Trang chủ Văn học Thơ Chùm thơ của Thích Minh Lễ

Chùm thơ của Thích Minh Lễ

Đã đọc: 3240           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

               Phật Và Ma

Khi thơ ấu tôi thường tự hỏi
Ma là ai mà bụt là ai?
Bây giờ khôn lớn tôi đã biết
Là do tâm hóa hiện cả hai

Căn ý buông lung với cảnh trần
Cấu uế phiền não đến với thân
Giải đãi các căn không phòng hộ
Ác ma ngũ ấm liền hại nhân

Trở về an trú trong hiện tại
Thân tâm như một chẳng phải hai
Lìa thảy san tham, pháp bất thiện
Hiện khởi trong tôi Bụt Như Lai

 

          Nhắc Nhở  Em.

Tỉnh chưa em nhìn thẳng cuộc đời
Vô thường chi phối chẳng nghỉ ngơi
Một hơi thở ra không trở lại
Thành người thiên cổ chẳng phải chơi

Nhớ không em rõ lời Bụt dạy
Chớ vui tìm phù phím xa hoa
Hải đảo tự thân về an trú
Pháp lạc giúp ta thấy được ta

Hiểu chưa em giáo nghĩa thậm sâu
Luân hồi lên xuống biết về đâu
Lắng đọng tâm tư liền thấy Bụt
chánh niệm tỉnh thức quá nhiệm mầu

 

 

 

   

    Nhớ Thương Bát Nhã

Bát nhã ơi! em ở đâu?
Anh đi lưu lạc mong cầu thấy em.
Trãi qua năm tháng bao phen
Hơn thua danh lợi bon chen điên rồ,
Đi tìm lạc thú hư vô
"Mộng trung thuyết mông" thân khô hao gầy,
Bỏ em hiu quạnh trời tây
Anh mong anh nhớ đong đầy tình thương,
Tìm em muôn khắp nẻo đường
Nhưng anh chỉ thấy thê lương tự tình,
Gọi hoài em vẫn làm thinh
Ước mong ngày nọ chúng mình gặp nhau
Giúp anh vượt thoát khổ đau
Đưa anh ra khỏi khổ sầu bi ai
Em là thắng trí như lai 
Tuệ giác siêu việt không ai sánh bằng.

 

                 Mượn

Mượn trời lạc bước vân du
Chôn vùi năm tháng sinh phù xá chi,
Mượn đời thế sự thị phi
Giữ tâm luyện tánh kiên trì tấn tu,
Mượn rừng chiều tối âm u
Ngắm nhìn trăng sáng trời thu tỏa ngời,
Mượn khi giấc ngủ rong chơi
“Mộng trung thuyết mộng” những lời vấn vương,
Mượn tình một chút yêu thương
Trãi lòng bi mẫn trên dường thanh lương,
Mượn người điểm phấn soi gương
Để tâm hiểu được vô thường xa xôi,
Mượn em đôi mắt tinh khôi
Cái nhìn chân chánh trên môi mỉn cười,
Mượn năm tháng ở xứ người
Nhả đi phiền muộn của thời đi hoang .

 

               Mỉm Cười

Cười nhạo nhân gian thật ngu ngơ
Vui trong ngũ dục quá dại khờ
Huyễn hóa vô thường sao chẳng biết
Sống trong bể khổ mãi mộng mơ.

Ngồi thuyền bát nhã lên bờ giác
Vượt thoát sông mê đến niết bàn
Bước ra ba cõi sanh tử diệt
Ngộ lý chân như phật tánh an

 

              Tiễn Bạn

Làm thơ gửi đến tri âm
Nghiêng hoài nét bút chẳng ngâm được gì
Bây giờ đến phút chia ly
Đành đem kỷ niệm khắc ghi trong lòng.

 

              Thấy Rõ Rồi

Trãi qua mùa nắng đến mùa mưa
Say đời mê mộng đã tỉnh chưa?
Sanh tử tử sanh thời đã rõ
Bận lòng chi nữa giữa nắng mưa.

Nắng mưa mưa nắng chuyện của trời
Buồn vui thế sự cũng vậy thôi
Trở về an trú từng hơi thở
An ban thủ ý thật tinh khôi.

 

          Hãy Quay Về

Lưu lạc bôn ba chốn phong trần
Đã từng an lạc hỡi tự thân
Sao không quay về nơi bổn sở
Ở đó ta vui đã bao lần...

 

 

              Tĩnh Lặng

Bình lặng nội tâm giữa đất trời
Mặc cho nhân thế mãi rong chơi
An tịnh thân hành tâm chánh niệm
Vào ra hơi thở thật thảnh thơi !!!

 

               Ước Mong

Tôi muốn tôi trở thành hạt bụi
Lãng quên theo gió thoảng chiều tà
Thị phi danh lợi không vương vấn
Đời còn ba chữ là lá la.....!

 

 

         Nhớ Đại Tòng Lâm

Ôi!sao nhớ quá tòng lâm

Những đêm trăng sáng tình thâm chuyện trò

Sống đời an lạc chẳng lo

Công phu sáng sớm ru hò câu kinh

Ly trà vào buổi bình minh

Đôi câu pháp ngữ thêm tình đậm sâu

Chấp tác đùa giỡn với nhau

Đôi khi cũng có xưng tao xưng mày

Thức ăn quả thật dồ chay

Nhưng mà hương vị lành thay cát tường

Đến lớp ai cũng dễ thuong

Học hành tin tấn làm gương cho người

Trong lớp rất ích người lười

Cho nên khuôn mặt xinh tươi đa phần

Tính tình hiền diệu dễ gần

Thiểu dục tri túc tham sân không nhiều

Trưa đến thì phải về liêu

Đến giờ chỉ tịnh thiêu thiêu giấc nồng

Chiều lại ra đánh cầu lông

Cầu mây đá bóng nội công dồi dào

Mỗi khi thể dục thể thao

Là khi huynh đệ thét gào cười vui

Cùng nhau chia sẽ ngọt bùi

Bây giờ còn mỗi riêng tui một mình

Cuộc sống thành thị muôn hình

Không như lạc cảnh thanh bình tòng lâm

Huynh ơi xin nhớ tình thâm

Mái trường thân mến tòng lâm của mình

Nổi buồn chỉ biết làm thinh

Mong ngày truyền thống chúng mình gặp nhau

Bây giờ nước mắt xin lau

Chúc chư huynh đệ mai sau thành tài

Sau này làm việc tăng sai

Thực hành tâm nguyện Như Lai giao mình.

 

             Ngắm Trăng

Đêm qua ra ngắm chị hằng nga

Ánh trăng hòa quyện với lòng ta

Cung quế chị hằng mời tâm sự

Uống trà với cuội dưới cây đa.

 

 

                Chị Tôi

Ở trong khoảng lớn tâm tư
Em có người chị hiền từ dễ thương
Tinh tình chất phát hiền lương
Dáng đi điềm tỉnh đường đường ni sinh
Học hành thì rất thông minh
Có một chất giọng tụng kinh ai bằng
Cầm kì thi họa tài năng
Cho dù oan ức cũng nhăn răng cười
Mặt mày trắng trẻo xinh tươi
Nếu ai thấy chị đều mười phần khen
Gặp người hoàn cảnh nghèo hèn
Trước là giúp đỡ sau bèn hướng tu
Thức khuya dậy sớm cần cù
Cắm hoa rất đẹp công phu tuyệt vời
Ai cũng khen ngợi hết lời
Thức ăn chị nấu trên trời cũng thua
Xuất gia từ nhỏ ở chùa 
Mà sao giọng hát bốn mùa đều hay
May vá thêu dệt khéo tay
Nhìn vào đường chỉ biết ngay nhà nghề
Đôi mắt khiến mọi người mê
Nam nhi trai tráng thấy tê tái lòng
Tâm hồn thanh thản thong dong
Uyên thâm giáo pháp trong lòng bình yên
Em có người chị như tiên
Em vui em khóc như điên chị à
Chiêm bao em thấy hang nga
Giật mình mới biết thì ra chị mình
Dạy em chỉ bảo tận tình
Giúp em vượt thoát muôn ngìn khó khăn.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập