Trang chủ Văn học Thơ Mối thù truyền kiếp

Mối thù truyền kiếp

Đã đọc: 2481           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

 

Thuở xưa có một thanh niên

Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh

Là con một, đã trưởng thành

Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai

Mẹ già, cha sớm qua đời

Chàng lo phụng dưỡng cho người mẹ yêu,

Thấy con vất vả sớm chiều

Mẹ khuyên lấy vợ đủ điều thiệt hơn

Nhưng con chẳng chịu kết hôn

Mẹ bèn tự cưới vợ luôn cho chàng.

Nàng dâu tiết hạnh, đảm đang

Trong nhà tháo vát, ngoài làng tinh khôn

Rủi thay không thể sanh con

Thấy chồng lo nghĩ héo hon cõi lòng

Vợ bèn tự cưới cho chồng

Thêm cô vợ lẽ. Mặn nồng cả hai.

Ít lâu vợ lẽ mang thai

Chồng mừng hớn hở một hai nuông chiều

Tỏ ra hết sức thương yêu

Đêm ngày săn sóc, sáng chiều nâng niu,

Vợ đầu tủi phận buồn thiu

Ngoài đầy ganh tức, trong nhiều hờn ghen

Rắp tâm hiểm độc một phen

Cho chồng chừa cái thói quen phũ phàng.

Vợ đầu đi kiếm thuốc thang

Trộn vào thực phẩm. Dễ dàng phá thai,

Thành công lần một, lần hai

Thêm lần ba nữa ra tay hại ngầm

Mẹ con vợ lẽ lìa trần

Trước khi tắt thở quyết tâm trả thù.

Hết Xuân, qua Hạ, sang Thu

Anh chồng khám phá chuyện xưa vợ làm

Nổi cơn giận dữ vô vàn

Đọa đầy vợ cả hung tàn thẳng tay

Ở đời vay trả, trả vay

Nàng này đau đớn lìa ngay cõi đời.

*

Luân hồi sang kiếp thứ hai

Vợ sau trở lại đầu thai thành mèo

Vợ đầu cũng trở lại theo

Hóa thành gà mái, đẻ nhiều gà con

Mèo rình, vồ lấy ăn luôn

Giết thêm gà mái, rửa hờn chẳng tha.

Luân hồi sang kiếp thứ ba

Gà thành beo cái. mèo là con nai

Nai sinh con buổi sớm mai

Buổi chiều beo tới ăn hoài còn chi

Ăn luôn cả chú nai kia

Cái vòng luẩn quẩn thảm thê hận thù.

Luân hồi sang kiếp thứ tư

Nai là thần ác. Beo vô nhà giàu

Hóa thành con trưởng, gái đầu

Đến khi khôn lớn làm dâu nhà người

Hai kỳ sinh nở con rồi

Hung thần hiện đến giết đời trẻ thơ.

Đến kỳ sinh nở thứ ba

Vợ chồng tính kế trốn ra khỏi nhà

Lánh về bên ngoại thật xa

Ẩn thân nương náu cho qua hiểm nghèo

Bảo toàn mạng sống con yêu

Tránh tay thần ác gây nhiều đau thương,

Thời gian sau mới lên đường

Bồng con trở lại quê chồng khi xưa.

Đường về vất vả nắng mưa

Vợ chồng ghé lại nghỉ trưa trước thềm

Kỳ Viên tịnh xá êm đềm

Cây cao tỏa mát, liễu mềm buông lơi,

Chợt như bão tố vang trời

Hung thần gầm thét tới nơi kia rồi

Vợ chồng sợ hãi rụng rời

Ôm con chạy thẳng vào nơi Phật đài

Để con nằm dưới chân ngài

Quỳ xin cứu mạng, ngăn loài tàn hung

Hung thần tới tựa cơn giông

Chư thiên gác cửa chặn không cho vào,

Từ bi cửa Phật dạt dào

Tình thương rộng mở xóa bao hận thù

Hung thần trở lại hiền từ

Nhờ oai lực Phật rất ư nhiệm mầu.

Hung thần được dẫn vào chầu

Để nghe Đức Phật khuyên câu ôn tồn:

"Các con giết hại nhau luôn

Trả vay, vay trả dập dồn khổ đau

Mối thù truyền kiếp đã lâu

Hãy nên chấm dứt cho mau từ giờ!"

*

Phật ngồi kể lại chuyện xưa

Nguyên do đưa đến dây dưa hận thù,

Phật khuyên hai kẻ cố tu,

Rồi ngâm bài kệ như ru lòng người:

"Thế gian khắp bốn phương trời

Thời nào cũng vậy, muôn đời chẳng sai

Oán mà báo oán kéo dài

Than ôi oán đó theo ai chập chồng!

Lấy ân báo oán đẹp lòng

Oán tiêu tan mất, hết vòng khổ đau

Đó là chân lý dài lâu

Của người hiểu đạo nhiệm mầu từ xưa!"

Đôi đàng như tỉnh cơn mơ

Oan cừu chấm dứt, hận thù tiêu tan

Trong tâm bừng ánh đạo vàng

Cúi đầu tạ Phật, rộn ràng niềm vui.

 

Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)


Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Được quan tâm nhất

Đăng nhập