Lặng

Đã đọc: 159           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tôi muốn nói nhưng đời sao rộn rã
Biết nói lên chỉ nhục nhã riêng mình
Cứ dã điên cho thế sự tự phân minh
Mặc kệ mây che phủ vầng trăng sáng.

Tôi muốn khóc nhưng nguời không rơi lệ
Chẳng dám sầu bởi câu nệ thời gian
Có đôi khi đứng truớc sự ngỡ ngàng
Không biết ai để tin thêm lần nữa

Tôi muốn buớc mà đôi chân run rẩy
Đứng thật lâu rồi cảm thấy đi xa
Chút hàn huyên trong tâm khảm hoá già
Ôi sợ lắm những ngày dài du thủ

Tôi muốn tỉnh trong cơn say mộng mị
Để quên đi hùng vĩ chốn đoạ đày
Sống hãi hùng vì trả nợ tuơng vay
Âu có lẽ do nghiệp duyên hiện khởi

Thôi cứ thế thở vào ra từ quán
Giữ lặng yên hùng tráng chiếu vô thuờng
Cuời tự do dẫu trói buột nhiễu nhương
Muốn... Không muốn...cũng tuỳ duyên đi...đến...

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập