Trang chủ Văn học Thơ Những Ngã Rẽ Triết Sử

Những Ngã Rẽ Triết Sử

Đã đọc: 2122           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

 

Ôi!

 

Sống giữa đời

 

Tôi đã thấy rất nhiều ngã rẽ

 

Ngã rẽ của những con sông

 

Nó chia cắt làng mạc, núi đồi

 

Nhưng lại đem đến hoa màu,

 

Tươi nhuận ruộng vườn

 

Cùng cỏ cây xanh mướt!

 

Ngã rẽ của những con đường

 

Cho kẻ du hành vạn lý

 

Đeo mang hoài bão, tư lương

 

Nghiệp toại, danh thành!

 

 

 

Ôi!

 

Có những ngã rẽ

 

Từ lịch sử ngàn năm

 

Như Phật giáo

 

Từ Ấn Độ

 

Vượt Bắc Himalaya

 

Qua hằng trăm tiểu quốc

 

Đến Mãn Châu, Mông Cổ

 

Nhật Bản, Trung Quốc, Triều Tiên...

 

Có những ngã rẽ xuôi Nam

 

Đến Đảo Quốc Tích Lan

 

Rồi lên thuyền viễn du

 

Sang Thái Lan, Miến Điện...

 

Đấy là những ngã rẽ

 

Đại hùng, vô úy

 

Của gót chân khất sĩ, sa môn

 

Của những tỳ-khưu chân đất, đầu trần

 

Dẵm lửa, dẵm gai

 

Mang thông điệp trí tuệ, từ bi

 

Cho nhân sinh khổ nạn

 

Cho u tối, mê si

 

Những ngọn đèn xán lạn...

 

 

 

Ôi!

 

Tôi đã chảy nước mắt

 

Trên những trang sử dặm trình

 

Khi có vị tỳ-khưu xẻ thịt giấu kinh

 

Có vị tỳ-khưu bị quỷ người lóc thịt

 

Có những sa-môn

 

Uống nước tiểu mình

 

Khi đi qua sa mạc

 

Một cọng cỏ vàng không có để cầm hơi

 

Có những sa-môn tuổi trẻ

 

Chết đuối giữa biển khơi

 

Có kẻ đói, đói... đến mắt vàng

 

Nhưng nội lực tâm linh

 

Như đốm sao bùng cháy!

 

Họ đã chiến đấu với bản năng

 

Với hằng ngàn tai ương, hoạn nạn

 

Mà tâm vẫn mỉm cười

 

Dịu dàng

 

Tinh khiết

 

Như hoa tuyết đầu non...

 

 

 

Ôi!

 

Tôi muốn ví

 

Như Khất Sĩ Việt Nam

 

Cũng là một ngã rẽ

 

Khi tạo cho mình một đặc thù phong cách

 

Chẳng phải Bắc, chẳng phải Nam

 

Nhưng đều là con Phật đó thôi!

 

Từ phố thị, thôn quê

 

Cho đến những làng bản xa xôi

 

Những tịnh xá, những liêu am

 

Những thiền đường, tăng viện

 

Lấy chữ Giác làm tên

 

Đi qua thế gian vô minh, tà kiến

 

Bén rễ sâu

 

Vùng sỏi đá hoang vu

 

Thấp thoáng mảnh vàng y

 

Như mảnh trăng buổi sơ thu

 

Làm mát mẻ nhân sinh

 

Mát mẻ cho những tộc người

 

Đói đức tin, đói phước!

 

 

 

Ôi!

 

Tôi yêu những ngã rẽ

 

Mà đâm chồi nẩy lộc

 

Những ngã rẽ

 

Từ điêu tàn, đổ nát

 

Mà dựng xây từ ái, nhân văn

 

Những ngã rẽ

 

Từ trong tâm thức trở trăn

 

Biến bế tắc, hoài nghi

 

Thành đức tin trong sáng

 

Những ngã rẽ

 

Bước ra từ kiêu căng, ngã mạn

 

Thành khiêm nhu, nhu thuận, hiền hòa

 

Đã biết sống đời vô ngã, vị tha...

 

 

 

Ôi!

 

Cuộc đời nầy

 

Thật là vô lượng vô biên ngã rẽ

 

Có ai đứng giữa ngã ba

 

Không lựa chọn bao giờ?

 

Một sát-na tư duy

 

Đã trăm bến, nghìn bờ

 

Và ai đứng lại được

 

Giữa nghịch lưu chảy xiết

 

Dòng sông tử sinh

 

Dòng sông thức tri, cảm giác

 

Dòng sông giáo kinh

 

Tông hệ, tông môn

 

Một hơi thở thôi

 

Là nghiệp mệnh không còn

 

Thì nói chi

 

Chuyện chia phân kỳ thị

 

Tôi yêu những ngã rẽ

 

Vì yêu thương chân lý

 

Yêu thương thế gian

 

Khổ đế đã ngàn muôn

 

Trong tất cả những ngã rẽ

 

Tôi sợ nhất là ngã rẽ tâm hồn

 

Nó xẻ cắt trái tim

 

Nó ly cách đạo nghĩa

 

Nó chia biệt tình người

 

Dẫu đức Phật có hiện thân

 

Cũng bó tay cứu độ!

 

Ôi!

 

Những ngã rẽ

 

Với bài toán tâm linh

 

Còn bỏ lửng dấu than triết sử!

 

 

 

Sơ Xuân Giáp Ngọ

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

5.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập