Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập 10 bài Số 138 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1371 đến số 1380)

Tuyển tập 10 bài Số 138 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1371 đến số 1380)

Đã đọc: 1469           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

thnhattan@yahoo.com.au

1. Sống đi, đừng hỏi!

2. Ca ngợi quê hương

3. Em tôi thường hỏi

4. Tô thắm giang sơn

5. Hùng ca Sông Núi

6. Tuyệt thế sơn hà

7. Đầy bãi thuẫn mâu

8. Dựa lưng cõi chết

9. Cuộc lữ hành

10. Ta mãi thiên thu

 

Sống đi, đừng hỏi!

 

Chớ hỏi ngày mai sẽ thế nào

Ai đem giấc mộng hỏi chiêm bao

Ngày nay không biết như đom đóm

Thắp ngọn đèn khuya gọi gió vào

 

Chớ hỏi cuộc đời sao thế ni

Lăn vào trần thế phải như ri

Nghiệp duyên nghiệp dĩ chồng oan trái

Đành vác truân chuyên gánh đọa đày

 

Chớ hỏi bao giờ mới thoát ra

Đầu hôm sớm tối phải sương sa

Không có ngày lên và đêm xuống

Cái khổ triệt tiêu, ô, thế à

 

Cuộc đời hướng thượng biết vươn lên

Thiện mỹ, lương tri khó gọi tên

Biết sống, nó thường hằng có mặt

Nói ra, nó lặn biến chênh vênh

 

Cái khổ thế nào, hãy lấy ra

Kiếm tìm lục lọi khắp gần xa

Trong ngoài trên dưới đều không có

Tất cả chỉ còn mình với ta

 

Thế thì đừng hỏi, cũng đừng suy

Chẳng có lao lung, chẳng lỗi nghì

Không có ngã nhân, không bỉ thử

Linh còn không có, hỏi chi tri.

 

Tháng 3 – 2010

 

Ca ngợi Quê Hương

 

Hát bài ca ngợi quê hương

Mến yêu hòa ái thân thương

Tấm lòng chứa chan hy vọng

Con tim biết thở nhau cùng

 

Em hát bài ca mến thương

Chị mang tiếng hát lên đường

Anh trông sông dài biển rộng

Đâu đâu cũng một quê hương

 

Em đi một bước trên đường

Chị đi một bước vấn vương

Anh đi khắp lòng đất nước

Đâu đâu cũng một quê hương

 

Em hát bài ca dấu yêu

Chị rung khúc nhịp cầu kiều

Anh đi qua truông qua suối

Ca vang sông núi mỹ miều

 

Em hát bài ca nước non

Chị nhìn vết cũ lối mòn

Anh khơi suối nguồn lịch sử

Quê hương thấm nhuận sắt son

 

Em đi một bước trở về

Chị nhìn bến cũ con đê

Anh quay mái chèo đứng lại

Quê hương muôn thuở vẹn thề.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Em tôi thường hỏi

 

Em tôi thường hay hỏi

Biết bao giờ anh về

Mẹ trông anh mòn mỏi

Nhìn đầu ngõ như mơ

 

Em tôi thường hay hỏi

Biết bao giờ anh về

Mẹ già thầm khẽ bảo

Lỡ nhắm mắt không yên

 

Từ khi anh ra đi

Mẹ có vẻ sầu bi

Lâu lâu mẹ mới nói

Còn một đứa nữa chi

 

Từ khi anh vắng nhà

Thời gian ngày càng xa

Không gian ngày thêm rộng

Đêm xuống lạnh sương pha

 

Một năm rồi năm năm

Năm năm rồi mười năm

Hai mươi ba mươi nữa

Như cá lặn biệt tăm

 

Không lẽ không nhớ nhà

Còn đây bóng mẹ cha

Còn kia em thơ nữa

Anh không chút xót xa

 

Em vặn hỏi thầm thì

Anh nghe trái “Lệ Chi”

Trầm ngâm vương vị đắng

Không biết nói năng gì

 

Em đừng hỏi nữa nghe

Em biết không con ve

Mỗi mùa hè ra rả

Hết mùa hè, im re

 

Sao có tiếng ve sầu

Mong chờ nhưng biết đâu

Hoàng hôn và bóng tối

Như vang vọng kinh cầu

 

Em tôi không hỏi nữa

Hỏi nữa để làm chi

Thời gian mờ rêu phủ

Như biệt cố kinh kỳ.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Tô thắm Giang Sơn

 

Này em này chị với này anh

Cẩm tú giang san thật hữu tình

Biển rộng sông dài cùng trỗi nhịp

Hòa reo khắp đất lộng trời xanh

 

Quê hương ta đó đẹp Ba Miền

Một bức dư đồ Nam Bắc Trung

Như gấm thêu hoa, tranh khởi sắc

Trao nhau gìn giữ đến vô cùng

 

Cho dù sự sống phải chia xa

Nhưng nhớ anh em chỉ một nhà

Nếu có sự gì lên tiếng gọi

Cấp thời hiện diện chẳng kêu ca

 

Nhớ xưa Mẹ dắt con lên rừng

Một nửa theo Cha xuống biển Đông

Tay cấy tay cày tay ruộng rẫy

Hê lên một tiếng đẹp lòng không

 

Năm ngàn năm trước thuở Văn Lang

Tiếp nối điểm tô trang sử vàng

Thời đại kinh qua băng thế kỷ

Việt Nam sông núi vững như thần

 

Nay anh nay chị và cùng em

Được sống an lành thật ấm êm

Nhớ luyện tâm can rèn chí khí

Truyền trao kế thế chớ có quên

 

Anh chị em ơi hỡi chúng ta

Giữ gìn lịch sử của ông cha

Gia tài của mẹ nâng niu mãi

Tô thắm giang sơn non nước nhà.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Hùng ca Sông Núi

 

Quê hương nước Việt của ta ơi

Ta muốn ca vang đến vạn lời

Ca khắp năm châu cùng bốn biển

Hòa reo điệp khúc bản hùng ca

 

Dựng cờ lập quốc Đức Hùng Vương

Rộng mở giang san thật phú cường

Văn hiến ngàn năm tinh túy quá

Trâm anh dũng lược thế đường đường

 

Tiên Tổ Việt Nam khí dũng thừa

Ông cha kiệt hiệt chẳng hề thua

Cháu con dấn bước cùng nhau tiến

Ai mộng bá quyền có nhớ chưa

 

Cuốn chạy tan hoang giặc Bắc phương

Tiếp theo một lũ bọn Tây phương

Ngàn năm cũng cút trăm năm xéo

Ai muốn lăm le cũng một phường

 

Trời đã định ban non nước này

Đất Nam sừng sững nhất đông tây

Dân Nam chí khí nhất thiên hạ

Dân Việt anh hùng tuyệt thế thay

 

Hát tiếng hùng ca khắp nẻo đường

Việt Nam tình tự ngát yêu thương

Con Hồng cháu Lạc kiêu sa quá

Dòng giống Tiên Rồng nhất bốn phương.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Tuyệt thế Sơn Hà

 

Quê hương gấm vóc nước non nhà

Quốc túy quốc hồn của quốc gia

Chuyển tiếp truyền lưu trao thế hệ

Ngàn năm thạch trụ vững sơn hà

 

Tổ Tiên mở nước phất tuyên cờ

Lịch sử oai hùng quyết điểm tô

Núi cạn sông mòn không biến đổi

Cháu con gìn giữ vẹn cơ đồ

 

Văn hiến huy hoàng nước Việt Nam

Tinh hoa phí phách sắt son chàm

Trung trinh tiết liệt hòa nhau quyện

Tọa thị phương đài thủ định ban

 

Da vàng máu đỏ giống Rồng Tiên

Nhân loại năm châu vô hậu tiền

Hồng Lạc kiêu sa vờn bốn biển

Kết tinh nước Việt của Ba Miền

 

Một, hát ca vang non nước này

Hai, tròn nguyện ước tay trong tay

Ba, thề cương quyết khi lâm biến

Bốn, đụng tới ta sẽ biết ngay

 

Quê hương dân tộc Việt Nam ta

Triệu triệu con tim chỉ một nhà

Một tiếng hô lên liền bá ứng

Dân an quốc thái khải hoàn ca.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Đầy bãi thuẫn mâu

 

Chớ bảo, đường hầm hết lối đi

Đãi bôi có lệ nói làm chi

Chui vô thì phải chui ra được

Giãy giụa kêu ca cái nỗi gì

 

Chịu trận, im re, thế mới là

Chúng sanh kham nhẫn chốn Ta bà

Ngồi yên chết dí trên lưng cọp

Nhảy xuống hãi hùng sợ quỷ ma

 

Cầm cân nẩy mực thẳng dây cương

Xuất xử biết cân đo nhún nhường

Lãnh đạo bất tài thành đạo lãnh

Gian thần nịnh tặc phải trần thân

 

Trượng phu, quân tử biết tư nghì

Chẳng giận, chẳng tham, cũng chẳng si

Không lợi, không danh, không ỷ thế

Chỉ nghe tiếng nói của lương tri

 

Chẳng có đường hầm chẳng hố sâu

Sông qua không được bắt thêm cầu

Núi qua không được băng đèo ải

Chỉ bởi chất đầy bãi thuẫn mâu.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Dựa lưng cõi chết

 

Anh ngồi đó dựa lưng vào cõi chết

Mắt trầm buồn tro lạnh nhạt màu sương

Vì núi sông mang chí khí lên đường

Đền nợ nước một đi không trở lại

 

Bạc áo trận phơi mình nơi biên ải

Đẫm máu đào tắm gội nhuận quê hương

Mỗi tấc đất chồng chất mấy lớp xương

Cả dư đồ mấy ai từng tư lự

 

Anh ngồi đó ngẫm qua dòng lịch sử

Năm ngàn năm văn hiến nước non nầy

Thời cha ông nước mắt phủ ngàn mây

Thời con cháu sóng tràn bờ ngấn lệ

 

Biển Đông kia trùng dương reo cửa bể

Trường Sơn kia sương gió lộng núi rừng

Tình quê hương mi mắt đọng rưng rưng

Chân nặng bước nghe tâm hồn xao xuyến

 

Bàn thờ Tổ Quốc, ngàn năm khói quyện

Dòng giống Lạc Hồng, muôn thuở soi chung

Anh vẫn ngồi yên, cõi chết xoay lưng

Ai muốn biết lần theo trang lịch sử

 

Anh đã đi qua, trở về quá khứ

Tôi đứng nhìn anh, nhớ lại xa xưa

Trời đang nắng mà bỗng đổ cơn mưa

Cho nấm mộ không cỗi cằn cây cỏ

 

Anh ngồi yên mắt buồn nhìn đây đó

Nhìn anh em sau trước cũng như mình

Và nhìn ai thương tiếc thuở chiến chinh

Người nằm xuống để cho người được sống.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Cuộc lữ hành

 

Quá khứ sẽ dần xa

Thời gian không đứng lại

Bóng dáng những ngày qua

Vẫy chào và đi mãi

 

Ai mơ về quá khứ

Như tìm đống tro tàn

Ai mơ về quá khứ

Như củi cháy thành than

 

Ta thu mình gác nhỏ

Giữa vũ trụ mênh mông

Khi giã từ quán trọ

Cùng vũ trụ đi hoang

 

Kia bóng dáng tinh cầu

Đây đá bồi cát lở

Ta theo dòng chuyển hóa

Nhặt một ánh hỏa châu

 

Vẽ lên trên bờ cát

Một bóng dáng tựu hình

Sóng ập vào tan tác

Theo bọt sóng lênh đênh

 

Hồng hoang chưa dấu ảnh

Cát bụi gợn bóng hình

Hư vô chim vỗ cánh

Vũ trụ đứng lặng thinh

 

Vẽ trò chơi không sắc

Thuyền độc lữ phiêu du

Nhà ga còi hụ tắt

Biền biệt bóng con tàu

 

Lối mờ loang cỏ dại

Vết cũ đổ rong rêu

Đỉnh đồi treo quan ải

Dốc đá vắt cheo leo

 

Ta mang một cuộc lữ

Băng vũ trụ độc hành

Vo tròn thành hai chữ

Sinh tử nổi mong manh.

 

Tháng 4 – 2010

Mặc Giang

 

Ta mãi thiên thu

 

Hai tiếng quê nhà

Trong đó có ta

Nhưng sao mòn mỏi

Càng ngày càng xa

 

Hỏi ai không nhớ

Đất mẹ đậm đà

Hỏi ai không nhớ

Còn đó quê cha

 

Bên dòng sông nhỏ

Bên cánh đồng làng

Đường xưa lối cỏ

Ta bước băng ngang

 

Tình quê cố quận

Một đi chưa về

Chiều nghiêng đổ bóng

Đồi dốc lê thê

 

Ta ôm vào lòng

Quê hương dịu ngọt

Ta ôm vào lòng

Tình quê không mất

 

Cho dù bụi cát

Cỡi gió phiêu du

Mai về với đất

Ta lại thiên thu

 

Ta chưa trở về

Không ai đánh mất

Mai về với đất

Ta lại thiên thu

 

Ta chưa trở về

Đời ta chưa mất

Mai về với đất

Ta mãi thiên thu.

 

Tháng 4 – 2010

macgiang@y7mail.com

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Được quan tâm nhất

Đăng nhập