Tuyển tập 10 bài Số 106 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1051 đến số 1060)

Đã đọc: 2573           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Ta xếp bút !                   1051

02.  Niềm vui chưa vẹn         1052

03.  Hiến máu cứu đời          1053

04.  Cho giọt máu hồng        1054

05.  Cảm tạ ơn người           1055

06.  Một chuyến ra đi           1056

07.  Giọt lệ sầu mầu nhiệm  1057

08.  Người và tôi đã thấy      1058

09.  Cuộc đời nào đau khổ ! 1059

10.  Trên đường ta đi           1060

 

Ta xếp bút !

Tháng 6 – 2008

 

Một mình ta trong đêm dài cô độc

Thắp đèn mờ nói chuyện của quê hương

Khi non sông hết cay đắng đoạn trường

Ta xếp bút không còn khơi động nữa.

 

Niềm vui chưa vẹn

Tháng 6 – 2008

 

Thương biết mấy, niềm vui chưa trọn vẹn

Bởi phù sinh nên chẳng được tròn đầy

Bóng ngã nhân dày góc cạnh đó - đây

Trên làn môi, nửa mé cười, mé méo

 

Ngoài mặt, rình rang, chào mừng tay bắt

Trong lòng, lầm lì, thủ sẵn dao găm

Nếu lặng yên thì thù tạc lăng xăng

Còn động tĩnh thì ra đòn chí tử

 

Hình ảnh linh thiêng qua tay quỉ dữ

Bóng dáng đạo đức qua tay quỉ vương

Bỏ không đành, còn vướng lại càng vương

Chốn ta bà đẳng đeo bao nghiệp chướng

 

Gió chao động bởi cờ hay bởi phướng

Ta thường nghe : đức trọng quỉ thần kinh

Nhưng nó kinh, thì ta cũng bầm mình

Chưa muốn nói tan hồn, tiêu mất xác

 

Ai có nghe bờ lau reo xào xạc

Ai có nghe sóng nước vỗ rì rào

Và còn kia bèo bọt đẩy lao chao

Thật sống động cho bức tranh phù thế

 

Ai có nghe tiếng chuông ngân pháp cổ

Ai có nghe tiếng nói gọi hùng thiêng

Và còn kia những vùi dập ngửa nghiêng

Tiếng ken két qua bánh xe thời đại

 

Ai có nghe âm linh hồn tê tái

Ai có nghe nhức nhối cõi tuyền đài

Xương thịt tàn nhưng chí khí không phai

Cố khuây khỏa nhưng niềm vui chưa vẹn.

 

Hiến máu cứu đời

Tháng 6 – 2008

 

Hiến máu cứu đời, lòng nhân đạo nghĩa ân

Hiến máu cứu người, lòng nhân ái tương lân

“Thương người, như thể thương thân”

Thương đời trong cõi hồng trần đắng cay

 

Hiến máu cứu đời, lòng nhân đạo đẹp sao

Hiến máu cứu người, lòng nhân ái thanh cao

Thương người, như thể thương ta

Thương đời trong cõi ta bà nhiễu nhương

 

Thế thì anh hãy giàu lòng nhân ái

Thế thì em mở rộng cửa tình thương

Cho bịnh nhân còn có một con đường

Và tử thần quay lưng không thăm hỏi

 

Thế thì anh có tiếc gì giọt máu

Thế thì em nào ngại nhỏ giọt đau

Tình bao la, ta bắt những nhịp cầu

Cho nhân thế bớt sầu thuơng rên xiết

 

Hiến máu cho người, để người còn sự sống

Hiến máu cho đời, để đời còn xanh tươi

Một giọt máu đào, cho một nụ cười

Một giọt máu hồng, cứu một con người

 

Hiến máu cho người, vì người đang thiếu máu

Hiến máu cho đời, vì đời đang cần ta

Một giọt máu đào, nghĩa cử sâu xa

Một giọt máu hồng, ân nặng bao la.

 

Cho giọt máu hồng

Tháng 6 – 2008

 

Ta xin hiến máu cho đời

Cứu cho ai một chút hồng tươi

Ta xin hiến máu cho người

Cứu cho ai một chút nụ cười

 

Ta xin hiến máu cho đời

Cứu cho ai thiếu máu hết hơi

Ta xin hiến máu cho người

Cứu cho ai rên xiết chơi vơi

 

Bởi bịnh đau ngặt nghèo trầm thống

Bởi nạn tai thương tích xanh xao

Bởi đói nghèo thân xơ xác muối

Bởi ông trời ngoảnh mặt trên cao

 

Người cần tiếp máu loại nào

Từ máu hồng cho tới máu đào

Đời cần những loại máu nào

Nhân gian này mở rộng dâng trao

 

Một giọt máu cho người còn sự sống

Thì nhân gian đâu đành đoạn chối từ

Một giọt máu cho đời còn hy vọng

Thì người người xin hiến tặng cho nhau

 

Ta xin tặng giọt máu hồng

Cho người bịnh tật chờ mong

Ta xin tặng giọt máu đào

Cho người bớt nỗi thương đau

Cho đời còn có mai sau.

 

Cảm tạ ơn người

Tháng 6 – 2006

 

Xin cho tôi một giọt máu đào

Cuộc đời tôi bịnh tật xanh xao

Bởi nạn tai dập vùi nghiêng ngửa

Hỡi đất trời ông thấp ông cao

 

Xin cho tôi một giọt máu hồng

Cuộc đời tôi rét buốt mùa đông

Xuân khô khan, thu tàn hạ trắng

Mang bịnh tình, mạng sống không xong

 

Xin cho tôi chút nhựa sống gầy

Trải bốn mùa lõi bọc vỏ cây

Chất xinh tươi xa dần khô héo

Bởi sương sa bão táp xéo dày

 

Cảm ơn ai cho giọt máu đào

Cuộc đời tôi còn thấy trăng sao

Những đêm khuya đèn mờ leo lét

Kiếp sống hờ ác mộng chiêm bao

 

Cảm ơn ai cho giọt máu hồng

Cuộc đời tôi, thần tử viếng thăm

Ôi đớn đau, vang cầu sự sống

Cảm ơn người, mỏi mắt chờ trông

 

Cảm ơn ai cho giọt máu đào

Cho đời tôi hết những thương đau

Cảm ơn ai cho giọt máu hồng

Xin suốt đời, cảm tạ tri ân.

 

Một chuyến ra đi

Tháng 6 – 2008

 

Một chuyến ra đi, một nửa cuộc đời

Quá khứ xa rồi, bỏ lại sau lưng

Gió cuốn bụi bay, mây mờ giăng lối

Theo bóng thời gian, bỏ ngõ bên đường

 

Một chuyến ra đi, nửa kiếp con người

Phiêu bạt phương trời, đánh đổi buồn vui

Thắp ánh sao khuya, màn đêm giăng mắc

Gốc cội tàn khô, miệng héo môi cười

 

Một chuyến ra đi, mất nửa cuộc đời

Thuyền cuốn xa bờ, bến cũ đầy vơi

Sóng vỗ trùng dương, xạc xào biển nhớ

Tiếng tự tình reo, sỏi đá lên ngôi

 

Một chuyến ra đi, mất nửa kiếp người

Hính bóng quê nhà, biền biệt xa xôi

Thắp ngọn đèn khuya, tâm tư le lói

Mái khói tình quê, đóm lửa ngậm ngùi

 

Một chuyến ra đi, ai khóc ai cười

Muôn ngã trường đời, kẻ ngược người xuôi

Ai biết cùng ai, dọc đường sương gió

Năm tháng dần qua, mòn mỏi phương trời

 

Một chuyến ra đi, một kiếp con người

Một chuyến ra đi, hết cả cuộc đời

Cát bụi rêu mờ, băng giá lên ngôi

Góc biển chân trời, trả lại chơi vơi. 

 

Giọt lệ sầu mầu nhiệm

Tháng 7 – 2008

 

Hãy khóc đi, cho lệ sầu tuôn chảy

Cho sông thương tràn ngập bến bờ đau

Rồi bước lên, hóng gió mát trên cầu

Ta sẽ vơi những nỗi niềm than thở

 

Hãy khóc đi, cho bờ mi đẫm lệ

Kẻo khô khan, ánh mắt bớt long lanh

Khóc để cho những giọt lệ tinh anh

Tô sức sống được hồi sinh đổi mới

 

Đừng nén lòng rồi dập vùi tức tưởi

Ngày tháng dài tê tỉ khép hồn đau

Tội tình chi mà trằn trọc đêm thâu

Hãy nhìn xem những vì sao lấp lánh

 

Trời đổ mưa, hết rồi thì quang đãng

Chứ nếu không vần vũ bóng mây mù

Đó là chân lý ngàn đời, vĩnh viễn, thiên thu

Hai khóe mắt để làm chi không khóc

 

Hãy khóc đi, buồn đau sẽ biến mất

Hãy khóc đi, khô cạn những sầu thương

Khi nhìn lại, đã tan hết chán chường

Muốn khóc nữa, nhưng làm sao khóc được

 

Ta mỉm cười, nhìn về phía trước

Ta nhủ thầm, quay lại phía sau

Ồ, thì ra, đâu có gì đâu

Xin cảm ơn giọt lệ sầu mầu nhiệm.

 

Người và tôi đã thấy

Tháng 7 – 2008

 

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, khi khóc khi cười

Theo thế thường, lúc buồn lúc vui

Khi im lặng, khi huyên thuyên không dứt

 

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, hay oán hay hờn

Theo thế thường, nói thiệt nói hơn

Khi hỷ xả, khi vùng vằng quay quắt

 

Muốn cuộc đời không còn ô trọc

Kiếp nhân sinh không lắm đoạn trường

Cùng ngân vang khúc hát tình thương

Reo cung đàn thử hòa điệu sống

 

Góp bàn tay tin yêu xây dựng

Góp tấm lòng trang trải từ tâm

Cùng dạo chơi dưới ánh trăng rằm

Đêm trần gian không còn tăm tối

 

Người và tôi đã thấy

Người nhân gian, nặng cảm tình người

Nếu biết đeo hoa tuệ xinh tươi

Và dung chứa đức từ bi thanh thoát

 

Người và tôi đã thấy

Thế từ nay nhịp bước qua cầu

Những giã nhân vắng bóng chìm sâu

Chim thánh thiện hòa vui ca hát.

 

Cuộc đời nào đau khổ

Tháng 7 – 2008

 

Cuộc đời nào đau khổ

Nhìn cho cùng, ta có khổ gì đâu

Trời đất kia còn nắng dãi mưa dầu

Vũ trụ kia còn lăn quay nghiêng ngửa

 

Cuộc đời ta, đâu có gì đau khổ

Hết uống ăn, đi đứng, lại nằm ngồi

Mệt ngủ khò, đánh một giấc tinh khôi

Bừng mắt ra thêm một ngày đang tới

 

Những ngày xưa, khi ta còn bé nhỏ

Đến hôm nay, ta vẫn thế cơ mà

Đời có chi đau khổ mà kêu ca

Bởi nhân thế hay thổi phồng lắm chuyện

 

Mùa thu nào là mùa thu tím

Mùa hạ nào nắng cháy điêu tàn

Mùa đông nào lạnh lẽo mênh mang

Mùa xuân nào hoa cười gọi gió

 

Lòng tự hỏi, có gì đau khổ

Đau khổ đâu hãy đưa ra xem

Bóng phù vân vung vãi xuống thềm

Tranh giả huyễn còn đâu nhân ngã

 

Cuộc đời nào đau khổ

Bởi đom đóm hư không

Ta khép lại một vòng

Hình tròn kia đan kín

 

Mùa thu nào thu tím

Mùa hạ nào hạ nồng

Mùa đông nào đêm đông

Mùa xuân nào hoa nở

 

Cuộc đời nào đau khổ

Bởi ta nói sầu đau

Thật mộng mị mơ hồ

Khổ đau không thật có

 

Phải không người nhân thế

Hãy vui sống với đời

Đến lúc ta lìa hơi

Lại đăng trình kiếp nữa.

 

Trên đường ta đi

Tháng 7 – 2008

 

Từ trong thanh vắng trăng sao

Lắng nghe vũ trụ kêu gào hư vô

Từ trong hố thẳm xa mờ

Lắng nghe xác lá tàn khô thì thầm

Từ trong vi diệu thậm thâm

Nhìn trông vạn hữu pháp thân vô cùng

Chắn ngang một nét đường tung

Đường hoành mở cửa điệp trùng hiển sinh

Ta đâu chỉ có một mình

Biết bao khách lữ đăng trình cùng ta

Nên đâu không phải là nhà

Vào ra muôn kiếp ta bà dạo chơi

Lại còn ba nẻo tinh khôi

Sáu đường chào đón tô bồi điểm son

Lo chi nước chảy đá mòn

Ngại chi trăng khuyết trăng tròn đầy vơi

Dù cho nay lở mai bồi

Thác reo sóng vỗ sông ngòi biển đông

Dù cho khô lá rụng bông

Xuân thu đông hạ ngóng trông làm gì

Trên đường ta đã bước đi

Xưa nay vẫn thế tư nghì hồn ai !

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập