Từ Độ Hoang Sơ

Đã đọc: 1354           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Mây nước muôn đời vẫn cứ trôi

                             Một vùng lau lách đón sương rơi

                             Hoa lá dập dìu trong mộng ảo

                             Bến bờ hoang tưởng ngắm chơi vơi

 

                             Núi biếc, non cao lữ khách hành

                             Đường xa dịu vợi cứ tần ngân

                             Máu rơi, lệ đổ vô biên quá

                             Hoang sơ từ độ nhuốm tử sanh

 

                             Bình minh reo gọi chút nắng mai

                             U linh đỉnh núi tựa thiên nhai

                             Gối đầu bên khung trời mộng ảo

                             Bất chợt hoàng hôn tím phôi phai

 

                             Đã lỡ dìu nhau suốt đoạn đường

                             Đời còn vương vấn một chút thương

                             Nhớ nhung từ thuở hoang sơ ấy

                             Cho đến bao giờ mộng cố hương!?

 

                             Gởi hết tình ta đến trăm năm

                             Ngàn năm sau nữa tựa trăng rằm

                             Ngước nhìn trời mây bao vách núi

                             Bừng tỉnh huyền cơ giữa mù tăm.

 

                             Ai đi xuôi ngược chốn phiêu bồng

                             Nhớ về một “cõi nước sạch trong”

                             Từ độ hoang sơ vô biên quá

                             Nằm nghe nhịp thở của “linh đồng”.

                                                          Vạn hạnh ngày 7/9/2013

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập