Trang chủ Văn học Thơ Đầu xuân khấn nguyện

Đầu xuân khấn nguyện

Đã đọc: 521           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Trả lại em chiếc áo dài Để em đi lễ vài ngày đầu xuân

Em không muốn để đầu trần Trả em chiếc nón gò găng [1] thuở nào

 

Cõi trần lắm chuyện lao xao

Đầu xuân lễ Phật dạt dào tình thương

 

Cho con sống thật bình thường

Tâm không hướng ngoại vấn vương quê nhà

 

Sống không phù phiếm xa hoa

Chỉ cần hoa bưởi hoa cau đã là....

 

Giữ thân không sống sa đà

Tương lai đất nước nếp nhà ấm êm

 

Đầu xuân nguyện làm đóa sen

Bùn nhơ như thế vượt lên tặng đời

 

Sống luôn ngẩn mặt nhìn trời

Chí cao nguyện cả mãi hoài dưỡng nuôi

 

Chỉ đi tới không bước lùi

Dấn thân phụng sự mọi thời mọi nơi.

***

Ngày mồng 02.01. Mậu Tuất (17.02.2018) Thích Giác Tâm

Chú thích: Xuân về tết đến chúng ta nhớ đến chiếc áo dài truyền thống của nam và  nữ ở đất nước Việt Nam ta thời trước. Tham dự lễ hội, đi chùa, cưới gả,  ma chay......thậm chí các cô gánh chè đi bán rong ở Huế vẫn mặc áo dài.  Những hình ảnh đó chúng ta thường thấy trước năm 1975. Những năm sau năm 1975, vì hoàn cảnh khó khăn chung của đất nước, chúng ta ít thấy áo dài xuất hiện trong các sự kiện, sinh hoạt đời sống xã hội, tiếp đến thời  mở cửa hội nhập  đất nước phát triển, văn hóa chúng ta bị xâm thực bởi  văn hóa ngoại lai.

Giới trẻ là lớp người tiếp thu cái mới, văn  hóa ngoại lai nhanh nhất, sớm nhất. Họ ăn mặc như người phương tây, quần áo cũn cỡn, xé rách te tua, lai rất nhiều nước. Chiếc áo dài, nón lá  truyền thống đã dần bị lãng quên, nhiều bộ môn vốn là vốn cổ, giá trị  của đất nước đã lùi dần vào quá khứ ngủ yên.

Thiền Sư Nhất Hạnh  là một cao tăng Phật giáo trong thời cận đại, thấy viễn cảnh văn hóa dân tộc chìm vào lãng quên trong tâm thức con dân Việt, thiền sư đã luôn  giảng giải kêu gọi mọi người quay về với văn hóa truyền thống  của tổ  tiên, dạy các Sư Cô đệ tử mình dùng quần áo màu nâu chít khăn mỏ quạ,  chiếc nón lá là vật bất ly thân của đệ tử cả nam lẫn nữ của Ngài.

Từ các bài giảng của thiền sư về chiếc nón lá, áo tứ thân, khăn mỏ quạ  đã hồi sinh, nhưng nghe chừng khỏe mạnh lại thì rất chậm. Tết năm  nay hình ảnh của một số ít Phật tử đi chùa Bửu Minh đầu năm mặc áo dài,  đã làm chúng tôi cảm động, nhớ đến thiền sư với chiếc nón lá Ngài kêu  gọi mọi người đừng lãng quên, nên trân trọng để giữ nét văn hóa riêng,  nhớ đến chiếc áo dài đây đó đã chìm vào quên lãng, nay nhân ngày đầu  xuân lác đác sống dậy, do vậy tôi làm bài thơ đầu năm để nhắc Phật tử  mình đi chùa nên ăn mặc áo dài, đội nón lá...Giữ chất Việt hồn Việt  trong sinh hoạt cộng đồng.

[1] nón gò găng: Gọi là nón Gò Găng,  bởi nón được bán sỉ ở chợ nón Gò Găng (phường Nhơn Thành, thị xã An  Nhơn), còn thật ra, nghề làm nón truyền thống trải khắp các làng Bình  Đức, Tân Đức, Tân Nghi, Vĩnh Phú, Châu Thành, Phú Thành, Kiều An…  (phường Nhơn Thành, thị xã An Nhơn). Ngay như thôn Thuận Hạnh (xã Bình  Thuận, huyện Tây Sơn) cũng có nghề làm nón lá, thôn Phú Gia (xã Cát  Tường, huyện Phù Cát) thì nổi danh với nón ngựa…

Chiếc nón Gò  Găng bây giờ là sự kết hợp hài hòa giữa nón bài thơ xứ Huế và nón ngựa  ngày xưa. Nó tiết kiệm được nguyên vật liệu, giảm tính cầu kỳ thái quá,  hợp với dân lao động một nắng hai sương. Song, không vì lẽ đó mà mất đi  vẻ duyên dáng nên thơ. Ngược lại, với dáng thanh mảnh riêng biệt của  mình, nó được nhắc đến nhiều trong thơ ca nhạc họa.( http://annhon.binhdinh.gov.vn/).

Đi chùa lễ Phật đầu năm, tại chùa Bửu Minh, Nghĩa Hưng, Chư Păh, Gia Lai.


Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập