Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập 10 bài – Tình Tự Quê Hương 01

Tuyển tập 10 bài – Tình Tự Quê Hương 01

Đã đọc: 3096           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

macgiang@y7mail.com

 

1. Tiếng lòng Quê Hương

2. Thầm lặng

3. Quê hương còn đó

4. Quê hương còn đó đợi chờ

5. Em là ai, thi sĩ !

6. Một chuyến giã từ

7. Non nước Việt Nam

8. Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

9. Sắc thân Tam thể Việt Nam

10. Miền Bắc quê hương tôi – 1

 

Tiếng lòng Quê Hương

 

          Nắng lên cho ấm hương sầu

Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa

          Tình quê biết nói sao vừa

Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ?

          Còn đâu câu hát tiếng cười

Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào

          Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao

Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ?

          Mẹ quê khóc mãi đêm dài

Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ

          Kìa trông em bé ngây thơ !

Xuân xanh đốt cháy trông chờ chi đây

          Kìa trông thiếu phụ vai gầy !

Phấn son nhòa nhạt niềm tây lạnh lùng

          Kìa trông một thuở anh hùng !

Vì dân vì nước đau lòng không anh ?

          Người đang cát đá nhục hình

Kẻ thì cúi mặt rêu xanh nấm mồ

          Quê hương ơi biết bao giờ ?

Thanh bình no ấm chan hòa yêu thương

          Không còn máu đổ lệ vương

Trong ngoài ca khúc liên hoan trở về                               

Nương dâu vườn sắn con đê

Gia đình sum hợp phu thê vui vầy

          Thời gian đếm mãi nào hay

Nghe không Mẹ gọi đêm rày đầy vơi

          Hương hồn Tổ Quốc ai ơi !

Hương hồn Tổ Quốc của người Việt Nam !      

Ngày 23-10-82

 

T H Ầ M    L Ặ N G

Chiều 14-12-82 

 

Xuân đến làm chi thấy ngậm ngùi

Nụ cười đã chết hẳn trên môi

Ngày vui đã mất từ lâu lắm

Từ thuở còn thơ khóc chào đời

                            

Mấy chục xuân rồi đến với tôi

Hững hờ không nỡ, nhận không thôi

Như quê hương chất chồng thương tích

Vết cũ chưa khô, máu lại bồi

                  

Nước đổ về đâu có ngược dòng ?

Nghìn năm Mẹ hỡi có buồn không ?

Đàn con tan tác trăm phương gởi

Nhớ thuở bình mông giống Lạc Hồng

                            

Khóc Mẹ ủ gầy tận cuối quê

Thương em èo uột khổ trăm bề

Đôi tay nương níu Hồn Sông Núi

Ước vọng ngày nao bước trở về !

                  

Quyện lấy cùng ai nỗi nhớ mong

Nhớ dòng sông nhỏ nẻo cô thôn

Nắng lên sưởi ấm đồng xanh gội

Ngát đượm tình quê vẫn sống còn

                            

Đất mới xuân sang rộn rã hời

Âm thầm giọt lệ cố hương ơi !

Nghẹn ngào lữ khách buồn không nói

Biết nói cùng ai đất nước tôi ?

                

   Quê Hương còn đó

 

          Đất lành còn đó dư hương

Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng

          Ngày về mòn mỏi ngóng trông

Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn

          Sông ơi có nhớ lấy nguồn

Núi ơi có nhớ lấy non mấy lần

          Tang thương mấy độ phong trần

Lại qua mấy lớp phù vân tiêu điều

          Còn đâu hương sắc mỹ miều

Còn đâu đồng rộng phì nhiêu lúa vàng

          Thì thầm biển gọi mênh mang

Còn đâu em bé ca ngàn tuổi thơ

          Thương quê từ bấy đến giờ

Yêu quê từ độ bơ vơ khơi dòng

          Nỗi niềm non nước mênh mông

Trời xanh chao động cuồng phong trổi mình

          Thổi đi cho sạch hư vinh

Em còn đứng đó như mình với ta

          Xưa nay trang sử lựa là

Lật ra một cái còn ta với mình

          Việt Nam muôn thuở tồn sinh

Quê hương muôn thuở như mình với ta.

Năm 1982

 

  Quê Hương còn đó đợi chờ

 

       Không quê sầu hận ngập tràn

Làm thân lưu lạc lòng man mác buồn

          Nghe hồn réo rắt trào tuôn

Miên man cây cội nước nguồn mà đau

          Biển dâu xanh ngát một màu

Lênh đênh mặt nước rầu rầu tang thương

          Chiều tà gợn sóng tơ vương

Nghiêng nghiêng đôi ngả vầng dương gợi hình

       Ta còn tiếng gọi bên mình

Mình ta còn có bóng hình bên ta

          Xa gần còn có gần xa

Ta quên sao được bên ta có mình

          Quê hương nguyên vẹn bóng hình

Như ta nguyên vẹn chưa sinh bao giờ

          Nghe không tiếng gọi à ơ

À ơ tiếng gọi đêm mơ xa mờ

       Quê hương còn đó đợi chờ

Như ta còn đó chưa hề ra đi

          Sá gì hai chữ biệt ly

Thời gian như thể bờ mi khép hờ

          Mở ra còn đẹp như mơ

Khép vào lưu lại vần thơ muôn đời

          Đêm khuya dạo gót rong chơi

Quê hương ôm ấp đôi lời còn ghi

       Đôi chân còn mãi bước đi

Đôi tay nương níu cũng vì Quê Hương 

Năm 1983

 

Em là ai ? Thi sĩ !

Tháng 6 -2002

 

Này người em nhỏ

Tôi thấy em làm thơ

Dệt ý tưởng trên từng nét chữ

Em cứ trang trải đi

Đón bắt tầm suy tư

Kẻo nó thoáng thật nhanh, rồi biến mất

Trời cao chất ngất

Biển rộng mịt mờ

Suy tư vụt tắt

Em vẫn ngồi yên, nhắm mắt

Chưa có câu nào, tựa như mơ

Em là ai ? Thi sĩ !

Em là ai ? Là thơ !

Vầng thơ theo bóng đợi chờ bên em

Vén lên màn ảnh khung rèm

Vầng thơ đã gởi trên thềm phù vân

Em còn ngồi đó, tần ngần

Moi  ra từng chữ lựa vần, lựa câu

Nào hay nước chảy qua cầu !

Nước đi đi mãi sắc màu chưa phai

Nào hay một giấc mộng dài !

Nghìn sao loáng bạc tháng ngày lửng lơ

Hỏi rằng, Em biết làm thơ

Môi em nhoẻn nụ, nào thơ thẩn gì !

Người nghệ sĩ, em ơi !

Biết nghe tiếng rúng động của con tim

Rung lên từng nhịp cảm

Dòng máu tươi co giãn

Đi cùng khắp nẻo châu thân

Hòa tâm hồn theo góc độ không gian

Khi chạy,

Khi đi

Khi nét chấm phá của thời gian

không còn gõ nhịp

Vạn vật đứng yên

Vũ trụ mỉm cười

Trăng sao lấp lánh

Hiện về muôn sắc tường vân

Tình tang tích tịch muôn vần

Tuông như nước chảy có ngần ngại chi

Ngắn dài từng một câu thi

Cung đàn từng phiếm vân vi cung đàn

Nghe lòng rõ nét âm vang

Nghe tim rõ nét vô vàn yêu thương

Nghe chim reo hót bên đường

Hoa cười với lá đêm vương với ngày

Cùng em vỗ cánh tung bay

Vầng thơ bất tuyệt xưa nay lựa là

Cho đời khúc nhạc câu ca

Hoa e ấp nụ, chim sa lững lờ

Ai người bảo đó là thơ ?

Đẹp không ? Như một giấc mơ đêm dài

Em cùng cảnh vật không hai

Gió hiu hiu nhẹ, trăng phai phai mờ

Đời em là một bài thơ

Gió trăng trăng gió đợi chờ gió trăng

Nhanh không ánh chớp sao băng

Trường giang nước chảy vẫn hằng bên em

Nhẹ, trong như ánh trăng rằm

Vầng thơ đâu nhĩ ! Hỏi nàng thiên thu !

Em đi dưới ánh trăng mờ

Reo lên khúc nhạc lời thơ cho đời

Ngàn xưa thơ cũng đầy vơi

Ngàn sau thơ cũng biết khơi ý nguồn

Mai chiều ngọn cỏ e sương

Rong chơi từng kiếp trên đường phù sinh

Dấu xưa nguyên vẹn bóng hình !

Yêu xưa nguyên vẹn như mình với ta !

 

Một Chuyến Giã Từ

Cảm tác một chiều đông 2002

Để tặng cho những ai trong từng chuyến giã từ.

 

Tối hôm nay

Đang ngồi trên máy bay

Động cơ chuyển

Tôi biết mình đã giã từ một chuyến

Đường lên máy bay như lên đò vĩ tuyến

Bóng tối ơi đừng lưu luyến đêm dài

Người phi tiêu đang ra dấu một hai

Nương cánh sắt lăn quay trên sạn đạo

Tôi nhắm mắt nghe gì không diễm ảo !

Tôi mơ màng nhưng có thấy gì đâu !

Bóng tối chìm sâu

Vang động tinh cầu

Cánh sắt vẫn lao mình vút tới

Bồng bềnh mây gọi

Lơ lửng trăng sao

Còn không tay vẫy tay chào

Còn không ai hỡi nao nao dạ sầu

Ngày qua rồi lại qua mau

Nào ai nắm được sắc màu thời gian ?

Người về góp nhặt ly tan

Người đi rơi rụng cung đàn biệt ly

Qua cầu xin chận nước đi !

Thâu canh xin chận trăng nhô đỉnh đầu !

Nước ơi đừng vội qua cầu !

Trăng ơi đừng vội đêm thâu chưa tàn !

Trời đất mênh mang

Tôi thu mình trong góc nhỏ

Biển gọi mây ngàn

Tôi cỡi sóng vượt đi

Cung đàn nghe tiếng biệt ly

Tâm tư nghe tiếng lỡ thì thời gian

Tiếc không một tiếng gọi ?

Buồn không một lời chào ?

Giữa phút giây đang tới

Quay lộn cả trăng sao

Người đi về đến nơi nào

Người quay mạnh bước mà sao khóc thầm

Nghe quay quắt dập dồn hơi thở

Nghe nghẹn ngào khép mở giọt khô

Mà sao sóng vỗ tràn bờ ?

Mà sao nặng trĩu hững hờ bước đi ?

Mỗi ly biệt, biệt ly là thế đó !

Phút biệt ly tìm lại khó muôn vàn

Nếu biết vầy tôi không vội bước ngang

Nhìn lặng lẽ cho tới khi mờ lối

Thời gian đi không đợi

Thời gian đến không chờ

Một khi đà vụt tới

Đành chấp nhận trơ vơ

Nước đi hai ngả còn chờ

Sông đi hai ngả còn mơ cuối dòng

Người đi thôi thế là xong

Người về thôi thế buồn không đêm dài

Đưa tay tìm bắt nhạt phai

Một tan hợp nữa cũng dài tháng năm !!!

 

 

Non Nước VIỆT NAM

* về địa lý *

Quê Hương để giữ gìn, để Thương để Nhớ - 09-2003

 

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Ngắm từng Tỉnh, từng Vùng

Của nước Việt dấu yêu

Của giang sơn cẩm tú mỹ miều

Cho dòng giống Lạc Hồng gìn giữ nâng niu

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Bắc Nam Trung một dãi nối liền

Của quê hương gấm vóc Ba Miền

Để thắm tô Sông Núi Hồn Thiêng

Nối tình dài Con-Cháu-Tổ-Tiên

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Biển rộng sông dài non nước Việt Nam

Đi từ Cà Mau đến Ải Nam Quan

Đi từ rừng cao cho đến đồng sâu

Đi từ bờ đê cho đến ruộng dâu

Đất nước yêu thương con cháu da vàng

 

            Mở đầu Miền Bắc khai nguyên

Thượng du miền ngược, xuôi miền Trung du

          LAI CHÂU kê núi gối đầu

LÀO CAI, Bản Giốc sương mù HÀ GIANG

          LẠNG SƠN cách khoảng CAO BẰNG

QUẢNG NINH ven biển chờ trăng ánh vàng

          Vàng lên tựa cửa BẮC GIANG

THÁI NGUYÊN, BẮC KẠN, TUYÊN QUANG một nhà

          Ô kìa YÊN BÁI, SƠN LA

Anh lên Miền Ngược ! em về Miền Xuôi !

          Xuôi về HÀ NỘI mới thôi

Thăng Long hoài cổ, đổi dời thành đô

          Năm ngàn năm, dựng cơ đồ

Theo dòng lịch sử điểm tô muôn đời

          Em đi, đi nữa em ơi !

Băng qua PHÚ THỌ lên đồi BẮC NINH

          VĨNH YÊN, VĨNH PHÚC xoay mình

Chở che Hà Nội, HÒA BÌNH, HÀ TÂY

          Hà Tây còn có SƠN TÂY

HÀ ĐÔNG bên đó, bên nầy HẢI DƯƠNG

          Đi ra tận cửa HẢI PHÒNG

Trùng dương sóng vỗ HẠ LONG tuyệt vời

          HƯNG YÊN một chuyến rong chơi

HÀ NAM bén gót, buông lơi THÁI BÌNH

          NINH BÌNH, NAM ĐỊNH xinh xinh

Hồng Hà sông nước, Thái Bình nước sông

          Em về THANH HÓA hơn không

NGHỆ AN, HÀ TĨNH mênh mông núi đồi

          Sông Đà, sông Mã dặm soi

Bắt ngang Đồng Hới, mù khơi QUẢNG BÌNH

          Còn kia, QUẢNG TRỊ điêu linh !

Sông Gianh, Bến Hải vặn mình kêu sương !!!

                   THỪA THIÊN, Phố Huế, sông Hương

Hội An - Đà Nẵng dặm trường QUẢNG NAM

          Thương ra QUẢNG NGÃI mới cam

Thương vô BÌNH ĐỊNH bao hàm PHÚ YÊN

          Thương lên đến tận Cao Nguyên

KON TUM, ĐẮC LẮC giữa miền GIA LAI

          Tình xưa lối cũ dấu hài

Hoàng Triều Cương Thổ thở dài một phen !

          Thu Bồn khói quyện quen quen

Đà Rằng lượn khúc, chưa hoen KHÁNH HÒA

          Thùy dương cát trắng phôi pha

PHAN RANG, PHAN RÍ xót xa thuở nào !!!

          Em đi lòng dạ nao nao

Thời gian đi mãi vẫy chào tháng năm

          CAM RANH mây nước xanh lam

ĐÀ LẠT mơ mộng Suối Vàng, Cam Ly

          Đường lên BÌNH PHƯỚC anh đi !

Em về PHAN THIẾT có chi ngại ngùng ?

          VŨNG TÀU, BÀ RỊA một vùng

Ra khơi nhớ Bưởi mà rung BIÊN HÒA

          BÌNH DƯƠNG cây trái lá hoa

TÂY NINH là tỉnh cuối bờ Trường Sơn

          SÀI GÒN nói thiệt nào hơn !

Viễn Đông Hòn Ngọc dễ sờn mấy ai ???

          Ai về GIA ĐỊNH, ĐỒNG NAI ?

Đừng quên Bến Nghé, mối mai Nhà Bè !

          SÀI GÒN chưa vẹn câu thề !!!

Em đi đi nữa xuôi về Miền Nam

          Kề vai xỏa tóc LONG AN

MỸ THO mấy khúc, TIỀN GIANG mấy bờ

          Em đừng vội đến CẦN THƠ

Mà quên ĐỒNG THÁP dựng cờ phía Tây

          Sông Tiền, sông Hậu là đây

BẾN TRE bên đó, bên này TRÀ VINH

          VĨNH LONG in bóng theo hình

SÓC TRĂNG cuối ngọn, đầu ghình AN GIANG

          Hà Tiên, Rạch Giá, KIÊN GIANG

BẠC LIÊU rẽ bước đôi hàng CÀ MAU

          Muốn ra PHÚ QUỐC lên tàu

CÔN SƠN mờ tỏa một màu xanh xanh

          Việt Nam muôn thuở thanh bình

Việt Nam sông núi đầu ghềnh, biển Đông

          Việt Nam còn đó non sông

Mẹ Âu, Cha Lạc, con Rồng, cháu Tiên

          Việt Nam sông núi Ba Miền

Bắc Nam Trung, quyện an nhiên muôn đời

          Hình Cong Chữ “S” nơi nơi

Non non nước nước của Người Việt Nam.   

 

                             ***

Tôi Chỉ Là Một Người Việt Nam 

Trọng Đông 2003

 

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hương máu đỏ da vàng

Dòng giống Rồng Tiên, con cháu Lạc Hồng

Từ thuở bình minh của các Vua Hùng

Gìn giữ, dựng xây đã năm ngàn năm văn hiến

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hường đất nước Ba Miền

Bắc Nam Trung một dãi nối liền

Từ cao nguyên cho tới đồng bằng

Khắp vòm trời, núi sông, và biển cả

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Của những nơi đất cày lên sỏi đá

Gạo thóc chua cay đẫm mồ hôi lúa mạ

Những bác nông phu tàn tạ nắng sớm mưa chiều

Phó thác cuộc đời trên thân phận hẩm hiu

Đôi mắt cằn khô trên đôi bờ thăm thẳm

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên những cánh đồng trù phú phì nhiêu

Gạo trắng trăng thanh, phong cảnh mỹ miều

Nam nữ gái trai lớn nhỏ dập dìu

Làng trên xóm dưới câu hát tiếng cười

Đời sống ấm no, ít nặng mùi cay đắng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Tắm gội đồng xanh lúa nắng tre vàng

Trải tấm thân trên những lối dọc đường ngang

Nhìn những khổ đau, rách nát, điêu tàn

Nhìn những đổi thay, thương hải, tang điền

Nhìn những vết thương cay xé chưa liền

Dày xéo, chất chồng trên hình cong chữ “S”

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đếm những ngu ngơ, khù khờ, ngốc nghếch

Nhặt những lá xanh, lá úa, lá vàng

Ngẫm những sử xanh oanh liệt phi thường

Ngẫm những tấm gương lẫm liệt oai hùng     

Ôi đất nước Việt Nam !

Là quê hương tôi đó

Ôi nòi giống Rồng Tiên !

Là con cháu da vàng

Ai gieo rắc lầm than !

Tôi vá đắp mía đường

Ai gieo rắc tham tàn !

Tôi gìn giữ yêu thương

Tiếng kêu gọi quê hương

Chỉ mong đợi tình thương và sức sống

Khắp thôn dã phố phường

Tôi xin nguyện làm người sống với quê hương

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Không tiếp tay xương máu hận thù

Không van xin cặn bã mịt mờ

Không ngửa nghiêng theo gió dật dờ

Miếng đỉnh chung quyền uy danh vọng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đất nước tôi không cần ai chọn lựa ?

Trải thảm nhung sẫm màu xám đỏ trắng đen

Dựng rong rêu nào chủ nào quyền ?

Bắt dân tôi :

Phải khúm núm, khoanh tay, gục đầu, cúi mặt

Cây gãy củ hư mà sao quá đắt !

Tinh hoa, cốt cách lại úng hơn bèo !

Gia tài Tổ quốc lại để mốc meo !

Nào dế, nào mèo lên cơn phe phẩy !

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Xin mãi mãi là người Việt Nam từ ấy :

Của quê hương biển rộng sông dài

Của cha ông chan chứa tình người

Chỉ cho nhau tiếng hát câu cười

Cho sức sống và tình thương trổi dậy

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương tôi hãy để nguyên như vậy !!!

Xấu tốt thiếu thừa cũng của Việt Nam

Dù một năm hay đã cả năm ngàn năm

Cũng là gấm vóc giang sơn

Cũng là của cháu con, non sông nước Việt

Ai hay biết, ai người không hay biết ?

Anh là ai ?

Chị là ai ?

Và, Em là ai ?

Xin hãy trả lời

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương biển rộng sông dài

Trăm năm cũng chẳng đổi thay

Ngàn năm cũng chẳng đổi thay một ngày

Một ngày là cả xưa nay

Hỏi rằng ai đó ? Tôi này : Việt Nam .

 

Sắc Thân Tam Thể Việt Nam

                     Tháng 12-2004

 

Ta nói nhau nghe, chuyện quê hương ta

Từ thời lập quốc, của thuở Hồng Bàng

Quốc tổ Hùng Vương, đặt hiệu Văn Lang

Vùng đất phôi sinh, lưu vực sông Hồng

Một mảnh cơ ngơi, cái nôi Miền Bắc

Mở mang, kiến thiết

Đến tận Cà Mau

Đất nước ta, thành ba miền Nam Trung Bắc

Mỗi miền, mỗi màu, mỗi sắc

Cho quê hương gấm góc đặc thù

Sắc tô, son thắm, mãi mãi thiên thu

Chuyển hóa, truyền lưu, qua từng thời đại

Hai trăm năm trở lại

Đất nước mình, mang hai chữ Việt Nam

Dân tộc mình, gọi dân tộc Việt Nam

Hình thể quê hương như dáng con rồng

Lượn khúc, uốn quanh hình cong chữ “S”

Một dãy Trường Sơn, trấn thành nối kết

Tình nghĩa bao la, bát ngát biển Đông

Cho quê hương, núi liền núi sông liền sông

Cho dân tộc, mặn nồng tình sông nghĩa biển

Ngàn xưa không chuyển

Ngàn sau không sờn

Lịch sử huy hoàng

Như thiếp như son

Như bức tranh diễm ảo, không hai, chỉ một

Hôm nay, khởi đầu đi vào thế kỷ hai mươi mốt

Ngược dòng thời gian đằng đẵng, đã năm ngàn năm

Quê hương ta trong sáng tựa trăng rằm

Con Lạc, cháu Hồng lưu danh kim cổ

Ta nói nhau nghe

Quê hương, dù có trải qua thăng trầm, thịnh suy, cực khổ

Nhưng người Việt Nam, không bao giờ thay đổi, nghe không

Dù cho biến núi thành sông

Biến sông thành núi, giống giòng chẳng lay

Là người Việt Nam, mỗi người một tay

Chung sức đắp xây, chung nhau gìn giữ

Mỗi thời đại, đi theo dòng lịch sử

Cho Việt Nam, còn mãi mãi muôn đời

Và hôm nay, gần chín chục triệu người,

Ở khắp nơi nơi

Ở đâu đi nữa, vẫn là con dân nước Việt

Nói đến quê hương, là lòng ta tha thiết

Nói đến quê hương, là tình ta nặng tình

Như quê hương Ba Miền, đất nước quang vinh

Như Bắc Nam Trung một hình, trên tấm thân tam thể

Gìn giữ, chuyển trao qua từng thế hệ

Tự ngàn xưa cho đến tận mai sau

Non xanh nước biếc một màu

Sắc thân tam thể của người Việt Nam.

 

Miền Bắc Quê Hương Tôi – 1

 Tháng 7 - 2004

 

Miền Bắc quê tôi nước Việt Nam

Cái nôi dân tộc năm ngàn năm

Tôi đi khắp phố phường Hà Nội

Phảng phất hồn thiêng thán phục thầm

 

Miền Bắc quê hương nước Việt này

Ngàn xưa lưu lại đến hôm nay

Tôi đi lên ải nhìn non nước

Đến tận ngàn sau chẳng đổi thay

 

Nhớ thuở bình mông nhớ thuở nào

Thăng Long hoài cổ nhớ làm sao

Xưa nay tình tự còn vang bóng

Miền Bắc khai nguyên tự thuở nào

 

Miền Bắc quê tôi đó một miền

Phần ba sắc thắm núi hồn thiêng

Miền Nam kết lại Miền Trung nữa

Đất nước ba miền của Tổ Tiên

 

Quê hương Miền Bắc của tôi ơi

Cảnh cũ người xưa vật đổi dời

Bãi biển nương dâu dù biến đổi

Quê hương ta đó giữ muôn đời

 

Nhớ về Miền Bắc quê hương tôi

Khói quyện bay bay nhớ núi đồi

Sông Thái sông Hồng con sóng nước

Nhắc nhau từng thế hệ em tôi.

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập