Trang chủ Văn học Thơ Hai Chuyến Bay Định Mệnh

Hai Chuyến Bay Định Mệnh

Đã đọc: 1292           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Hai Chuyến Bay Định Mệnh
 
Hai chuyến bay định mệnh
MH370 xuất phát từ Mã Lai đi Bắc Kinh
Vào khuya Thứ Bảy vút lưng trời lồng lộng thinh thinh
Chưa đi vào không phận Việt Nam thì quay đầu biến mất
MH17 khởi hành từ Hòa Lan tới Mã Lai
Vào Thứ Năm tay chào tay vẫy thân quen
Vun vút lao lên đến Miền Đông nước Ukraine
Thì gãy cánh, nhủi xuống, nổ tung, bốc cháy
Hai chuyến bay định mệnh
MH370, ngày 8 tháng 3 năm 2014
MH17 thì ngày 17 tháng 7 năm 2014
Hai chuyến bay cách nhau hơn bốn tháng
Hay nói rõ hơn là một trăm hai mươi chín ngày
Khủng khiếp, kinh hoàng, nghiệt ngã, thương thay
Cả nhân loại trên trái đất đều bàng hoàng rúng động
Một chiếc thì nghi lao xuống Ấn Độ Dương
Mang theo 239 con người biến mất, biệt tăm, bí ẩn
Một chiếc thì bốc cháy, tan tành, tung tóe Đông Âu
298 thân mạng cháy đen, vỡ toát, vung vãi, khổ sầu
Hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn thân nhân khô nước mắt
Sáu tỷ người trên quả địa cầu cũng chùn lòng quặn thắt
Cơ cơ, cảm cảm, cầu nguyện, xót thương
Hương hương, khói khói, quyền quyện vương vương
Hoa hoa, quả quả, dâng dâng vĩnh biệt
Hai chuyến bay định mệnh
239 cộng với 298 thảm thiết
537 thân mạng con người, một số phận chung
Một lần đi là đi mãi vô cùng
Đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại
Đi không kịp ngáp kinh hoàng hớt hãi
Đi không kịp kêu tiếng cuối cuộc đời
Đi với muôn trùng chót đỉnh chơi vơi
Đi với vô thinh tạ từ cõi sống
Hai chuyến bay định mệnh
537 con người đa quốc đa phương đa chủng
Đủ mọi giới mọi thành phần nam nữ trẻ già
Sống có nhà mà chết không bãi tha ma
Còn hơn cát bụi trả về cho cát bụi
Hai chuyến bay định mệnh
537 con người khác màu da tiếng nói
Nhưng cùng chung cái chết tức khắc tức thì
Hỏi cõi nào là cái cõi âm ty
Sao lạnh lùng, sao kinh hồn quá thế
Thế thường của nhân sinh
Muốn sống cũng khó, mà muốn chết đâu có dễ
Thân mạng con người, đâu phải cỏ rác hay sao
Vậy mà xảy ra, tái diễn, vô cơ, vô cảm tơ hào
Người chết đã an bài
Người sống vĩnh viễn không thể bài an để sống
Hỡi thế lực nào đã cuồng ngông loạn vọng
Hỡi thành phần nào đã manh động nhúng tay
Hận thù ư, khủng bố ư, quá thay
Trời đày còn để chân mây
Đất đày còn để tháng ngày tiêu sơ
Người đày nghiệt ngã xác xơ
Vô tâm vô cảm trơ trơ lạnh lùng
Trời đày xoáy điểm khoanh vùng
Đất đày chìm nổi lao lung lở bồi
Người đày tàn bạo lên ngôi
Tanh tanh máu lạnh hôi hôi máu hồng
Trời đày còn để thinh không
Đất đày còn để vũng nông vũng còi
Người đày quá quắt ôi thôi
Tráo qua đổ lại đãi bôi não lòng
Hai chuyến bay định mệnh
537 mạng con người
Khi đi, giã biệt, nói nói, cười cười
Không về, không tới, không rày, không mai
Mã Lai thương quá Mã Lai
Cả hai cánh sắt một bay không về
Mã Lai ve réo đêm hè
Mong sao qua khỏi cơn mê cuối mùa
Hai cơn nghiệt ngã gió lùa
Đừng thêm cay nghiệt hơn thua tao phùng
Đã trong nhân thế nhau cùng
Thương nhau sự sống trao chung nụ cười
Đã mang kiếp sống con người
Đừng thua dã thú hết lời bảo khuyên
Hôm nay sáng tối buông rèm
Ngày mai lịch sử lên đèn ô danh.
 
Viết thương 2 chuyến bay MH370, MH17 của Mã Lai.
Khuya Chủ Nhật 20-7-2014
TNT Mặc Giang

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập