Trang chủ Văn học Thơ Thơ Mặc Giang - Quyển 6 (Từ bài 501 đến 600)

Thơ Mặc Giang - Quyển 6 (Từ bài 501 đến 600)

Đã đọc: 592           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Mục Lục

Xin cảm ơn người !                            501

Những con người chịu khó                502

Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối ! 503

Thơ tôi để đó tôi chơi                        504

Bước qua ngưỡng cửa dị đồng !                 505

Chỉ còn vang tiếng vọng !                 506

Tôi vẫn cứ ra đi !                               507

Là của Việt Nam                                508

Lại động đất Kashmir                       509

Tôi là một người đầu bếp                            510

Tôi là một người thợ mộc                            511

Tôi là một người thợ nề                     512

Tôi là người phu cầu đường              513

Tôi là một người đạo tỳ                     514

Tôi là một người xây mộ                    515

Tôi là một người tiều phu                            516

Tôi là người công an-cảnh sát           517

Tôi là một người tiếp thị                    518

Tôi là một người y tá                         519

Tôi là một người ở đợ                        520

An bình ơi, ngươi trốn mất ở đâu !    521

Những phương trời cao rộng             522

Giải mở khối đầu, đè chi gai góc !    523

Nở mặt, nở mũi ơi !                           524

Tiếng chuông vang vọng ngân dài    525

Xưa nay, cái thế cuộc đời                            526

Ta sẽ lên ngôi !                                  527

Xuân ơi, em đâu đó !                         528

Nụ cười điểm hoa                              529

Mê-Giác đây rồi !                              530

Chân tâm hiển lộ                               531

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi                            532

Hai nẻo cùng đường                          533

Cát đá sẫm màu                                534

Tuổi ngọc thiên thần                         535

Thời oanh liệt nay còn đâu !             536

Hành trình du thủ !                           537

Phai mờ gió bụi                                538

Nhân sinh tự thán !                           539

Ở đời, xử sự dễ coi !                          540

Trăm năm chưa vẹn lời thề !              541

Phải biết sống !                                 542

Quê hương, Dân tộc tồn sinh bất diệt         543

Chưa về cuối đỉnh                             544

Trên chuyến tàu đêm                         545

Phù ảnh hư hao                                546

Bốn chiều gió động                           547

Xây mộng kê thành                                     548

Nhiều khung chưa đóng                    549

Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !                    550

Trường ca người viễn xứ                    551

Sinh tồn là giành nhau sống chết !    552

Đất chùi ! Đất sụt !                            553

Đủ rồi, thôi máu lệ !                          554

Cứ sống đi em !                                 555

Thương-Ghét trong đời                     556

Đôi bờ nhớ thương                                     557

Tiếng hát Việt Nam muôn đời            558

Chưa nghẽn lối về !                           559

Chuyện dài thi nhân                          560

Cất bước rong chơi                           561

Hòa reo vạn hữu                               562

Chia xẻ với đời                                  563

Màn đêm xin khép lại !                      564

Cúng dường Phật Đản                      565

Một cành hoa dâng Mẹ                     566

Một cành hoa trắng thiên thu            567

Công đức sinh thành                         568

Phù sinh khua sỏi đá                         569

Mừng Phật Đản Sanh                       570

Mừng ngày Phật Đản                        571

Kính lạy Đức Phật Thích Ca             572

Kính lạy Đức Phật Di Đà                            573

Nam Mô Đức Phật Di Đà                  574

Kính lạy Đức Phật Dược Sư              575

Nam Mô Di Lặc Tôn Phật                 576

Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề           577

Xưng tán Đức Quán Thế Âm             578

Xưng tán Ngài Đại Thế Chí              579

Xưng tán Bồ Tát Văn Thù                 580

Xưng tán Bồ Tát Phổ Hiền                581

Noi gương Đức Mục Kiền Liên                    582

Xưng tán Bồ Tát Địa Tạng                583

Xưng tán Bồ Tát Hộ Pháp                584

Xưng tán Bồ Tát Giám Trai              585

Phật Giáo Việt Nam Ca                    586

Phật Giáo Sử Ca                               587

Xưng tán Tôn giả Ma Ha Ca Diếp    588

Xưng tán Tôn giả Xá Lợi Phất           589

Xưng tán Tôn giả Mục Kiền Liên      590

Xưng tán Tôn giả Ca Chiên Diên      591

Xưng tán Tôn giả A Nan Đà             592

Xưng tán Tôn giả A Na Luật             593

Xưng tán Tôn giả La Hầu La            594

Xưng tán Tôn giả Tu Bồ Đề              595

Xưng tán Tôn giả Phú Lâu Na          596

Xưng tán Tôn giả Ưu Ba Ly              597

Biết sống bình an                              598

Đóa hồng mỉm nụ trầm kha              599

Đâu phải là gỗ đá                                      600

 

******************

 

Xin cảm ơn người !

                           Tháng 10 - 2005

 

Tôi xin cảm ơn anh,

Tôi xin cảm ơn chị,

Tôi xin cảm ơn em,

Tôi xin cảm ơn người,

Đã ngân cao tiếng vọng, vượt thoát mọi giai tầng

Để đưa thơ tôi bay đi, đến mọi khung trời cao rộng

Đã chìm lắng ngôn từ, xuống tận đáy thâm sâu

Để đưa thơ tôi rơi rụng, đến mọi ngõ ngách đau thương

 

Tao đàn réo rắt du dương

Cung đàn hòa điệu vấn vương cung đàn

Hòa reo thanh sắc âm vang

Ý thơ thánh thoát băng ngàn bay đi

Đàn tranh, sáo trúc diệu kỳ

Đàn bầu nhuận sắc vân vi tuyệt vời

 

Xa tít biển khơi

Trùng dương ngưng sóng

Mờ mịt núi rừng

Bóng gió ngừng lay

Nhờ anh, thơ của tôi rung động trời mây

Nhờ chị, thơ của tôi hoa lá rung cây

Nhờ em, thơ của tôi đong đầy tình tự

 

Tiếng của anh, bóng chiều vương lệ sử

Lời của chị, đêm về gợi niềm riêng

Giọng của em, canh khuya chưa ngủ quên

Cùng hòa điệu cho bình minh thức dậy

 

Thơ của tôi

Chỉ là những chữ đơn sơ, vo tròn trang giấy

Nhưng nhờ anh, biến thành nước lênh láng tràn bờ

Nhưng nhờ chị, biến thành sông âm ả nên thơ

Và nhờ em, biến thành dòng lung linh rung động

 

Xin cảm ơn anh, cho thơ tôi triều dâng vỗ sóng

Xin cảm ơn chị, cho thô tôi man mác trùng dương

Xin cảm ơn em, cho thơ tôi rào rạt tình thương

Xin hiến tặng cho đời, và gieo vào lòng nhân thế.  

 

Những con người chịu khó

                 Tháng 10 - 2005

 

Tôi đã thấy, những con người chịu khó

Một tấm lòng trang trải biết bao nơi

Một tấm thân dài năm tháng dập vùi

Sỏi đá cũng mòn, huống chi là sức lực

 

Đã hy sinh, thì không có lằn mức

Đã chịu đựng, thì không có lượng dung

Cứ miệt mài, và nỗ lực tới cùng

Muốn buông bớt nhưng lòng không cam được

 

Đôi lúc mềm đau, nghĩ mình bạc phước

Cho thì nhiều, nhưng nhận chẳng bao nhiêu

Nên có khi nằm trên gác cô liêu

Bỗng cơ cảm những nỗi niềm quạnh quẽ

 

Nhưng thì thầm nói khẽ

Cho thì cho, chứ nhận, chẳng cần gì

Sống ở đời, đừng câu nệ cái chi

Nếu không làm, thì ngày mai cũng chết

 

Xoay chiều nghiêng lệch

Mở cửa tâm hồn

Đức hy sinh, không có chỗ thiệt hơn

Đức chịu đựng, không có nơi chứa chấp

 

Đã “thi ân”, không nên cầu đền đáp

Đã “thí đức”, không nên vọng nhớ ơn

Miễn làm gì có ý nghĩa là hơn

Vẫn tốt hơn là không làm gì được

 

 

Hễ còn sống, còn làm, không nói trước

Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong

Nên an vui cho trọn vẹn tấm lòng

Kẻo uổng phí một lần vào sinh tử.

 

Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối !

(Bình minh thắp sáng nụ cười)

                         Tháng 10 - 2005

 

Tôi xin thắp ngọn đèn khuya

Nhìn trông những nơi leo lét

Tôi xin vào trong ngõ kẹt

Nhìn trông mảnh tối cuộc đời

Tôi xin vào nẻo đơn côi

Nhìn trông những người cô độc

Tôi xin vào nơi hẻm hóc

Nhìn trông cuộc sống âm u

Tôi xin vào chốn mịt mù

Nhìn trông mảnh đời đau khổ

 

Này anh, cho đến nay, sao anh vẫn như thế

Này chị, cho đến nay, sao chị vẫn buồn đau

Này em, cho đến nay, sao em vẫn ưu sầu

Đường thân phận còn dài, chưa qua khỏi

 

Nơi leo lét, dễ gì hết le lói

Nơi ngõ kẹt, dễ gì hết tối tăm

Nơi hẩm hiu, dễ gì hết vắng tanh

Nơi khốn khổ, dễ gì không mù mịt

 

Có quan tâm, nhưng thật ra quá ít

Từ quan tâm, mà thực hiện, còn cách xa

Năm từng năm luôn vây bủa chiều tà

Không bình minh, thì làm sao tỏa rạng

 

Ai hiểu được hoàng hôn soi chạng vạng

Ai hiểu được đom đóm rọi bóng đêm

Biết cảm thông, và chưa bị lãng quên

Đã an ủi phần nào cơn ấm lạnh

 

Xin chào nghe, xin ve sầu cất cánh

Xin chào nghe, nào em, nào chị, nào anh

Xin một mai sớm gió nắng trong lành

Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối !

 

Thơ tôi để đó tôi chơi

                  Tháng 10 - 2005

 

Tôi làm thơ để đó tôi chơi

Tôi làm thơ để đó khơi khơi

Cho dù mai có giã biệt cuộc đời

Tôi vẫn nghe những lời thơ vang tiếng

 

Nương theo làn hương khói quyện

Quay về nhìn chốn nhân gian

Thơ tôi còn rớt bên đàng

Tôi xin góp nhặt gởi ngàn thiên thư

 

Một cuộc đời, có mặt, vẫn còn dư

Nên khi mất, không bao giờ thấy thiếu

Trái vẫn đơm trên đầu cành nặng trĩu

Hoa vẫn cười khi hé nụ lên bông

 

Thơ tôi trôi nổi trên sông

Tôi xin vớt lại chờ hong nắng chiều

Đêm về gõ cửa cô liêu

Vầng thơ mở lối yêu kiều hoan ca

Trăng khuya, vàng vọt trăng ngà

Gió khuya kéo gió la đà nghe sương

Thơ tôi trầm lắng vương vương

Tôi tìm dấu tích thương thương trở về

Đôi bờ vỗ sóng bên đê

Buông thuyền gác mái, gối kề đêm sông

Thơ tôi reo nước bềnh bồng

Lênh đênh mặt nước theo dòng xa khơi

Thơ tôi để đó tôi chơi !

 

Bước qua ngưỡng cửa dị đồng !

                       Tháng 10 - 2005

 

Nếu không lửa làm sao có khói !

Nếu không tiếng làm sao có lời !

Nếu không tăm làm sao có hơi !

Nếu không dấu làm sao có vết !

 

Điều quan trọng là đừng nên thêu dệt

Sống ở đời, đừng bới vết tìm lông

Cái con quay như chong chóng, xoáy vòng

Chỉ có yên, khi bình tâm, tĩnh lặng

 

Nghe những tiếng thương yêu trong đêm vắng

Thắp đèn khuya soi rọi nẻo tâm tư

Để con tim, nếu có chỗ còn dư

Chỉ xin chứa đức dung từ chan chứa

 

Đời đã khổ, đừng gieo thêm khổ nữa

Đời đã đau, đừng chồng chất thêm đau

Vì tình người, hãy dành chỗ cho nhau

Đành chấp nhận những gì không chấp nhận

 

Đừng trách cứ bùn lầy sao cặn bẩn

Đừng vọng cầu sao nước đục chẳng trong

Là con người, đeo nghiệp dĩ xoáy tròng

Nếu thánh thiện, đâu còn trần gian nữa

 

Bằng thân thiện, để cùng nhau nương tựa

Bằng nhịp cầu, để nối kết cảm thông

Hãy bước qua những ngưỡng cửa dị đồng

Cùng ca hát trên hành trình nhân ái.

 

Chỉ còn vang tiếng vọng !

                  Tháng 10 - 2005

 

Vì là mõ, nên tiếng kêu cốc cốc

Vì là chuông, nên tiếng vọng boong boong

Chầm chậm, vang vang, thức tỉnh, gọi hồn

Gõ liên tục những mê lầm, ảo tưởng

 

Từ Hoa Tạng, bỗng vướng làn gió chướng

Rơi tả tơi trên khắp nẻo trầm luân

Thoảng có nghe, chỉ đứng lại, giật mình

Nhưng không đủ vượt thoát qua ba cõi

 

Căn nhà xưa, ngày càng xa vời vợi

Nẻo quay về, ngày càng tít mù khơi

Chìm nổi tử sinh, vật lộn từng đời

Nên cuốn hút và mịt mờ đi mãi

 

Tiếng cốc cốc, chỉ phút giây ngưng lại

Tiếng boong boong, chỉ thỉnh thoảng ngừng quay

Rồi trôi lăn theo nghiệp dĩ sâu dày

Và chồng chất thêm nghiệp duyên tác tạo

 

Hoa chân lý trở thành hoa diễm ảo

Tánh chân như trở thành mộng diêm phù

Chốn quê nhà rũ mục gởi thiên thu

Ta thành kẻ lang thang không định hướng

 

Mặt mũi ta, phủ hồng trần, biến tướng

Vóc dáng ta, phủ gió bụi, biến hình

Nên lạc loài trong biển cả vô minh

Và chuông mõ chỉ còn vang tiếng vọng !

 

Tôi vẫn cứ ra đi !

            Tháng 10 - 2005

 

Có người đã ngồi yên, 2500 năm, không nói

Có người đã đứng lặng, 2000 năm, dang tay

Một hiện sinh, như gió nhẹ bay bay

Tôi cuốn hút, trầm mình trong giông bão

Vô thỉ là gì

Có thể là, thuở hồng hoang diễm ảo

Vô chung là gì

Có thể là, thời cùng tận diễm huyền

Tôi đi, chưa hết nẻo hoàng tuyền

Nên không bỏ giữa dòng đang phiêu bạt

 

Một kiếp này thôi, tuy có nhiều chua chác

Nhưng cũng kiếp này, lại có lắm tin yêu

Nên tôi ca, khi nhịp khúc cầu kiều

Và tôi hát, khi cầu tre lắt lẻo

 

Đường còn dài, tôi đi chưa cuối nẻo

Lối còn xa, tôi đến chưa tới cùng

Dù gian nan và huyễn hoặc mông lung

Nhưng đứng lại, cũng mơ hồ đâu đó

 

Nên tôi đi, để được nhìn cho rõ

Và tôi đến, để được thấy tận nơi

Vẫn còn hơn dệt những nét vẽ vời

Rồi hình dung lờ mờ trong trí tưởng

 

Nếu vô thỉ, có tôi bằng hình tướng

Thì đến nay, tôi vẫn có đây này

Dù vô chung, chưa có chút mảy may

Nhưng hiện hữu, thì tôi đâu có chết

 

Trong hư vô còn nổi lên một vệt

Biết đâu chừng dấu nét tự ngàn xưa

Và lung linh cho đến tận ngàn sau

Dù biến dạng nhưng vẫn là tôi đó

 

Đêm đen bỗng bừng tỏa

Bỡi vết xẹt lưng trời

À, một ánh sao rơi

Đã từ muôn thuở trước

Cho dù thanh hay trược

Tôi vẫn cứ ra đi !

 

Là của Việt Nam

    Thơ nhạc * Tháng 10 - 2005

 

Ta đi tới Nam Quan

Ta đi tới Cà Mau

Đi trên mọi con tàu

Thăm những nẻo đường đất nước quê hương

Ta đi vào Sài Gòn

Ta đi ra Hà Nội

Đi và đi cho tới

Thăm mọi mến yêu của phố của phường

Việt Nam ơi, quê hương ta đó

Việt Nam ơi, non nước Ba Miền

Thuở chào đời, trong ta đã có

Da thịt nầy giòng giống Rồng Tiên

Thăm Đền Hùng, ngàn năm văn hiến

Thăm Thăng Long, vật đổi sao dời

Thăm Cố Đô, kinh kỳ khói quyện

Thăm Sài Gòn, nét ngọc minh châu

Ta sẽ ghé Trường Sơn, nghe rừng reo gió núi

Ta sẽ ghé Biển Đông, nghe sóng vỗ triều dâng

Ta sẽ ghé miền quê, nghe hương thơm đồng nội

Ta sẽ ghé châu thành, nghe đô hội theo chân

Kia Hồng Hà, vùng phôi sinh mở nước

Nọ Thái Bình, nhớ bao thuở hùng anh

Kia Cửu Long, hàm rồng giao chín khúc

Nọ Đồng Nai, bồng mây nước xanh xanh

Ta đi vào cuối Nam

Ta đi ra đỉnh Bắc

Nhìn quê hương gấm vóc

Lòng nhắn gởi lòng tình tự yêu thương

Ta đi ra Hà Nội

Ta đi vào Sài Gòn

Nghe tiếng quốc gọi hồn

Đất nước nầy,

Non sông nầy,

Là của Việt Nam.

 

Động đất tan hoang

Mặc Giang * Viết cho trận động đất xảy ra tại Kashmir,

hơn 70 ngàn người bị chết, hơn 100 ngàn người bị thương.

 

Lại động đất,

Lại sập, chùi,

Hơn bốn mươi ngàn người, tích tắc bị chôn vùi

Cả một vùng đất đôi co, biến mất

Vào cõi chết lạnh lùng, không kịp nấc

Một cái ầm, đã chìm lấp, biệt tăm

Có còn chăng, một bầu trời xám xịt, đen ngòm

Những phóng ảnh, phóng hình, đưa tin, nín thở

Nhà cửa tan hoang, phố phường vụn vỡ

Cát đá chất chồng, xương thịt nát tan

Lệ, bộc chảy hàng hàng

Hai bờ mi tràn trụa

Nhìn trông, ngơ ngác, bàng hoàng

Không còn lời nào nói nữa

Nông nỗi nầy, không còn gọi là thiên tai

Mà trời đất không còn chân, nên té nghiêng té ngửa dài dài

Để cho vạn vật và con người, cam tâm gánh chịu

Hết Châu Âu, Châu Mỹ, những hoang tàn chưa vá víu

Lại Châu Phi, Châu Á, tràn đầy đổ nát thê lương

Chỉ vài tháng thôi, mà bao nhiêu bãi tang thương

Người người nghẹt thở, nhìn bờ dâu chưa khép kín

Bão tố, lụt lội, quét những vùng trời màu tím

Động đất, tai ương, phủ những vùng đất màu đen

Những kinh hoàng, chưa kịp trôi vào cõi lãng quên

Những thống thiết, lại lù lù xuất hiện

Về thiên tai, viết đã nhiều,

cứ nghĩ rằng, tôi sẽ không thêm tiếng

Nhưng những thổn thức của con tim, nên thảng thốt thành lời

Nếu do trời, tôi sẽ chỉ mặt ông trời

Nếu do đất, tôi sẽ dày cho xéo đất

Trời đất chi, mà gieo rắc những đau thương chất ngất

Thiên địa chi, mà ập phủ những oan nghiệt vô vàn

Còn chi một cõi trần gian

Con người đón nhận phũ phàng đắng cay

Còn chi một cõi đọa đày

Con người tàn tạ, cỏ cây rã rời

Chỉ ba năm, ba nơi Châu Á

Đã ba lần, tam động quá tam

Số ngàn, đã quá ba trăm

Vùi chôn tức tưởi, sao cam hỡ trời

Các châu kia nữa, nơi nơi

Chia nhau cay đắng, nghẽn lời nhân gian

Đừng gieo thêm nữa hoang tàn

Đừng gieo thêm nữa nát tan, khổ đời

Đan tâm thổn thức đầy vơi !!!

 

*****

Tôi là một người đầu bếp

                         Tháng 10-2005

 

Tôi là một người đầu bếp

Cái nghề nấu nướng, pha, chế, là tôi

Thoáng nhìn qua, đã biết việc gì rồi

Trong chốc lát, những món ăn đã có

Nếu còn muốn dọn lên bàn, lên cỗ

Cỡ bình dân, cỡ sang trọng, thử nói tôi nghe

Chọn lựa xong, đừng có ngại, e dè

Thưởng thức rồi, sẽ nhớ đời, thượng hạng

Tôi là một người đầu bếp

Cũng ngần đó, nhưng có khi, sẽ cho ăn xả láng

Cũng ngần đó, nhưng có khi, chỉ dè sẻn, cầm chừng

Tùy số người, tôi sẽ biết lượng, dung

Nên mang danh, có biệt tài tính toán

Tự xưa nay, từ Vua, chúa, quan, quân, sĩ, tướng

Đến bình dân, lê thứ, cũng tấm tắt ngợi khen

Qua bàn tay tôi, tuyệt quá, phát quên

Cả đường về, còn không nhớ, nào hay tới cửa

Tôi là một người đầu bếp

Những khách quen, thường hay nhớ bữa

Những khách lạ, ghé thử một lần

Khi đi, còn nhớ bước chân

Khi về, còn nhớ “mười phân vẹn mười”

Chưa ăn, miệng thắm môi cười

Ăn rồi, còn để nụ cười dính môi

Tôi là một người đầu bếp

Tháng ngày dầu, khói bốc hơi

Quanh năm lửa táp, rã rời, phát rêm

Cho nên có những giọt đêm

Vô tình đánh rớt bên thềm ai hay

Cái nghề nấu nướng đắng cay

Khen chê, ngon dở, đọa đày, trần lao

Đã mang, đành chịu, biết sao

Nếu buông, cuộc sống dễ nào, tới đâu

Nghề nào cũng nặng ưu sầu

Nghề nào cũng nhọc, bể dâu vô bờ

Đời tôi, đầu bếp, ố ô

Xin chào ngươi nhé, mệt khờ, quá tay

Chào nghe, ông Táo loay hoay

Quay quanh xó bếp, biết ngày nào ra

Cái nghề đầu bếp can qua !!!

 

*****

Tôi là một người thợ mộc

                         Tháng 10-2005

 

Tôi là một người thợ mộc

Cái nghề đục đẽo, chính hiệu là tôi

Nhìn khúc cây có vân, có nét, dễ rồi

Nhìn khúc gỗ, còn biết già non, mấy tuổi

Đóng bàn, đóng ghế, dễ như chơi, đừng hỏi

Đóng sập, đóng gụ, dễ như bỡn, đừng lo

Đóng tủ, đóng sườn, việc cứ chạy ro ro

Đã bao năm trong nghề, có chi là khó

Tôi là một người thợ mộc

Nhìn sơ qua, tôi biết đóng đinh hay bắt ốc

Nhìn thoáng qua, tôi biết ráp, nối, hay bắt ngàm

Chỗ nào nứt, bể, trét bột, chà láng, là xong

Chỗ nào dư, lòi, thì đục, bào, khoét lỗ

Tay búa, tay kềm, một đời đập giũa

Tay cưa, tay chặt, một kiếp bụi bay

Công việc gấp rút, không kể đêm ngày

Công việc tàng tàng, nghêu ngao nhàn hạ

Tôi là một người thợ mộc

Sống trong nghề, nên tôi không thấy lạ

Càng hiểu câu, “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”

Cái bề ngoài, thì rất dễ hao mòn

Cái bên trong, thì dài lâu bền chắt

Người không biết, thường nói sao quá đắt

Người biết rồi, của quí thì như vậy, chớ sao

Tôi nào đãi bôi giá cã thấp cao

Tùy khách hàng, cứ tha hồ chọn lựa

Tôi là một người thợ mộc

Mạc bụi, mùn cưa, tháng ngày lần lữa

Không những lao lực, mà còn lại lao tâm

Nên đỉnh đầu, mái tóc chưa hoa râm

Mà thân tôi đã nhũn tàn hoa lá

Cái nghề thợ mộc, cuối đời trả giá

Người hỡi người, có ai biết, ai hay

Sung sướng gì cái nghề hai bàn tay

Nhưng cuộc sống, vào nghề, đành phải chịu

Bàn tay nương níu

Nắm lại bàn tay

Cái nghề đục, giũa, đêm ngày

Đến khi đuối sức, buông tay, giã từ

Cái nghề thợ mộc, ứ !!! ư !!!

 

*****

 

Tôi là một người thợ nề

                         Tháng 10-2005

 

          Tôi là một người thợ nề

Làm nền, làm móng, làm mê, làm đà

          Xi măng, tô, phết, quét, chà

Ra tay làm đẹp cửa nhà nhân gian

          Cái nghề, đánh đổi gian nan

Cái nghề, nặng nợ bẽ bàng trần lao

          Xây tường, xây vách thấp cao

Đổ đường, đổ lối, dựng rào, dựng phên

          Thợ nề đổ sức làm nên

Đổ công làm khó, bỏ quên nhọc nhằn

          Kê hồ, bay, kéo, liết, lăn

Tinh chuyên, thiện nghệ, nặng oằn, ai hay

             Cần cù phải trả đôi tay

Khó nghèo phải trả đọa đày tấm thân

          Sức đâu còn nữa phong trần

Lực đâu còn nữa lựa lần tháng năm

          Đồng tiền khấm khá cũng cam

Đến khi thân kiệt, không làm thiếu ăn

          Trẻ thì cát đá cũng băng

Già thì đập đuổi muỗi mòng chẳng bay

          Ngày xưa nhờ tiếng khéo tay

Lại nhờ lương thiện, người hay kêu hoài

          Sức thừa, đánh đổi đưa thoi

Thời gian đập giũa, còm còi thân tôi

          Ngày nay bóng xế lên ngôi

Chân run, tay yếu, da mồi, tóc sương

          Mắt mờ kéo sợi tơ vương

Tai lòa bãng lãng, tỏ tường khó nghe

          Còn đâu, một thuở thợ nề

Còn đâu, một thuở tứ bề bủa vây

          Thợ nề ơi hỡi, ai hay !!!

 

*****

 

Tôi là người phu cầu đường

                         Tháng 10-2005

 

          Tôi là người phu cầu đường

Đường đi mấy nẻo, phong sương mấy chiều

          Quanh co, khúc khuỷu, phẳng phiêu

Đắp be cát đá, lở xiêu đất bồi

          Phong ba lũ lụt giập vùi

Đường hư, cầu sập, đổ nhùi ra kia

          Bao đường mấy khúc phân chia

Bao cầu mấy nhịp cách lìa đôi bên

          Lưng đèo, nghẽn lối chênh vênh

Giữa truông khép kín, xuống lên hết đường

          Nơi thì đắp ụ, vét mương

Nơi thì khoét rãnh, lấp đường, nổi mô

          Xe cày, xe ũi nhấp nhô

Xe kéo, xe đẩy, xe thồ rống ga

          Gầm gừ, xịt khói, lại qua

Nhùng nhằng, chỏng gọng, hết đà, ngất ngư

          Sức tôi cũng lã đứ đừ

Người tôi cũng kiệt, muốn nhừ như tương

          Đời tôi, vá đắp đường trường

Thân tôi, trang trải gió sương dặm dài

          Nếu đủ chất lượng, dẻo dai

Nếu thiếu chất lượng, một hai là rồi

          Ra công đổ sức, mất toi

Người ta lại đổ cho tôi, cầu đường

          Ăn gì chút “nhựa” nhiểu nhương

Bòn gì cát đá, nghê thường trần ai

          Người phu lao nhọc miệt mài

Đôi chân muốn rã, đôi tay muốn rời

          Đồng tiền ướt đẫm mồ hôi

Đồng lương chai cứng, mặn mòi chi đâu

          Cửa nhà một mảnh đêm thâu

Cả đời gian khó, kê đầu điểm canh

          Trời đong bao nỗi tròng trành

Đất đong loang lở loanh hoanh cầu đường

          Khổ thân, mệt xác, ai thương

Người phu ơi hỡi, cầu đường của tôi !!!

 

******

 

Tôi là một người đạo tỳ

                  Tháng 10-2005

 

          Tôi là một người đạo tỳ

Trần gian nửa lối, âm ty nửa đường

          Khi nhìn dương thế thương thương

Khi nhìn âm phủ lạnh sườn, trống trơn

          Ngoài kia, náo động dập dồn

Trong nầy, vắng ngắt nghe hồn ghê gai

          Ngoài kia, thở vắn than dài

Trong nầy, buông thả lối cài dặm băng

          Ngoài kia, cõi sống lăng quăng

Trong nầy, cõi chết biệt tăm lối về

          Ngoài kia, chao động tứ bề

Trong nầy, im bặt không hề lung lay

          Ngoài kia, một cõi mê say

Trong nầy, một cõi mảy may chẳng màng

          Ngoài kia, một cõi vang vang

Trong nầy, một cõi mênh mang vô bờ

          Tôi từng vướng nghiệp bao giờ

Đến nay cũng đã dại khờ đời tôi

          Biết bao cái chết rã rời

Biết bao thi thể di dời đôi tay

          Sửa thân sửa thể mặt mày

Vô hòm, tẩm liệm đã dày thời gian

          Nữ nam, lão ấu hàng hàng

Không còn phân biệt giàu sang thấp hèn

          Cũng đều trơ cứng lạnh tanh

Cũng đều vắng ngắt như thềm hoang vu

          Khi nào hơn thiệt, bạn thù

Khi nào ngậm miệng, ậm ừ chẳng ra

          Khi nào, một chút chẳng tha

Khi nào, tất cả như pha chẳng cần

          Trần gian gởi lại dương trần

Nhân gian gởi lại thế trần nhân gian

          Nằm im, không một than van

Ra đi, không một âm vang cõi về

          Đạo tỳ, tôi sống trong nghề

Hai đường sống chết, cõi về là đâu

          Xanh xanh mây nước một màu

Âm u cõi mộng đêm sâu mịt mờ

          Hai đường hai nẻo như mơ !

 

Tôi là một người xây mộ

                    Tháng 10-2005

 

Tôi là một người xây mộ

Nhiều nghĩa trang, tôi rất rõ, rất quen

Tôi đã xây, cho người được nằm yên

Để đi vào giấc ngủ ngàn thu, bất động

Tôi xin xây, cho người vào cõi mộng

Tôi đang làm, như đang sống cõi mê

Giữa hai nơi dù khác nẻo đi về

Nhưng cả hai đều dường như không thật

Tôi là một người xây mộ

Đưa người đi, nằm yên vào lòng đất

Nghe nói rằng có một cõi âm ty

Nhưng nhiều năm, tôi chẳng thấy được gì

Chỉ có thấy những nấm mồ hoang lạnh

Chỉ có thấy khói hương mờ hiu quạnh

Những mộ bia theo năm tháng phai màu

Những tấm hình nhòa nhạt khắc chìm sâu

Và tên tuổi loang mờ trong gió cát

Tôi là một người xây mộ

Như con dã tràng se mình trên bờ cát

Xây thì xây, nhưng biết người có ở đó đâu

Ngày cũng yên, mà thanh vắng cũng đêm thâu

Không một chút âm vang hay tiếng động

Dù lão làng hay trẻ thơ bé bỏng

Dù bình thường hay diễm tuyệt dung nhan

Dù nghèo hèn hay bề thế, giàu sang

Cũng nằm đó, một nghĩa trang vắng ngắt

Tôi là một người xây mộ

Dù tinh sương hay hoàng hôn chưa tắt

Bàn tay tôi đặt xuống biết bao người

Nhìn tấm hình, đều thoáng thấy nụ cười

Nhưng tất cả, đều lặng thinh, nín thở

Mọi nghĩa trang, trông bốn mùa lá đổ

Mọi mộ phần, trông im bặt âm vang

Người đi đi như trời đất mênh mang

Tôi trở về như mơ hồ cõi sống

Hình vương theo bóng

Xin vĩnh biệt người

Xin đừng nhìn tôi

Và đừng chúm chím cười

Để tôi được bình yên trong giấc ngủ !

 

Tôi là một người tiều phu

                    Tháng 10-2005

 

          Tôi là một người tiều phu

Gà còn gáy sáng, sương mù đan mây

          Vét cơm nửa vắt hao gầy

Muối mè một muổng, gói nhầy mo cau

          Đi vào tận mé rừng sâu

Tìm cây đốn củi phát đầu phạn đuôi

          Kéo chung một chỗ để phơi

Xếp theo thứ lớp khô tươi gọn gàng

          Quá trưa xuống suối bắt ngang

Ăn xong đánh giấc nhẹ nhàng như tiên

          Xế chiều một gánh nặng kiềng

Mang đi đổi lấy gạo tiền cân đong

          Có khi gặp mối đẹp lòng

Nhanh chân, gánh nữa, muốn còng tấm lưng

          Cái nghề đốn củi vô chừng

Mỗi khi gặp lái, phát mừng phát lo

          Nhà thì đỡ lúc đói no

Nhưng thân phải chịu ốm o nặng đòn

          Gánh gồng lao nhọc phải mòn

Quanh năm chặt, đốn, phải chồn thịt da

          Tiều phu mưa nắng mặn mà

Tay riều tay rựa mới ra thế này

          Tiều phu, nghe hát cũng hay

Được vào âm nhạc cũng khuây nỗi niềm

          Nhưng khi quay lại đời riêng

Một đời đốn củi, của tiền theo cây

          Củi còn, còn chút lất lây

Củi hết, cơm gạo theo cây về rừng

          Cả nhà đeo đẳng gánh chung

Đời tôi khốn khổ, cơ cùng tiều phu

          Tiều phu ơi hỡi tiều phu !!!

 

Tôi là người công an, cảnh sát

                    Tháng 10-2005

 

Tôi là một người công an, cảnh sát

Trật tự, an ninh, tôi canh, tôi gác

Bảo vệ, giữ gìn, công vụ tôi mang

Nếu sống bình thường, muôn sự vô can

Còn nếu bất thường, thì tôi có mặt

Thường trực ngày đêm, không kể gì thời khắc

Bất luận lúc nào, không sá gì nắng mưa

Nhưng nhân gian không có muốn chịu chừa

Nên chẳng mấy ai, ưa gì công an cảnh sát

Tôi là một người công an, cảnh sát

Thiên hạ hay gán cho tôi, những tiếng quá ác :

Lấm lét bảo nhau, coi chừng mấy ông cò

Không cho mấy ổng ăn, mấy ổng làm khó dễ đủ trò

Còn lạng quạng, coi chừng cái dùi cui, và cái còng số “8”

Nếu không biết điều, coi chừng xộ khám

Mấy ổng móc tay trên, tay dưới, thật tinh vi

Hối lộ, hối liết, chứ trật tự, an ninh, cái quái gì

Chuyên núp ló săn mồi, và chuyên nghề bắt nạt

Tôi là một người công an, cảnh sát

Bảo vệ người dân, nên tôi đeo mặt nổi, mặt chìm

Phố phường, khu vực, công lộ, ca ngày, ca đêm

Nhưng xã hội, ít khi nào không xáo trộn

Đức pháp trị, công minh, thì may ra yên ổn

Công an trị lông lá, thì đình đốn chứ sao

Biết bao giờ, nền pháp trị nâng cao

Đó là cả một vấn đề dân sinh, dân trí

Cảnh sát tôi, chỉ là một cái nghề nhi nhí

Công an tôi, chỉ là một công chức quèn quèn

Xin góp một phần, cho xã hội được bình yên

Xin xây một phần, cho dân tình thêm đẹp

Hãy tôn trọng luật pháp

Hãy tôn trọng dân quyền

Chứ đừng mua bán bạc tiền

Mà sản sanh những loài sâu mọt

Hỡi chính giới, chính quyền, người dân, ai muốn tốt

Hỡi những người công an, cảnh sát, của tôi ơi !!! 

 

**** 517 ***

 

Tôi là một người tiếp thị

                   Tháng 10-2005

 

Tôi là một người tiếp thị

Trên thị trường, tôi bắt mùi rất nhạy

Trên thương trường, tôi bắt hơi rất nhanh

Ngay cả những màu đen, đỏ, trắng, xanh

Ngay cả những màu sậm, nâu, xám, tím

Như cây đàn, đã lên dây, nhấc phím

Như bỗng trầm, khơi động mọi âm ba

Đánh một vòng nhè nhẹ lướt đi qua

Là đã biết cái gì, được, không được

Tôi là một người tiếp thị

Một cái nghề với rất nhiều phương chước

Không được ghi trong sách vở nhà trường

Vượt ra ngoài những bài bản doanh thương

Thật bén nhạy những gì chưa tiếp cận

Như tấm bảng dù đã lau màu phấn

Nhưng xa mờ vẫn lấm tấm bụi bay

Nên một khi tôi đã quyết ra tay

Không dính lượng thì cũng còn dính phẩm

Tôi là một người tiếp thị

Khi kiếm chác tàng tàng, nhưng có khi khá đậm

Chạy long rong mà có mãi, dư xài

Rủng rỉnh để dành, và rỏn rẻn lai rai

Nên sự nghiệp ngày càng thêm bề thế

Cái nghề tiếp thị, biết sao mà kể

Những tranh thương muôn mặt chốn thương trường

Những khôn ngoan muôn hướng khắp nẻo đường

Ở trong nghề, và giỏi lắm, may ra mới hiểu

Hãy vượt qua đàm tiếu

Hãy băng khỏi luận bàn

Nhưng phải nghe tiếng nói của lương tâm

Làm đã khó, nhưng sống ở đời càng khó

Xin nói nhau nghe, vài lời nho nhỏ

Hỡi những người tiếp thị của tôi ơi !!!

 

**** 518 ****

 

Tôi là một người Y Tá

                 Tháng 10-2005

 

Tôi là một người y tá

Những bịnh nhân, tôi chăm sóc đỡ đần

Tôi nâng niu, ngon ngọt, như thể thương thân

Tay dắt, tay dìu, tay thang, tay thuốc

Không vì đồng tiền, mà vì lương tâm mới được

Biết thương yêu như thương lấy tay nghề

Như những ngày xưa đi học, tôi đã từng mơ

Xin giúp đời, bằng đôi tay bé nhỏ

Tôi là một người y tá

Thấy người đau, tôi không ngại gì gian khó

Thấy người khổ, tôi không ngại gì sạch nhơ

Đưa tay, xin đắp vành khô

Đưa tay, xin thấm lệ nhòa ai rơi

Bịnh đau, là của cuộc đời

Thương người, là của ai người biết thương

Từ khi dưới mái học đường

Bây giờ cũng thế tình thương đong đầy

Tôi là một người y tá

Vào nghề, từ đó đến nay 

Cứu đời, bằng cả đôi tay yếu mềm

Ca ngày cho đến ca đêm

Lắng nghe từng tiếng la rên từng người

Đớn đau nên khó như rươi

Tôi tìm mọi cách mỉm cười mới thôi

Tay dìu đi, đứng, nằm, ngồi

Tay dìu ăn uống, tẩm bồi thuốc thang

Lại còn tay xách tay mang

Lo cho đến chuyện cá nhân nữa kìa

Tôi là một người y tá

Đêm đêm chong ngọn đèn khuya

Mong từng con bịnh khỏi chưa, mau về

Thoảng nghe có tiếng tỉ tê

Sao mà tốt bụng quá hè, cảm ơn

Biết đâu, mai mốt có còn

Gặp người y tá, lòng son đẹp lòng

Thôi đi, đừng có lông bông

Mau mau hết bịnh mà dong về nhà

Tôi là một người y tá

Giúp đời, như một bông hoa

Đôi tay bé nhỏ, dịu xoa cuộc đời

Hỡi người y tá tôi ơi !!!

 

 

**** 519 ****

 

Tôi là một người ở đợ

                Tháng 11-2005

 

Tôi là một người ở đợ

Được mang danh là giúp việc trong nhà

Còn được mang thật tốt bụng lắm đa

Mọi lớn nhỏ, giành, nai lưng ráo trọi

Đồ dư thừa, nghe tiếng kêu bụng đói

Món ngọt ngon, nghe vị đắng mềm môi

Nên nhiều đêm, đánh những giọt buông rơi

Không muốn chảy nhưng trào tuôn lả chả

Tôi là một người ở đợ

Vẻ bề ngoài, tôi đã nhìn thấy cả

Nét bên trong, tôi đã rõ nguồn cơn

Nên lòng tôi biến mất hết điểm son

Chỉ rơi rớt úa tàn pha sắc tím

Đàn đau khổ, còn lên dây, nhấc phím

Nhạc thê lương, còn réo rắc, buông lơi

Để thấm thêm những tủi nhục trong đời

Đắp hẩm hiu trên tấm mền thân phận

Tôi là một người ở đợ

Tôi không than, sao người ta tàn nhẫn

Tôi không trách, sao người ta bẽ bàng

Bỡi “nô lệ” của kiếp nào tôi mang

Chưa trả hết nên ngày nay phải trả

Tôi có xem những bộ phim vô giá

Ở đợ bây giờ, hơn “nô lệ” ngày xưa

Dù khổ tâm nhưng cũng có mành thưa

Dù khổ lòng, cũng còn cơm thừa canh cặn

Đã quá quen, nên quên đi cay đắng

Đá quá thuộc, nên chẳng nhớ đê hèn

Đưa tay đếm hết ưu phiền

Đan tâm gom góp tiền khiên nghẹn lời

Cân đong những giọt đầy vơi

Hỡi người ở đợ cuộc đời tôi ơi !!!

 

**** 520 ****

 

An bình ơi, ngươi trốn mất ở đâu !

                       Tháng 11-2005

 

Con người, thường hay thích bày trò tranh đấu

Con người, thường hay thích giỡn mặt đấu tranh

Nên đầu óc không ca ngợi những nét đan thanh

Mà trọng vọng vẽ tô nhiều màu đen xám

 

Leo dốc đồi, làm sao không ghềnh ráng

Bám cong queo, làm sao khỏi quanh co

Đã hơn thua, làm sao hết đôi co

Luôn tranh chấp, an bình sao ló mặt

 

Đường cao rộng, lại đi về ngõ tắt

Lối thênh thang lại cắt xẻ dọc ngang

Cùng phun ra những chất độc hung tàn

Thì tình người làm sao không điêu đứng

 

Bãi sa mạc, thời gian dày khô cứng

Bãi sình lầy, năm tháng nhuộm hôi tanh

Cỏ không còn cất đầu lên ngọn tươi xanh

Cây nhũn tàn làm sao thơm hoa lá

 

Bỡi trần gian, nên gian trần tơi tả

Bỡi phù sinh, nên phù thế tương tàn

Bỡi xám xịt, nên xịt xám tan hoang

Làm loang lở mảnh hành tinh rách nát

 

Đêm về, sao mờ nhòa nhạt

Ngày lên, nổ đóm ánh dương

Bao nhiêu năm, còn ê ẩm bụi đường

Hơn thua nữa, hay ngừng tay đánh động

 

Hỡi những trò chơi phiêu bồng thổi mộng

An bình ơi, ngươi trốn mất ở đâu !!!

 

**** 521 ****

 

Những phương trời cao rộng

                         Tháng 11-2005

 

Rác rưới, cuốn lăn theo gió lều bều

Bèo bọt, cuốn trôi theo nước lêu bêu

Một nhúm nhỏ nhoi, làm sao ngăn thác lũ

 

Cánh chim bằng, vờn bay cùng mây trời vần vũ

Cánh chim hồng, vờn lượn cùng bát ngát trăng sao

Lướt sóng băng băng, đánh vút cây sào

Sông biển trùng trùng, không đâu ngằn mé

 

Cành trúc đào, vẽ chi hình chim sẻ

Đường thênh thang, vướng chi chút cỏ hoang

Bụi phấn nào làm hoen ố vết son

Bốn mùa chuyển mới thanh cao tùng bách

 

Có nghĩa gì, đứng trên bờ lau lách

Có nghĩa gì, bám sương khói mong manh

Sao không nhìn giữa mây trắng trời xanh

Mà bi lụy chốn đầm lầy nước đọng

 

Hổ gầm vang, thét núi rừng lồng lộng

Cá kình lao, còn nát mặt biển khơi 

Nào sá chi màu cát bụi cuộc đời

Nhũn sao được tinh anh không nhiễm thể

 

Hỡi bào ảnh, phết sơn tranh phù thế

Hỡi con quay, xoáy trục cảnh phiêu bồng

Tỉnh hồn mê trong ngõ tối lông bông

Và bước tới những phương trời cao rộng.

 

**** 522 *****

 

 Giải mở khối đầu, đè chi gai góc !

                       Tháng 11-2005

 

Hãy nhốt thử tâm tư vào hang tối

Hãy nhốt thử tâm hồn dưới vực sâu

Hãy đóng khung, đè một khối lên đầu

Rồi cho biết, khả thi hay bất khả

 

Không nắm bắt mà vo tròn mới lạ

Vốn vô hình mà cột chặt sao xong

Nhưng nhân gian thích trói buột vào tròng

Và bó rọ cứng đơ như gỗ đá

 

Chim tự bay, dù cửa lồng bịt khóa

Cá tự bơi, dù tù túng ao hồ

Tâm vô cùng, đừng có khép hư vô

Ý vô tận, đừng có khoanh lằn mức

 

Ở đời, xảy ra đủ thứ chuyện, là bỡi

Nhứt cử nhứt động, đôi co chấp nhứt

Nhứt ứng nhứt xử, câu lụy hỏi tra

Thì làm sao, không nghiệt ngã ta bà

Và làm sao, sống an lành cho được

 

Bỡi trần thế, ngửa nghiêng dòng uế  trược

Bỡi nhân tình, lặn hụp bến sông mê

Bỡi tự thân, vùi trong mộng gối kê

Nên nhào lộn đảo điên, sao tránh khỏi

 

Trong ô kín lại còn quay tăm tối

Nên đối đầu, tắt nghẽn, thở không ra

Rồi tiếc than, oán trách, lẫn kêu ca

Và trút đổ cuộc đời sao đau khổ

 

Thì ra bao duyên cớ

Xuất phát bỡi từ đâu

Phải giải mở khối đầu

Đừng đè chi gai góc !!!

 

***** 523 ****

 

Nở mặt, nở mũi ơi !

                      Tháng 11-2005

 

Mũi mà nở, phình ra, coi chướng lắm

Mặt mà phồng, phúng phính, ngộ nghĩnh không

Rồi có khi bí sị, như cảnh chợ chiều đông

Mới khen chê, đã trở thành thế ấy

 

Lợi danh, là một bãi phù du lầy lội

Cuộc đời, là một bãi nhiễm thể phù sinh

Trôi bồng bềnh những cặn bã nhục vinh

Và bầm dập những rong rêu thành bại

 

Cái chân thật biến giữa ngàn quan ải

Cái giả danh, lại phóng bổng trời xanh

Thổi cho to chiếc bong bóng mong manh

Rồi lo sợ bọt bèo sao tan vỡ

 

Cái thiện mỹ, chận, rào, ngay ngoài ngõ

Cái tạp ô, lại mời gọi vô nhà

Thật oái oăm căn bịnh chướng trầm kha

Đến khi chết, vẫn còn đeo xuống hố

 

Rừng thăm thẳm, nên rừng nghiêng bóng núi

Dốc đèo heo, nên dốc đá cheo leo

Gió vi vu, nên gió cuốn đưa vèo

Biển mù khơi, nên trùng dương sóng vỗ

 

Bỡi lặn hụp bã phù du khốn khổ

Ê ẩm rồi, người ngợm của tôi ơi !

 

***** 524 *****

 

Tiếng chuông vang vọng ngân dài

                      Tháng 11-2005

 

          Tiếng chuông vang vọng ngân dài

Nào ai mê ngủ, nào ai tỉnh hồn

          Nắng chiều, ngả bóng hoàng hôn

Lại đêm mờ mịt sóng cồn đẩy đưa

          Ước mong, theo ngọn gió lùa

Ngóng trông, theo lá bốn mùa rụng rơi

          Canh tàn treo đỉnh chơi vơi

Trăng khuya vàng vọt, rã rời ngàn sao

          Cuồng phong vùi dập ba đào

Cuồng si phẫn nộ, phóng lao tuyệt tình

          Đọa đày cho rã nhục vinh

Dày vò cho nát nhân tình trần ai

          Thử xem, son sắt có phai

Thử xem, khí tiết kéo dài tới đâu

          Nổi chìm cho thấm biển dâu

Xát xây cho thấm sắc màu tang thương

          Tinh anh, còn có đường đường

Kim ngân, còn có lo lường vàng thau

          Đôi co cho biết thuẫn mâu

Nhục nhằn cho biết vũng sâu tư nghì

          Lỡ lầm chỉ có một ly

Băng đi vạn dặm dễ gì thõng buông

          Ngân vang, đánh thức tiếng chuông

Tiếng chuông đồng vọng, tỉnh hồn cùng ai

          Giật mình, gối mộng thiên thai

Bừng trong giấc ngủ mê dài đã lâu

          Rụng rơi một cõi tinh sầu !

 

***** 525 *****

 

Xưa nay, cái thế cuộc đời !

                    Tháng 11-2005

 

Lỡ bước phong trần chưa dứt sạch

Trăm năm gai góc vẫn phiêu lưu

Cuốn trôi lăn hun hút mịt mù

Thẹn mặt tang bồng chưa phỉ chí

 

Đầu phóng mãi muôn nẻo về của ý

Sức lực mòn, suy kiệt muốn buông lơi

Nói cho to, nhưng ngán ngẫm lắm rồi

Khi đóng cửa, thu mình căn gác nhỏ

 

Thử gõ cửa, anh hùng là thế đó

Thử gõ cửa, trượng phu chúm chím cười

Chỉ mỉm cười, nhưng rất thật con người

Anh hùng khựng, đành buông tay gát kiếm

 

Rừng sách vở, là một rừng câu chuyện

Rừng cổ kim, là một đống tàn khô

Nói với ta, thở một tiếng ô hô

Nói với người, dương dương, đâu có được

 

Lại cũng phủ bằng tấm mành phương chước

Lại cũng bao bằng mảnh lưới phương phi

Nhưng thực chất, vốn biết chẳng được gì

Khi đối diện chính mình, ngươi quá lắm

 

Anh hùng tận, khi anh hùng đã thấm

Trượng phu cười, đừng quá quắt người ơi

Xưa nay, cái thế cuộc đời !!!

 

***** 526 *****

 

Ta sẽ lên ngôi !

                    Tháng 11-2005

 

Ta đã thấy,

Những cụ già mà còn sa nước mắt

Bỡi phong trần thấm thía những niềm đau

Bỡi cỗi cằn dằn vặt nát khối đầu

Và cay đắng ngập tràn không chỗ chứa

 

Ta có nghe,

An lão rồi, đừng nghĩ suy chi nữa

Hãy quẳng đi, đừng níu vói chi nhiều

Nhưng người già, là một trời đơn độc, cô liêu

Muốn than thở, mà làm sao lên tiếng

 

Sức đã gởi theo con đò vĩ tuyến

Lực tiêu ma theo ánh hỏa châu rơi

Buông không được, nên hụt hẫng chơi vơi

Trơ gốc rễ, nên tàn khô độc thọ

 

Bỡi khối óc, vẫn còn đầy nỗi nhớ

Bỡi tâm tư, chưa cuối nẻo trời quên

Nên nhìn trời, nhìn đất, gởi chênh vênh

Càng thẩm thấu quãng đường dài gai góc

 

Mắt cằn sâu, như rừng chùi đỉnh dốc

Lòng tịch băng, như sông hút biển khơi

Ôm hai tay, ê ẩm một cuộc đời

Chân bó gối, run run đi hết nổi

 

Thấy thương thương, viết đôi hàng nhắn gởi

Để một mai, ta cũng sẽ lên ngôi

Và ngồi kia, từ một góc khung trời

Đường đi đến, hướng về muôn vạn nẻo !

 

***** 527 *****

 

     Xuân ơi, em đâu đó !

 

Xuân đang đến cho muôn hoa thêm sắc

Xuân đang về cho muôn nhụy thơm hương

Xuân đang đi cho hương sắc vương vương

Lòng xuân rộng cho tình xuân sâu nặng

 

Nụ xuân tươi lá hoa cười trong nắng

Nụ xuân nồng hoa lá động rung cây

Hương xuân bay theo gió gởi trời mây

Thềm xuân mở đượm xuân tình nhân thế

 

Xuân đang đến đón xuân trong nỗi nhớ

Xuân đang về đón xuân trong niềm mong

Mỗi mùa xuân hoa ướm nhụy đơm bông

Người nhân gian cái già đơm thêm tuổi

 

Xuân là cung bậc bốn mùa thay đổi

Nên xuân đi xuân đến vẫn còn xuân

Nhưng người đi người đến thoáng bâng khuâng

Nhất Chi Mai, em có còn đâu đó ???

 

******528*****

 

Nụ Cười Điểm Hoa

 

Xuân đi hoa lá rụng rơi

Xuân về hoa lá mỉm cười lá hoa

Xuân mơ êm ấm chan hòa

Xuân mộng hương sắc nhẹ xoa nhân tình

Xuân về ánh ngọc lung linh

Xuân đi mai đứng đầu đình trổ bông

Xuân tàn sắc có phai không

Xuân tan hương hỡi nhẹ lồng gió bay

Tình xuân nán đợi đêm ngày

Nụ xuân còn đó hây hây ửng hồng

Tầm xuân qua những đêm đông

Đón xuân đeo đá trổ bông xuân về

Xuân không lỗi hẹn ước thề

Xuân đi ươm sắc xuân về ươm hương

Xuân về vướng nhụy tơ vương

Xuân đi rơi rụng sắc hương phai tàn

Nhưng xuân còn mãi nhân gian

Nụ xuân còn đó, bên đàng trổ bông

Xuân đi xuân có xuân không

Xuân về xuân có chờ mong ai người

Không xuân khép mở đẹp tươi

Có xuân chúm chím nụ cười điểm hoa.

 

****529*****

 

Mê-Giác đây rồi !

               Tháng 01-2006

 

          Hai bên núi đá lưng đồi

Người đâu lại đến tô bồi tâm hương

          Bỗng trầm vang vọng pháp vương

Cùng nhau dìu dắt trên đường về xưa

          Bến mê bờ giác ai đưa

Sông đau biển khổ ai chưa tỉnh hồn

          Trời chiều đổ bóng hoàng hôn

Màn đêm khép lại đã mòn tử sinh

          Từ lâu che khuất tánh linh

Đắm chìm lục đạo quên mình là ai

          Xưa nay lặn hụp miệt mài

Đường về quê cũ dấu hài dặm băng

          Đêm dài không cả ánh trăng

Canh khuya mòn mỏi nhập nhằng ngàn sao

          Mộng mơ còn hỏi chiêm bao

Một chùy đập vỡ cây đào trước sân

          Tử sinh như áng phù vân

Giác mê như bóng sương ngân treo cành

          Nụ cười hàm tiếu tinh anh

Nở trên môi ngọt trong lành thơm hương

          Hòa trong vi diệu pháp vương

Thong dong rảo bước trên đường ta đi.

 

*****530*****

 

Chân tâm hiển lộ

               Tháng 01-2006

 

Birrigai, vùng đồi núi của thủ đô nước Úc

Khóa tu học Phật Pháp Kỳ V, đã diễn ra nghiêm túc

Vì sự nghiệp hoằng dương chánh pháp,

Giáo Hội tiếp tục duy trì

Thời gian năm ngày, rồi cũng sẽ qua đi

Nhưng không gian, còn ghi mãi pháp âm vi diệu

Hai bên núi đá, còn vương vương nụ hoa hàm tiếu

Mấy lối đường đi, còn phảng phất pháp nhũ từ ân

Năm ngày chưa gột phong trần

Nhưng như hiển lộ Pháp thân Phụ Từ

Biển trầm luân, lò cừ nung nấu

Trong sáu đường, chìm nổi xưa nay

Vì mê, trí giác theo mây

Vì mờ, phiền lụy đọa đày trần lao

Năm ngày như giấc chiêm bao

Có tan mộng mị ba đào đẩy xô

Rừng khuya, vẳng tiếng Nam Mô

Núi đồi, hồi vọng tam đồ ba sinh

Vỡ toang bóng tối vô minh

Chân tâm hiển lộ tánh linh diệu kỳ

Trên đường Tứ Thánh ta đi

Linh Sơn còn đợi Long Hoa hiện về

Nghe không Bến Giác-Bờ Mê

Cả hai không một, lỗi thề riêng ai

Đình tiền, tạt dạ, chi mai !

 

*****531*****

 

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

               Tháng 01-2006

 

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì cuộc đời không có gì để nói

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì cuộc đời, rồi sao nữa, cũng xong

Dù cho nước đục nước trong

Dù cho nước xoáy giữa dòng cũng thôi

Dù cho đất lở cát bồi

Dù cho bèo bọt nổi trôi vô bờ

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì trần gian có tang thương tuế nguyệt

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì nhân gian có ủ dột nghê thường

Như tằm kéo nhả tơ vương

Bỡi nằm trong kén tầm đường chui ra

Như ve, kéo hạ rát da

Bỡi hong nắng đổ cho tà đầu dương

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì thời gian đâu cần dài ngắn

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì không gian chẳng nệ xa gần

Bồng bềnh cũng ánh phù vân

Tang thương cũng bóng phong trần biển dâu

Dù cho sóng vỗ bạc đầu

Dù cho bến cũ ưu sầu sông xưa

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì ánh trăng dù tròn hay khuyết

Nếu tôi chỉ sống riêng tôi

Thì bầu trời dù chẳng sao đêm

Đưa tay chưa vãi xuống thềm

Rụng rơi cát đá trời quên chẳng về

Đan tâm đem quẳng cơn mê

Đời tôi chẳng mất bên lề bỏ hoang

Dù cho như núi nhớ non

Như sông nhớ biển đèo hòn đảo xa

Như con quốc quốc gia gia

Canh thâu trăn trở xót xa đêm trường

Dù cho ai ghét ai thương !

 

*****532*****

Hai nẻo cùng đường

                Tháng 01-2006

 

          Người đi xây mộng cuộc đời

Tôi về sống với những nơi quê mùa

          Người đi cao vọng hơn thua

Tôi về nước mặn đồng chua lúa vàng

          Người đi vượt suối băng ngàn

Tôi về đồng nội bên hàng tre xanh

          Người đi thõa chí hùng anh

Tôi về vá viú mái tranh hoen mờ

          Người đi chắp cánh mộng mơ

Tôi về bến cũ đôi bờ sông xưa

          Người đi vùng vẫy cho vừa

Tôi về quê nhỏ nắng mưa đã nhiều

          Người đi công toại bao nhiêu

Tôi về tô vẽ nhiễu điều giá gương

          Người đi cho thõa đường trường

Tôi về ôm mộng bình thường tình quê

          Người đi cho vẹn ước thề

Tôi về vui thú với nghề điền viên

          Người đi vì Tổ vì Tiên

Tôi về sông núi hồn thiêng tôn thờ

          Người đi biết đến bao giờ

Tôi về một mảnh cơ đồ cho ai

          Cũng vì xây dựng tương lai

Ngày nay đồng hội ngày mai đồng thuyền

          Đi-về, một vạch nối liền

Về-đi, không cách có phiền ngại chi

          Sá gì kẻ ở người đi

Đa mang như thế, tuyệt kỳ nghe chưa !

 

*****533*****

 

Cát đá sẫm màu !

              Tháng 01-2005

 

Tình phu phụ leo lên đồi chí tử

Nghĩa phu thê trèo dốc đá cheo leo

Những trầm kha, cố mang, vác, gánh, đèo

Những giông tố, gắng dập vùi, chịu đựng

 

Thở hết nổi, kê đầu nghiêng vách đứng

Nói không ra, bóp bụng nén tâm can

Nát chì thau, còn đâu nữa bạc vàng

Tàn gan thép, còn chi là châu ngọc

 

Thử đốt đuốc soi tận cùng hang hóc

Thử thắp đèn khắp trần thế mênh mông

Đường gian truân vá trên đạo vợ chồng

Manh hạnh phúc đắp nát mền loang lổ

 

Là sự thật, không lẽ đem tố khổ

Đèn nhà ai, sáng tỏ biết riêng ai

Nợ trăm năm mà nói quả thật dài

Đành khép lại chữ oan gia túc trái

 

Đường khổ ải là con đường tình ái

Nợ đau thương là cái nợ phu thê

Xé tâm can ngậm nuốt trái ê chề

Khổ thì khổ nhưng nhào vô mới được

 

Mở lời chơi, đừng cho rằng nói trước

Không mở lời cũng nát đẫm trầu cau

Phu thê cát đá sẫm màu

Vợ chồng gió bụi ngập đầu tang thương

Nợ đời không vướng cũng vương

Tình đời đừng có khinh thường nghe chưa

Đất trời tơi tả nắng mưa

Con người tơi tả cho vừa lòng ai !!!

 

*****534*****

 

Tuổi ngọc Thiên Thần

                Tháng 02-2006

 

Tuổi còn thơ là cái tuổi đẹp nhất

Đẹp thanh thiên như tuổi ngọc thiên thần

Đẹp lung linh như diễm ảo cẩm vân

Vẽ những nét hồn nhiên, giữa cuộc đời trôi nổi

 

Tuổi còn thơ là cái tuổi dịu vợi

Đẹp trinh nguyên như hương sắc ngọc ngà

Đẹp trong ngần như ảnh hiện châu pha

Như hoa lá mỉm cười reo gió nắng

 

Tuổi còn thơ êm đềm hơn bến vắng

Mang tinh mơ bát ngát đón trăng ngàn

Mang vui tươi lảnh lót hát ca vang

Sống nhởn nhơ hơn cá vàng bơi lội

 

Tuổi thơ ơi,  cứ vui đi, đừng hỏi

Khoảng đầu đời sẽ kéo được bao lâu

Khi lớn lên, dần nhuộm đủ sắc màu

Em sẽ thốt, ước gì còn nhỏ mãi

 

Sung sướng nhất là tuổi thơ nhỏ dại

Cần khôn chi giữa muôn ngả cuộc đời

Cần lớn chi trước sóng gió tơi bời

Đừng xua đuổi tuổi thần tiên em nhé ! 

 

*****535*****

 

Thời oanh liệt nay còn đâu !

                Tháng 02-2006

 

Mãnh hổ già gầm gừ bên bờ suối

Sư tử lão hậm hực cạnh lòng khe

Lê tấm thân rã rượi ngẩn tò te

Kéo từng bước đẫn đờ không muốn nổi

 

Con nai vàng nhởn nhơ không thèm đoái

Con cừu non  nhỏ dại không thèm hoài

Mở mắt nhìn há hốc miệng ngáp dài

Rồi lủi thủi gặm xương khô sót lại

 

Nhìn rừng sâu, mãnh hổ ta ái ngại

Nhìn núi thẳm, sư tử ta rùng mình

Thở không ra và còn khiếp oai linh

Trông ngây dại, còn đâu thời oanh liệt

 

Dáng bơ phờ trên tấm thân suy kiệt

Vóc tiêu ma trên sức lực khô tàn

Mặt buồn hiu nhìn nóng bức chói chang

Đánh cái bạch trên nền trơ, thở dốc

 

Ruồi nhặng bu không thèm lay tơ tóc

Muỗi mòng đeo không thèm vẫy làn da

Núi rừng xưa, hẳn có phải là nhà !

Trời đất rộng, hẳn là nơi hùng cứ !

 

Sư tử hống, hỡi một thời sư tử

Mãnh hổ gầm, hỡi một thuở hùm thiêng

Đã hết rồi những oanh liệt vẫy vùng

Nhưng kỳ vĩ của núi rừng muôn thuở !

 

*****536*****

 

Hành trình du thủ !

                Tháng 02-2006

 

Tôi vẽ lại cuộc hành trình

Mà đời tôi đã dấn bước

Mấy mươi năm, từng điểm mốc chưa nhòa

Cứ ngỡ rằng, khi con thoi đưa đẩy đi qua

Thì thời gian sẽ chìm vào quên lãng

Mạch khơi lên từ vũng sâu chìm lắng

Chảy thành dòng ướt đẫm nẻo tâm tư

Những tưởng, mọi tàn khô nung nấu lò cừ

Nào ngờ, vẫn tinh nguyên như vừa xuất hiện

Bóng xa mờ tiệm tiến

Vẽ thành nét hoang mơ

Như chưa từng mất bao giờ

Mà sao tôi đứng bên bờ tầm không

Như chưa tan biến cõi lòng

Mà sao tôi đứng bên dòng cô liêu

Cuộc hành trình vẫn yêu kiều

Lộ diện rõ dần, đậm nét

Nguyên hình đời tôi đan kết

Của người du thủ đi hoang

Đãi chơi gió bụi mất còn

Lọc chơi bọt bèo tụ tán

Kiếp hải hồ, khi nào sông biển cạn

Đời phiêu du, khi nào khép hư vô

Ôm rong rêu đậy kín nấm mồ

Tiêu tan cả cần chi dong ruổi

Núi non kia chưa tan một hạt bụi

Sông biển này chưa mất một hạt sương

Dấu nhòa tôi để bên đường

Bụi mờ tôi để bên nương nắng chiều

Trở về tìm lại cô liêu

Dệt thành bức lụa nguyên siêu xa mờ

Phiêu bồng phù ảnh như mơ !

 

*****537*****

 

        Phai mờ gió bụi

                Tháng 02-2006

 

Đời không thật mà sao luôn vọng ước

Kiếp phù sinh mà sao vẫn hằng mơ

Bọt sóng kia khi đã tấp vô bờ

Tung tứ tóe và vỡ tan trắng xóa

 

Mỗi tự thể cứ vẽ ra, và cùng nhau bôi xóa

Mỗi con người cứ tự phóng, và cuốn hút theo lao

Sóng reo giỡn mặt ba đào

Nổi trôi bèo bọt lộn nhào mà chơi

Hải hồ trào lộng xa khơi

Trùng dương ngán ngẫm lơi bơi vô bờ

Cát vàng đập vỗ xác xơ

Lều bều gối đầu ngọn sóng

 

Leo lên đồi hy vọng

Đeo mộng ước tân toan

Vẽ cơ nghiệp mất còn

Gởi trụ thành mây khói

 

Hãy nhìn kia, sương mờ trên đỉnh núi

Hãy nhìn kia, bọt biển giữa trùng khơi

Cội nhìn cây, tàn gốc rễ chơi vơi

Cát nhìn đá, phai nhạt nhòa gió bụi.

 

*****538*****

 

Nhân sinh tự thán !

                Tháng 02-2006

 

Người đã chết, nghĩa là ta cũng chết

Người thõng tay, nghĩa là ta cũng buông

Người trôi sông, nghĩa là ta chìm xuồng

Người tắt ngủm, nghĩa là ta đứt bóng

 

Vậy mà chỉ thoáng phút giây trầm lắng

Cái bung xung vẫn tiếp tục lăn quay

Cái rộn ràng vẫn tiếp tục loay hoay

Còn vênh váo dối mình, che thiên hạ

 

Cái tính toán, thủ bo bo đủ cả

Cái thiệt hơn, dấu đút kéo bòn chài

Chẳng ra gì mà trưởng giả đeo ngai

Sao không nhớ thuở thằng Cu con Hẽm

 

Rong rêu phủ tự đầu nguồn Sông Trẹm

Bọt bèo trôi đến cuối ngọn trào tuôn

Nổi lêu bêu giữa biển cả dập dồn

Trôi lều bều giữa hồng trần hư ảo

 

Vậy mà tự cho mình là uyên áo

Thổi cho to, trời đất lộng gang tay

Vẽ mục hạ treo mành sống phay phay

Đeo vô nhơn lí nhí cười thủ đắc

 

Rồi một mai, cũng lăn vào cõi chết

Cọp để da, người để tiếng chiêm bao

Có làm đau cho cát bụi hư hao

Và làm đau cho sương pha giá lạnh !

 

*****539*****

 

Ở đời xử sự dễ coi !

                Tháng 02-2006

 

          “Cười người chớ chẳng cười lâu

Cười người bữa trước, bữa sau người cười”

          Chê người vừa phải ai ơi

Ta đâu có khá hơn đời lắm sao

          Giận người đừng có đổ nhào

Ta đâu thánh thiện thanh cao bao giờ

          Ghét người còn để tóc tơ

Giữa sông nước đục, bên bờ nước trong

          Hờn người đừng có cạn lòng

Con tim biết thở còn hong chút tình

          Khinh người thấp kém hơn mình

Thành Hoàng còn núp đầu đình nghe oai

          Ganh người phất gió lên voi

Còn ta bì bõm loi ngoi bên đường

          Bỉ người cùng khốn tai ương

Còn ta hèn mạc tư lường cùng ai

          Tỵ người chí cả anh tài

Còn ta bóng tối dùi mài sử kinh

          Trách người đeo bã nhục vinh

Còn ta mang vác bóng hình bụi tro

          Nghi người đóng cửa thập thò

Còn ta bất tín lần mò thật hư

          Ngờ người nung nấu lò cừ

Còn ta bào ảnh đã dư mấy bồ

          Bèo trôi sóng nước đẩy xô

Bọt trôi sông biển hải hồ bung xung

          Có nghe tiếng nói thẹn thùng

Sống sao cho phải, chia cùng ai nghe

          Tôi sao tệ quá vậy hè !

 

*****540*****

 

Trăm năm, chưa vẹn lời thề !

                Tháng 02-2006

 

Ba mươi năm, tam thập nhi lập hĩ !

Bảy mươi năm, thất thập cổ lai hề !

Một trăm năm, thế kỷ kéo lê thê

Ai không thấm quãng đời ba vạn sáu

Máu động tĩnh, nhịp tim dần cạn máu

Xương khô gầy, cốt tủy lụn tàn xương

Là nam nhi, cũng vắt kiệt can trường

Là nữ nhi, cũng nhũn mềm cơ cảm

Ba mươi năm, dốc đồi treo ghềnh ráng

Bảy mươi năm, đèo hố mỏi sơn khê

Nước Biển Đông, cũng bạc sóng ê chề

Núi Trường Sơn, cũng bạc màu sương khói

Hoàng hôn xuống, đã mòn bao đêm tối

Vầng nhật lên, đã mỏi ánh hừng đông

Ta với ta, cũng héo ruột cạn lòng

Tằm rũ mục, còn đâu tơ với kén

Tôi tỉnh mộng, dù không một hứa hẹn

Em tỉnh hồn, dù không một ước thề

Hứa hẹn chi, thề ước hỡi lý hề

Tôi hết thở thì em làm sao sống

Sóng đẩy thuyền, thuyền lung linh đẩy sóng

Chống tay chèo, chèo chống bến sông xưa

Ba mươi năm, biết nói nữa sao vừa

Bảy mươi năm, hỏi còn chi em nhĩ

Tích tịch tang, đàn không dây, tuyệt ý

Tang tích tịch, đàn không phím, tuyệt đàn

Ba mươi năm, một lối rẽ âm vang

Bảy mươi năm, một lối về, đoản khúc

Trăm năm kết thúc

Đã hết một đời

Tôi đi về với chơi vơi

Em đi về với mù khơi dặm trường

Sương mờ, mờ khói, thương thương

Tình vương vương lý, lý vương lý hề

Trăm năm chưa vẹn lời thề

Thôi đi, chớ để lỗi thề nghe em !

 

*****541*****

 

         Phải biết sống

                Tháng 02-2006

 

Nhìn người đau, trong ta nghe thấy khổ

Nhìn người cười, trong ta cảm an vui

Nhìn người sầu, trong ta xót ngậm ngùi

Nhìn người chết, ta làm sao thoát nắng

 

Khi đau khổ đã đến hồi tuyệt đích

Thì an vui sẽ đột biến tất sinh

Khi sầu bi đi đến chỗ tuyệt tình

Thì lối thoát mở đường từ tử lộ

 

Cuộc đời này, thế thường, thường vẫn thế

Kiếp sống này, thời thế, thế phải xoay

Ước sẽ thành khi điểm cuối hết quay

Nguyện sẽ tựu khi điểm cùng hết đợi

 

Nay người chết, nghĩa là ta không khỏi

Đừng nghĩ rằng, cái chết chẳng đến ta

Chỉ khác nhau, lóng ngóng cách gần xa

Cùng sắp lớp đua nhau về nghĩa địa

 

Nếu còn sống, sống sao cho ý nghĩa

Nếu chết đi, cõi tử chẳng lo âu

Phải đón thêm một của nợ bù đầu

Sao dương thế không kéo dài hơn nữa

 

Đừng nghĩ rằng, sống không kèn không cựa

Chết là xong, chẳng dính líu đến ai

Con đường đi giữa trần cảnh-tuyền đài

Giây túc trái vẫn ngàn đời nối kết

 

Khi bên này hiện sinh ra một vệt

Thì bên kia đã trống mất một ô

Lấm lét nhau, kêu thảng thốt, ố ồ

Sao oan nghiệt tiền khiên chi thế nhĩ !

 

*****542*****

 

Quê hương dân tộc, tồn sinh bất diệt

                       Tháng 02-2006

 

Vừa sinh ra, mới có mặt trong đời

Bật tiếng khóc, thay tiếng cười

Mắt nhắm nghiền, chứ không thốt ra lời

Ta đã mang huyết thống Việt Nam từ đó

Ngay ngày đầu còn trẻ thơ bé nhỏ

Nói bập bẹ đầu đời, đã tiếng Việt Nam

Vùng đất sinh ta, là của cha ông

Dòng sống nuôi ta, thơm thơm sữa mẹ

Thước bảng phấn bay, Thầy làng gõ trẻ

Dẫm bước sân trường, con cháu Rồng Tiên

Tự thuở Văn Lang, nay kết Ba Miền

Chữ S cong cong, non sông một dãi

Nam Quan phía Bắc, địa đầu quan ải

Cà Mau phía Nam, giáp vịnh Thái Lan

Khắp nẻo quê hương, lẫm liệt hiên ngang

Tổ quốc kiêu hùng, ngàn năm văn hiến

Càng lớn lên, trong ta càng lưu luyến

Bước vào đời, bao tình tự ta mang

Của người Việt Nam, máu đỏ da vàng

Của nước Việt Nam, lịch sử huy hoàng

Sông núi hồn thiêng, ngàn xưa để lại

Một, nguyện ước quê cha còn mãi mãi

Hai, vẹn thề đất mẹ trọn ngàn sau

Dù biển dâu có biến đổi sắc màu

Nhưng nòi giống, ngàn đời không thay đổi

Chân có mỏi trên đường dài muôn lối

Sức không tàn trên vạn nẻo đắp xây

Tay đan tay, tiếp nối mọi bàn tay

Tâm đan tâm, mọi tấm lòng trao chuyển

Cờ bay khói quyện

Đất nước non này

Từ ngàn xưa cho đến tận hôm nay

Từ hôm nay cho đến tận ngàn sau

Vẫn ngước mặt, ngẩng đầu

Đất nước nầy, dân tộc nầy, tồn sinh, bất diệt !

 

*****543*****

 

Chưa về cuối đỉnh !

                  Tháng 3-2006

 

          Bao lần cất bước ra đi

Đồng hành dị thể, không vì cùng ai

          Bao lần bước ngắn bước dài

Đơn thân dĩ đáo không ai cùng mình

          Mới hay từng cuộc đăng trình

Mỗi người một bóng đeo hình mà thôi

          Cũng may nghiệp dĩ chưa vơi

Đi-về, còn đó, nói cười, nọ kia

          Chẳng may nghiệp dĩ xa lìa

Biệt còn không biết, nào chia nỗi gì

          Nếu mà sự thể thế ni

Bọt tan sóng nước thầm thì bèo mây

          Xạc xào gió động rung cây

Rụng rơi xác lá, lay lay hoang tàn

          Lung linh gió bụi lan man

Tinh anh bảng lảng trên đàng phiêu du

          Thân sơ, bặt tích mịt mù

Ghét thương, bặt dấu thiên thu xa mờ

          Rồi ra, như một cơn mơ

Nghê thường gối mộng trôi bờ tử sinh

          Nhưng chưa cuối đỉnh tuyệt tình

Nên ta nói chuyện với mình, a ha !

 

*****544*****

 

Trên chuyến tàu đêm

                  Tháng 3-2006

 

Trên chuyến tàu đêm, cao vút lưng trời

Đèn phố xa mờ, bỏ lại sau lưng

Hun hút ngàn sao, nhấp nháy vô chừng

Một cõi mịt mùng, về với mênh mông

 

Trên chuyến tàu đêm, nói chuyện riêng mình

Vắng ngắt, im lìm, không một âm thinh

Nhìn thấu tâm tư, khắp cùng chơn thể

Khi đến khi đi, độc lộ phiêu hành

 

Trên chuyến tàu đêm, đi về phương nào

Cỡi sóng phiêu bồng, vần vũ trăng sao

Vũ trụ băng trinh, cơ hồ diễm ảo

Một cố sự gì, xin gởi hư hao

 

Trên chuyến tàu đêm, tất cả xa rồi

Ta bước riêng mình, bóng tiễn đưa chân

Cát bụi vương vương, biết mấy phong trần

Cớ sự thế nào, xin gởi phù vân

 

Ta đã từng đi, độc hành như thế

Cuộc lữ xưa nay, khép mấy khung thềm

Như đi chuyến này, một chuyến tàu đêm

Nhỡ một chuyến này, xin gởi lãng quên !

 

*****545*****

 

     Phù ảnh hư hao !

                  Tháng 3-2006

 

            Chỉ nghe tiếng nói rồi thôi

Lại nghe tiếng nói thế rồi mờ xa

            Cơ chừng mới thoáng đi qua

Mà sao thấm thoát đã tà tháng năm

            Cá ơi, bặt dấu ly tăm

Chim ơi, bặt dấu dặm băng chưa về

            Nhỡ khi qua khỏi cơn mê

Mông mênh xin trả bốn bề mênh mông

            Nhưng còn, nên hỏi khỏe không

Rồi thôi, lại gởi thả sông trôi bờ

            Trông chi, đâu có rằng chờ

Ước chi, đâu có rằng mơ nữa nào

            Ngày qua, như giấc chiêm bao

Ngày nay, như giấc mộng đào gió bay

            Ngày mai, còn chút mảy may

Tìm trong hoang vắng tỏ bày thinh không

            Để nghe rét buốt mùa đông

Để nghe tím ngắt gió lồng mùa thu

            Để nghe vào hạ ve ru

Sang xuân cũng thế, mặc dù lá hoa

            Nhân gian hư ảo kết tòa

Hợp tan còn mất nhạt nhòa bèo mây

            Như vầng dương đổ về tây

Như hoàng hôn phủ cho đầy trăng sao

            Mịt mờ phù ảnh hư hao !

 

*****546*****

 

Bốn chiều gió động

                Tháng 3-2006

 

Hiu hiu từ gió Bắc

Nhè nhẹ ngọn gió Nam

Tây, còn vướng sơn lam

Đông, còn vương biển lộng

Ta ngồi đây, giữa bốn chiều gió động

Đâu có đi, mà hỏi chẳng lần về

Bỡi không gian nhiều tầng

Còn giăng mắc nhiêu khê

Bỡi thời gian nhiều mốc

Còn chập chùng lắm mộng

Thuyền lắc lư giữa ba đào ngược sóng

Buồm lộng căng kéo gió khuất xa bờ

Và trùng dương bốc khói phủ mịt mờ

Hướng không định, địa-hải bàn chao đảo

Tin khí tượng, nâng cấp báo

Nhiệt độ thấp, cố dự phòng

Trục lăn quay, vẫn xoáy vòng

Những bất ngờ, chưa tránh khỏi

Trên màn ảnh chập chờn tranh sáng tối

Mỗi một nơi tùy ứng  chẳng giống nhau

Chẳng biết trước, chẳng biết sau

Gió xoay bốn hướng, biết đâu mà lần

Có chi, sao biết đỡ đần !

 

*****547*****

 

Xây mộng kê thành

                Tháng 3-2006

 

            Thời gian thấm thoát đi qua

Tháng ngày lần lữa bóng tà đầu non

            Ráng chiều đẩy nhẹ hoàng hôn

Vầng dương đã tắt cuối cồn đảo xa

            Lạc vào một bãi tha ma

Hồn ai tê tỉ canh gà điểm sương

            Đèn khuya phố thị quên đường

Trên cầu vọng nhớ vương vương dưới cầu

            La đà mặt nước chìm sâu

Nghiêng nghiêng bóng núi lộn đầu ngó nhau

            Tang thương dù có đổi màu

Biển dâu dù có làm nau mấy lần

            Thể nào chẳng nhớ thương thân

Xuân Huyên còn để gốc phần qui căn

            Dù cho, cá lặn bặt tăm

Chim bay bặt dấu, nhện giăng bặt hình

            Tuyết phong còn có băng trinh

Xa mơ còn có ngàn tinh tú cầu

            Đêm mơ còn có canh thâu

Ta mơ còn có kê đầu điểm không

            Ô hay, cát bụi mây hồng

Kê thành xây mộng kết vòng thiên nhai

            Một mai trơ cội phương đài

            Tư nghì độc chiếu riêng ai !

 

*****548*****

 

Nhiều khung chưa đóng

                  Tháng 3-2006

 

Nếu một mai có đi về một chuyến

Một chuyến về, cũng phải một chuyến đi

Thử nhìn xem trong đó sẽ được gì

Hay để thấm thêm một lần tan hợp

 

Nếu một mai, có đi về một chuyến

Tháng năm dài cũng đã lắng chìm sâu

Những xa xưa như nước chảy qua cầu

Cuốn hun hút bềnh bồng ra biển cả

 

Cánh đồng xanh mởn mơ màu lá mạ

Lúa đòng đòng trĩu hạt ngậm sữa non

Và còn kia trái chín ánh mộng vàng

Từng mùa mới thơm thơm lòng đất mẹ

 

Núi vọng đồi nghiêng bờ rừng nói khẽ

Quá, đi rồi, khép cánh, gởi thiên thu

Hiện, là đây, từng bước dẫu cho dù

Tương, sẽ biến, không bao giờ đứng lại

 

Lịch là sử, đi và đi mãi mãi

Phiêu là hành nào có nghĩa từ ly

Theo thời gian, khi đến nghĩa là đi

Thì một chuyến, cũng đều như thế cả

 

Nếu có về thì cũng cây rung lá

Nếu không về thì cũng lá rung cây

Như đất trời còn có gió heo may

Như con người có niềm tây cho thõa

 

Rồi tơi tấp vào bụi mờ bôi xóa

Cho cuộc đời thêm những nét rong rêu

Và thầm nghe trong khe khẽ tiếng kêu

Vũng tiếc nuối còn nhiều khung chưa đóng.

 

*****549*****

 

Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !

                  Tháng 3-2006

 

            Một mai về lại thăm quê

Đã lâu biết nhớ lối về hay không

            Lần mò, dọ dẫm, ngóng trông

Sao dời vật đổi trôi dòng thời gian

            Đổi thay cả phố cả làng

Đổi thay rào dậu đến hàng tre xanh

            Thành Hoàng lên núi xem thành

Cột Đình xuống biển ngắm vành trăng soi

            Sông xưa, nay khác nhiều rồi

Bến xưa, nay khác đến người lại qua

            Biết rằng dĩ vãng là xa

Tìm trong dĩ vãng càng xa mịt mùng

            Như con sóng vỗ điệp trùng

Như con đóm nhỏ đường cùng khuất nhanh

            Trăng vàng cũng ánh trăng thanh

Sao đêm cũng ánh mong manh trên ngàn

            Tâm tư rụng ý mênh mang

Mùi cơm gạo mới bay ngang thơm lừng

            Bước chân dừng lại ngập ngừng

Cõi lòng chùn xuống nửa chừng nghe đau

            Thời gian, quả thật qua mau

Ngày mai cũng hết ngày sau có còn

            Đường làng đứng đợi cuối thôn

Đèn khuya đứng đợi dấu mòn phố xa

            Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !

 

*****550*****

 

Trường ca viễn xứ !

                  Tháng 3-2006

 

Những ngày xưa, mẹ thường hay hỏi

Đến bao giờ, trở lại thăm quê

Những ngày nay, em thường hay nói

Đến bao giờ, thì anh mới về

Thời gian trôi, cứ kéo lê thê

Mây lang thang, cứ dạt bốn bề

Thuyền xa bờ, vỗ sóng đê mê

Không nói trước nhưng dài ra đằng đẵng

Tôi ra đi, mẹ tôi chưa tóc trắng

Tôi chưa về, mẹ đã phủ cỏ xanh

Lá rung cây, đã bao lúc xa cành

Thời rung nhịp, đã bao lần cúng kỵ

Nhớ về mẹ, gởi phương trời mộng mị

Nhớ về em, gom một khoảnh mến thương

Xếp vành khô thắm đượm mấy lần sương

Đêm chưa xuống mà nhìn cây ướt lá

Tôi chưa về, quê xưa cũng sỏi đá

Tôi có về, sỏi đá cũng quê xưa

Khi nhớ nhung, như những ánh sao thưa

Khi quên nhớ, cũng sao mờ nhấp nháy

Thuyền ai đưa đẩy

Bóng nước lung linh

Bến sông xưa không nhòa nhạt bóng hình

Quê làng cũ không phai mờ dấu tích

Để ta nghe những đêm dài cô tịch

Nhìn đêm khuya gõ nhẹ tiếng canh trường

Trông xa vời cho thấm nghĩa nhớ thương

Để hát khúc trường ca người viễn xứ !

 

*****551*****

 

Huyễn hóa phô bày

(Sinh tồn là giành nhau sống chết !)

                           Tháng 3-2006

 

Những sinh vật xuất hiện, bám trên vành đại địa

Từ loại nhỏ li ti, như con muỗi con mòng

Đến loại lớn như bò, trâu, voi, tê giác tồng ngồng

Đến loài người trắng, đen, nâu, vàng, đủ cả

 

Mỗi một phút, hiện sinh bao hình hài mới lạ

Mỗi một giây, è nhau hàng loạt, biến mất đi

Cấu xé, tranh giành, dẫm đạp, giết chóc, chẳng ra gì

Thế sinh tồn là tranh nhau chết sống

 

Cùng rượt, bắt, chụp, vồ, kêu la thổi bộng

Cùng xé, nhai, mổ, xẻ, dãy dụa khóc thương

Ngấu nghiếng đầu, đuôi, da, thịt, máu, xương

Bãi phù sinh bạo tàn hơn phù thế

 

Thoáng trông qua, không biết bao nhiêu mà kể

Từ loài hạ đẳng cho đến loại thượng thừa

Nhai tươi, nuốt sống, nấu chín, không chừa

Cùng tranh đoạt, cùng giành nhau sống chết

 

Lại chí chóe mà sinh ra hàng loạt

Lại kêu gào mà dãy chết hàng lô

Sống thế ư ! Sống như thế, ố ô !

Chết thế ư ! Chết lạnh lùng, man rợ !

 

Hành tinh xanh, nhìn cho cùng, dễ sợ

Cũng máu xương làm ngập trái đất này

Cũng hình hài vùi tan nát phơi thây

Hỡi huyễn hóa phô bày chi nông nỗi !

 

*****552*****

 

Đất chùi ! Đất sụt !

Viết để thương cho trận đất chùi, sụt, sạt, lở, xảy ra ngày 17-02-06

tại làng Ginsahugan, đảo Leyte, Phi Luật Tân, chôn vùi khoảng

2000 người mất xác, và xảy ra dù nhỏ hơn trên nhiều nơi khác.

 

Đất chùi ! Đất sụt !

Mới đó ! Mà cả một làng, mất hút !

Mới đó ! Mà cả một vùng, nín khe !

Sỏi, bùn, đất, đá, sạt, lở, im re !

Cùng vùi lấp, cùng ngậm tăm, hết thở !

Một mình em, tay ôm đầu, bó rọ

Gia đình em biến mất, không còn một ai

Mẹ không kịp nhìn em, buông tay duỗi dài

Anh chị em, không kịp la, một, hai

Cha của em, không kịp thốt, biến mất

Em giẫm đôi chân, đất ơi là đất !

Em nắm đôi tay, trời ơi là trời !

Còn chi đâu nữa cuộc đời

Một mình em sống ở đời với ai

Còn chi, than ngắn thở dài

Ngày nay đã hết, ngày mai sao còn

Khóc đi, cho nát tâm hồn

Buồn đi, cho rữa héo hon trái sầu

Cái chết tức tưởi chìm sâu

Cát đá, bùn lầy nhầy nhụa

Xoáy thành một vùng, tua tủa

Khoảng năm bảy thước, trống chân

Biết làm sao nữa mà lần

Dò, tìm, coi chừng, chìm nghỉm

Tay em vẽ một vòm trời màu tím

Đã hết rồi những êm ấm màu xanh

Gió đưa, cửa sổ không mành

Đời em héo hắt, treo cành tàn khô

Sóng đưa, cửa biển nhấp nhô

Đời em trống rỗng, nấm mồ không tên

Thời gian, liều thuốc lãng quên

Kinh hoàng tỉnh mộng, đêm đêm giật mình

Thôi em, đừng khóc tội tình

May còn một núm ân tình, nghe em

Thôi em, đừng khóc nữa em

Bèo mây đã trải bức thềm phù vân

Trần gian biết lựa sao lần

Nhân gian biết lựa thế thân bao giờ

Cuộc đời, hư ảo hơn mơ !

 

*****553*****

 

Đủ rồi, thôi máu lệ !

           Tháng 3-2006

 

Em càng lao vào cái chết

Thì người ta càng lên án

Em càng lao vào banh thây

Thì người ta càng kinh hoàng

Em càng chống trả bạo tàn

Thì người ta thấy dã man

Chứ không có lắng nghe

Và không hề thương xót

Cái chữ lý, cắm trên đầu lửa đốt

Cái chữ tình, vùi dưới hố tối tăm

Chữ hận thù càng ngấm dấm, lên men

Chữ đối kháng càng sục sôi, bốc cháy

Càng công kích lại càng thêm tháu cáy

Đem dầu sôi, đổ lửa bỏng, coi chừng

Khi cả hai mà ngùn ngụt điên khùng

Cùng tán tận lương tâm,

chứ đừng nói tình người khô cạn

Khi đằng lưỡi, khi đằng chui, gãy cáng

Khi thế cô, khi thế mạnh, đạp chà

Họ đem cân, xét lại chuyện đã qua

Em hứng chịu, chúc đầu mà lao tới

Kẻ quyền lực, đụng chạm họ, làm gỏi

Kẻ cô cùng, đừng ép họ, hết chân

Đường song song mà không biết lượng phân

Càng cố phóng, càng lao vào thái cực

Dù vẫn biết, em đủ điều oan ức

Dù vẫn biết, người ta chẳng đặng đừng

Hãy ngừng tay, không nên nói chữ nhưng

Mà chỉ nói, đủ rồi, thôi máu lệ !!!

 

*****554*****

 

Cứ sống nghe em !

           Tháng 3-2006

 

Cứ sống đi em

Cuộc sống của từng ngày

Dù có nhiều đắng cay

Khi đêm đến, em sẽ quên trong giấc ngủ

Cứ sống đi em

Phong trần đan kết đủ

Mỗi người, có nỗi khổ riêng

Chứ nào, phải một mình em

Khi bóng tối đang lên

Đèn nhà ai nấy sáng

Nước sông kia, biết bao lần khô cạn

Ghềnh thác kia, biết bao lúc cheo leo

Lại còn dốc còn đèo

Lại còn hang còn hóc

Vậy mà còn rơi, lộn nhào, lăng lóc

Vậy mà còn đổ, chúi mũi, ngửa nghiêng

Dập vùi xơ xác triền miên

Quay quanh, đảo lộn liền liền chẳng ngưng

Khi yên, là chỉ có chừng

Rồi cơn thịnh nộ bừng bừng nổi lên

Như em, khi nhớ khi quên

Nhờ quên nhờ nhớ mà yên tạm lòng

Dù cho số phận long đong

Bao nhiêu cực khổ đem tròng vào thân

Nhưng nghĩ lại từng phần

Đắng cay là cái tân toan

Cũng đều nhờ em mà có

Hãy nhìn kia, miếng trầu sao ngon trong đó

Cũng nhờ chút vị hương cau

Lại thêm chút vị của vôi

Càng giã, càng nhai, lại càng đậm mùi chí lý

Cứ sống đi em

Đưa suy tưởng vào tận cùng của ý

Cứ sống đi em

Đưa tâm tư vào tận đáy của lòng

Nước còn khi đục khi trong

Em sẽ thấy niềm vui từ đau khổ

Nếu không đất, phân, chăm bón, hoa làm sao nở rộ

Nếu không chua, cay, phiền muộn, làm sao quí nụ cười

Điêu tàn mới quí xinh tươi

Khổ đau mới quí tình người nghe em !

 

*****555*****

 

Thương-Ghét trong đời

                     Tháng 3-2006

 

            “Thương nhau nước đục cũng trong

Ghét nhau nước chảy giữa dòng cũng dơ”

            Thương nhau tệ mấy cũng vờ

Ghét nhau tốt mấy cũng trề xỏ xiêng

            Thương nhau rách nát cũng liền

Ghét nhau lành lặn huyên thuyên chê cười

            Thương nhau chín bỏ làm mười

Ghét nhau thành chục cũng khươi chưa tròn

            Thương nhau ô uế cũng son

Ghét nhau thanh bạch vẹn toàn cũng chê

            Thương nhau bảo vệ chở che

Ghét nhau tìm cách tung hê chợ chiều

            Thương nhau vải bọc nhiễu điều

Ghét nhau nhung lụa gấm thêu cũng thừa

            Thương nhau xúng xính cũng vừa

Ghét nhau tươm tất cũng chưa đẹp lòng

            Thương nhau o bế a tòng

Ghét nhau đánh đổ ngoài vòng cuộc chơi

            Ở đời rẻ rúng chi đời

Ở đời bôi đãi cho đời thêm đau

            Trách chi một bãi nương dâu

Trách chi sóng bạc phủ đầu tang thương

            Trách chi trắng xóa màu sương

Trách chi gió bụi trên đường phù tang

            Hỡi ơi, cái thế trần gian

Hỡi ơi, cái cõi mênh mang nghê thường

            Một khi đã ghét khó thương

Đừng đem thương ghét chận đường thế nhân

            Cho đời đỡ bớt phong trần

Cho người đỡ bớt lựa lần mà đau

            Chút gì, còn để cho nhau !

 

*****556*****

 

Đôi bờ nhớ thương

             Tháng 3-2006

 

Tôi đứng bên này sông

Anh đứng bên kia sông

Cùng nói chuyện dòng sông

Mà cách nhau đôi bờ biền biệt

Nước vẫn chảy miên man thi thiết

Khi lăn tăn, khi nổi trận ba đào

Có những khi, mùa lũ lụt dâng cao

Làm sạt, lở, cho hai bờ tơi tả

Tôi dang ra, để tránh mưa tầm tã

Anh thụt lùi, để khỏi đẫm mưa tuôn

Khi đã qua cơn thác lũ điên cuồng

Nước rút xuống, cùng trở về, đứng ngó

Cùng nhìn nhau giữa đôi bờ loang lở

Chỗ phù sa, chỗ cát đá bùn lầy

Chỗ xoáy vòng, chỗ trộn lẫn đục ngây

Chỗ nghiêng ngửa, chỗ dập vùi lau lách

Một dòng sông, mà sao nhiều oan nghiệt

Biết bao phen phải lặn lội đưa đò

Hay bắc cầu, nối từng nhịp sao cho

Cầu không gãy, đau thêm cho lòng nước

Như Mỹ Thuận, mấy trăm năm chầu chực

Như thuở nào, lại sợ Phá Tam Giang

Lúc nào cũng cách ngăn, cản trở đôi đàng

Muốn thông thương, phải bào mòn trí lực

Vì suối, nguồn lượn lờ uốn khúc

Vì sặc, nứa chằng chịt bao quanh

Nên ngăn che gió mát trong lành

Cùng gian khổ, và chưa trọn tình vui hưởng

Hãy ngược dòng tận nguồn dẫn thượng

Hãy xuôi dòng cuối ngọn ra khơi

Lắng nghe tiếng nói không lời

Vỗ về sông nước đầy vơi đôi bờ

Lắng nghe tiếng nói xa mơ

Dòng sông chỉ một, đôi bờ nhớ thương

 

*****557*****

 

Tiếng hát Việt Nam muôn đời

                    Tháng 3-2006

 

           

            Rằng non nước Việt năm ngàn

Của giòng Hồng Lạc da vàng Rồng Tiên

            Rằng non nước Việt ba Miền

Giang sơn gấm vóc hồn thiêng muôn đời

            Rằng người dân Việt ta ơi

Nhớ về nguồn cội nơi nơi tôn thờ

            Nhớ từ lập quốc dựng cờ

Mở mang xây dựng cơ đồ Việt Nam

            Nhớ từ nguồn cội Văn Lang

Kinh bao thời đại huy hoàng đến nay

            Ân thâm tiên liệt cao dày

Cháu con kế nghiệp không thay đổi lòng

            Nối liền lịch sử một dòng

Nối liền một dãi hình cong cơ đồ

            Trong, thời gìn giữ điểm tô

Ngoài, thời giao hảo hải hồ bốn phương

            Hiên ngang, lẫm liệt, đường đường

Tinh anh, khí tiết, chân phương sáng ngời

            Quê hương, đất nước ta ơi

Dâng cao tiếng hát muôn đời Việt Nam.

 

*****558*****

 

Chưa nghẽn lối về

                  Tháng 3-2006

 

Mấy mươi năm, có còn gì không nhĩ !

Ta muốn tìm quá khứ những ngày xưa

Dù phôi pha theo cát bụi gió lùa

Nhưng sót lại chút nhạt nhòa dĩ vãng

 

Mấy mươi năm mạch hồng tươi khô cạn

Nhưng ẩn tàng những dáng dấp đan thanh

Gió vi vu xào xạc lá khua cành

Vẫn tê tỉ suối nguồn lay gốc cội

 

Theo đom đóm lập lòe trong bóng tối

Ta lần mò tưới tẩm hạt sương khuya

Nhìn thật sâu trong đổ nát chia lìa

Còn sót lại những gì chưa đánh mất

 

Nét thời gian trôi đi từng cung bậc

Nét không gian cô đọng nốt tình tang

Ta lắng nghe tiếng tích tịch giăng ngang

Còn rung động những âm từ hồi vọng

 

Động ly tâm, giọt hồng tươi còn nóng

Tĩnh quy tâm, chưa nghẽn lối đi về

Mấy mươi năm vẫn chưa vẹn ước thề

Trơ gốc cội giữa đất trời thăm thẳm.

 

*****559*****

 

Chuyện dài thi nhân

                    Tháng 3-2006

 

           

            Vầng thơ, một để nguyên xi

Khi đi với gió, khi về với trăng

            Sợi thơ gợn sóng lăng tăng

Đầu vương góc biển, ngọn quằng thiên nhai

            Vầng thơ, đem chẻ làm hai

Đã không ngắn bớt, còn dài quá thay

            Càng trau càng chuốt càng lay

Càng xô sóng đẩy, càng dày lan xa

            Vầng thơ, đem chẻ làm ba

Cả ba vương vãi hải hà chưa thuyên

            Loang đi óng ánh mọi miền

Sông dài biển rộng con thuyền lắc lư

            Vầng thơ, đem chẻ làm tư

Vuông tròn nhồi nhét đã dư còn thừa

            Dập vùi sương gió nắng mưa

Ngày nay vương nhện ngày xưa vướng tằm

            Vầng thơ, đem chẻ làm năm

Xa xôi vọng nhớ biệt tăm hiện về

            Khói lam mờ tỏa sơn khê

Sương mù giăng mắc bốn bề mênh mông

            Làm sáu, thử chẻ cho đồng

Phần lăn xuống biển, phần bồng lên non

            Phần thời ửng mộng sắt son

Phần thời đậm nét, tang bồng tinh anh

            Làm bảy, thử chẻ thật nhanh

Thất phu hữu trách, sao đành sĩ phu

            Xình xang khễ nễ ô dù

Bóng đêm che phủ, mịt mù sao ra

            Làm tám, thử vút hết đà

Lưỡi hươm hết nổi, cán đà nhũn tay

            Đất trời nghiêng ngửa lăn quay

Ba hồi trống giục đêm ngày chưa xong

            Làm chín, đã hẳn đi đong

Tròn quay đứng lại, giữa vòng điểm tâm

            Nếu cần, bặt hết thinh âm

Nếu không, khơi động ầm ầm vang vang

            Làm mười, cho trọn mười đàng

Lối dọc càng rộng, lối ngang càng dài

            Đem thơ gởi chốn thiên thai

Trần gian còn nhắc chuyện dài thi nhân.

 

*****560*****

 

Cất bước rong chơi

     Tháng 3-2006

 

Một ngày, rồi sẽ tới

Một ngày, rồi sẽ qua

Đầu non gát chiều tà

Hoàng hôn nghiêng bóng núi

 

Một ngày, sẽ hết buổi

Một ngày, sẽ đi qua

Đêm đến đợi trăng ngà

Giữa ngàn sao chi chít

 

Có những đêm đen nghịt

Có những đêm mù mờ

Đứng một cõi trơ vơ

Hư vô lồng lộng quá

 

Kiếp phù du chi tá

Trên phù thế muôn trùng

Chỗ nào là vô cùng

Điểm về, đâu nói thử

 

Nện một khèo, ứ nự

Giáng một búa, thất kinh

Hư vô treo mông mênh

Hỏi làm chi vũ trụ

 

Nhưng một thân là đủ

Cỡi vạn hữu sắc không

Đi muôn cõi bềnh bồng

Có cần chi cát bụi

 

Nắm bắt là mê muội

Buông bỏ là mộng mơ

Chặt đứt hết hai bờ

Đâu không là tánh thể

 

Mỉm cười reo phù thế

Hãy cất bước rong chơi.

 

*****561*****

 

Hòa reo vạn hữu

                   Tháng 3-2006

 

Hãy nhắm mắt, thấu tận cùng thăm thẳm

Hãy lặng yên, thấu tận nẻo âm u

Hãy tịch băng, thấu tận chốn mịt mù

Và cho biết, ta ở đâu, lúc đó

 

Dù thân ta, thật vô cùng bé nhỏ

Nhưng đâu đâu, ta cũng có vô cùng

Đã có từ vô thỉ đến vô chung

Sao lại hỏi, ta là ai, còn mất

 

Vũ trụ vốn hư vô, nhưng ta đây chơn thật

Pháp giới vốn rỗng không, nhưng ta đây chơn hình

Dù nguyên, trung, hòa tử, nhưng ta đây, chơn linh

Từ hư huyễn và tựu thành muôn thể

 

Ta có mặt, thì ngại gì phù thế

Ta hiện hữu, thì ngại gì phù sinh

Nếu không ta, thì diễm ảo không mình

Nhưng đã có, nghĩa là ta bất diệt

 

Vì không biết, nên âu lo, sợ sệt

Vì không thông, nên hoảng hốt, chẳng yên

Khi nhận ra, như thạch trụ ba kiềng

Hòa nhất thể như kim cương bất hoại

 

An như thế, thì tâm như chói lọi

Nhiên như thế, thì tâm thể diễm hằng

Đường thênh thang, ta cứ bước thong dong

Cứ vui sống, và hòa reo vạn hữu.

 

*****562*****

 

Chia sẻ với đời

         Tháng 3-2006

 

 

Em đã khổ bao nhiêu,

Em có thấy người ta khổ

Em đã đau bao nhiêu

Em có thấy người ta đau

Tay ôm tay, tròng lên gối, bó đầu

Thế thì em, đâu có nào đến nỗi

 

Em đã cực bao nhiêu

Em có thấy người ta cực

Em đã buồn bao nhiêu

Em có thấy người ta buồn

Mắt lưng tròng, hoen ngấn lệ, trào tuôn

Không muốn khóc, nhưng giọt khô lả chả

 

Em gian nan, người ta tàn hoa lá

Em rã rời, người ta thở hết ra

Em nhiêu khê, người ta thấu ta bà

Cứ nhìn đi, mới biết mình còn đỡ

 

Em thiếu thốn, người ta giăng bủa nợ

Em nghèo nàn, người ta chẳng dính xu

Hãy nhìn trông những mảnh tối âm u

Em mới thấy chưa tận cùng thân phận

 

Vốn cuộc đời, là cát đá, bùn nhơ, cặn bẩn

Nhưng chính ta có thanh cao, thánh thiện gì đâu

Vốn đã mang nghiệp dĩ phải tìm chầu

Chứ nếu không, thì làm sao túc trái

 

Hãy nhận và trả, chứ không nên trốn chạy

Hãy đối và đầu, chứ không nên buông xuôi

Khi đi qua, là khứ tự thoái lui

Hiện và tương sẽ không còn trói buột

 

Khi tâm em đã thắp lên ngọn đuốc

Đường mù mờ sẽ biết lối để đi

Một lúc kia sẽ có tiếng thầm thì

Em sẽ thốt, ồ, thì ra, thế nhĩ !

 

*****563*****

 

Xin màn đêm khép lại !

Cảm tác để chia xẻ với đồng bào ruột thịt, phải trả giá tự do

16 năm trường tại Phi Luật Tân từ những năm 1990.

Đến nay (cuối tháng 3-06), Hoa Kỳ đã nhận 1561 người,

Úc : 230 người, Na Uy  : 107 người. Gia Nã Đại đang xét 27 người.

Vẫn còn 108 gia đình gồm 188 người đang chờ và chưa ai nhận ?

               Tháng 3-2006

 

 

Đường tự do, ôi con đường quá đắt

Mưới sáu năm, một khung trời khép chặt

Một khoảng đời, vùi dập chốn thương đau

Ngày tháng dài, ngóng đợi vẫn chìm sâu

Thời khắc gõ, trông chờ, mòn mi mắt

 

Đường tự do, ôi con đường quá đắt

Chọn hướng đi, lại bịt lối lưu đày

Sóng vơi đầy, từng giọt đắng cay cay

Nhỏ dai dẳng giữa hai bờ ngấn lệ

 

Bên nầy bờ, sợi dây thòng ngấp nghé

Bên kia bờ, đóng cánh cửa, giằng co

Ôi, những con người đi tìm cuộc sống tự do

Chỉ phó thác mơ hồ trao thân phận

 

Chữ tỵ nạn, đã xếp thành lá chắn

Chữ dung từ, đã khép nếp lặng tăm

Chữ nhân đạo, đã khép lối, nhùng nhằng

Vòng kẽm sắt, thêm nhiều khung xích khóa

 

Cửa công pháp là chiếc vòng kềm tỏa

Cửa công quyền là vỏ bọc ú tim

Tìm tư do, bị nhét vào xà lim

Người vô tội mang bao nhiêu ách vạ

 

Phủ Cao Uỷ, đứng canh chừng, mặc cả

Đường đào-tỵ, hết chính sách, lỗi thời

Mười sáu năm muốn cùng kiệt tàn hơi

Họ mới hốt, đang hốt, chưa hốt, vậy mà mừng hết lớn

 

Trong tận cùng đau đớn

Trong tuyệt vọng âu lo

Ôi cái giá tự do

Phải đối đầu sống chết

 

Mười sáu năm, biết bao nhiêu tì vết

Mười sáu năm, nói chi nữa, dư thừa

Đếm khung trời được mấy ánh sao thưa

Tăm tối quá, xin màn đêm khép lại !!!

 

*****564*****

 

Cúng Dường Phật Đản

      Mặc Giang * 10-5-06

 

Ngày Rằm tháng Tư

Ngày Khánh Đản huy hoàng

Mở ra một triện son

Ấn mười phương ba cõi

Ba nẻo trầm luân, chúng sanh đà mòn mỏi

Sáu đường thống khổ, muôn loại thấm niềm đau

Tự cung trời Đâu Suất

Khi khế cơ khế lý hợp đầu

Ngài xuất Thánh nhập phàm

Sáng hơn vầng nhật nguyệt

Bảy bước nở hoa, sen vàng diễm tuyệt

Đất trời rung động, lay chuyển mười phương

Hân hoan mừng đón, bậc xuất thế phi thường

Mở cửa huyền vi, trên đường sinh diệt

Thương chúng sinh mê mờ, lạnh băng hơn giá tuyết

Thương muôn loài chìm đắm, than hầm hơn diệm sơn

Ngài ứng thế pháp trần

Ban cam lộ pháp vương

Khai ba rừng pháp tạng

Ngày Rằm tháng Tư

Ngày Phật Đản Sanh

Hoa chân lý muôn đời luôn tỏa rạng

Đạo nhiệm mầu muôn thuở mãi truyền lưu

Kính lạy Đức Thế Tôn

Thiên nhơn chi đạo sư

Kính lạy Đức Trung Tôn

Tứ sanh chi từ phụ

Đèn trí tuệ soi khắp cùng phạm vũ

Đức từ bi thấm nhuận khắp muôn phương

Hoằng khai đạo lý chơn thường

Chúng sanh ba cõi, sáu đường đồng quy

Chấp tay bất khả tư nghì

Cúng dường Phật Đản huyền vi nhiệm mầu.

 

*****565*****

 

Một Cành Hoa Dâng Mẹ !

                   Tháng 5-2006

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là thiêng liêng, là tất cả nhiệm mầu

Mẹ đã đi rồi, từ nay tìm mẹ ở đâu

Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là tình thương, là tất cả cuộc đời

Mẹ đã đi rồi, thôi còn gì nữa mẹ ơi

Con đi tìm mẹ, từng bước đơn côi

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt rào

Mẹ đã đi rồi, bầu trời mất hết trăng sao

Con đi tìm mẹ, bóng dáng hư hao

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là yêu thương, là cao quí khôn lường

Mẹ đã đi rồi, hương thờ nhả khói mờ sương

Có những đêm về, lành lạnh thê lương

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng hay màu hồng

Trắng đã phai nhòa, mà hồng đã chết màu bông

Con đứng một mình, tìm mẹ, đêm đông !!!

 

*****566*****

 

Một cành hoa trắng thiên thu

                   Tháng 5-2006

 

Ngày xưa mẹ dắt con đi

“Con đi trường học, mẹ đi trường đời”

Ngày xưa mẹ dắt con chơi

Con chơi bé bỏng, mẹ chơi thế trần

Lớn lên bôn bả lập thân

Mẹ dần nghiêng bóng phù vân nắng chiều

Đến khi biết tiếng mẹ yêu

Mẹ đà về với tịch liêu cuối trời

Còn đâu câu nói tiếng cười

Chín còn không có, hỏi mười mà chi

Mẹ ơi, tìm bóng biệt ly

Bên cầu Ái Tử, sầu bi thì thầm

Mẹ ơi, tìm bóng biệt tăm

Bên dòng sinh tử, ngàn năm xa mờ

Trầm hương quyện khói đêm mơ

Con kêu tiếng mẹ, cuối bờ hoang vu

Một cành hoa trắng thiên thu

Gắn trên giá lạnh, mịt mù mẹ ơi !

 

*****567*****

 

Công Đức Sinh Thành

                Tháng 5-2006

 

“Ba năm bồng ẵm cảm ơn cha

Chín tháng cưu mang nhờ đức mẹ”

Bốn chữ tứ ân, tình cao cả

Chín chữ cù lao, nghĩa thâm sâu

Tình thương mẹ, biển Đông thấm vào đâu

Công đức cha, núi Thái làm sao sánh

Thương nhớ mẹ, hãy tô bồi tâm tánh

Thương nhớ cha, hãy tôi luyện trung trinh

Sống ở đời, đừng câu nệ hy sinh

Mà cảm khái những gì ta có thể

Nhớ ơn cha, tấm thân ta là để

Đỡ phong trần, đi cống hiến quê hương

Nhớ đức mẹ, cuộc đời ta là để

Mang tin yêu, đi xây dựng tình thương

Đáp như thế, chưa tròn ơn cha mẹ

Đền như thế, chưa vẹn nghĩa Song Đường

Như núi rừng, bàng bạc lộng Thái Sơn

Như biển Đông, mênh mang triều sóng vỗ

Chiều nghiêng bóng đổ

Công đức sinh thành

Mây trắng trời xanh

Ngàn năm lan tỏa !

 

****568****

 

Phù sinh khua sỏi đá

                Tháng 8-2006

 

Đã biết khổ lại lao vào cái khổ

Đã biết đau lại lao vào cái đau

Thế thì sao không bạc hếu mái đầu

Đừng nói chuyện lưa thưa vài cọng trắng

 

Ngồi một mình lặng yên trong trống vắng

Trông lạnh tanh như một cõi mồ ma

Càng thẩm sâu những nghiệt ngã ta bà

Để thử sức bình sinh treo độc mộc

 

Ngồi một mình trầm tư bên thảo cốc

Nhìn hư vô nhòa nhạt phủ xa mờ

Vãi tan hoang rơi rụng những vầng thơ

Rớt xuống bãi phù sinh khua sỏi đá

 

Cuộc đời ta, còn gì không chi tá

Góp rong rêu vẽ dấu nét nghê thường

Biết thế rồi nhưng nằng nặng vấn vương

Ba vạn sáu, ôi vẫn còn ngắn quá

 

Lúa chín trĩu ngát mầm non lá mạ

Đất khô cằn ươm ngọc trổ tinh hoa

Bên ngoài kia, đêm xuống lạnh sương sa

Thế lòng ta máu hồng làm sao cạn

 

Chiều nghiêng ghềnh ráng

Mây ngủ lưng trời

Vạn hữu trùng khơi

Còn đó chơi vơi.

 

*****569*****

 

Mừng Phật Đản Sanh

         Tháng 8-2006

 

Ba ngàn thế giới đều rung chuyển

Cùng hân hoan mở hội rải hoa

Cùng đằng vân hội nhập cõi ta bà

Cúng dường ngày Phật Đản Thích Ca

Vườn Lâm Tỳ Ni, hoa vô ưu thơm bát ngát

Nước Ca Tỳ La, thần dân trổi nhạc hát tưng bừng

Mừng ngày Phật Đản huy hoàng

Mừng ngày Thích Tôn giáng thế

Bốn loài chúng sanh hết khổ

Sáu đường sinh tử hết đau

Tựa nương dưới ánh đạo mầu

Đuốc tuệ, từ bi soi sáng

Ba ngàn thế giới hoan ca

Mừng vui dưới ánh Phật Đà

Mừng ngày Phật Đản, Đức Thích Ca ra đời

Phổ chiếu Đạo Vàng, ban pháp nhủ nơi nơi

Cứu độ chúng sanh, lên thuyền từ bát nhã

Cứu độ muôn loài, dứt tăm tối lầm mê

Mừng ngày Phật Đản, Đức Thích Ca giáng trần

Khái sáng Đạo mầu, ban pháp nhủ thanh lương

Ba rừng giáo lý, soi khắp cùng thế giới

Mười phương tam thế, nhờ cam lộ Pháp Vương.

 

*****570*****

 

Mừng Ngày Phật Đản

  Tháng 8-2006

 

Mừng ngày Phật Đản tháng tư về đây

Nam bắc đông tây một dạ chí thành

Nhân loại năm châu cùng chung qui hướng

Xây Đạo Từ Bi theo bóng Cha Lành

Mừng ngày Phật Đản tháng tư hàng năm

Tự độ độ tha quả mãn châu viên

Chuyển xe tam thừa, hoằng dương chánh pháp

Mười phương ba cõi đều nhờ Đạo Thiêng

Ngày Phật Đản huy hoàng

Khắp nhân thiên hân hoan

Cùng tưng bừng mở hội

Hòa ca ánh đạo vàng

Ngày Phật Đản thiêng liêng

Chúng sanh khắp mọi miền

Cùng chắp tay đảnh lễ

Vui mừng ánh đạo thiêng

Mừng ngày Phật Đản tháng tư về đây

Nguyện Đức Thế Tôn ân đức sâu dày

Chúng con lòng thành nhất tâm đảnh lễ

Nguyện khắp nhân gian nhuận thấm Đạo Vàng

Mừng ngày Phật Đản tháng tư về đây

Nguyện ánh từ quang phổ chiếu muôn phương

Chúng sanh dị đồng thành tâm quy ngưỡng

Dưới Bóng Cha Lành, Điều Ngự Pháp Vương.

 

(trang 571)

 

Kính lạy Đức Phật Thích Ca

      Tháng 8-2006

 

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính lạy Đức Phật Thích Ca

Từ trời Đâu Suất giáng trần

Tỳ Ni, vô ưu bừng nở

Vương thành Tịnh Phạn Tỳ La

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính lạy Đức Phật Thích Ca

Từ thân cắt ái xuất gia

Sáu năm rừng già khổ hạnh

Bồ Đề tốc chứng đạo ca

Bốn mươi lăm năm trường, hoằng khai chuyển hóa

Hơn ba trăm hội, thân giáo thuyết kinh

Ba rừng giáo lý, rạng rỡ pháp vương

Tám mươi tuổi thọ, an nhiên thị tịch chơn thường

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính lạy Đức Phật Thích Ca

Bổn Sư Giáo chủ Ta bà

Trang Nghiêm liên đài hiện kiếp

Dứt mê, bờ giác không xa

Kính lạy Đức Phật Thích Ca

Tại rừng song thọ Sa La

Pháp âm hòa vang bất tuyệt

Đồng thanh niệm niệm Phật Đà

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

 

(trang 572)

 

Kính lạy Đức Phật Di Dà

  Tháng 8-2006

 

Nam Mô A Di Đà Phật

Kính lạy Đức Phật Như Lai

Từ quang tỏa sáng liên đài

Chúng con ngày tối đêm dài

Kể từ bất giác khứ lai

Nam Mô A Di Đà Phật

Kính lạy Đức Phật Thế Tôn

Chúng sanh đau khổ mõi mòn

Tang thương trầm thống dập dồn

Nổi chìm sinh tử trầm luân

Nam Mô A Di Đà Phật

Lạc Bang Giáo chủ Tây Phương

Bốn mươi tám nguyện không lường

Mười niệm tâm không thất tán

Một đường về bến thanh lương

Nam Mô A Di Đà Phật

Liên trì ao báu nở hoa

Hoa sen chín phẩm kết tòa

Một lòng Tây Phương trực vãng

Chắp tay đồng niệm Nam Mô

A Di Đà Phật Nam Mô

A Di Dà Phật Nam Mô

A Di Đà Phật Nam Mô

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 573)

 

Nam Mô Đức Phật Di Dà

     Tháng 8-2006

 

Nam Mô Đức Phật Di Đà

Phóng quang tiếp độ hằng hà sinh linh

Kể từ bất giác vô minh

Trầm luân biển khổ tử sinh mịt mờ

Nam Mô Đức Phật Di Đà

Chúng sanh trong cõi Ta Bà khổ đau

Liên hoa chín phẩm muôn màu

Dang tay độ tận con tàu trần gian

Khổ ải ngập tràn

Tang thương trầm thống

Mê mờ ảo vọng

Chìm nổi ba sinh

Bất giác quên mình

Lầm đường lạc lối

Từ nay sám hối

Xin nguyện quay về

Nam Mô Đức Phật Di Đà

Chúng con lạc mất căn nhà xưa nay

May nhờ Phật Tổ giải bày

Chúng con xin nguyện từ nay trở về

Nam Mô Đức Phật Di Đà

Nhất tâm bất loạn, sát na dứt liền

Từ quang phổ chiếu thiêng liêng

Đằng vân chi lộ về miền Tây Phương

Nam Mô Tây Phương Giáo Chủ, A Di Đà Phật

Nam Mô Tây Phương Giáo Chủ, A Di Đà Phật

Nam Mô Tây Phương Giáo Chủ, A Di Đà Phật

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 574)

 

Kính lạy Đức Phật Dược Sư

                  Tháng 8-2006

 

Kính lạy Đức Phật Dược Sư

Đông Phương Giáo Chủ năng dư

Chúng sanh một lòng quy ngưỡng

Linh thiêng bất khả tư nghì

Đảnh lễ Đức Phật Dược Sư

Trang nghiêm sắc tướng lưu ly

Bổn nguyền mười hai nguyện lớn

Ân thâm biển thệ từ bi

Kính lạy Đức Phật Dược Sư

Chúng sanh đa bịnh không lường

Bịnh thân, bịnh tâm, bịnh chướng

May nhờ Đức Phật Quang Vương

Nhớ xưa một Thầy Thư ký

Sống trong đau khổ âm thầm

Thời thời tâm thành niệm ý

Kiếp sau thành Ngài Ngọc Lâm

Hỡi nhân sinh trần thế

Ai bịnh khổ nguyện cầu

Hỡi trần lao biển khổ

Ai hiểu được ân sâu

Cuộc đời là trọ quán

Đây diệu tánh chơn thường

Tử sinh là ghềnh ráng

An lành niệm Quang Vương

Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật

Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật

Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 575)

 

Nam mô Di Lặc Tôn Phật

                  Tháng 8-2006

 

Nam Mô Di Lặc Thế Tôn

Đương Lai thị hiện châu toàn Long Hoa

Độ sinh, thuyết giáo ta bà

Mở ra Ba Hội về nhà Như Lai

Nam Mô Di Lặc Thế Tôn

Từ bi, hỷ xả, hân hoan tuyệt vời

Cung trời Đao Lợi dõi soi

Đương Lai ứng thế cứu đời chúng sanh

Vào một thuở thời Đường

Bố Đại là hiện thân

Trên vai mang một đãy

Bụng chứa một hầu bao

Chứa những gì khó chứa

Xưa nay mấy ai, nào !

Chỉ làm mà không nói

Tay phất phất cười khì

Đến khi biến mất đi

Ta chính là Từ Thị

Nam Mô Di Lặc Thế Tôn

Chúng sanh tha thiết mõi mòn

Bởi thời pháp nhược ma cường

Xin Ngài ứng hiện pháp thân

Nam Mô Di Lặc Hạ Sanh

Mười phương một dạ chí thành

Long Hoa trông chờ mở Hội

Xin Ngài cứu độ quần sanh

Nam Mô Long Hoa Hải Hội

Nam Mô Long Hoa Hải Hội

Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật

Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 576)

 

Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề

                    Tháng 8-2006

 

Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề

Ban ân thí đức chan hòa thanh lương

Chúng sanh khổ ải trăm đường

Lại thời mạt pháp nhiểu nhương ngập tràn

Nam Mô Phật Mẫu ai lân

Cứu nhân độ thế dương trần lầm than

Tai ương trầm thống vô vàn

Chìm muôn tội lỗi xa ngàn hiền lương

Nam Mô Phật Mẫu xót thương

Cứu người tánh thiện cứu phường tà ma

Diêm phù kham nhẫn ta bà

Chúng sanh quên mất căn nhà Như Lai

Thiện với ác tuy hai

Nhưng cả hai là một

Lìa hai bờ xấu tốt

Một với một không hai

Đâu bồ đề, đâu phiền não

Đâu bờ giác, đâu bến mê

Một khi đã quay về

Tất cả đều quy nhất

Nam Mô Phật Mẫu bản hoài

Chúng sanh nhớ Mẹ,

như sông Dài nhớ sông Thương

Đi xa, quên dấu quên đường

Đi về, lại nhớ cố hương mà về

Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề

Nam Mô Phật Mẫu Chuẩn Đề, Nam Mô.

 

(trang 577)

 

Xưng Tán Đức Quán Thế Âm

      Tháng 8-2006

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Từ nhãn thị chúng sanh

Mắt thương nhìn cuộc đời

Ngàn tay ngàn mắt, chiếu diệu nơi nơi

Đại bi đại nguyện, cứu khổ cho đời

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Lắng tai nghe, tiếng cứu khổ tầm thinh

Lắng tai nghe, tiếng nghiệt ngã điêu linh

Của trần gian, của vạn loại, của nhân sinh

Cứu độ chúng con, muôn vẻ muôn hình

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Mẹ Hiền, trang trải đức tình thương

Chúng sanh khổ nạn khắp trăm đường

Hỷ nộ dục lạc ai ái ố

Cam lộ bình thùy, nước cành dương

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Xin Ngài thùy từ cứu chúng con

Trần lao nghiệp cảnh khổ không lường

Nước mắt còn nhiều hơn nước biển

Nguyện Đức Từ Bi chứng lòng con

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 578)

 

Xưng tán Ngài Đại Thế Chí

                   Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Đại Thế Chí

Tâm như tuệ mới là tâm như ý

Tánh như tuệ mới là tánh Như Lai

Hạnh nguyện châu toàn chân thiện mỹ

Phàm, Thánh đừng quên những lời này

Nam Mô Bồ Tát Đại Thế Chí

Ngài đang cùng Bồ Tát Quán Thế Âm

Vì Từ Phụ Di Đà

Ứng hóa vô số thân

Châu du khắp mười phương

Cứu chúng sanh không lường

Chúng sanh, bởi vì đâu thống khổ

Bởi do vì thiếu đuốc tuệ quang minh

Nhân gian, bởi vì không tàm quý

Nên chất chồng thảm não điêu linh

Nói và làm mà trước, không suy nghĩ

Thì hậu quả sẽ biết đâu mà lường

Khi đã vắt cạn nguồn cơn của ý

Thiếu từ bi trí tuệ, vẫn đau thương

Nam Mô Đức Đại Thế

Chúng sanh từ nay, nhớ ơn Ngài

Bất luận việc gì, phải tính một hai

Ly đã sai, dặm ngàn còn phi mã

Chúng sanh từ nay, noi gương Ngài

Trên đường về pháp tánh Như Lai

Trên đường về pháp tánh Như Lai

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 579)

 

Xưng tán Bồ Tát Văn Thù

                Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Văn Thù

Trí tuệ, sanh ra Chư Phật ba đời

Trí tuệ, phá tà hiển chánh thời thời

Nên trí tuệ, chính là kim cương trí

Còn đâu là bến mê

Nơi nào không bờ giác

Nam Mô Bồ Tát Văn Thù

Bởi chúng sanh mờ tối âm u

Chứ phải đâu Hiền Giả Quá Ngu

Tránh làm sao trầm luân thống khổ

Bởi chúng sanh tự nhốt ngục tù

Không dừng chân, thiếu phước, vụng tu

Thì ba cõi là căn nhà lửa

Địa ngục không chỗ chứa

Đường Thánh chẳng chịu về

Chần chừ rồi lần lữa

Nên tràn ngập sông mê

Hỡi chúng sanh, tỉnh thức

Đừng có mãi nhiều lời

Đêm tàn canh, thao thức

Đừng có mãi lơi bơi

Nương nhờ Bồ Tát Văn Thù

Thanh gươm trí tuệ tuyệt vời

Cắt đứt muôn ngàn hư dối

Một khi đã quyết

xa lìa ba cõi

Chơn thường, chơn lạc,

ngã tịnh là đây

Nam Mô Văn Thù Sư Lợi Vương Bồ Tát

Nam Mô Văn Thù Sư Lợi Vương Bồ Tát

Ma ha tát

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 580)

 

      Xưng Tán Bồ Tát Phổ Hiền

           Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Phổ Hiền Vương

Một, nguyền đảnh lễ Chư Phật

Hai, nguyền xưng tán Như Lai

Ba, nguyền rộng khắp cúng dường

Bốn, nguyền sám hối nghiệp chướng

Nam Mô Bồ Tát Phổ Hiền Vương

Năm, nguyền tùy hỷ công đức

Sáu, nguyền thỉnh chuyển pháp luân

Bảy, nguyền thỉnh Phật trụ thế

Tám, nguyền thường tùy Phật học

Nam Mô Bồ Tát Phổ Hiền Vương

Chín, nguyền hằng thuận chúng sanh

Mười, nguyền khắp đều hồi hướng

Mười phương thế giới vô lượng

Chúng sanh Tứ Thánh đồng về

Không còn bờ Giác bến mê

Tất cả, đồng chơn, nhất thể

Không còn lậu, thô, vi, tế

Như như, hằng viễn, như như

Nam Mô Bồ Tát Phổ Hiền Vương

Nam Mô Bồ Tát Phổ Hiền Vương

  . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 581)

 

Noi gương Đức Mục Kiền Liên

             Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Mục Kiền Liên

Sáng soi con đường hiếu hạnh

Đáp đền công đức Mẹ Cha

Cũng vì con cháu oan gia

Đọa đày, lầm than, thống khổ

Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên

Thập đại, thần thông đệ nhứt

Sau khi tu hành chứng đắc

Dõi soi, tìm kiếm Mẹ già

Không ngờ A Tỳ địa ngục

Thanh Đề đền tội can qua

Mẹ ơi Mẹ ơi ! Mẹ ơi Mẹ ơi !

Cơm đà đã biến thành than

Lòng con đau xót vô vàn

Hầm chông, còn thêm chảo lửa

Ruột cào, tim thắt, nát tan

Vội về bạch Phật Như Lai

Mẹ con thống khổ tuyền đài

Xin Ngài tầm phương giải cứu

Phật rằng, Pháp Hội Vu Lan

Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên

Chúng con, nhất nhất noi gương

Đền ơn dưỡng dục song đường

Núi cao, sông sâu, biển cả

Công Cha nghĩa Mẹ, tình thương

Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên

Chúng con, lớp lớp hàng hàng

Thành tâm thiết lễ đàn tràng

Nguyện Phật mười phương minh chứng

Cúng dường Pháp Hội Vu Lan

Cúng dường Pháp Hội Vu Lan

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 582)

 

Xứng tán Bồ Tát Địa Tạng

     Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Địa Tạng Vương

“U Minh Giáo chủ Bổn tôn

Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật

Chúng sanh độ tận, phương chứng Bồ Đề”

Tu Di vời vợi, còn nhỏ sơn khê

Nam Mô Bồ Tát Địa Tạng Vương

Vì thương chúng sanh, phát đại bi tâm

Vì cứu chúng sanh, phát đại bi nguyện

Màn đêm chợt tắt, sáng hơn trăng rằm

Ngọn lửa đại hùng, tuyết lở, băng tan

Kính lạy Bồ Tát Địa Tạng Vương

Chúng con phủ phục kính ơn Ngài

Địa ngục chín tầng, xin tiếp tay

Trần lao nghiệp cảnh, xin lìa dứt

Nào dám dễ duôi, phụ ơn Ngài

Kính lạy Bồ Tát Địa Tạng Vương

Biển khổ luân hồi sóng đại dương

Bến mê, bờ giác, đã tỏ tường

Tam đồ, bát nạn, câu ly khổ

Thế thế hoằng truyền Địa Tạng Vương

Nam Mô Bồ Tát Địa Tạng Vương

Nam Mô Bồ Tát Địa Tạng Vương

Nam Mô Bồ Tát Địa Tạng Vương

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

(trang 583)

 

Xưng tán Bồ Tát Hộ Pháp

                Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Hộ Pháp

Chúng con phước mỏng tội dày

Không sanh vào thời Đức Phật

Khổ đau, nghiệp chướng, đọa đày

Chất chồng bi lụy đắng cay

Kính lạy Bồ Tát Hộ Pháp

Trong thời mạt pháp nhiểu nhương

Trong thời pháp nhược ma cường

Đạo đức suy vi ma chướng

Chánh tà hỗn tạp mà thương

Kính lạy Bồ Tát Hộ Pháp

Thùy từ bảo vệ thiền môn

Thế đạo nhân tâm điên đảo

Quỷ ma bức bách kinh hồn

Chúng sanh sơ cơ ngơ ngác

Cao tăng thạc đức hao mòn

Kính lạy Bồ Tát Hộ Pháp

Thùy từ chấn tích trùng quang

Phá tà hiển chánh đường đường

Thiện ác một lòng qui nhiếp

Trước tòa Điều Ngự Pháp Vương

Cho ánh đạo huy hoàng

Cho nhân thế hòa vang

Cho ánh đạo huy hoàng

Cho phạm vũ trang nghiêm.

 

(trang 584)

 

Xưng tán Bồ Tát Giám Trai

                   Tháng 8-2006

 

Nam Mô Bồ Tát Giám Trai

Gia trì đại chúng không ai não phiền

Đẹp thay chiếc áo phước điền

Một trăm mảnh vá nối liền đẹp thay

Nam Mô Bồ Tát Giám Trai

Đại chúng hòa hợp lòng Ngài thảnh thơi

Đạo mầu là đạo cứu đời

Cứu cho tứ chúng thời thời hỷ hoan

Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn

Trăng tròn mười sáu trăng tròn đẹp không

Nam Mô Bồ Tát Giám Trai

Nhìn trông nước chảy về sông

Sông đi ra biển, biển trông về nguồn

Trầm hùng tiếng mõ lời chuông

Chan hòa đại chúng tròn vuông vuông tròn

Đá vàng đem thử sắt son

Trang nghiêm thanh tịnh đẹp hơn đá vàng

Cũng nhờ Bồ Tát Giám Trai

Thiền gia sứ giả xin Ngài chứng tri

Nam Mô Bồ Tát Giám Trai

Nam Mô Bồ Tát Giám Trai.

 

(trang 585)

 

(Lưu ý : Hai bài Phật Giáo Việt Nam Ca, và Phật Giáo Việt Nam Sử Ca,

Có đề số (1), số (2), là hoán chuyển ra hai cách, để tùy anh em Nhạc sĩ chọn theo phương cách nào, cho giai điệu nào, nhưng phải là giai điệu hùng ca, mạnh mẽ, tự hào, ca ngợi).

 

 Phật Giáo Việt Nam Ca (1)

                              Tháng 9-2006

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Hòa cùng dân tộc, qua bao thời kỳ vinh nhục thịnh suy

Hòa cùng quê hương, qua bao thời gian thăng trầm nguy biến

Chuyển hóa đời đời, trí tuệ, từ bi.

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Từ Bắc Nam Trung, cho đến mọi miền

Xây dựng tin yêu, chan hòa sức sống

Lịch sử theo dòng, nhuận thắm hồn thiêng

 

Việt Nam-Phật Giáo. Phật Giáo-ViệtNam

Bắc Nam Trung cùng. Ca hát vang vang

Quê hương-Phật Giáo. Phật Giáo-quê hương

Trên khắp nẻo đường. Xây dựng tình thương

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Tùy duyên bất biến, không một đổi thay

Như gió ngàn bay, như sữa với nước

Như tiếng chuông ngân, vang vọng tháng ngày

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Từ thuở du truyền, cho đến hôm nay

Kế thế truyền lưu đến tận ngàn sau

Gieo rắt muôn phương nhuận thắm đạo vàng. 

 

(Trang 586)

 

Phật Giáo Việt Nam Sử Ca (1)

                              Tháng 9-2006

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm lịch sử

Từ thuở sơ thời, thế kỷ thứ hai thứ ba

Khương Tăng Hội, Chi Cương Lương, Mâu Bác cao tăng

Thứ sáu kỷ nguyên, Tỳ Ni Đa Lưu Chi sơ tổ

Kế thế hoằng dương, Vô Ngôn Thông, Thảo Đường

Bước vào đời Trần, Tuệ Trung Thượng Sĩ

Thuần túy Việt Nam, Yên Tử Trúc Lâm

Thời đại vàng son, Đinh Lê Lý Trần

Thừa tiếp Trong-Ngoài, đến tận hôm nay

Lâm Tế, Minh Hải, Nguyên Thiều, Liễu Quán

Khắp Bắc Trung Nam, đều Tôn-Tử từ đây

Dù Nam-Bắc truyền, Đại thừa-Nguyên thủy

Dù hệ Khất Sĩ, Thiền-Tịnh tương dung

Chung cùng mẫu số, Phật Giáo Việt Nam

Phật Giáo Việt Nam, muôn năm

Phật Giáo Việt Nam, huy hoàng

Phật Giáo Việt Nam, đời đời

Phật Giáo Việt Nam, thiêng liêng.

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, muôn năm

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, huy hoàng

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, đời đời

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, thiêng liêng.

 

***587***

 

               Phật Giáo Việt Nam Ca (2)

                                        Tháng 9-2006

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Hòa cùng dân tộc, qua bao thời kỳ vinh nhục thịnh suy

Hòa cùng quê hương, qua bao thời gian thăng trầm nguy biến

Chuyển hóa đời đời, trí tuệ, từ bi.

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm trên nước non này

Từ Bắc Nam Trung, cho đến mọi miền

Xây dựng tin yêu, chan hòa sức sống

Lịch sử theo dòng, nhuận thắm hồn thiêng

 

Dù Nam-Bắc truyền, Đại thừa-Nguyên thủy

Dù hệ Khất Sĩ, Thiền-Tịnh tương dung

Chuyển xe Tam Thừa, hoằng dương chánh pháp

Quy nhất Phật thừa, một mẫu số chung

 

 

Việt Nam-Phật Giáo. Phật Giáo-ViệtNam

Bắc Nam Trung cùng. Ca hát vang vang

Quê hương-Phật Giáo. Phật Giáo-quê hương

Trên khắp nẻo đường. Xây dựng tình thương

 

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, muôn năm

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, huy hoàng

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, đời đời

Phật Giáo Việt Nam, Phật Giáo Việt Nam, thiêng liêng.

 

***586***

 

Phật Giáo Việt Nam Sử Ca (2)

                                Tháng 9-2006

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm lịch sử

Từ thuở sơ thời thế kỷ thứ hai thứ ba

Khương Tăng Hội, Chi Cương Lương, cùng Mâu Bác Cao Tăng

Thứ sáu kỷ nguyên, Tỳ Ni Đa Lưu Chi sơ tổ

Thừa tiếp hoằng dương, Vô Ngôn Thông, Thảo Đường.

 

Phật Giáo Việt Nam, thời đại vàng son, Đinh Lê Lý Trần

Khuông Việt, Vạn Hạnh, Tuệ Trung, Giác Hoàng Yên Tử

Một thuở Trong-Ngoài, cho đến hôm nay

Lâm Tế, Minh Hải, Nguyên Thiều, Liễu Quán

Khắp Bắc Trung Nam, đều Tôn-Tử từ đây

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm kế thế

Tùy duyên bất biến, không một đổi thay

Như gió ngàn bay, như sữa với nước

Như tiếng chuông ngân, vang vọng tháng ngày

 

Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm rạng rỡ

Từ thuở du truyền, cho đến hôm nay

Kế thế truyền lưu đến tận ngàn sau

Gieo rắc muôn phương nhuận thắm đạo vàng

 

Phật Giáo Việt Nam, thiêng liêng

Phật Giáo Việt Nam, huy hoàng

Phật Giáo Việt Nam, đời đời

Phật Giáo Việt Nam, muôn năm.

 

****587*****

 

 

Xưng tán 10 Đệ Tử Lớn của Đức Phật

 

01.     Xưng tán Tôn giả Ma Ha Ca Diếp

02.     Xưng tán Tôn giả Xá Lợi Phất

03.     Xưng tán Tôn giả Mục Kiền Liên

04.     Xưng tán Tôn giả Ca Chiên Diên

05.     Xưng tán Tôn giả A Nan Đà

06.     Xưng tán Tôn giả A Na Luật

07.     Xưng tán Tôn giả La Hầu La

08.     Xưng tán Tôn giả Tu Bồ Đề

09.     Xưng tán Tôn giả Phú Lâu Na

10.     Xưng tán Tôn giả Ưu Ba Ly

(10 b ài n ày l à t ừ trang 588 đ ến 597)

 

************

 

Xưng tán Tôn Giả Ma Ha Ca Diếp

                   (Đầu đà đệ nhất)

                              Tháng 9-2006

 

Tôn giả Đản Sanh dưới cội cây Tất Bát La

Thôn làng Sa La, cách thành Vương Xá không xa

Thuở ấu thơ, không ưa thích trần cấu chốn ta bà

Thành gia thất, mười hai năm, thanh cao hơn thủ ước

 

Trong hàng Thánh Chúng, hạnh đầu đà đệ nhất

Y bố, áo gai, dầm mưa nắng, ngủ gió sương

Đức thâm sâu, tín kiên cố, nguyện không lường

Đức Bổn Sư chia nửa tòa, Niêm Hoa Vi Tiếu

 

Khi Từ Phụ niết bàn, nhận nối truyền y bát

Ba tháng sau, chủ trì Kết tập tam tạng, tại động Tất Ba

Ba mươi năm, gìn pháp bảo, giữ pháp quy, của Đấng Phật Đà

Hơn trăm tuổi, trao A Nan, dặn dò phó chúc

 

Dùng thần lực, ẩn nhục thân, tại núi Kê Túc

Chờ Di Lặc ra đời, truyền trao lại pháp âm

Trăng sáng soi, Trăng sáng soi

Lay bóng nguyệt, tỏa trăng rằm

Kim cang thạch, kim cang thạch

Kính lạy Ngài, Ma ha Tôn Giả

 

Trăng sáng soi, Trăng sáng soi

Lay bóng nguyệt, tỏa trăng rằm

Ca Diếp trụ, Ca Diếp trụ

Kính lạy Ngài, Ma ha Tôn Giả.

 

Xưng tán Tôn Giả Xá Lợi Phất

                (Trí tuệ đệ nhất)

                          Tháng 9-2006

 

Kính lạy Tôn Giả Xá Lợi Phất

Đản Sanh tại Ma Kiệt Đà, Nam Ấn

Mẹ thông minh, Cha nổi tiếng luận sư

Nên lớn lên, vừa mới tám tuổi thơ

Cả vương quốc thần dân, hàng thức giả đều thương kính

 

Hai mươi tuổi nguyện theo Đường Tứ Thánh

Đến Trúc Lâm làm đệ tử Phật Đà

Được tôn xưng đệ nhất trí tuệ tinh ba

Và là người thứ nhất, hóa duyên về phương Bắc

 

Xây tinh xá Kỳ Hoàn, vườn Kỳ Thọ Cô Độc

Lục quần Tỳ kheo, ngoại đạo kiêng oai

Đề Bà Đạt Đa kinh đảm phục dài

Vì là bậc Thượng Thủ, xưa nay niết bàn trước Phật

 

Tám mươi tuổi, về quê xưa, thăm Mẹ già, thân định xuất

Trà tỳ xong, Quân Đầu mang Linh cốt, dâng Thế Tôn

Ngài cầm trên tay mân mê, dạy bảo đại chúng tỏ tường

Tất cả không cầm lòng, chắp tay gieo năm vóc

 

Kính lạy tôn giả Xá Lợi Phất

Kính lạy tôn giả Xá Lợi Phất

Ngài tấn nhập rồi, Đức Từ Phụ ba tháng sau

An bang vào cõi nhiệm mầu !

An bang vào cõi nhiệm mầu !

 

Xưng tán Tôn Giả Mục Kiền Liên

              (Thần thông đệ nhất)

                          Tháng 9-2006

 

Kính lạy Tôn Giả Mục Kiền Liên 

Ngài và Ngài Xá Lợi là hai vị đầu tiên

Phò hai bên tả hữu mỗi bước đi Từ Phụ

Trừ những khi lên đường hoằng giáo hóa duyên

 

Chính hai Ngài là bạn tuyệt thế thâm giao từ trước

Khi xuất gia là những bậc thượng thủ đứng đầu

Một Trí Tuệ, một Thần Thông, vô ngại, nhiệm mầu

Cùng gánh vác, cùng tuyên dương chánh pháp

 

Biến hóa vô biên vô cùng trong tích tắc

Trên thì lên đến cõi Phật Tự Tại Vương

Dưới thì thông đến địa ngục A Tỳ

Cảm hóa thế nhân, nhiếp phục tà ma, ác quỷ

 

Nhưng nghiệt ngã chánh tà, hai con đường đố kỵ

Xác thân Ngài đành tan nát banh thây

Dùng thần thông, có thể thoát phen này

Vì duyên nghiệp, có thân thì phải trả

 

Chữ vô thường, thế thôi, có chi lạ

Chữ chơn thường mới chơn đế thường chơn

Ngài vong thân vì chánh pháp hoằng dương

Tranh bất tuyệt, kính lạy Ngài Mục Liên Tôn Giả.

 

Xưng tán Tôn Giả Ca Chiên Diên

               (Nghị luận đệ nhất)

                          Tháng 9-2006

 

Kính lạy Tôn Giả Ca Chiên Diên

Sanh tại nước A Bàn Đề, Nam Ấn

Vốn là con một cự phách quốc sư

Lại học với cậu ruột, A Tư Đà đạo sĩ

 

Vừa biện luận tinh thông, vừa siêu quần cái thế

Lại đọc thông cả từ ngữ Phạm Thiên

Chuyện thế gian, xứng làm Thầy mọi miền

Chuyện xuất thế, thì ngậm tăm bí lối

 

Nhớ Cửu Phụ lúc sinh thời dạy bảo

Đành bấm lòng đến Lộc Uyển một phen

Nghĩa huyền vi, tánh chơn đế vén rèm

Tâm khẩu phục, cúi sát mình, xin làm đệ tử

 

Nghị luận được tôn đệ nhất

Biện tài tuyệt thế quần anh 

Thanh cao mây trắng trời xanh

Nhiều tầng lớp nhân gian, kéo về quy y đầu Phật

 

“Tu mà không học, chỉ là tu mù

Học mà không tu, chính là đãy sách”

Tri kiến Phật Như Lai, chỉ khơi dòng chuyển mạch

Xin noi gương hành trạng Ca Chiên Diên !

 

Xưng tán Tôn Giả A Nan Đà

                (Đa văn đệ nhất)

                        Tháng 9-2006

 

Kính lạy Tôn Giả A Nan Đà

Vốn là hàng hoàng tộc, mang dòng họ Thích Ca

Khi Đức Phật về thăm cung thành Tịnh Phạn Tỳ La

Ngài cùng nhiều vương tử đồng ấu xin xuất gia

Hai mươi bảy năm trường, báo Phật ân làm thị giả

 

Mưa pháp rót vào tâm như biển cả

Nên được tôn Đệ nhất Đa Văn

Thương Kiều Đàm, thương nữ nhi đa nghiệp nặng hoằng

Xin Đấng Từ Bi ban cà sa hoại sắc

 

Dùng nhân duyên Ma Đăng Già giây khắc

Kinh điều tâm uyên áo Thủ lăng nghiêm

Khi Như Lai nhập tịch tịnh hằng nhiên

Ngài phó hội Kết Tập, trùng tuyên kinh tạng

 

Khi Ca Diếp trăm tuổi hạc cất cánh

Ngài tám mươi, nhận phó pháp Nhị Tổ truyền lưu

Bốn mươi năm sau, trao lại Thương Na Hòa Tu

Ngài lướt sóng sông Hằng, đà một trăm hai mươi tuổi

 

Kinh tạng như rừng, bạt ngàn vời vợi

Và còn bao thâm ân, như núi như non

Xin nhớ ơn công đức thênh thang !

Xin ngưỡng thờ Thánh Giả A Nan !

 

Xưng tán Tôn Giả A Na Luật

        (Thiên nhãn đệ nhất)

                     Tháng 9-2006

 

Kính lạy A Nậu Lâu Đà

Hay A Na Luật cũng là một thôi

Thanh xuân trả lại cuộc đời

Giàu sang trả lại cho người trần gian

Đường tu quyết chí lên đàng

Tay bưng bình bát, tay lần kim cương

Thùy miên bỗng đến vô chừng

Một phen bị quở, ngàn lần không lay

Thức cho trắng giã đêm ngày

Không ngờ đôi mắt từ đây mù lòa

Miếng ăn, cũng phải cậy nhờ

Manh y, vải vá, ố ồ, Phật khâu

Chuyên tâm đạt lý nhiệm mầu

Thiên Nhãn bậc nhất, gồm thâu mắt thần

Dứt bỏ đôi mắt trần

Đạt được đôi mắt Thánh

Trong, rạng ngời chân tánh

Ngoài, sáng rỡ huyền vi

Một tu, bất khả tư nghì

Một tu, bất khả lượng suy

Ai tu, nguời đó chứng

Đừng có nói năng chi

Rong thuyền chở đạo từ bi

Du thuyền đây đó chở người lại qua

Kính thương A Nậu Lâu Đà

Sáng soi tứ chúng vào nhà Như Lai

Mù ơi ! Có một không hai !!!  

 

Xưng tán Tôn Giả La Hầu La

            (Mật hạnh đệ nhất)

                        Tháng 9-2006

 

Kính lạy Tôn Giả La Hầu La

Mới sinh ra đã phải sống xa Cha

Lên mười tuổi, rời vòng tay của Mẹ

Đi xuất gia, gặp phụ thân không dám gọi là Cha

Mà cúi lạy, Nam Mô Bổn Sư Phật Đà

Là sa di đầu tiên, là sa di nhỏ nhất

Được mến thương cũng nhất,

Bị thiệt thòi cũng nhất

Mà không dám kêu ca

Từ ngủ, nghỉ, uống, ăn

Mới có phép lục hòa

Giữ tế hạnh tu hành

Nên Mật Hạnh nhất đa

 

Không những thế, mà phát nguyện làm con ba đời Chư Phật

Không những thế, mà phát nguyện khắc chế tự kỷ, lợi tha

Không vị thân, không vị sơ, và mọi trần cấu ta bà

Thầm tịch diệt trước phụ thân, hiền mẫu

 

La Hầu La, một cung đàn không tấu

Ánh sen vàng bất tận bản trường ca

Ngân ngân vang chấn động khắp hằng sa

Mật, mật hạnh, La Hầu La Tôn Giả !

 

Xưng tán Tôn Giả Tu Bồ Đề

     (Giải không đệ nhất)

                    Tháng 9-2006

 

Kính lạy Ngài Tu Bồ Đề

Tánh Không là cái chỗ về Tánh Không

Sanh ra, vật chất trống trơn

Ba ngày có lại, hết hồn bà con

Đã không, thì nói chi còn

Chỉ còn manh áo, lon ton về nhà

Lẻn đi nhìn Phật xa xa

Lần mò thưa gởi Phật Đà xin tu

Giải Không, không cả thiên thu

Không trong thật tánh, thiên thu hằng còn

Kìa trông hạt cải càn khôn

Hai đầu quảy gánh, lông hồng nhẹ tưng

Mười phương Chư Phật vui mừng

Pháp mầu hiểu thế, tuyên xưng vô cùng

Đưa tay kéo lại thỉ-chung

Không còn chỗ trống, côn trùng chui qua

Sá chi một cõi Ta Bà

Hằng sa thế giới không là gang tay

Gang tay cũng chẳng mảy may

Một chùy vụn vỡ mặt mày, ố ô !!!

 

Xưng tán Tôn Giả Phú Lâu Na

        (Thuyết pháp đệ nhất)

                        Tháng 9-2006

 

Kính lạy Ngài Phú Lâu Na

Thuyết Pháp đệ nhất, gần xa nức lòng

Danh truyền đi khắp núi sông

Đức truyền đi khắp nhân gian đón chờ

Thượng căn cho đến sơ cơ

Sang hèn lớn nhỏ đều nhờ từ ân

Pháp vân, pháp vũ vô ngần

Trên, xuyên cùng thẳm, dưới, lần biển sâu

“Nơi nào cần, chúng tôi đến

Nơi nào gọi, chúng tôi đi

Không quản gian nguy

Không màng khó nhọc”

Cho dù nơi xa xôi

Cho dù nơi heo hút

Vượt ghềnh băng thác

Vượt núi băng đèo

Đâu không là cố hương

Quyết hoằng dương chánh pháp

Trong, khiêm từ đối đáp

Ngoài, thiện xảo tinh ba

Thân sơ, thuận nghịch, gần xa

Vân du hóa độ về nhà Như Lai

Thời gian gõ nhịp miệt mài

Không gian trổi khúc trang đài pháp vương

Ngàn xưa, còn đó nhớ thương

Ngàn sau, còn đó tấm gương tuyệt vời

Lâu Na-Từ Tử muôn đời !

 

Xưng tán Tôn Giả Ưu Ba Ly

          (Trì giới đệ nhất)

                     Tháng 9-2006

 

Kính lạy Ngài Ưu Ba Ly

Ba Ly thử mấy cu ly mà nhờ

Thấp hèn, thiên hạ thờ ơ

Thế nhân biếm nhẽ dân khờ cu ly

Quyết tu, chứng đắc tức thì

Trì Giới Đệ Nhất, một ly không lờn

Giới là Thầy của Chánh Chơn

Giới là tánh thể, chẳng sờn chẳng thuyên

Muốn đi tột đỉnh diễm huyền

Giới là duy nhất con thuyền bước qua

Cầu mong đến cửa Phật Đà

Oai nghi, tế hạnh thiết tha giữ gìn

Nếu không, xa đến muôn nghìn

Nếu không, đáy biển mà nhìn chân mây

Chư Phật cũng chứng từ đây

Phàm phu tục tữ đừng bày dễ duôi

Trùng tuyên Luật Tạng ngược xuôi

Một mươi vanh vách, mười mươi rõ ràng

Ưu Ba Ly ánh trăng ngàn

Rừng hương thơm ngát, ưu đàm Ba Ly.

 

*****597*****

 

Biết sống bình an

                   Tháng 9-2006

 

Bồng bềnh muôn hướng mây bay

Phất phơ muôn hướng gió xoay đủ chiều

Hết sáng thì lại đến chiều

Hết ngày thì lại xìu xìu về đêm

Nhật lặn, đẩy bóng nguyệt lên

Trăng tàn đẩy nhẹ vừng đông ửng hồng

Núi nghiêng nga ngả ven rừng

Rừng hiu hiu gió lưng chừng đầu non

Giọt mưa nhỏ kéo về sông

Lăn tăn sóng nước để bồng ra khơi

Giọt sương ươn ướt lá cây

Nắng tan biến dạng phủ đầy trời mây

Có đông thì mới có tây

Có nam gọi bắc, lẽ nầy tự nhiên

Quẳng đi cái nghiệt đảo điên

Não phiền biến mất, bình yên hiện về

Quẳng đi cái nghiệt ê chề

Khổ đau nhường chỗ bốn bề an vui

Vành khô đã gắn môi cười

Đừng bi lụy nhé, hỡi người thế nhân ! 

 

*****598*****

 

Đóa hồng mỉm nụ trầm kha

                    Tháng 9-2006

 

Thử cho biết mặt cuộc đời

Thử cho biết mặt đã đời truân chuyên

Đưa tay búng nét hão huyền

Chim bay dưới nước, cá chuyền trên non

Mai sau, chi nữa mất còn

Tâm can trui giũa sắt son mấy màu

Dù cho cửa sổ vó câu

Tang bồng phỉ chí con tàu trần gian

Dấu tình còn đó mênh mang

Dù cho gai góc dọc ngang nẻo đường

Nỗi niềm còn đó vương vương

Dù cho be bít đo lường lượng phân

Ai đem mây rải phù vân

Ai đem bụi rải phong trần nhân gian

Ai đem trăng vắt trên ngàn

Ai đem gió thổi lan man đất trời

Rì rào sóng vỗ trùng khơi

Bọt bèo xô đẩy nổi trôi phập phồng

Buốt căm, thử mấy mùa đông

Cứng khô, thử mấy hạ nồng chói chan

Đẹp tươi, thử mấy mùa xuân

Rụng rơi, thử mấy lá vàng sang thu

Ô hay, cát bụi mịt mờ

Đóa hồng mỉm nụ trên bờ trầm kha !

 

*****599*****

 

  Đâu phải là gỗ đá !

                    Tháng 9-2006

 

Sỏi đá gồ ghề trên vạn nẻo

Chông gai lởm chởm khắp đường đi

Sự đời phải thế, có chi

Cuộc đời phải thế, nghĩa gì thế nhân

Đã sinh vào kiếp phong trần

Sống sao cho phải lựa lần mà đi

 

Có những lúc đứng trên đầu sóng gió

Có những khi chìm nghỉm tựa giá băng

Có những khi vằng vặc tựa vầng trăng

Nhưng có lúc bẽ bàng như sao lạc

 

Khi vui, ngân lên tiếng hát

Khi mừng, vang vọng lời ca

Khi buồn, dáng điệu đưa ma

Khi đau, sầu bi vây bủa

 

Nhân thế, là bản trường ca muôn thuở

Nhân gian, là bản trường tấu muôn đời

Những đãi bôi như sóng vỗ trùng khơi

Những thế thái như bốn chiều lộng gió

 

Nếu trong mắt, gắn ngọn đèn soi tỏ

Nếu trong tâm, gắn ánh hỏa châu pha

Biết vị kỷ thì phải biết vị tha

Bởi con người có thức tình, đâu phải là gỗ đá !

 

*****600*****

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập