Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập 10 bài Số 105 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1041 đến số 1050)

Tuyển tập 10 bài Số 105 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1041 đến số 1050)

Đã đọc: 3405           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01.    Hoa Nhân Quả                                  

02.    Hoa Tam Vô                          

03.    Cửa Chùa                                         

04.    Chuyến Xe Tam Thừa                       

05.    Gợn sóng tuyền đài               

06.    Cuối bờ rêu thiên cổ             

07.    Cơn bão thảm khốc Nargis  

08.    Khua sỏi đá                                       

09.    Bên đồi vắng                         

10.    Rùng rợn con tàu                              

 _________________________

Hoa Nhân Quả

Tháng 6 – 2006

 

Đã gieo nhân thì làm sao không có quả

Đã có quả thì làm sao không có nhân

Hỡi nhân sinh trong cuộc sống hồng trần

Đừng lẩn thẩn buông lung mà đọa lạc

 

Mỗi hành động trong hành vi tạo tác

Mỗi ý niệm vừa phát khởi trong tâm

Tất cả đều đã gieo một hạt nhân

Mới băng qua là trở thành quá khứ

 

Có quá khứ thì phải có hiện tại

Có hiện tại thì phải có tương lai

Một là ba, ba là một nối dài

Móc thời gian ba thì treo bất tận

 

Bồ Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả

Nên Thánh Phàm, từ nơi đó mà ra

Đâu phải riêng chỉ một cõi ta bà

Mà tám hướng mười phương đều như thế

 

Hoa Nhân Quả phát sinh từ vô thỉ

Kết phan duyên hiện hữu đến vô chung

Chúng sanh ơi, cẩn thận, chớ lao lung

Đã tác tạo thì trước sau phải gánh

 

Hoa Nhân Quả biết rồi thì phải tránh

Tặng cho em mang nét đẹp thanh lương

Tặng cho anh mang sắc thắm lên đường

Tặng cho đời vun trồng chân thiện mỹ.

 

Hoa Tam Vô

Tháng 6 – 2008

 

Hoa Tam Vô nở trên thềm giải thoát

Tặng cho người Vô Tác cõi trần gian

Làm không làm như gió mát trăng ngàn

Bước thong dong giữa trời xanh mấy trắng

 

Hoa Tam Vô, cửa thiền môn mở rộng

Tặng cho người Vô Niệm cõi phiêu bồng

Nhớ đến vô, lồng lộng tựa hư không

Tuy trống rỗng nhưng cái gì cũng có

 

Hoa Tam Vô, cửa thinh không bỏ ngỏ

Tặng cho người Vô Trụ hữu – vô dư

Mang pháp thân trùm khắp cả thái hư

Không dính mắc một nơi nào tụ điểm

 

Từ vô thỉ không màu hồng màu tím

Đến vô chung không màu trắng màu xanh

Mà là màu hoại sắc đẹp nguyên trinh

Diệu diệu hữu trong chơn như hoa tạng

 

Vì chúng sanh trùng trùng vô số lượng

Hoa Tam Vô bừng nở khắp ba thừa

Duy một thừa nhưng nói rộng thành ba

Ba thừa chuyển đến tam vô bất hoại

 

Hoa Tam Vô, cửa chùa thân thương quá

Khói hương trầm quyền quyện cứu hàm linh

Tiếng chuông ngân thánh thoát đến vô thinh

“Thượng thông thiên đường, hạ triệt địa phủ”

 

Hoa Tam Vô, tặng cho người Vô Trụ

Tặng cho người Vô Niệm ngát hoa tâm

Tặng cho người Vô Tác tuyệt thậm thâm

Cùng chuyển xe tam thừa vi diệu pháp.

 

Cửa Chùa

Tháng 6 – 2008

 

Cửa chùa là cánh cửa Không

Vào trong Hoa Tạng trùng trùng huyền vi

Không Tướng, không cả li ti

Ẩn trong diệu hữu tư nghì hồn ai

Không Nguyện, không cả một hai

Trùm lên tánh thể phương đài đơm hoa

Sắc không vô nhị kết tòa

Nương hình gợn bóng giao thoa diễm hằng

Không đêm mà có ánh trăng

Không ngày mà có nắng vàng mênh mang

Thấu trời còn hỏi chi thang

Chạm đất còn hỏi địa đàng làm chi

Cửa chùa là cửa huyền vi

Từ không thành có diệu kỳ ai hay

Cửa chùa, ba cánh hiển bày

Vô môn biến hiện lay lay pháp trần

Cửa chùa, ba cánh tương lân

Vô Nguyện, Vô Tướng, hỏi Không sao tìm

Vụt qua, đâu nữa cánh chim

Tịch chơn, cật vấn nổi chìm phù vân

Cửa chùa, là cửa tam quan

Mở ra, không lối dọc ngang đi về

Cửa chùa, là cửa giải mê

Mở ra, chót đỉnh Tào Khê mỉm cười

Cửa chùa, chào khách ngược xuôi

Bước qua, biến mất, hỡi người thế nhân !

 

Chuyến Xe Tam Thừa

Tháng 7 – 2008

 

Ta ra đi trên chuyến xe Tam Thừa lồng lộng

Khắp muôn phương ngàn hướng cỡi phù sinh

Trên ba đường sáu nẻo kiếp sinh linh

Trong vạn hữu, ai không là bạn lữ

 

Ta ra đi trên chuyến xe Tam Thừa kỳ thú

Xe nhỏ này, ai thích, hãy bước lên

Xe trung này, ai hợp, nhớ đừng quên

Còn xe lớn, rộng thênh thang đại hải

 

Xe Tam Thừa vượt muôn ngàn cửa ải

Băng dốc đèo trên vạn lý sơn khê

Đi bốn phương, nhưng đến, chỉ một lồi về

Rừng hoa tạng chứng đạo ca gió hát

 

Xe Tam Thừa vượt muôn ngàn ghềnh thác

Băng vực sâu, luớt hải lý trùng dương

Khép thỉ chung, im bặt mọi con đường

Hỏi sinh tử, ngại ngùng, không dám thở

 

Đưa nhau về căn nhà xưa ta đó

Đón nhau về trong diệu hữu pháp thân

Mây trắng kia, tiễn biệt nẻo phù vân

Trời xanh kia, vẫy chào màn sương bạc

 

Bờ suối reo, con nai vàng ngơ ngác

Tổ ấm nồng, chim rủ cánh thôi bay

Giữa ngàn cây, hoa khép lá, lung lay

Đêm chấm dứt, không chờ ngày gọi nắng

 

Xe Tam Thừa một chuyến

Thuyền bát nhã thanh lương

Đưa nhau một đoạn đường

Khép đôi bờ sinh tử

 

Xe Tam Thừa một chuyến

Cửa hoa tạng huyền môn

Đưa tay đỡ càn khôn

Vô sanh reo pháp nhẫn.

 

Gợn sóng tuyền đài

Tháng 5 – 2008

 

Được tin Mẹ nhắm mắt

Thôi, thế là cuộc đời con đã hết

Được tin Mẹ buông tay

Thôi, thế là cuộc đời con không còn

Vuông đâu mà nói chi tròn

Sắt đâu mà nói chi son úa màu

Thời gian, da thấm thịt thau

Nỗi niềm đan kín còn đau suốt đời

Vô thường băng giá lên ngôi

Tình thương nhớ mẹ, gởi đồi hoang vu

Một vài năm, còn nay lần mai lữa

Mấy mươi năm, còn gì lữa mà lần

Chín chiều rũ bóng phù vân

Hoàng hôn khuất núi, treo vầng trăng soi

Trèo lên trên đỉnh chơi vơi

Nói lên tiếng Mẹ, không lời vọng vang

Lặn sâu vào đáy suối vàng

Âm linh dậy sóng mênh mang vô bờ

Thôi hết rồi, mái tranh nghèo vợn khói

Thôi hết rồi, bếp lửa ấm hồng tươi

Muốn nghe tiếng mẹ nói

Muốn nhìn mắt mẹ cười

Đi vào cõi không người

Bóng muôn trùng lan tỏa

Muốn nghe tiếng mẹ thương

Muốn nghe tiếng nếp một, mía đường

Đi vào cõi vô thường

Bụi mờ phơi sỏi đá

Tấm hình Mẹ, con muốn nhìn thật rõ

Áng thờ Mẹ, con quyện khói trầm hương

Ngày thì ẩn bóng nghê thường

Đêm thì thấm lạnh ngấn sương canh dài

Sờ lên ảnh tượng thiên thai

Suối vàng gợn sóng tuyền dài thiên thu !

 

Cuối bờ rêu thiên cổ

Tháng 5 - 2008

 

Xin dâng nén hương, quì bên mộ mẹ

Nghe đáy lòng tan nát cõi tâm tư

Đây là chỗ mẹ nằm, giấc ngủ ngàn thu

Nghĩa địa vắng tanh, là da là thịt

 

Còn kia, là mộ phần của Cha ngày trước

Hai đấng sinh thành, bên cạnh song song

Thôi hết rồi, hết cả những chờ mong

Tim quặn thắt giữa lạnh lùng cố quận

 

Nước róc rách ngập ngừng bên bờ suối

Sóng rì rào đập vỗ bến ngân sương

Hoa trắng trôi chìm nổi cuối sông Thương

Con chim nhỏ bơ vơ về tổ Nhớ

 

Cả dĩ vãng xa mờ đường quê cũ

Ký ức chìm hình ảnh lối mòn xưa

Tiếng ve kêu còn sót lại cuối mùa

Chưa đốt cháy những ngày Hè oi ả

 

Nhìn hàng chữ trên mộ bia lạnh giá

Mới biết rằng đây là chỗ của mẹ cha

Cõi đi về nhưng không phải là nhà

Không bếp lửa, không tro tàn sớm tối

 

Khói hương bay nhạt nhòa tan trước gió

Tìm mẹ cha trống rỗng bóng hư vô

Càng hình dung, càng mất hút xa mờ

Im phăng phắc cuối bờ rêu thiên cổ.

 

Cơn bão thảm khốc Nargis

Đổ bộ vào Miến Điện ngày 03-5-08, bao trùm và tàn phá 5 khu vực rộng lớn : Yangon, Bago, Mon, Karen và Ayeyawaddy thuộc vùng châu thổ sông Irrawaddy, có khoảng 24 triệu dân cư, gây ra hơn 100 ngàn người bị chết, hàng trăm ngàn người bị mất tích, cả triệu người sống trong cảnh màn trời chiếu đất.

 

Ôi, trận bão Nargis !

Trận bão kinh hoàng !

Trận bão thảm khốc !

Trận bão lâm ly !

Đã cướp mất hơn 100 ngàn người, không còn sự sống

Đã vùi chôn hơn 100 ngàn người, chìm vào biển động

Đã làm cho hơn một triệu người, chiếu đất màn trời

Cả một vùng châu thổ tơi bời

Nào phố nào phường

Nào cửa nào nhà

Nào cây nào cối

Nào thịt nào da

Vùi dập, ngửa nghiêng, tan tành, đổ nát

Một đất nước, đã trầm kha, nghiệt ngã, quân phiệt

Một dân tộc, đã cực lòng, ngậm đắng, nuốt cay

Sao Ông Xanh chưa giải cứu nỗi này

Lại đày đọa bạo tàn người dân Miến Điện

Cả trăm ngàn người, sóng vùi lòng biển

Cả trăm ngàn người, không kịp nhắm mắt buông tay

Hơn một triệu người, khóc nỗi thảm thay

Vùng châu thổ mênh mông

Giờ chỉ còn là : sóng vỗ, bụi bay, cát đá

Biển cả ơi, muôn đời thì thầm biển cả

Bão tố ơi, muôn đời trào lộng cuồng phong

Kiếp nhân sinh đã tràn ngập hờn vong

Lại đón nhận những phũ phàng tím ngắt

Đất hỡi đất, có bình yên không đất

Trời hỡi trời, có êm ả trời xanh

Thân người, một kiếp mong manh

Trăm năm chưa hẳn, chỉ mành ngàn cân

Tang thương, nghiệt ngã, phong trần

Đọa đày điêu đứng, cơ phần lựa ai

Nhân tai, thở vắn than dài

Thiên tai, hàng loạt, tuyền đài nát xương

Chết, không kịp tiếng kêu thương

Sống, ôm tức tưởi, đoạn trường đắng cay

Ôi, biết nói sao đây, hỡi người dân Miến Điện ?

Ôi, biết nói sao đây, hỡi nhân loại tình người ?

Ai chia bao nỗi khóc cười !

Một mươi chẳng thấu, mười mươi những là !

Còn chi, là cửa là nhà !

Còn chi, là thịt là da, hỡ trời !

Tấm Lòng Vàng, cho đỡ lòng ấm lạnh

Tiếng kêu thương, cho vá đắp trầm kha

Ngửa bàn tay, chia sẻ những xót xa

Mở từ tâm, dịu xoa tình nhân thế

Được một chút gì, may ra còn đỡ

Vẫn còn hơn, mờ sương khói trống không

Tình thương nhân loại, đèo bòng

Dựng xây sự sống, nối vòng tay hoa

Tương thân tương ái chan hòa

Ươm mơ, hy vọng, kết tòa thiên thư.

 

Ngày 10 tháng 5 năm 2008

Mặc Giang sáng tác, nhằm mục đích kêu gọi cứu trợ.

 

Khua sỏi đá

Tháng 6 – 2008

 

Buông tay lái, nghe thuyền reo sóng nước

Buông mái chèo, bóng con đẩy thôi đưa

Khép bờ mi phiêu bạt kiếp hải hồ

Phơi gió bụi dọc đường khua sỏi đá.

 

Bên đồi vắng

Tháng 6 – 2008

 

Mây thong dong lướt trên ngàn xanh biếc

Gió trong lành thoảng nhẹ giữa rừng mơ

Nước lăn tăn róc rách chảy đôi bờ 

Con nai hiền ngẩn ngơ bên đồi vắng.

 

Rùng rợn con tàu

Tháng 6 – 2008

 

Ta đứng tựa bên bờ rêu hóc núi

Nhìn bụi mờ xây xát nét thời gian

Nhìn phong sương tắm gội vết điêu tàn

Thật rùng rợn cho con tàu huyễn hóa.

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (1 đã gửi)

avatar
Thanh Nhàn 24/03/2010 03:50:15
thơ thầy viết hay quá.
tổng số: 1 | đang hiển thị: 1 - 1

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập