Trang chủ Văn học Thơ Cứ ngỡ

Cứ ngỡ

Đã đọc: 1106           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Cứ ngỡ…ngờ đâu…!      

Cứ ngỡ ra đi quên ràng buộc 

Ngờ đâu vùng vẫy giữa bể dâu 

Chiều tím khói hoen cay mắt uớt 

Hai miền sanh tử biết về đâu 

Cứ ngỡ thành công vong thất bại 

Ngờ đâu thất bại tại thành công 

Tro tàn ấp ủ đời sương khói 

Hoạ phước hay không ở tấm lòng 

Cứ ngỡ thân nhau là tri kỷ 

Ngờ đâu hờ hững giữa nạn nguy 

Chẳng hiểu...chẳng thương...thôi cũng được 

Còn gán cho nhau những thị phi 

Cứ ngỡ hiền lương sẽ được yên 

Ngờ đâu nhận lấy những muộn phiền 

Kẻ dữ bao người thường kính nể 

Hiền bị hiếp đáp lẽ tự nhiên 

Cứ ngỡ đủ nắng thì hoa nở 

Ngờ đâu bão táp đến triền miên 

Muốn thở...chuỗi ngày dài vô sự 

Hỏi ai cảm thấu nỗi niềm riêng??? 

Cứ ngỡ "non cao" không bụi bẩn 

Ngờ đâu quên phủi...dính khắp thân 

Đội lốt vô tham đày vô ngã 

Danh lợi ẩn tâm vạn lý vân 

Cứ ngỡ rồi muôn trùng cứ ngỡ 

Ngờ đâu cứ thế vẫn ngờ đâu 

Nguyện xin làm bụi về với gió 

Chiều tà bay lượn chẳng lo âu!!!

_Thích Minh Lễ_

                                                                        

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

5.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập