhìn lại bức tranh của nhiều đời trước

Cũng lần mò từng trang sử mà thôi

Xấu tốt, nhục vinh, cao ngất núi đồi

Vùi lấp tang thương sâu hơn hố thẳm

Tôi chỉ là khách hôm nay đứng ngắm

Quá khứ xa xưa, cát bụi hoen mờ

Thì mai kia, em cũng đứng ngẩn ngơ

Nhìn dáng dấp chúng tôi lùi dĩ vãng

Tôi xin đến bên em như một người bạn

Em biết nhìn tôi là đã khó quá rồi

Một khoảng mười năm,

Hai mươi năm 

Ba mươi năm

Đã quá xa xôi

Huống chi lại cách nhau qua từng thế hệ

Tôi thu gọn lại thôi, cho dễ

Đến bên em, như gạch nối bên đường

Như một nhịp cầu bắt một dòng sông

Để đón nhận cho nhau, không đánh mất

Tôi đến bên em như một cung bậc

Của cung đàn cho khúc nhạc trường ca

Nghe âm vang từng tiếng nhỏ lan xa

Hòa ngân vọng cho cung đàn lên tiếng

Em có nghe thì như một câu chuyện

Tiếp cho em vững chãi trên đường đi

Mỗi bước đi, dù không giống nhau gì

Nhưng nối nhịp như cung đàn đang gảy

Tiếng khổ đau, em đừng reo, đừng khảy

Tiếng yêu thương đem trang trải cho đời

Những tấm gương xưa soi sáng nơi nơi

Cho thế hệ của em nhiều hạnh phúc

Chỉ cần nhìn nhau, cảm thông đôi chút

Là chúng tôi đã sung sướng đi rồi

Vì ngày mai, còn những đứa em tôi

Sẽ tiếp tục hành trình mênh mông quá !

 

Ta Là Người Công Nhân Viên 

Tháng 03 - 2004. 

 

Ta là người công nhân viên

Em nơi học đường

Chị nơi văn phòng

Anh làm giao thông

Tôi làm công xưởng

Đếm phong trần theo tiếng reo đề xướng

Mòn thao tác theo tiếng máy hàng giờ

Nhẹ nhàng, lao nhọc, dai dẳng, xác xơ

Ngày vừa hết đã mệt phờ ra đó

Ta là người công nhân viên

Công việc là niềm vui

Đâu ngại gì gian khó

Công sức cứ lui cui

Cho sản phẩm thành hình

Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh

Cùng góp từng phần cho cuộc đời thêm đẹp

Ta là người công nhân viên

Góp cuộc sống bằng hai đường mở khép

Góp cuộc đời bằng hai nẻo đi về

Mở, cho từng việc khỏi bỏ bê

Khép, cho một ngày vừa hoàn tất

Đi, cho từng việc chạy đều, bền chắt

Về, góp sức mình cho xã hội thăng hoa

Anh chị em ta trong mọi ngành nghề

Sẽ thành tựu muôn hình, cùng đi tới

Ta là người công nhân viên

Anh hãy vui lên đi

Chị hãy vui lên đi

Em hãy vui lên đi

Bàn tay ta, xây bao nhiêu ích lợi

Công sức ta, dựng khắp nẻo cho đời

Hát bài ca tương sinh tương tác tuyệt vời

Hòa âm điệu nhịp nhàng tương duyên sinh khởi

Việc hữu ích, thì việc nào cũng lợi

Một vật gì, công khó mới làm nên

Anh chị em ta, đã có đáp đền

Xã hội tiến lên, có một phần bàn tay ta đó

Ta là người công nhân viên

Mỗi một người góp một phần nho nhỏ

Mỗi bàn tay cùng với vạn bàn tay

Công sức, mồ hôi trang trải đêm ngày

Anh chị em hãy cùng tôi trổi nhịp

Từng việc nối tiếp

Từng chuyện phải xong

Trôi chảy theo dòng

Muôn hình vạn trạng

Xã hội, cần dựng xây ngày thêm tươi sáng

Con người, cần phối hợp ngày thật nhịp nhàng

Cùng nhau tiếng nói âm vang

Vui nhau tiếng hát lên đàng dựng xây.

 

Gãy Một Nhịp Cầu Sa Bóng Nước

 Xuân Giáp Thân 2004

 

Quê hương ơi, giã biệt từ lâu

Một bước ra đi mấy nhịp cầu

Ôm ấp tình quê xa vạn lý

Ngày về thăm thẳm vẫn chìm sâu

 

Một chuyến ra đi mấy dặm trường

Thuyền đi, đi mãi chốn tha phương

Thuyền không dừng bến đời lưu lạc

Quê cũ biến thành nẻo cố hương

 

Ra đi một chuyến đã bao năm

Dấu tích tàn theo bóng biệt tăm

Bãi cát phù sa mờ gió bụi  

Lối mòn rêu phủ vết xa xăm

 

Nhớ mẹ âm thầm dưới mái tranh

Thương em không nói liễu buông mành

Quê nhà một cõi trời cô đọng

Đêm đã dài chưa, được mấy canh

 

Nhìn trông con én liệng từng không

Vỗ cánh buồn bay dưới bụi hồng

Mặt nước chân mây lồng lộng quá

Về đâu, con én giữa mênh mông

 

Quê hương còn đó, sao không về

Có biết vì sao vậy không hè

Gãy một nhịp cầu sa bóng nước

Sóng tràn loang lở mấy bờ đê

 

Tôi hỏi cây đa, đứng lặng thinh

Hỏi cây nho nhỏ cạnh đầu đình

Thành Hoàng rũ mặt buồn không nói

Tượng đá trơ trơ lặng lẽ nhìn.

 

Em Là Người Khuyết Tật !

Tháng 03 - 2004. 

 

Em là người khuyết tật

Từ lúc sinh ra có mặt trong đời

Em cũng mang danh làm kiếp con người

Nhưng là một con người sao lạ quá

Thế giới chúng em mỗi người mỗi vẻ

Mỗi hình thù, vóc dáng chẳng giống ai

Thiên hạ nhìn qua, kinh hãi, rụng rời

Nơi chúng em được khép

Như khung trời thân phận

Em là người khuyết tật

Suốt ngày quanh quẩn

Ô kín đóng khung

Như khoanh xấu số một vùng

Chia chung thân phận, chia chung lạc loài

Chia chung những nỗi đơn côi

Chia chung những nỗi thiệt thòi hẩm hiu

Chia chung tịch cảnh cô liêu

Chia chung tâm trạng nhiễu điều thảm thương

Em là người khuyết tật

Đã lỡ sinh ra lạc nẻo lạc đường

Gặp lại nhau đây trong vườn kỳ ngộ

Khi nói, khi cười trông lạ làm sao

Mập, ốm, dư, lòi, nhô, hỏm, thấp, cao

Đa phú đa phong muôn hình quái vật

Những người chăm sóc chúng em, khổ thật

Chiều chuộng, khuyên lơn, ngon ngọt, dỗ dành

Ân sâu xin cảm ơn lòng

Em đâu có muốn khổ tròng ai đâu

Lỡ mang khuyết tật khổ sầu

Sống cho hết kiếp có cầu vọng chi

Em là người khuyết tật

Khổ từ cái đứng cái đi

Cái ăn cái mặc cái gì cũng trông

Thế nhân không mở cõi lòng

Những người khuyết tật không xong đâu nào

Em là người khuyết tật

Thế giới chúng em thật lắm xôn xao

Tâm tánh thất thường, ngố ngố, ngao ngao

Đủ thứ âm thanh bấn loạn cào cào

Như phim giả tưởng quỉ ma rùng rợn

Em là người khuyết tật

Em nào có biết cha mẹ em đâu

Nghe nói, lúc vừa mới nhô đầu

Mẹ hãi hùng, chết ngất thật lâu !

Cha thảng thốt, quay nhìn chỗ khác !

Một bọn chúng em

Ngu ngơ, bọp chạt

Một kiếp sống hờ

Như những hồn ma

Trong đầu, nào có biết tiếng mẹ cha

Và những người thân là gì, thật xa lạ

Em là người khuyết tật

Nơi chúng em, nhiều người vô thăm, đủ cả

Có người chơi với em thật lâu

Nhưng chẳng nói năng gì

Cho đến khi từ giã ra đi

Còn quay nhìn em, nước mắt ứa bờ mi

Trong cơ cảm, như có sợi dây vô hình gần gũi lắm

Em là người khuyết tật

Vòng tay em nắm

Những thứ buông lơi

Đôi khi em nói những tiếng không thành lời

Chúng em là ai ???

Những con người của một thế giới nào ?

Hay hình nhân của một thời kỳ nào ?

Từ cõi dưới thấp hay cõi trên cao ?

Lại xuất hiện vào thời đại hôm nay

Gom góp sống chung một trời kinh dị !!!

Hay những tác sinh, siêu vi, nhiễm thể ???

Để cho em, từ bụng mẹ, đã là một quái thai

Nên sinh ra, là một quái nhân biến dạng hình hài

Em đâu biết, ra đời để thành người quái dị

Em là người khuyết tật

Đã mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm

Những tưởng là cung đàn trường ca mộng mị

Từng nhịp đóng khung, khép kín mọi mơ màng

Chúng em ra đời làm khổ nhân gian

Cảm niệm ân thâm mọi tấm lòng vàng

Đã cưu mang cho chúng em được sống

Đất trời lồng lộng

Trần thế mênh mông

Xin đừng sinh thêm những kẻ lạc dòng

Rồi đem bỏ vào khung trời nhỏ hẹp

Những người khuyết tật của chúng em ơi

Chắp tay xin cảm ơn đời

Chắp tay xin cảm ơn người

Khổ tâm thương xót những người như em !!!

 

Tôi Là Người Lái Đò !

 Tháng 03 - 2004. 

 

Tôi là người lái đò

Cuộc đời gắn liền với một đoạn của dòng sông

Đưa khách lại qua trên sông nước bềnh bồng

Đò đưa đẩy theo tay chèo tay chống

Khi vắng khách, đò đứng yên, lay động

Bóng thời gian lấp lánh nhấp nhô

Tôi ngả lưng, sóng nước đôi bờ

Đò lắc lư, cắm sào đứng đợi

Tôi là người lái đò

Từ mờ sáng đã có người réo gọi

Đến tối om vẫn có kẻ kêu đò

Ông lái đò ơi, xin chờ tôi với  

Ông lái đò ơi, nán lại giùm cho

Cây sào xoáy nước mũi đò

Quay quanh cho khách trên bờ đứng trông

Khi đi đưa khách qua sông

Khi về đưa khách chờ mong đi về

Tôi là người lái đò

Quanh năm vui sống với dòng sông

Rời bến chưa qua, khách ngóng trông

Cập bến đứng chờ, đưa khách lại

Đôi bờ đưa khách lại qua sông

Ra tới giữa dòng nghe khách gọi

Chở giùm tôi với có được không

Tôi xoáy cây sào, se đáy nước

Đò đẩy xa đưa khách đẹp lòng

Tôi là người lái đò

Những ngày phiên chợ khách càng đông

Lễ hội, hàng hàng khách đứng trông

Xuôi ngược con đò đưa khách mãi 

Đò đưa bến đợi khách sang sông

Bù lại những khi thưa khách đến

Cắm sào ngồi ngắm chiếc đò không

Rồi lại những khi con nước lớn

Con đò lặn lội nước mênh mông

Đời tôi một kiếp lái đò

Bên thôn làng nhỏ, bến đò bên sông

Người đi người đến một dòng

Lênh đênh bến nước sang sông qua đò

Một sông hai bến hai bờ

Đò không đưa khách con đò qua sông

Lại thì một chiếc đò không

Qua thì cũng chiếc đò không đưa người

Nước ơi, in dấu nụ cười

Sông ơi, in bóng bao người qua sông

Người đi, còn có chờ mong

Người về, còn nhớ dòng sông qua đò

Đò ơi, còn đó không đò !!!

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập