Trang chủ Văn học Thơ CD 63 – Cánh Hoa Thiên Thu 1

CD 63 – Cánh Hoa Thiên Thu 1

Đã đọc: 1351           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

01. Lời giới thiệu - Ns Hồng Cúc
02. Vạn lời Mẹ Thương - Ns Phong Thủy
03. Hoa Trắng thôi cài - Ns Hoàng Hằng
04. Cánh Hoa thiên thu - Ns Hồng Cúc
05. Hoa Hồng dâng Mẹ - Ns Phước Tuệ
06. Mẹ chờ con - Ns Phong Thủy
07. Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời - Ns Hoàng Hằng
08. Thắm tô Tình Mẹ - Ns Phước Tuệ
09. Còn đó Vu Lan - Ns Hồng Cúc
10. Tình Quê sống mãi - Ns Phong Thủy
11. Tình tự Hương Quê - Ns Phước Tuệ
 
Vạn lời Mẹ Thương
 
Tôi viết vạn lời tiếng Mẹ thương
Tôi xin mang Mẹ đi muôn đường
Để hình bóng Mẹ in tâm khảm
Để nhớ Mẹ yêu đếm ngấn sương
 
Đôi mắt Mẹ hiền vạn mến yêu
Tình thương gom hết vẫn chưa nhiều
Chưa đầy mắt Mẹ mênh mông quá
Còn trống nhiều khung của ấp yêu
 
Tấm lòng của Mẹ rộng thênh thang
Nhặt hết càn khôn chưa ngập tràn
Nhặt hết Biển Đông còn chỗ trống
Mẹ hơn Cực Lạc lẫn Thiên Đàng
 
Tay Mẹ thiêng liêng vô hậu tiền
Sá gì tay ngọc với tay tiên
Tay Hiền tay Thánh còn ranh giới
Tay Mẹ vô biên khắp mọi miền
 
Chỉ cần mắt Mẹ ngó nhìn thôi
Diễm phúc chứa chan nhất cuộc đời
Vàng bạc kim ngân không thể sánh
Giàu sang địa vị chẳng lên ngôi
 
Chỉ nắm bàn tay Mẹ dấu yêu
Tan đi tất cả mọi liu xiu
Khổ đau biến mất tiêu sầu khổ
Êm ấm an vui phủ nhiễu điều
 
Tôi không nói khoác, ngẫm đi nghe
Còn Mẹ, sống đi, sẽ biết, hè
Đừng để một mai chìm ngõ tối
Thắp đèn đom đóm đếm sao khuya 
 
Tôi không nói khoác với ai đâu
Đừng đợi khăn sô chít mái đầu
Trũng ướt vũng châu thềm giá lạnh
Tóc tang gõ nhịp vọng kinh cầu
 
Dù tôi có viết đến muôn lời
Chữ nghĩa thế gian vét cạn từ
Tiếng MẸ vô cùng không diễn hết
Dù cho một tiếng MẸ mà thôi
 
Những ai còn Mẹ cứ vui đi
Kẻo để một mai héo nụ cười
Dù nụ cười khô đong mắt ướt
Suối vàng róc rách gõ thiên thu.
 
Tháng 6 – 2011
TNT Mặc Giang
 
Hoa Trắng thôi cài
 
Lại Bông hồng Trắng áo cài hoa
Mắt chị rưng rưng thấm lệ nhòa
Trông ánh mắt anh kỳ lạ quá
Và em chằm chặm chiếc “mù soa”
 
Bông Trắng là gì thế hở anh
Buồn buồn chị lặng ngó loanh quanh
Ngậm ngùi em cuốn tròn khăn lệ
Màu Trắng hoa cài, trắng tuổi xanh
 
Không ai chia sẻ hết niềm đau
Mỗi một niềm đau khác sắc màu
Anh, chị, em đều cùng mất Mẹ
Mỗi người riêng rẽ một chiều sâu
 
Màu Trắng hoa cài, áo trắng hoa
Một Mùa Hiếu Hạnh lại đi qua
Tâm hương, nguyện Đức Từ lân mẫn
Cứu Mẹ chúng con thoát hải hà
 
Bông Hồng, Bông Trắng, Trắng Hồng Hoa
Hồng Trắng còn đâu những đậm đà
Xin chắp tay hoa dâng trước Phật
Từ bi cứu độ mọi can qua
 
Nuôi con, chắc Mẹ khổ vì con
Trần thế lao lung sống cõi còm
Nghiệp dĩ chất chồng sao tránh khỏi
Đàn con khôn lớn, tội cao hơn
 
Đó là chưa nói sinh con ra
Đau thấu trời xanh, xé thịt da
Mở mắt chào đời con khóc ré
Mẹ cười sung sướng con tôi a
 
“Ba năm bồng ẵm cảm ơn Cha
Chín tháng cưu mang nhờ Đức Mẹ”
Khuyên răn giáo dưỡng tình Phụ Tử
Chén cơm manh áo nghĩa Mẫu Từ
 
Những tưởng đời mình diễm phúc thôi
Có Cha có Mẹ mãi trong đời
Nào ngờ sinh tử vừa khua nhịp
Bông Trắng cài hoa, trắng cuộc đời
 
Nói nữa làm chi nghĩa đáp đền
Một còn không có, huống mông mênh
Công Cha như Núi hơn trời đất
Nghĩa Mẹ Biển Đông sóng gập ghềnh
 
Hoa Trắng cài lên trên áo ai
Như sương thấm lạnh trắng đêm dài
Thao thức thâu canh thương nhớ Mẹ
Nước mắt lưng tròng đẩy giọt cay
 
Hoa Trắng sẻ chia với những ai
Lệ mòn như áo đã mòn vai
Hai vai tiếp tục xin gồng gánh
Gánh kiếp đơn côi mãi tháng ngày
 
Đã gọi là xin chia sẻ mà
Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại đi qua
Nói không sâu nặng làm sao thấm
Càng thấm càng thương nhớ Mẹ Cha
 
Ơn Cha như Núi, xin đừng quên
Đức Mẹ biển Đông, nguyện đáp đền
Ghi nhớ suốt đời, và cẩn trọng
Hương hồn Cha Mẹ mới bằng an
 
Hiểu rõ đủ rồi, hở chị nghe
Còn em, thôi khóc nữa chi hè
Và anh, hãy xứng là nam tử
Hoa Trắng thôi cài cũng thế nha !!!
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Cánh Hoa thiên thu
 
Con xin nâng đóa Hoa Hồng
Dâng lên cho Mẹ ấm lòng mẫu thân
Mẹ là cao cả từ ân
Cho con vững bước phong trần nhân gian
Mẹ là cao quý muôn ngàn
Cho con thước ngọc leo thang vào đời
Hoa Hồng một đóa tuyệt vời
Dâng lên cho Mẹ những lời Mẹ thương
« Mẹ là hoa, Mẹ là hương
Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu »
Mẹ là vị ngọt nếp xôi
Vị thanh hoa bưởi, vị bồi hoa cau
Cho con từ thuở ban đầu
Để con vững lái con tàu nghĩa ân
Hoa Hồng dâng tặng Mẫu thân
Cuộc đời còn Mẹ phước phần nào hơn
Mẹ là dấu ngọc điểm son
Cho con châu thể tâm hồn trinh nguyên
Mẹ là mầu nhiệm tay tiên
Cho con trọn vẹn bình yên an lành
Hoa Hồng một đóa tinh anh
Xin dâng lên Mẹ lòng thành cháu con
Cuộc đời chẳng có gì hơn
Bằng hình bóng Mẹ vẫn còn trần gian
Con xin đánh đổi bạc vàng
Con xin đánh đổi cả ngàn thiên thu
Để cho còn Mẹ, dẫu dù
Trời long đất lở mây mù bủa giăng
Tình Mẹ không thể lượng cân
Càn khôn vũ trụ phù vân sá gì
Lòng Mẹ mà nhớ li ti
Hư vô trùm khắp khắc ghi chưa đầy
Nhân Mùa Hiếu Hạnh về đây
Xin dâng lên Mẹ, Hoa này thiên thu.
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Hoa Hồng dâng Mẹ
 
Hoa hồng một đóa xinh xinh
Gắn trên vành áo thắm tình mẫu thân
Còn Mẹ diễm phúc tuyệt trần
Một lòng hiếu thảo ân cần mến yêu
Hoa hồng một đóa nâng niu
Bước đi trỗi nhịp cầu kiều Mẹ thương
Mẹ hiền ngát tỏa mùi hương
Ươm tình dịu ngọt trên đường trần gian
Còn Mẹ hơn cả bạc vàng
Hơn muôn phú quý hơn ngàn minh châu
Mẹ là hằng hữu nhiệm mầu
Cháu con tận hưởng sắc màu yêu thương
Mẹ là vạn lý thiên hương
Trời cao biển rộng vấn vương nghĩa tình
Hoa hồng một đóa xinh xinh
Em còn có mẹ bên mình nghe em
Thắp nhang khấn nguyện hàng đêm
Đừng ai ập phủ bóng thềm hoang vu
Chập chờn vần vũ mây mù
Đừng ai mở cửa thiên thu vạn sầu
Dòng sông Ái Tử bên cầu
Vô thường im sóng chìm sâu xa bờ
Hoa hồng dâng Mẹ ươm mơ…
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Mẹ chờ con
 
Mẹ đã chờ con thuở mới đi
Thời gian mỏi mắt bóng từ ly
Nhà tranh bếp lửa tro than lạnh
Ngưỡng cửa mòn trông biết nói gì
 
Mẹ đã chờ con thuở mới xa
Con đi, như thiếu chi trong nhà
Vườn sau ngõ trước buồn hiu hắt
Rau cỏ cơm canh bớt đậm đà
 
Mẹ đã chờ con thuở tóc xanh
Mà nay mái trắng phủ tơ mành
Tuổi già sức yếu chân tay mỏi
Mẹ sợ dầu khô bấc lửa tàn
 
Chờ con, mòn mỏi mái tranh nghèo
Mưa gió bốn mùa cố đẳng đeo
Một nắng hai sương chùn tuổi tác
Biết đâu lỡ sụp cuối chân đèo
 
Chờ con, mẹ đã đẫm mùi sương
Tiếng nhớ vờn quanh với tiếng thương
Thăm thẳm hai bờ đôi mắt ướt
Đêm đêm còn đếm mấy canh trường
 
Cuối nẻo, mẹ đành nhắm mắt thôi
Con đau chỉ một, mẹ đau mười
Đã xa núm ruột, còn xa nữa
Trái chín rụng rơi, chín cả người
 
Mẹ đi, không có trách gì đâu
Mưa gió phong sương nhuộm thẳm màu
Ái Tử buông dòng khua sóng vỗ
Một mai con đến, ngó nương dâu.
 
Tháng 4 – 2008
 
Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời
 
Bông Hồng cài áo em mang
Em còn có mẹ với ngàn yêu thương
Lối đi tình mẹ vấn vương
Lối về tình mẹ bên nương ráng chiều
Bông Hồng cài áo nâng niu
Em còn có mẹ yêu kiều trần gian
Thương em từng bước trên đàng
Cho em từng bước dọc ngang đi về
Bông Hồng cài áo mân mê
Em còn có Mẹ vỗ về vĩnh nhiên
Chỉ cần mẹ động tay tiên
Là em tan hết muộn phiền trần ai
Mẹ chưa kịp tiếng thở dài
Là em an ổn phương đài phù sinh
Bông Hồng cài áo xinh xinh
Vẽ lên dấu ngọc bóng hình mẹ yêu
Cho em nhẹ bước cầu kiều
Phần sáng có sẵn, cơm chiều chờ trông
Đóa Hồng cài áo thơm bông
Đông thời hết lạnh, hạ nồng hết oi
Thu về không tím lá rơi
Xuân sang đợi sẵn nụ cười tinh anh
Bông Hồng cài áo trong lành
Em còn có mẹ bao quanh mẫu từ
Đẹp hơn vạn thể thiên thư
Cho em nhận diện thật hư phiêu bồng
Em ơi trân quý Hoa Hồng
Vừa cài trên áo là lòng mẹ yêu
Em ơi gìn giữ nâng niu
Cầu mong cho Mẹ bóng chiều chậm qua
Em nên ấu yếm thiết tha
Tóc Mẹ chậm trắng, thịt da chậm mồi
Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời
Một lần duy nhất trong đời mà thôi
Mẹ là tặng phẩm tinh khôi
Cầu cho Mẹ sống suốt đời bên em.
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Thắm tô Tình Mẹ
 
Hỡi Mẹ Hiền ơi Mẹ ở đâu
Con đi tìm Mẹ khắp tinh cầu
Chân trời góc biển, nhìn hoang đảo
Núi cả lưng đèo, ngóng hố sâu
 
Con đi tìm Mẹ đếm tình thương 
Đom đóm dõi soi khắp nẻo đường
Thắp sáng mập mờ chìm bóng tối
Đêm dài tĩnh mịch phủ mùi sương
 
Mẹ Hiền ơi hỡi ở nơi nào
Vạn hữu im re chẳng xuyến xao
Vũ trụ lặng thinh không tiếng động
Phương trời mờ mịt gởi ngàn sao
 
Chừng như có một cõi đi về
Lặn lội đi tìm đã mỏi mê
Đi khắp mồ hoang cùng nghĩa địa
Lối mòn phơi dốc đá nhiêu khê
 
Bóng hình của Mẹ hiện đâu đây
Đưa mắt nhìn con không chớp lay
Hun hút thiên thu chừ bỏ ngõ
Hư vô nắm lại chẳng đong đầy
 
Tôi vẫn ươm mơ bóng Mẹ hiền
Tinh cầu có một cõi thiêng liêng
Tôi xin tô thắm tình thương Mẹ
Trụ vũ muôn đời đẹp vĩnh nhiên.
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Còn đó Vu Lan
 
Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại băng ngang
Tôi đứng xa xa nhớ lạ lùng
Nhìn thấy người ta dìu phụ mẫu
Còn mình lành lạnh thoáng bâng khuâng
 
Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo cài hoa
Bông Đỏ xinh xinh mắt sáng lòa
Bông Trắng rưng rưng tràn ngấn lệ
Cũng Hồng cũng Trắng cũng cài hoa
 
Thương Bông hồng Đỏ quá đi thôi
Nhưng chẳng có ai cho nữa rồi
Tôi tự tìm hoa ra viếng mộ
Bông Hồng dâng Mẹ, Mẹ à ơi
 
Tôi vào dự Lễ Hội Vu Lan
Nghi ngút trầm hương quyện khói nhang
Chuông mõ trang nghiêm hòa tụng niệm
Cầu xin mẹ thoát cõi lầm than
 
Tôi nghe tiếng vọng Hội Vu Lan
Xin chắp tay hoa dâng trước thềm
Khấn nguyện Mẹ, hoa khai Lạc Quốc
Đền ơn muôn một nghĩa Từ Thân
 
Thế rồi Mùa Hiếu Hạnh đi qua
Tôi bước lang thang về đến nhà
Đến trước bàn thờ nhìn ảnh Mẹ
Mẹ ơi, xa Mẹ ngút ngàn xa
 
Bếp lửa thắp lên chẳng đủ hồng
Lạnh từ ngoài đến sâu trong lòng
Lạnh băng đi xuống thềm băng giá
Tuyết đóng cục hòn gõ vỡ toang
 
Bông đỏ, Mẹ đem đi mất rồi
Còn con bông trắng kiếp đơn côi
Con mang đến cuối đời cô lữ
Nhắm mắt còn kêu tiếng Mẹ ơi
 
Nhắm mắt, nghĩa là hết Trắng Hồng
Kìa xem bóng nguyệt giữa dòng sông
Mẹ đi, con lại đi theo Mẹ
Mẫu Tử đôi bờ, hỏi sắc không
 
Nhưng đời còn đó Hội Vu Lan
Cửa tử đi qua thật bẽ bàng
Nghĩa đáp ân đền ơn hiếu hạnh
Mong sao nhân thế hiểu, đừng quên !!!
 
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
 
Tình Quê sống mãi
 
Quê tôi nghèo cuối phương trời biền biệt
Bóng thời gian không đủ sức nguôi ngoai
Vẫn đong đầy và sống mãi trong tôi
Lỡ nhắm mắt ôm khối sầu muôn thuở
 
Tôi ra đi, mẹ tôi còn ở đó
Cha oằn vai vá nhuộm mảnh khô cằn
Em còn thơ không vui trọn tuổi xanh
Và anh chị cùng người thân an phận
 
Tôi con nhà quê chân bùn tay lấm
Quen ruộng đồng, quen cuốc bẫm cày sâu
Quen nắng mưa sương gió nhuộm dãi dầu
Quen lúa mạ đẫm mồ hôi quê mẹ
 
Nếp châu thành không che miền quê nhỏ
Áo quần the không vượt mảnh vải thô
Nên trong tôi vẫn sống rất nhà quê
Mấy mươi năm vẫn vóc hình cổ hủ
 
Tôi mãi lang thang, kiếp người du thủ
Cả một cuộc đời, viễn xứ tha phương
Dõi mắt buồn, trông cố quận mù sương
Chưa dừng bước trên hành trình phiêu lữ
 
Rồi có ngày thuyền xưa về bến cũ
Mái nhà tranh ôm ấp bếp lửa hồng
Bao tự tình mang giọt nắng ra hong
Ôi Đất Mẹ, tình quê hương sống mãi.
 
Tháng 4 – 2010 
Mặc Giang
 
Tình tự Quê Hương
 
Quê hương tình tự vuông tròn
Ta mang trên khắp nẻo đường ta đi
Quê hương tình tự thầm thì
Ta mang trên cả đường đi lối về
Nâng niu trân trọng tình quê
Bốn mùa qua lại đề huề tháng năm
Trăng tròn rồi lại tròn trăng
Tre già rồi lại còn măng đâm chồi
Quê hương tình tự đầy vơi
Ta mang đến cả cuộc đời khôn nguôi
Khi vui câu hát tiếng cười
Khi buồn se thắt ngậm ngùi hồn đau
Lở bồi xây xát bờ lau
Tang thương đập giũa nát màu trầm kha
Suốt đời, quốc vẫn kêu gia
Đêm đêm tê tỉ canh gà điểm sương
Suốt đời, tâm vẫn tư lường
Đoạn trường cho thấu tơ vương chín chiều
Quê hương còn đó mến yêu
Tự tình còn đó nâng niu vuông tròn
Biển xa kéo đảo ôm hòn
Núi cao lên đỉnh kê non gối đầu
Quê hương tình tự ươm màu
Nào ai đánh đổ con tàu quê hương
Quê hương tình tự mến thương
Nào ai cản lối bít đường được sao
Biển Đông sóng vỗ rạc rào
Trường Sơn lộng gió xạc xào tháng năm.
 
Tháng 12 – 2010
Mặc Giang

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập