Trang chủ Văn học Thơ Mẹ ơi con khóc !

Mẹ ơi con khóc !

Đã đọc: 1013           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Thu đến lá rơi lòng quặn thắt

Bao năm qua góp nhặt chữ tài

Gạo tiền cơm áo sinh nhai

Học hành... danh lợi.. rồi phai hiếu tình

 

Thời gian rãnh linh tinh phù phím

Nói người thương với thảy bạn thân

Biết đâu mẹ cũng rất cần

Vài giây điện thoại.....bớt phần nhớ con

 

Mẹ vẫn thế héo mòn tâm sự

Gánh hàng rong chân cứ bước đi

Chờ con mỗi phút từng khi

Đuờng dài lẽ bóng sầu bi lối về

 

Mang danh nghĩa lời thề cao thượng 

Hành lý chân tâm hướng đạo mầu

Đến nay tính cũng đã lâu...

Khư khư sự nghiệp với câu danh tài

 

Đời đưa đẩy đôi vai nặng trĩu

Vấp ngã đau, đủ kiểu xác sơ

Bừng tỉnh như một trẻ thơ

Chợt còn thấy mẹ luôn chờ đợi mong

 

Tóc pha sương sợi trong sợi đục

Nhìn mẹ cuời bỗng chút lệ rơi

Say đời mê mộng rong chơi 

Con đi đâu hết? Bỏ rơi mẹ hiền

 

Tội bất giác thiêng liêng từ mẫu

Chẳng tròn câu hiếu đạo nhân sinh

Vô tâm...hờ hững... tội tình

Muôn vàn xin lỗi...trăm nghìn thứ tha

 

Ôi! tình mẹ bao la trời biển

Hứa với lòng vĩnh viễn hiếu tâm

Không để mẹ phải khóc thầm

Sầu đau thắt ruột xa xăm ngóng chờ

 

Mùa báo hiếu cầu nhờ tam bảo

Chứng tri kẻ hiếu thảo muộn màng

Mong cho mẹ mãi bình an

Con xin đánh đổi muôn vàn chướng duyên

_Thích Minh Lễ_

 

 

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

5.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập