Trang chủ Văn học Thơ Tâm Tình Nạn Nhân Cách Ly Vì Dịch Bệnh CORONA

Tâm Tình Nạn Nhân Cách Ly Vì Dịch Bệnh CORONA

Đã đọc: 85           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đang yên vui bỗng khám ra dương tính
Cô Rô Na cơn bạo dịch lây lan
Tin sét đánh là em đang mắc bệnh
Thế thì thôi, bao lo lắng hoang mang….

Mắt bồ câu nay rung rinh giọt lệ
Sắc thanh xuân phải tàn héo mỗi ngày
Em yếu ớt không có nhiều kháng thể
Tính mạng em đành phó thác rủi may!

Mới ngày nào em căng tràn nhựa sống
Bao niềm vui du lịch khắp Đông Tây
Giờ cách ly, em bơ phờ bất động
Sống ngày nay mà chẳng biết ngày mai!

Biết trách ai, ai gây nên nông nỗi?
Bởi vì em không cẩn thận phòng ngừa
Bị lây bệnh, em nào đâu có lỗi?
Thế mọi người trách móc đủ hay chưa?!

Biết sao được, em ơi, toàn thế giới
Đang cách ly, đang phòng chống dịch này
Ngày mỗi ngày thêm nhiều ca nhiễm mới
Khắp hoàn cầu, nền kinh tế lung lay.

Bao trường học, chốn vui chơi đóng cửa
Khiến nhiều người bị thất nghiệp về quê
Cũng chưa biết khi nào hoạt động nữa?
Nỗi lo âu đang trùm phủ, nặng nề…

Thương em lắm vì em đang mắc nạn
Sống bi quan, bao mặc cảm đầy mình
Còn sót lại, có ai là bầu bạn?
Sống cô đơn, bao ấm ức, lặng thinh…

Cảnh trần gian bao vô thường biến đổi
Đầy mong manh, đổ vỡ thật xót xa
Em ở yên, em làm chi nên tội
Kể từ nay, còn chi nữa kiếp hoa?

Hãy bình thản giữa phong ba, đổ nát
Đừng lây lan, thêm mầm họa xung quanh
Sống ý thức, vì cộng đồng tự giác
Cùng chung tay xây thế giới an lành.

Cảnh đau khổ, em chú tâm cầu nguyện
Bao thuốc hay được chế biến kịp thời
Cho nhân loại sớm qua cơn nguy biến
Trả em về với cuộc sống vui tươi.

 

Ngày 15/03/2020
Thích Đồng Trí

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập