Trang chủ Văn học Thơ Ta_Lối Người

Ta_Lối Người

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Người đi tìm cảm thông
Những nhịp cầu và những nhịp cầu bắt qua ,…chỉ thấy một phía bờ
Hỏi dòng nước bao dung, nguồn đục trong nào thấy
Bốn biển bao la ngày đêm chực chờ bão nổi
Kình ngư cơ hồ cựa động như hết nẻo về mai sau
Cát đất và cỏ khô, thoáng khét mùi sa mạc nóng
Người và người, những hình bóng di động giữa hành tinh cô đơn
vương mùi thuốc súng
 
Ôi! Những cuộc đối thoại tay đôi bằng vũ khí
Thấp thoáng tử địa màu đen_là món quà và những di ngôn gửi lại ngày sau?
Trái đất buồn, những mảnh đời tàn khô héo
Và những tâm hồn hãnh tiến bên những bàn cờ được thua
Những dòng máu tuôn rơi đồng loại tím tái vì ai nhân danh thần thánh
những hư ngôn ru giấc mộng như đuã thần đè lên hư tưởng kẻ cuồng tín bấy nay
 
Vẫn là những bàn tay khối óc mệnh danh chủ nhân ông
Qùe quặt ngay trong cả dẫy đầy cố chấp, loài người vốn thật thế sao?
Bầm đen những vết hằn dã thú, ai lang thang tái hội vũng sầu đời
Lộ trình không tên
Phó mặc dòng tranh tối tranh sáng lấm bết bùn đất u mê
Kẻ hành hương khát những lời nguyện khẩn cầu, sao thánh địa chiều vàng u ám lạ
Những đốm ma trơi dạo quanh ngày ảm đạm
Kẻ bình sinh hái lượm cả món cháo oan hồn
Người về ngày chưa thắm những vườn xanh chim hót tay nâng vạt nắng mai
Sao tình riêng để ngỏ
Sao niềm chung cháy tỏ,….sơn hà!
 
Ôi nhân loại của tôi! Những bàn tay hững hờ bên những bàn tay
Có đau thương rũ mòn và những nổi trôi buồn tựa những tiếng đàn người hành khất
 
Chốn địa đàng không vang dòng thanh âm ý sống
Người đã quên người năm nao
Người đã quên người hôm nay
Người đã quên người mai sau
Cho ai dòng sữa ngọt yêu thương tưởng đã thành châu ngọc thời nay
Những dòng chữ đạo đức bày trên giấy trắng chỉ để thuộc bài
Ai còn những lời ru
Dẫu hiếm hoi một ngày ngập tràn hoài niệm
Xin ai đừng vội quay đi cho tâm tư thôi kỳ vọng một khoảng trời
 
Sắc Xuân ẩn hiện quanh đây
Người định thần và giây phút mở ra ngàn muôn hướng
Có những không gian người đã quên
Lối trở về đậm nhạt chênh vênh thành tâm và ngụy biện, tự ru ngủ chính mình
Ai chưa chịu dấn thân vào đớn đau ngày lột xác, chiếc kén mùa xưa quay quắt những tâm hồn gàn dở
Những sợi tơ vàng chưa buông
Cho triền miên giấc mộng, đại dương xanh chờ mãi dấu hải trình thoáng đãng
 
Hỡi loài người! Xin chớ mãi quay lưng.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập