Quan Âm Thị Kính Việt Nam 1 & 2

Đã đọc: 5882           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Nhân đọc bài Phóng sự Ký sự: Nhà Sư “Thị Kính” dưới đây, từ một Diễn dàn, trích từ nguồn:

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=349012&ChannelID=89

Chúng tôi xin cảm ơn Thầy Thích Chiếu Pháp, tuổi chưa tới 40, đi tu chừng 10 năm, nhưng đã thực hiện được một việc phi thường, chưa chắc mấy ai đã làm được. Ngày xưa, Kỉnh Tâm là con gái nên nuôi & chìu chuộng trẻ thơ dễ dàng hơn, ngược lại, Thầy mà làm được, quả thật đáng khâm phục.


Chỉ có tình thương mới vượt qua tất cả!

Chỉ có hỷ xả mới buông bỏ được tất cả!

Chỉ có nhẫn nhục mới tiêu trừ được tất cả!

 
Tôi tạm viết vài lời, và kính chuyển câu chuyện đi một số diễn đàn, các trang mạng, các cơ quan truyền thông khắp nơi nữa.

 Cũng đã chuyển đi cho một số Giáo sư, Giáo viên đại và trung học mà họ xem tôi như Thầy của họ, tôi gợi ý rằng, chuyện này nên kể cho sinh viên, học sinh nghe ngoài chương trình, để được lưu truyền rộng rãi trong học đường, để từ các em, đi vào gia đình, đi vào nhân gian.

 Cũng đã chuyển cho một số vị Giáo thọ quen biết, khuyến khích các vị ấy nên kể cho Tăng Ni sinh nghe, để học, để biết cách hành xử và phụng sự.

 Cũng đã gợi ý với vài Nhạc sĩ Tân & Cổ nhạc, từ câu chuyện này, hãy sáng tác ít ra một vài nhạc phẩm hay nhằm cống hiến cho Đạo, cho đời. Đã nhận được sự trả lời của họ, là họ sẽ làm trong nay mai, nhưng yêu cầu tôi viết một hai bài cho họ để họ dễ làm. Kiểu này, lại khổ thân cho kẻ thất học như tôi nữa rồi.

 Và sau khi làm xong một ít công việc trên, liền cảm tác ngay 2 bài :

“Quán Âm Thị Kính” Việt Nam 1; “Quán Âm Thị Kính” Việt Nam 2 :

 


Quán Âm Thị Kính Việt Nam 1

 

Đêm khuya lạnh giữa núi rừng Bình Phước

Tiếng con ai sao khóc trước cổng chùa

Già Lam nghèo xuyên vách lá đong đưa

Tiếng trẻ khóc từng hồi khua thét gió

 

Thầy Chiếu Pháp cầm đèn dầu nho nhỏ

Cùng vài Chú Điệu, cất bước ra soi

Không bóng dáng ai, sao lạ hỡ trời

Chỉ thấy em bé, trùm khăn khóc ré

 

Hình như mới sinh, em còn nhỏ quá

Hai mắt nhắm nghiền, da thịt đỏ au

Sao lạ thế nầy, cha mẹ em đâu

Không lẽ ở dưới chui lên, hay trên trời rớt xuống

 

Rừng núi hoang vu, chùa quê thanh vắng

Nợ phong trần sao lại nặng duyên vương

Em bé ơi, ôi giấc mộng nghê thường

Thầy đành phải cưu mang ru giấc điệp

 

Đêm đầu tiên Thầy không sao ngủ được

Tiếng trẻ thơ khát sữa khóc oa oa

Đun nước sôi, pha sữa hộp, chứ biết sao bây giờ

Bàn tay Thầy sần sùi không đủ ấm

 

Ru bé ngủ, cất tiếng à ơ vịt rống

Nghe sao mà trầm bỗng giống tiếng tụng kinh

Em bé nghe, hình như không phải tiếng của mẹ, giật mình

Thầy chẳng biết bế bồng ra sao, nhìn em mà ứa nước mắt

 

Bản thân Thầy mở ra một khúc ngoặt

Khúc ngoặt hai năm, trải qua biết mấy khúc ngoèo

Ngoèo như núi rừng, hoang vắng cheo leo

Ngoặt như đồi dốc, Thầy âm thầm gánh chịu

 

Rừng khuya hỡi, có nghe không tiếng núi

Trăng sao ơi, le lói chi khung trời

Lòng dạ Thầy heo hút đỉnh chơi vơi

Là đàn ông, mà phải thành Thị Kính

 

Nhân gian có câu :

Người tính không bằng trời tính

Thị Kính xưa có pháp danh Kỉnh Tâm

Tên của Thầy lại là tên Minh Tâm

Hiệu của Thầy lại còn mang Chiếu Pháp

 

Quê ở Vĩnh Long, lại lên Bình Phước

Xây dựng chùa, đặt danh hiệu Thanh Tâm

Núi rừng khuya, vằng vặc ánh trăng rằm

Sáng và tròn đầy hơn trăng mười sáu

 

Nhớ chuyện xưa, có Quán Âm Thị Kính

Thì chuyện nay, cũng có Thị Kính Quán Âm

Không phải chuyện của người, mà là chuyện của Việt Nam

Ta ca hát đi khắp cùng nhân thế.

 

Viết ngay, khi đã gởi Câu chuyện này đi cùng khắp,

và không đầy một tiếng đồng hồ sau, đã có bài này.

7 giờ tối Thứ Hai ngày 23-11-2009

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com


 

Quán Âm Thị Kính Việt Nam 2


 

Thầy Chiếu Pháp sớm hồi đầu, quy y cửa Phật

Mộng thư sinh, xin trả lại sân trường

Ba năm đại học, bụi phấn không vương

Khoác áo nâu sồng, tương chao dưa muối

 

Tỉnh Vĩnh Long của Miền Nam bạt ngàn ruộng lúa

Sợ chim ngàn lỡ gãy cánh sa chân

Nên Thầy tìm lên tận gió núi mưa rừng

Đèo heo hút giữa hoang vu Bình Phưóc

 

Trên dưới mười năm, bần hàn đạm bạc

Kiến tạo ngôi chùa, tên tự Thanh Tâm

Thầy trò trong lành, như tiếng chuông ngân

Nhưng bổng một hôm, đất bằng dậy sóng

 

Vào giữa đêm khuya, núi rừng hoang vắng

Có tiếng khóc gào, như tiếng bé thơ

Tiếng khóc ngoài cổng, theo gió bay vô

Xuyên kẽ lá vách chùa che sao nổi

 

Thầy Trò thắp đèn, lần mò ra cổng

Tiếng khóc trẻ thơ càng rõ ràng hơn

Con của nhà ai, khóc giữa đêm hôm

Cha mẹ em đâu, mà em nằm ngo ngoe đỏ hỏn

 

Thầy Trò cùng kêu, mà chẳng nghe ai lên tiếng

Duyên nghiệp thế này, biết đành đoạn sao cam

Thầy không nói không rằng, đưa hai tay bồng em lên

Đem vào phòng, châm thêm dầu, thức trắng

 

Cứ một hai tiếng, em cục cựa, khóc rống

Thầy lại đun nước sôi, pha thêm sữa cho em

Em oe oe, rồi nhắm mắt ngủ yên

Thầy ngồi đó, tâm can như lửa cháy

 

Ngày lại ngày qua, cha mẹ em đâu không có thấy

Tháng lần năm lựa, bão bùng sóng gió thị phi

Nghiệp cảnh nghiệp duyên, tột đỉnh tư nghì

Ập phủ lên Thầy, như Núi Bà Đen, cuối Trường Sơn hùng vĩ

 

Rồi Tỉnh, rồi Huyện, mọi Ban Ngành, đem ra cân ký

Rồi dân, rồi quân, ai cũng mổ xẻ tường tận li ti

Ngậm miệng cũng mắc quai, còn há miệng, biết nói năng gì

Thầy cam phận, cam lòng, mang thân Thị Kính

 

Thị Kính xưa, vẫn diễm phúc hơn Thầy, nhờ giới tính

Còn Thầy thì, mang cái kiếp đàn ông

Khổ gì hơn, bằng cảnh gà trống nuôi con

Hai vai rộng, nhiều khi thua đôi cánh nhỏ

 

Chỉ bú, mớm, dỗ dành, hát ru, thay tả

Mà khó lòng hơn vượt núi băng đèo

Năm ba tháng đầu, ghềnh đá đẳng đeo

Đành chấp nhận như ba hồi kinh dị

 

Ngày tháng dần qua, em dần hơi lớn

Khi em biết đi, Thầy sung sướng quá đi thôi

Khi em biết nói những tiếng bập bẹ đầu đời

Thầy diễm phúc như đường tu chứng ngộ

 

Bởi thuyền khổ ải đã vượt qua biển khổ

Bởi bây giờ, em cười, em khóc, còn biết tại sao

Chứ trước đây, dù Thầy biết Bắc Đẩu, Nam Tào

Nhưng em bé khóc cười, Thầy không sao hiểu nổi

 

Gần hai năm sau, cha mẹ của em, lương tâm mòn mỏi

Không có nỗi đau nào, bằng nỗi đau cắn rứt lương tâm

Nên cha mẹ chân thành sám hối ăn năn

Xin nhận lại đứa con là da là thịt

 

Thầy từ mẫn nhưng nghe lòng xa xót

Công sinh công dưỡng cũng lắm tơ vương

Nhưng Thầy chỉ mang tạm một đoạn trường

Cuộc đày ải trả cho người nhân thế

 

Câu chuyện thời xưa, có Quán Âm Thị Kính

Câu chuyện thời nay, có Thị Kính Quán Âm

Trời xanh xanh, mà cây lá cũng xanh xanh

Trăng sáng tỏ trăng rằm, trăng thanh trăng mười sáu

 

Tôi xin hát bản trường ca hợp tấu

Chuyện Quán Âm Thị Kính của Việt Nam

Truyền cho nhau và đi khắp nhân gian

Việt Nam ta, cũng có những con người siêu xuất.

 

11 giờ đêm Thứ Hai, ngày 23-11-2009

Dành thêm một tiếng hồ và có thêm một bài nữa.

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

2.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập